Lệnh Truy Quét Ngoại Ô
Tiếng rắc nhẹ trên mái ngói mục nát của Khách điếm Vạn Bảo vang lên giữa đêm đông lạnh giá như một tia sét đánh thẳng vào thính giác nhạy bén của Nguyễn Cãi Lý. Nàng không có tu vi, không có linh lực hộ thể, nhưng bản năng sinh tồn của một nữ trạng sư phàm trần đã trải qua hàng trăm vụ kiện sinh tử chống lại giới tu tiên đã dạy nàng cách phản ứng nhanh hơn bất kỳ kẻ nào.
Nàng không ngước mắt lên nhìn khe nứt đang từ từ rạn rộng trên trần nhà gỗ. Hành động đó chỉ khiến kẻ ẩn nấp phía trên biết nàng đã phát hiện ra hắn. Thay vào đó, Cãi Lý khẽ liếc mắt ra hiệu cho Trịnh Nhã Phương – người bạn thân đang đứng run rẩy với đầu ngón tay rỉ máu vì đứt dây đàn vĩ cầm. Nàng giấu nhanh hai tờ Giấy sắc chỉ Bộ Hình chứa mật tin vừa tốc ký vào sát lồng ngực ấm, nơi vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu do chính tay Thẩm Diệc Kính bóp nghẹt đêm kia vẫn đang đau rát bỏng lên dưới lớp khăn lụa lam nhạt.
Sát thủ trên mái nhà đang rình rập, và nàng biết mình không thể dùng Sáo ngọc truyền âm để gọi Thẩm Diệc Kính. Việc bộc phát luồng sóng âm linh lực lúc này sẽ lập tức kích hoạt các trận pháp quét của vương phủ gần đó, vạch trần hành tung lén lút rời phủ của nàng và đẩy vị Đế quân đang bị rạn nứt linh cốt kia vào thế đối đầu trực diện với bô lão viện. Nàng phải tự cứu lấy mình.
Cãi Lý dứt khoát vung tay, hất thẳng bình dầu hỏa rẻ tiền trên bàn vào ngọn đèn dầu đang leo lét. Một ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi bức vách gỗ mục nát ngăn cách hai căn phòng, tạo nên một màn khói đen đặc nồng nặc mùi dầu cháy. Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn và tầm nhìn bị che khuất của kẻ trên mái nhà, Cãi Lý nắm chặt lấy tay Nhã Phương, đẩy cửa sổ phía sau phòng Địa Tự Tam Hiệu, liều mạng nhảy xuống đống rơm rạ ẩm ướt phía sau khách điếm.
Cơn gió bấc ngoại ô Thần Đô quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của Cãi Lý, lạnh buốt và rát buốt như những nhát dao cạo. Nàng không kịp thở dốc, kéo Nhã Phương chạy băng qua những con hẻm tối tăm, lẩn khuất vào dòng người phu khuân vác phàm trần đang hối hả dọn hàng đêm. Sau khi chắc chắn Nhã Phương đã an toàn ẩn náu tại một tiệm nhạc cụ phàm trần trung lập, Cãi Lý một mình rảo bước trở lại Thẩm Gia Vương Phủ. Nàng phải quay về đó trước khi bình minh lên, bởi vì nơi đó đang giấu cuốn Sổ sách giao dịch lôi thạch lậu – huyết mạch chính trị duy nhất nàng có để lật đổ liên minh Thẩm Cao và Vương Hoài, và quan trọng hơn, nàng phải tìm cách thoát khỏi vương phủ một cách chính thức để trở về làng Bình Yên giải cứu cha và em trai.
Khi Cãi Lý bước chân tới lối ngách tẩm cung của Thẩm Gia Vương Phủ, không khí ngột ngạt và lạnh lẽo nơi đây đã thay đổi hoàn toàn. Sương mờ phòng ngự linh áp thường ngày vốn đã đè nặng lên thể xác phàm nhân của nàng, nay lại đặc quánh lại như một bức tường băng vô hình. Tiếng chuông lôi âm báo động từ xa vọng lại, rền rĩ và dồn dập.
Thẩm Cao đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ vương phủ.
Núp sau bức tường đá hắc thạch lạnh buốt, Cãi Lý nén cơn ho khan do nhiễm lạnh sương đêm. Nàng khẽ kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ, cảm nhận vệt thương rỉ máu trên cổ vẫn đau nhói mỗi khi nàng nuốt nước bọt. Trên cổ tay trái của nàng, vết sẹo sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn đang nhấp nháy ánh sáng tím đỏ nhạt, râm ran truyền về một luồng nhiệt lượng dằn vặt. Thẩm Diệc Kính vẫn đang nằm bất tỉnh trong tẩm cung Cung Lôi Minh, linh cốt rạn nứt của anh đang phải gánh chịu phản phệ từ xa do sự lo lắng tột độ của nàng truyền qua khế ước.
Nàng dằn vặt. Nàng đang trốn đi, bỏ lại anh trong cơn bạo bệnh linh hồn mà không thể nói một lời từ biệt. Nhưng cha nàng – ông Nguyễn Văn Đất, người đàn ông bị liệt chân suốt mười năm qua, và em trai Hoài Nam đang bị Vương Hoài dùng mạng sống để uy hiếp. Chữ hiếu và tình yêu dằn vặt đan xen, bóp nghẹt trái tim phàm trần của nàng.
“Ta bắt buộc phải đi,” Cãi Lý tự nhủ, ánh mắt nàng trở nên lạnh lùng và kiên định vô song. Nàng mở chiếc giỏ mây cũ kỹ mang theo bên hông, lấy ra chiếc Áo choàng tơ tằm che giấu thần thức – bảo vật dệt từ tơ tằm băng hàn ngàn năm do chính tay Thẩm Diệc Kính trao tặng nàng đêm ký khế ước.
Ngay khi nàng khoác chiếc áo choàng lên vai và kéo mũ trùm đầu che kín mái tóc đen dài, một luồng hàn khí buốt giá lập tức tỏa ra, áp chặt vào làn da phàm trần của nàng. Thể xác nàng run lên bần bật, lục phủ ngũ tạng như bị đóng băng dưới lớp lụa mỏng. Cái lạnh thấu xương của tơ tằm băng hàn khiến huyết quản nàng co thắt, nhưng chính sự đóng băng tạm thời này sẽ giúp nàng che giấu hoàn toàn hơi ấm và thần thức phàm trần trước các trận pháp quét tự động của vương phủ.
Để đạt hiệu quả vô hình tối đa, Cãi Lý nhắm mắt lại, bắt đầu vận hành Quy tức thuật – phương pháp điều hòa nhịp thở đặc biệt mà Thẩm Diệc Kính từng truyền dạy cho nàng bằng thần thức ấm áp của anh. Nàng hít vào thật chậm, nén luồng khí lạnh sâu vào đan điền phàm trần, ép nhịp tim từ từ hạ xuống.
Bốn mươi nhịp... Ba mươi lăm nhịp... Ba mươi nhịp một phút.
Cơ thể nàng trở nên lạnh run, chân tay tê dại không còn cảm giác, hơi thở mỏng manh như một làn sương khói mờ nhạt. Lúc này, đối với các trận pháp quét thần thức của tu sĩ, nàng chỉ là một tảng đá vô tri vô giác nằm trong bóng tối.
Cãi Lý chậm rãi di chuyển sát tường đá vương phủ, từng bước chân phàm trần nhẹ nhàng như một chiếc bóng. Phía trước nàng, ánh đuốc linh lực rực sáng đầu hành lang. Đội trưởng hộ vệ tẩm cung Triệu Hổ đang dẫn đầu một đội tuần tra võ sĩ tinh nhuệ đi ngang qua cổng ngách. Triệu Hổ mặc giáp sắt đen uy nghiêm, tay tỳ lên chuôi kiếm Lôi Hổ, đôi mắt sắc lạnh không ngừng dò xét xung quanh.
“Tất cả chú ý! Trưởng lão Thẩm Cao đã hạ lệnh, mợ cả Nguyễn Cãi Lý có hành vi thông đồng với phản tặc ngoại bang, tuyệt đối không được để ả rời khỏi vương phủ một bước! Kẻ nào lơ là gác cổng sẽ bị phế bỏ tu vi!” Giọng nói trầm hùng của Triệu Hổ vang lên, mang theo linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ đè nặng lên không gian.
Cãi Lý nín thở, ép chặt cơ thể vào góc tối ẩm ướt của giả sơn đá hắc thạch. Hàn khí từ chiếc áo choàng tơ tằm cộng hưởng với Quy tức thuật khiến nàng cảm giác như phổi mình sắp vỡ vụn vì ngạt thở. Một vệt máu tươi ấm nóng khẽ rỉ ra nơi khóe mắt và tai trái của nàng do áp lực linh áp quá lớn. Nhưng nàng không được phép run rẩy. Nếu nhịp tim nàng tăng lên dù chỉ một nhịp, trận pháp quét thần thức trên tường đá sẽ lập tức kích hoạt, và Triệu Hổ sẽ chém đứt đôi người nàng trước khi nàng kịp giải thích.
Đội tuần tra của Triệu Hổ chậm rãi lướt qua, không hề phát hiện ra sự tồn tại của chiếc bóng đen đang nép sát dưới chân tường.
Cãi Lý đợi tiếng bước chân sắt thép xa dần mới dám khẽ thở ra một hơi mỏng manh. Nàng rảo bước về phía cổng ngách phía Tây – lối thoát duy nhất không có trận pháp quét lôi áp trực diện nhưng lại có lính gác nghiêm ngặt.
Đứng canh giữ cổng ngách lúc này là hộ vệ phó Vương Long. Chàng nam tử trẻ tuổi mặc giáp nhẹ màu xám đậm, ánh mắt linh hoạt nhưng mang nét u sầu khi nhìn về phía bầu trời ngoại ô Thần Đô. Vương Long là người có người thân ở phàm giới, cha mẹ chàng đều là những nông dân nghèo khổ ở làng biên cảnh, vì vậy chàng luôn mang lòng đồng cảm sâu sắc với những phàm nhân yếu thế bị tu sĩ chèn ép.
Cãi Lý biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Nàng không sử dụng bạo lực, bởi nàng biết sức mạnh thể chất phàm trần của mình không thể chịu nổi một đòn kiếm khí của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ như Vương Long. Nàng chọn cách đánh vào tâm lý.
Cãi Lý khẽ bước ra khỏi bóng tối, hạ mũ trùm đầu xuống, để lộ gương mặt nhợt nhạt, khóe môi vẫn còn vệt máu khô chưa lau sạch. Vương Long giật mình, tay lập tức đặt lên chuôi đao, nhưng khi nhìn thấy chiếc khăn lụa lam nhạt quấn quanh cổ nàng và ánh mắt kiên định không chút sợ hãi, chàng khựng lại.
“Mợ cả... người... sao người lại ở đây?” Vương Long thì thầm, giọng nói run rẩy đầy căng thẳng. “Trưởng lão Thẩm Cao đã ra lệnh đóng cửa vương phủ...”
“Vương Long,” Cãi Lý khàn giọng nói, tiếng nói phàm trần của nàng nhỏ nhưng chứa đựng một sức nặng tâm lý khủng khiếp. “Cha ta ở làng Bình Yên đang bị Vô Cực Tông phóng hỏa thiêu rụi nhà cửa. Ông ấy bị liệt hai chân, không thể chạy trốn. Ngươi cũng có cha mẹ ở phàm giới, ngươi hiểu cảm giác bất lực của một đứa con khi thấy gia đình mình bị tu sĩ tàn sát mà không thể làm gì chứ?”
Lời nói của Cãi Lý như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi lòng sâu kín của Vương Long. Chàng nhìn vết bầm tím đen rỉ máu trên cổ nàng – dấu tích của sự bạo lực hào môn – và bàn tay phàm trần đang run rẩy vì lạnh của nàng. Sự giằng xé kịch liệt hiện rõ trên gương mặt cương nghị của người hộ vệ trẻ.
“Nếu tôi thả người đi, Thẩm Cao sẽ giết tôi...” Vương Long siết chặt tay.
“Hắn sẽ không biết,” Cãi Lý điềm tĩnh phân tích. “Trận pháp quét thần thức của Ngự Pháp Các đang bị nhiễu loạn do tiếng chuông báo động ở cổng chính. Đội của Triệu Hổ vừa đi qua đây, phải mất nửa canh giờ nữa mới quay lại. Ngươi chỉ cần sơ hở một chút, ta sẽ tự thoát ra ngoài.”
Vương Long hít một hơi thật sâu. Quyết định chính trực vượt lên trên nỗi sợ hãi cường quyền đã chiến thắng. Chàng lùi lại một bước, cố tình làm rơi ngọn đuốc linh lực trên tay xuống vũng nước mưa tuyết dưới đất. Ngọn đuốc tắt ngúm, tạo nên một khoảng tối đen hoàn hảo che khuất tầm nhìn của các hộ vệ gác cổng phía xa.
“Đi mau, mợ cả!” Vương Long rít qua kẽ răng, lén dùng tay mở chốt khóa đồng của cổng ngách. “Đội truy binh lôi hỏa của Vô Cực Tông đang rình rập trên các cung đường dẫn về làng Bình Yên. Người phải cẩn thận!”
Cãi Lý khẽ cúi đầu tỏ lòng biết ơn sâu sắc: “Nhân quả này, Nguyễn Cãi Lý ta vĩnh viễn ghi nhớ.”
Nàng lách người qua khe cửa ngách hẹp, bước nhanh ra ngoài con hẻm tối tăm, ẩm ướt ngoại ô Thần Đô. Cánh cổng đá hắc thạch sau lưng nàng từ từ khép lại, cắt đứt sự bảo hộ danh nghĩa cuối cùng của Thẩm Gia Vương Phủ. Giờ đây, nàng chỉ là một phàm nữ đơn độc đối mặt với bão táp sấm sét của giới tu tiên.
Nhưng ngay khi gót chân phàm trần của Cãi Lý vừa chạm vào lớp tuyết mỏng lạnh giá ngoài con hẻm, chiếc Sáo ngọc truyền âm đeo trên cổ nàng bỗng nhiên tỏa ra một luồng linh quang tím nhạt ấm áp, nhè nhẹ rung lên lép bép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!