Nhạc nềnRecollection

Tiếng Đàn Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những kẽ ngói obsidian đen bóng của Cung Lôi Minh, mang theo cái lạnh thấu xương của Thần Đô vào những ngày cuối đông. Nguyễn Cãi Lý đứng trước chậu nước đồng đã đóng một lớp băng mỏng, khẽ điều chỉnh lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ. Dưới lớp lụa mềm mại ấy, vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu rát bỏng – dấu tích từ cơn cuồng nộ mất kiểm soát của Thẩm Diệc Kính đêm kia – vẫn nhói lên đau đớn mỗi khi nàng hít thở sâu.


Cổ tay trái của nàng, nơi sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn ẩn hiện dưới da, bỗng nhiên nhịp lên từng đợt nóng hổi. Nhịp tim của vị Đế quân tối cao từ sâu trong chính điện truyền qua khế ước, nặng nề và dằn vặt. Thẩm Diệc Kính đang cố chịu đựng cơn đau rạn nứt linh cốt sau khi dùng thần lực bảo vệ nàng tại yến tiệc, kinh mạch của anh hiện chỉ được phong ấn tạm thời bằng những cây kim bạc phàm trần của nàng cắm trên huyệt Tĩnh Tâm. Anh đã cảnh báo nàng về cuộc truy quét sắp tới của Thẩm Cao và Vô Cực Tông nhắm vào gia đình nàng ở quê nhà làng Bình Yên. Nhưng vương phủ lúc này canh phòng cẩn mật, mọi lối ra vào đều bị thần thức của tu sĩ quét qua. Nàng bắt buộc phải tìm cách liên lạc với ngoại giới.


Nhờ sự giúp đỡ ngầm của Lão quản gia Thẩm Phúc, Cãi Lý lấy cớ cần ra ngoài mua thêm một số vật liệu thư tịch đặc biệt để chuẩn bị cho đơn từ kiện tụng sắp tới. Chiếc kiệu nhỏ đưa nàng rời khỏi vương phủ giữa làn sương mù dày đặc. Ngay khi cắt đuôi được những luồng thần thức dò xét của gián điệp nhị phòng tại khu chợ phàm nhân ồn ào, Cãi Lý lập tức khoác chiếc áo choàng vải thô, cúi đầu rảo bước về phía ngoại ô Thần Đô, hướng thẳng đến Khách điếm Vạn Bảo.


Khách điếm Vạn Bảo là một tòa nhà gỗ ba tầng cũ kỹ, xập xệ, nằm ở vùng giáp ranh trung lập. Nơi đây luôn hỗn tạp tiếng chửi thề của các phu khuân vác phàm trần, mùi rượu gạo rẻ tiền, mùi thịt nướng cháy sém và tiếng cười nói hô hố của những tu sĩ tự do cấp thấp. Đây là bối cảnh hoàn hảo để ẩn mình. Những tu sĩ ngạo mạn của các đại tông môn thường khinh miệt không thèm đặt chân vào nơi bẩn thỉu này, giúp Cãi Lý tránh được các thiết bị quét linh áp nhạy bén của Thẩm gia.


Nàng bước nhanh lên tầng hai, đi vào phòng "Địa Tự Tam Hiệu" đã được đặt trước. Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm mốc, chỉ có một chiếc bàn gỗ sứt sẹo và một ngọn đèn dầu leo lét. Cãi Lý đóng chặt cửa sổ gỗ, nén cơn ho khan do nhiễm lạnh sương đêm. Nàng chậm rãi đặt chiếc giỏ mây cũ kỹ xuống đất. Dưới đáy giỏ, cuốn Thiên Luật Cổ Thư nát bướm và cuốn Sổ sách giao dịch lôi thạch lậu đoạt được đêm qua vẫn được giấu kín dưới những xấp sớ cũ. Nàng không mang cuốn sổ sách ngầm theo người để đề phòng bất trắc, nhưng nàng cần những thông tin khẩn cấp từ quê nhà để quyết định bước đi tiếp theo.


Cãi Lý ngồi xuống ghế, trải hai tờ Giấy sắc chỉ Bộ Hình lên mặt bàn gỗ gồ ghề. Loại giấy đặc biệt màu vàng nhạt này vốn chống nước, chống mục nát, do Công chúa Triệu An ban tặng, cực kỳ ăn mực chu sa. Nàng cầm hai cây bút lông ngòi bạc bằng cả hai tay, nhắm mắt lại, dốc toàn bộ sự tập trung tinh thần lực phàm trần vào thính giác.


*Két...*


Từ căn phòng bên cạnh, ngăn cách bởi một bức vách gỗ mỏng manh nứt nẻ, tiếng kéo vĩ cầm phàm trần bắt đầu cất lên. Tiếng đàn u uất, trầm bổng, len lỏi qua những khe hở của vách gỗ, vang lên giữa đêm đông lạnh giá.


Đó là tiếng đàn của Trịnh Nhã Phương, người bạn thân từ thuở nhỏ của nàng. Nhã Phương hiện là nhạc công nổi tiếng tại các buổi tiệc hào môn Thần Đô, sở hữu một linh giác thính giác cực kỳ nhạy bén dù không có tu vi. Tiếng đàn của Nhã Phương nghe qua chỉ là một bản nhạc phàm trần sầu muộn về quê hương, nhưng đối với Cãi Lý, từng nốt nhấn, từng nhịp ngắt và tần số rung của dây đàn lại là những mật mã ký tự phức tạp.


Đây chính là Âm luật giải mã – phương pháp truyền tin mật mà hai cô gái đã cùng nhau sáng tạo và rèn luyện từ thuở thiếu niên để qua mặt sự giám sát của phụ huynh, nay trở thành vũ khí tình báo vô giá chống lại thần thức dò xét của tu sĩ.


Cãi Lý hít một hơi sâu, đôi mắt sắc sảo mở ra, rực sáng sự tập trung lý trí cực hạn. Hai tay nàng bắt đầu chuyển động đồng thời trên hai tờ giấy sắc chỉ. Nàng vận dụng kỹ năng Tốc ký hai tay đỉnh phong: tay trái ghi lại các nốt nhạc âm luật thô, tay phải lập tức dịch nghĩa các nốt nhạc đó thành những dòng chữ phàm trần đanh thép.


*"Vô... Cực... Tông... phong... tỏa... làng... Bình... Yên..."*


Nét bút chu Sa đỏ thẫm vạch nhanh trên mặt giấy vàng nhạt. Tim Cãi Lý thắt lại. Những nét chữ tiếp theo hiện ra dưới ngòi bút tốc ký bên tay phải:


*"Lý Bá... dẫn đầu... lính tuần... phóng hỏa... thiêu rụi... ruộng... lúa..."*


Cơn đau nhói buốt đột ngột truyền từ vết sẹo khế ước mệnh hồn trên cổ tay trái thẳng vào tim nàng. Cãi Lý cắn chặt môi đến bật máu tươi, cố áp chế sự run rẩy của thể xác phàm trần. Nàng cảm nhận được nhịp tim của Thẩm Diệc Kính ở vương phủ cũng đang đập dồn dập, linh cốt của anh đang phản ứng dữ dội với sự lo lắng tột độ của nàng. Nàng không được phép dừng lại. Nàng bắt buộc phải nghe hết mật tin.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía hành lang gỗ ngoài phòng. Đi kèm với đó là một luồng linh áp bão táp, lạnh lẽo đặc trưng của tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong đang quét qua từng căn phòng.


Một toán lính tuần tuần tra của Vô Cực Tông đang kiểm tra khách điếm!


Linh áp đè nặng khiến lồng ngực phàm trần của Cãi Lý nghẹt thở, lồng ngực nàng phập phồng thở dốc, mạch máu bên tai trái – vốn bị tổn thương từ luồng linh áp của Lâm Thị sáng nay – lại bắt đầu nhói đau râm ran. Nàng siết chặt hai cây bút lông, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống gò má tái nhợt.


Nếu nàng sử dụng Sáo ngọc truyền âm đeo trên cổ để cầu cứu ML lúc này, luồng sóng âm linh lực bộc phát chắc chắn sẽ kích hoạt chuông báo động của trạm gác vương phủ gần đó, vạch trần hành tung trốn chạy của nàng và đẩy Diệc Kính vào tội dung túng phàm nhân trước bô lão viện. Nàng không thể dùng pháp bảo.


Bên kia vách gỗ, Nhã Phương cũng cảm nhận được luồng thần thức dò quét đang tiến sát. Tiếng đàn vĩ cầm bỗng nhiên khựng lại một nhịp cực nhỏ, rồi ngay lập tức, Nhã Phương chuyển điệu đàn một cách mượt mà. Giai điệu u uất mật mã biến mất, thay vào đó là một bài hát dân ca phàm trần vui tươi, ồn ào thường được chơi tại các quán rượu nghèo.


Toán lính tuần dừng lại ngay trước cửa phòng Địa Tự Tam Hiệu. Thần thức của tên dẫn đầu quét qua cánh cửa gỗ mỏng manh.


Cãi Lý nín thở, ép chặt cơ thể phàm trần vào góc tối ẩm ướt sau bàn gỗ, quấn chặt khăn lụa che giấu vết bầm trên cổ. Nàng tập trung quan sát khe cửa sổ, tay phải nắm chặt con dao găm mạ bạc giấu trong ống tay áo phòng thân. Nhịp tim nàng đập cực nhanh, nhưng nàng cố điều hòa hơi thở theo Quy tức thuật mộc mạc mà ML từng chỉ dẫn.


"Mẹ kiếp, lại là lũ phàm nhân hạ đẳng đàn ca hát xướng bẩn thỉu," tiếng một tên tu sĩ Vô Cực Tông chửi thề đầy khinh miệt vang lên ngoài hành lang. "Mùi rượu rẻ tiền làm bẩn cả linh lực của ta. Đi thôi, bọn chúng không gánh nổi một đòn lôi áp đâu, tìm kiếm ở khu vực khác."


Tiếng bước chân xa dần. Luồng linh áp nghẹt thở rút đi.


Cãi Lý thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bên kia vách gỗ, tiếng đàn vĩ cầm lập tức quay trở lại nhịp điệu mật mã dồn dập, như thể đang hối thúc nàng ghi chép những thông tin cuối cùng trước khi quá muộn. Nhã Phương đang dùng toàn bộ sinh lực phàm trần để kéo đàn, tần số âm thanh nhanh đến mức cực hạn.


*"Dượng... Trần... Văn... Cày... bị... bắt... giam... vào... ngục... tối..."*


*"Trưởng lão... Vương Hoài... dùng... tính mạng... cha... Nguyễn... Văn... Đất... uy hiếp... bắt... Cãi Lý... xuất hiện... tự thú..."*


*"Rút đơn kiện... bằng không... diệt môn..."*


Chữ cuối cùng vừa được Cãi Lý tốc ký xong, tiếng đàn vĩ cầm bên cạnh đột ngột đứt quãng bằng một âm thanh chói tai sắc lẹm.


*Phựt!*


Tiếng dây đàn đứt vang lên cô độc giữa đêm đông. Căn phòng bên cạnh hoàn toàn rơi vào im lặng.


Cãi Lý bàng hoàng đứng bật dậy, không màng đến thể xác đang kiệt quệ rã rời. Nàng biết Nhã Phương đã phải trả giá đắt. Để truyền tải bản mật tin tàn khốc này trong thời gian ngắn ngủi dưới sự truy quét của tu sĩ, bạn nàng đã phải kéo đàn với tốc độ vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể phàm nhân. Những ngón tay thon dài mềm mại của Nhã Phương chắc chắn đã bị dây đàn sắt cứa rách, máu tươi đã nhuộm đỏ cả phím đàn gỗ thông cổ.


Nàng nhìn xuống hai tờ giấy sắc chỉ Bộ Hình bám đầy mực chu sa đỏ thẫm như máu tươi. Chân tướng tàn khốc hiện ra trước mắt: Vương Hoài đã điên cuồng liên kết với Thẩm Cao để diệt môn gia đình nàng tại quê nhà làng Bình Yên hòng bịt đầu mối vụ án lôi kiếp và lôi thạch lậu. Cha nàng, người đàn ông bị liệt chân suốt mười năm qua, và em trai Hoài Nam đang nằm trong tầm ngắm tử thần của bọn chúng.


Nỗi căm phẫn tột cùng dâng trào trong lồng ngực phàm trần của Cãi Lý. Nàng không có tu vi, không có linh lực, nhưng nàng có cuốn Thiên Luật Cổ Thư chứa các kẽ hở pháp lý của Thiên Đình và cuốn sổ sách giao dịch lậu của Thẩm Cao. Nàng sẽ bắt bọn chúng phải trả giá đắt bằng chính luật pháp của chúng.


Cãi Lý nhanh chóng thu dọn hai tờ giấy sắc chỉ giấu vào ngực áo lam nhạt. Nàng đeo chiếc giỏ mây lên vai, chuẩn bị lẻn sang phòng bên cạnh để băng bó vết thương cho Nhã Phương và lên kế hoạch trốn chạy về quê nhà giải cứu cha.


Nhưng ngay khi bàn tay phàm trần của nàng vừa chạm vào chốt cửa gỗ lạnh buốt, chiếc sáo ngọc truyền âm đeo trên cổ nàng bỗng nhiên tỏa ra một luồng linh quang tím nhạt ấm áp, nhè nhẹ rung lên lép bép.


*Xoạt... rắc...*


Một tiếng động cực nhỏ, như tiếng ngói gốm bị đè nén nhẹ dưới gót chân, vang lên từ phía mái ngói ngay trên đỉnh đầu nàng.


Cãi Lý đông cứng người tại chỗ. Bằng bản năng phòng bị sắc bén của một trạng sư luôn đối mặt với hiểm họa diệt khẩu, nàng khẽ ngước mắt lên nhìn trần nhà gỗ mục nát. Có kẻ đang lén lút ẩn nấp trên mái ngói khách điếm, theo dõi cuộc gặp gỡ mật này từ trên cao và chuẩn bị hành động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!