Nhạc nềnRecollection

Máu Nhuộm Chén Sâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rít của Lâm Thị vẫn còn ong ong bên tai Nguyễn Cãi Lý, dội thẳng vào màng nhĩ đang ù đặc của nàng như một tiếng sấm rền giữa sảnh yến tiệc lộng lẫy nhưng ngột ngạt của Thẩm gia vương phủ. Luồng uy áp Kim Đan Kỳ sơ kỳ vô hình nhưng nặng trịch như ngọn núi lớn đè chặt lên đôi vai phàm trần mảnh mai của Cãi Lý, khiến lồng ngực nàng nhói đau, từng dẻ xương sườn phàm trần rên rỉ như sắp gãy vụn. Nàng lảo đảo lùi lại nửa bước, gót chân dẫm lên vạt áo lụa thô lam nhạt vá víu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một cây tre già trước bão.


"Xin hội đồng bô lão viện hãy đứng ra chủ trì công đạo, khép phàm nữ Nguyễn Cãi Lý vào tội phạm thượng phá hoại yến tiệc gia tộc, lập tức trừng phạt thể xác, phế bỏ đôi tay vô lễ của ả ngay tại sảnh đường này!"


Lời kết tội đanh thép, tàn nhẫn của Lâm Thị vang vọng khắp không gian, khiến hàng chục bô lão của trưởng lão viện Thẩm gia đứng bật dậy, những gương mặt già nua bọc trong gấm vóc tía thêu chỉ vàng lộ rõ vẻ phẫn nộ. Những luồng thần thức dò xét, khinh miệt lạnh lùng từ các tu sĩ hào môn Thần Đô đồng loạt phóng tới, đè nặng lên cơ thể không một chút tu vi của Cãi Lý. Tai trái của nàng, vốn đã bị tổn thương từ luồng linh áp buổi sáng, lại bắt đầu rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng, chậm rãi thấm vào chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ nàng. Bên dưới lớp khăn lụa ấy, vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu do chính tay Thẩm Diệc Kính bóp nghẹt đêm kia đang rát bỏng lên như bị lửa thiêu.


Cãi Lý khẽ quệt vệt máu tươi đang rỉ ra nơi khóe môi bị rách do uy áp của Lâm Thị, ánh mắt nàng sắc sảo, lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt dài híp lại như rắn độc của người phụ nữ trung niên mặc y phục lục sẫm quý phái đối diện. Nàng không hề run rẩy, không hề sợ hãi bạo lực tối thượng của giới tu tiên.


Bên cạnh nàng, Thẩm Diệc Kính vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế gia chủ chạm khắc băng thạch ngàn năm. Gương mặt tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tạc của vị Đế quân tối cao không biểu lộ một chút cảm xúc, nhưng bàn tay phải đeo nhẫn ngọc sấm sét của anh đã siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Những tia chớp tím nhỏ li ti bắt đầu rục rịch chạy dưới da mu bàn tay anh, sẵn sàng bộc phát thần lực lôi đình vạn dặm để nghiền nát kẻ thù bảo vệ nàng. Sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn nơi cổ tay trái của hai người nhấp nháy ánh sáng đỏ thẫm điên cuồng, truyền đi nhịp tim dồn dập dằn vặt và oán khí ngút trời của anh thẳng vào lồng ngực Cãi Lý.


Nàng khẽ liếc mắt nhìn anh, dùng khế ước truyền đi một luồng suy nghĩ điềm tĩnh: "Đừng động thủ. Nếu chàng dùng thần lực ở đây, Thẩm Cao sẽ có cớ khép chàng vào tội dung túng phàm nhân, bôi nhọ gia quy trước mặt bô lão viện. Hãy để ta xử lý."


Cãi Lý hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhói tim do khế ước phản phệ, dõng dạc lên tiếng, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, không hề có một chút yếu thế:


"Lâm phu nhân đòi phế bỏ đôi tay phàm trần của ta vì tội hất đổ canh sâm hiếu kính? Thật nực cười! Một trạng sư phàm trần như ta, dù không có tu vi, nhưng cũng biết phân biệt đâu là 'hiếu kính', đâu là 'mưu sát'!"


"Ngươi nói cái gì?" Thẩm Cao từ vị trí chủ tọa nhị phòng đập mạnh tay xuống bàn gỗ lim đen, khiến những chiếc chén ngọc bích nảy lên lép bép. "Phàm nữ ngạo mạn, dám ngậm máu phun người trước mặt trưởng lão viện Thẩm gia sao?"


"Ta ngậm máu phun người?" Cãi Lý cười lạnh, khóe môi rách rỉ máu khẽ nhếch lên đầy kiêu hãnh. Nàng không nhắm vào Lâm Thị hay Thẩm Cao – những kẻ tu tiên có thừa mưu mô để chối tội. Ánh mắt nàng đột ngột chuyển hướng, khóa chặt vào thị nữ dâng canh A Hoàn đang quỳ sụp dưới đất bên cạnh những mảnh vỡ của bát ngọc bích.


Nước canh sâm ngọc tủy đổ tràn trên nền đá cẩm thạch trắng lúc này đang bốc khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh, ăn mòn nhẹ bề mặt đá trận pháp xèo xèo. Và ngay cạnh vũng nước độc ấy, thị nữ phàm trần A Hoàn đang run rẩy bất thường. Cơ thể gầy yếu của cô ta co rúm lại dưới bộ y phục thị nữ màu xanh nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống làm bết bát những sợi tóc mai, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ sợ hãi tột độ đang dán chặt vào vũng nước độc rực lửa sấm sét tím nhẹ.


Bằng kỹ năng Phân tích vi biểu cảm nhạy bén của một trạng sư phàm trần, Cãi Lý lập tức nhận ra cơ mặt của A Hoàn đang co giật liên tục, đồng tử giãn to, nhịp thở nông và đứt quãng – đây là biểu hiện của một kẻ đang cận kề cái chết và bị nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tinh thần. Cô ta chính là mắt xích yếu nhất trong âm mưu này.


Cãi Lý bước lên một bước, bỏ qua Lâm Thị đang tỏa sát khí ngùn ngụt, tiến thẳng đến trước mặt A Hoàn. Nàng từ từ quỳ xuống nền đá lạnh giá – không phải quỳ lạy bô lão viện, mà là quỳ để đối diện ngang tầm mắt với người thị nữ phàm trần đang run rẩy.


"A Hoàn," giọng nói của Cãi Lý đột ngột trở nên dịu dàng, ấm áp nhưng chứa đựng một sức nặng tâm lý vô hình. Nàng vươn bàn tay phàm trần mảnh mai, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, đẫm mồ hôi của cô thị nữ. "Ngươi đang sợ hãi điều gì? Nhịp tim của ngươi đập nhanh đến mức ta có thể nghe thấy lép bép dưới lồng ngực. Ngươi sợ bát canh sâm bị hất đổ, hay ngươi sợ thứ chất độc Tuyết Cốt Hương ngọt nhạt đang bốc khói đen dưới đất kia?"


"Ta... ta không biết... mợ cả tha mạng..." A Hoàn dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy khản đặc, cả cơ thể như một chiếc lá khô trước gió bão.


"Ngươi biết rất rõ," Cãi Lý ghé sát tai cô ta, thì thầm bằng giọng nói đầy thấu cảm và bảo hộ. "Ngươi chỉ là một phàm nhân giống như ta, bị bắt vào vương phủ này làm nô dịch. Ngươi có cha mẹ ở quê nhà không? Ngươi có biết Tuyết Cốt Hương là độc tố hủy diệt linh cốt tu sĩ, nhưng với phàm nhân chúng ta, chỉ cần hít phải khói độc quá lâu, lục phủ ngũ tạng cũng sẽ bị ăn mòn rách nát? Kẻ sai khiến ngươi bỏ độc vào canh sâm của Đế quân, có từng hứa sẽ cho ngươi thuốc giải, hay thực chất... họ chỉ muốn dùng mạng sống phàm trần của ngươi để làm bia đỡ đạn sau khi mưu đồ hoàn thành?"


Lời nói của Cãi Lý như một lưỡi dao sắc bén rạch toạc bức tường phòng thủ tinh thần cuối cùng của A Hoàn. Sự thấu cảm sâu sắc về số phận phàm nhân thấp kém bị giới tu tiên coi như cỏ rác của Cãi Lý đã chạm vào nỗi uất hận và sợ hãi sâu kín nhất trong lòng cô thị nữ nghèo khổ.


Sợi chỉ đỏ khế ước mệnh hồn trên cổ tay trái của Cãi Lý bỗng nhiên rực sáng nhẹ, truyền đi một luồng uy nghiêm ấm áp của Thẩm Diệc Kính. Cãi Lý nắm chặt tay A Hoàn, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể bô lão viện:


"Gia quy Thẩm gia điều thứ một trăm linh tám ghi rõ: Bất kỳ gia nhân nào chủ động vạch trần âm mưu gây hại đến gia chủ, sẽ nhận được sự bảo hộ tuyệt đối của vương phủ, miễn trừ mọi hình phạt thể xác và được ban tặng ngân lượng giải phóng thân phận nô tỳ. Hôm nay, trước sự chứng kiến của Đế quân Thẩm Diệc Kính và toàn thể bô lão viện, ta – mợ cả hợp pháp của Thẩm gia – dùng danh nghĩa khế ước bảo hộ hứa với ngươi: Chỉ cần ngươi nói ra sự thật, không một ai trong sảnh đường này có thể chạm vào một sợi tóc của ngươi!"


Lâm Thị biến sắc kịch liệt, đôi mắt rực lửa giận dữ. Bà ta bước lên, linh lực Kim Đan Kỳ tỏa ra ngùn ngụt dưới tà áo lục sẫm: "Phàm nữ câm miệng! Ngươi dám dùng lời lẽ tà thuật để mê hoặc thị nữ, hòng chối bỏ tội lỗi phạm thượng của mình sao?"


Nhưng đã quá muộn. A Hoàn nhìn vào ánh mắt kiên định, đầy chính khí không một chút sợ hãi của Cãi Lý, rồi nhìn sang Thẩm Diệc Kính đang ngồi uy nghiêm như một vị thần tối cao sẵn sàng trừng phạt kẻ ác. Nỗi sợ hãi cổ độc cào xé trong tủy xương bấy lâu nay bỗng chốc bị đè bẹp bởi khát vọng sống sót phàm trần.


*Bịch! Bịch! Bịch!*


A Hoàn điên cuồng dập đầu xuống nền đá cẩm thạch đến mức trán rách da, máu tươi rỉ ra đỏ thẫm hòa cùng nước mắt loang lổ: "Đế quân bớt giận! Mợ cả cứu mạng! Là Lâm phu nhân... chính là Lâm phu nhân đã dùng cổ độc khống chế mạng sống của tiểu nhân, ép tiểu nhân phải lén bỏ bột Tuyết Cốt Hương vào canh sâm bồi bổ của người! Bà ta nói nếu tiểu nhân không làm, cổ độc sẽ cắn rách tim tiểu nhân mà chết! Xin Đế quân chủ trì công đạo! Cứu mạng tiểu nhân!"


*Xôn xao...*


Hàng chục bô lão vương phủ đồng loạt biến sắc, những tiếng xì xào bàn tán chấn động vang lên khắp sảnh yến tiệc. Những ánh mắt nghi kỵ vốn nhắm vào Cãi Lý lập tức quay ngoắt sang nhìn Lâm Thị. Thẩm Cao đứng bật dậy, gương mặt mập mạp tái nhợt đi vì kinh hoàng trước sự phản phản bất ngờ của quân cờ thị nữ.


"A Hoàn! Ngươi dám vu khống ta!" Lâm Thị gầm lên điên cuồng, gương mặt thanh tú hoàn toàn vặn vẹo như ác quỷ.


Sự kiêu ngạo của một tu sĩ Kim Đan Kỳ không cho phép bà ta bị một phàm nữ sâu kiến vạch trần tội ác trước công chúng. Trong cơn cuồng nộ mất kiểm soát, Lâm Thị vung tay áo rộng màu lục sẫm, vận hành bạo lực tối thượng của giới tu tiên để tiêu diệt vật chứng sống.


*Vút!!!*


Một luồng kiếm khí độc hại màu lục sẫm bỗng nhiên phóng ra từ ống tay áo của Lâm Thị, rít gào xé rách không khí sảnh tiệc, mang theo sát khí hủy diệt tuyệt đối lao thẳng về phía lồng ngực của thị nữ A Hoàn đang quỳ dưới đất.


"A Hoàn! Cẩn thận!"


Cãi Lý hét lên, cơ thể phàm trần không một chút tu vi của nàng phản ứng theo bản năng chính trực của một trạng sư bảo vệ nhân chứng. Nàng dũng cảm lao ra, dang rộng hai cánh tay phàm trần để che chắn trước người cô thị nữ yếu ớt.


Nhưng tốc độ của một phàm nhân làm sao có thể nhanh bằng kiếm khí của một tu sĩ Kim Đan Kỳ?


*Phập...*


Tiếng xé rách da thịt lạnh lùng vang lên gãy gọn. Luồng kiếm khí lục sẫm độc hại xuyên thẳng qua bả vai của A Hoàn, đâm sâu vào tim cô ta trước khi Cãi Lý kịp chạm tới. Máu tươi đỏ thẫm nóng hổi bắn tung tóe ra xung quanh, nhuộm đỏ cả một mảng lớn tà áo lụa thô màu lam nhạt của Cãi Lý và văng lên gò má tái nhợt của nàng rát bỏng.


A Hoàn trợn tròn đôi mắt uất hận, khóe môi trào ra bọt máu đỏ tươi, cơ thể gầy yếu đổ gục xuống bên chân Cãi Lý, co giật vài nhịp rồi hoàn toàn tắt thở ngay tại chỗ. Đôi bàn tay phàm trần của cô ta vẫn còn nắm chặt lấy vạt áo của Cãi Lý như một lời cầu cứu tuyệt vọng cuối cùng.


Cãi Lý đứng lặng đi giữa vũng máu tươi loang lổ, đôi bàn tay nàng run rẩy bám đầy máu nóng của người thị nữ tội nghiệp. Cảnh tượng dã man, tàn bạo coi mạng người như cỏ rác của Lâm Thị diễn ra ngay trước mắt khiến đầu óc nàng trống rỗng, một nỗi uất hận và ám ảnh bạo lực tột cùng dâng trào trong huyết quản phàm trần. Nàng siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.


"Lâm Thị! Bà dám giết người diệt khẩu ngay trước mặt trưởng lão viện sao?" Cãi Lý ngước mắt lên, đôi mắt sắc sảo rực lửa căm hờn nhìn thẳng vào người đàn bà độc ác.


Lâm Thị nhanh chóng thu hồi linh lực, gương mặt vặn vẹo lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo. Bà ta khẽ phủi tay áo, lạnh lùng cười nói: "Diệt khẩu? Phàm nữ Nguyễn Cãi Lý, ngươi bớt ngậm máu phun người đi. Thị nữ A Hoàn này rõ ràng đã bị tà ma ngoại giới xâm nhập nguyên thần, điên cuồng vu khống trưởng bối vương phủ. Ta ra tay tiêu diệt tà ma để bảo vệ an toàn cho yến tiệc vương phủ, các bô lão đều có thể làm chứng. Tiếc là... vật chứng sống duy nhất của ngươi đã chết, giờ ngươi lấy gì để định tội ta?"


Thẩm Cao cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước lên hùa theo: "Đúng vậy! Một thị nữ phàm trần điên loạn vu khống không thể dùng làm chứng cứ trước tòa án gia tộc. Yến tiệc hôm nay bị ô uế, xin hội đồng bô lão hãy bãi tiệc để dọn dẹp!"


Hàng chục bô lão vương phủ hoang mang nhìn nhau, dù biết rõ mưu đồ của Lâm Thị nhưng do nhân chứng đã chết và không có vật chứng vật lý trực tiếp nào khác, bọn họ không thể định tội một tu sĩ Kim Đan Kỳ nhị phòng. Cuộc đối chất pháp lý kết thúc trong sự im lặng đầy bất công của hào môn. Yến tiệc giải tán trong bầu không khí u ám, lạnh lẽo.


***


Đêm khuya ngày mười tám tháng Chín, sương mù buốt giá bao phủ khắp Cung Lôi Minh.


Trong phòng ngủ phụ, Nguyễn Cãi Lý đứng trước chậu nước lạnh, điên cuồng dùng gáo nước dội lên đôi bàn tay phàm trần của mình. Nàng chà xát thật mạnh, cố tẩy sạch những vệt máu khô của A Hoàn bám chặt trong các kẽ móng tay, nhưng mùi máu tanh nồng nặc và cảnh tượng kiếm khí xuyên tim vẫn không ngừng hiện lên trong tâm trí nàng, gây ra một cơn rùng mình ớn lạnh thể xác.


*Xoạt...*


Bức rèm lụa dệt chỉ bạc khẽ vén lên, Thẩm Diệc Kính bước vào phòng. Vị Đế quân tối cao nhìn thấy bờ vai phàm trần của nàng đang run lên bần bật dưới ánh đèn dầu leo lét, ánh mắt tím sâu thẳm của anh dâng trào một luồng cảm xúc xót xa, dằn vặt kịch liệt. Anh chậm rãi bước tới, nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt, run rẩy của nàng.


"Đừng rửa nữa," giọng nói trầm ấm của Diệc Kính vang lên, mang theo luồng thần lực ấm áp truyền qua khẽ tay nàng, xua đi cái lạnh buốt của nước đá và mùi máu tanh. "Máu đã sạch rồi."


Cãi Lý ngước mắt nhìn anh, khóe môi rách rỉ máu khẽ run nhẹ: "Sạch thế nào được? A Hoàn đã chết ngay trước mắt ta. Giới tu tiên các người... thực sự coi mạng sống phàm nhân chúng ta chỉ như cỏ rác, muốn giết là giết sao?"


Diệc Kính im lặng, đôi mắt anh dằn vặt nhìn vệt máu tươi loang lổ trên tà áo lam nhạt của nàng, rồi dừng lại trên chiếc cổ quấn khăn lụa màu lam nhạt. Anh vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm nhẹ vào khóe môi bị rách rỉ máu của nàng, vận hành một luồng lôi điện nhẹ dịu để làm ấm và giảm đau cho vết thương phàm trần.


"Ta nợ nàng một mạng mạng," Diệc Kính trầm giọng nói, hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên trán nàng. "Lâm Thị ra tay tàn bạo để bịt đầu mối, nhưng hành động của nàng hôm nay đã bẻ gãy hoàn toàn âm mưu đầu độc của nhị phòng, khiến uy tín của Thẩm Cao bị giáng một đòn mạnh trước bô lão viện. Từ nay về sau, ta thề sẽ không để bất kỳ tu sĩ nào chạm vào một sợi tóc của nàng nữa."


Anh chậm rãi thọc tay vào ngực chiến bào, lấy ra một chiếc sáo ngọc nhỏ nhắn dệt từ ngọc bích linh cấp xanh mướt – chiếc Sáo ngọc truyền âm. Chiếc sáo tỏa ra một luồng linh quang ấm áp, dịu nhẹ, phản ứng tự động với nhẫn ngọc sấm sét trên tay anh.


Diệc Kính bước sát lại gần, tự tay đeo chiếc sáo ngọc vào cổ nàng, sợi dây tơ tằm mềm mại quấn quanh chiếc khăn lụa lam che giấu vết bầm.


"Đây là Sáo ngọc truyền âm," Diệc Kính ghé sát tai nàng, giọng nói đầy nghiêm túc và bảo hộ. "Nó chứa đựng một lá chắn lôi điện bảo mệnh do chính nguyên thần của ta thiết lập. Chỉ cần nàng thổi nhẹ vào sáo, không phát ra âm thanh phàm trần nhưng sẽ kích hoạt sóng truyền âm định vị chính xác gửi đến ta và ảnh vệ Thập Nhất trong vòng trăm dặm. Hãy luôn mang theo bên mình, nó sẽ bảo vệ nàng khỏi các đòn ám hại bằng ma pháp."


Cãi Lý áp bàn tay phàm trần lạnh giá vào chiếc sáo ngọc ấm áp trên ngực, cảm nhận được luồng nhiệt lượng và sự dằn vặt chuộc lỗi chân thành từ vị Đế quân tối cao. Sự nghi kỵ ban đầu trong lòng nàng khẽ lay động, nhường chỗ cho một nốt lặng thấu cảm sâu sắc trước nỗi đau rạn nứt linh cốt cô độc của anh.


Nhưng chưa kịp để nàng cảm nhận hơi ấm ấy, Thẩm Diệc Kính đột ngột lùi lại một bước, đôi mắt tím co rút lại đầy nghiêm trọng. Anh nhìn nàng, trầm giọng cảnh báo một tin sét đánh:


"Cãi Lý, Thẩm Cao sau khi bị vạch trần âm mưu ở yến tiệc đang điên cuồng phản công. Ta vừa nhận được mật báo từ ảnh vệ: Thẩm Cao đang ngầm liên kết với Trưởng lão Vương Hoài của Vô Cực Tông, lợi dụng việc nàng hất đổ canh sâm để tổ chức một cuộc truy quét lớn nhắm vào gia đình nàng ở quê nhà làng Bình Yên ngay trong đêm nay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!