Nhạc nềnRecollection

Yến Tiệc Độc Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ngày mười tám tháng Chín chưa kịp tan đi thì cái lạnh buốt giá của Thần Đô đã bao phủ khắp các ngóc ngách của Cung Lôi Minh. Trong phòng ngủ phụ, Nguyễn Cãi Lý đứng trước chiếc gương đồng ố vàng, đôi bàn tay phàm trần run rẩy thấm nước lạnh lau đi vệt máu khô còn sót lại bên khóe mũi và vành tai trái. Di chứng phản phệ của Chạm thấu ức từ Ngự Pháp Các đêm qua vẫn còn như hàng vạn mũi kim đâm sâu vào đại não nàng, khiến thái dương giật lên từng cơn đau buốt. Nàng hít một hơi thật sâu, cố nén cơn buồn nôn đang cuộn trào trong lồng ngực, rồi cầm lấy hộp phấn trang điểm bằng sứ, dặm một lớp phấn dày để che đi gương mặt tái nhợt không một giọt máu.


Nàng khẽ nâng cằm, nhìn vào chiếc cổ mảnh mai của mình trong gương. Vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu – dấu tích từ cơn cuồng nộ ma tính mất kiểm soát của Thẩm Diệc Kính đêm kia – vẫn hiện rõ mồn một trên làn da trắng ngần. Cãi Lý mím chặt khóe môi bị rách nhẹ, cẩn thận quấn chiếc khăn lụa màu lam nhạt quanh cổ, thắt nút thật khéo để che giấu hoàn toàn dấu vết tàn nhẫn ấy. Nàng là một phàm nhân, một vết thương thực thể thế này đối với tu sĩ chỉ cần một cái phất tay là lành lặn, nhưng với nàng, nó là nỗi đau đớn âm ỉ mỗi khi nàng hít thở hay nuốt nước bọt.


Sau khi chắc chắn không để lộ bất kỳ sơ hở nào, Cãi Lý cúi người, lôi cuốn Sổ sách giao dịch lôi thạch lậu vừa đoạt được đêm qua từ trong ngực áo choàng tơ tằm ra, giấu kỹ xuống dưới đáy chiếc giỏ mây cũ kỹ, phía trên phủ đầy những bản chép tay luật pháp phàm trần sờn gáy. Đây là huyết mạch chính trị, là vật chứng thép để nàng lật đổ Thẩm Cao và Vương Hoài, nàng tuyệt đối không thể để bất kỳ ai phát hiện trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra.


"Mợ cả, người đã chuẩn bị xong chưa?"


Tiếng gõ cửa cẩn trọng của Lão quản gia Thẩm Phúc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Cãi Lý chỉnh lại vạt áo lụa thô màu lam nhạt, điềm tĩnh bước ra mở cửa. Thẩm Phúc đứng cúi đầu ở hành lang, dáng lưng hơi khom dưới bộ y phục xám sẫm gọn gàng, nhưng đôi mắt đục ngầu của lão lại lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Lão ghé sát tai nàng, thì thầm bằng giọng nói chỉ đủ hai người nghe:


"Thẩm Cao đã phát hiện ra có kẻ đột nhập Ngự Pháp Các đêm qua. Hắn tìm thấy một Mảnh gương vỡ đêm mưa ở tầng ba – thứ vốn thuộc về sát thủ Ám Dạ Các dưới trướng hắn. Hiện tại, hắn và Lâm Thị đang nổi trận lôi đình, nghi ngờ dâu mới là người có liên quan. Sáng nay, bọn họ mượn danh nghĩa 'yến tiệc hào môn' để chào đón mợ cả bước vào vương phủ, nhưng thực chất là thiết lập một cái bẫy sinh tử nhắm vào người và Đế quân. Người... có muốn lánh mặt không?"


Cãi Lý khẽ mỉm cười lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo không hề có một tia sợ hãi: "Lánh mặt? Thẩm Phúc, nếu ta trốn tránh hôm nay, Thẩm Cao sẽ lập tức dùng danh nghĩa bô lão viện để khép ta vào tội đột nhập cấm địa, tước đoạt danh phận mợ cả hờ này. Lúc đó, khế ước bảo hộ sẽ vô hiệu, và cả ta lẫn cha ta ở quê nhà đều sẽ trở thành bia đỡ đạn cho bọn chúng. Trận yến tiệc này, ta bắt buộc phải đi."


Nàng ngoảnh lại nhìn về phía chính điện. Thẩm Diệc Kính đã đứng đó từ lúc nào. Vị Đế quân tối cao khoác trên mình chiến bào màu lam đậm thêu chỉ bạc lấp lánh, mái tóc bạc dài xõa tự nhiên trên vai, gương mặt tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tạc không một chút cảm xúc. Tuy nhiên, dưới làn da cổ tay trái của anh, sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn đang nhấp nháy ánh sáng tím đỏ nhạt, râm ran truyền về một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy dằn vặt. Anh đang chịu đựng cơn đau rạn nứt linh cốt cực hạn do độc tố Tuyết Cốt Hương tích tụ, nhưng ánh mắt anh nhìn nàng lại chứa đựng một sự phức tạp khó tả. Sự hy sinh dùng máu tim cứu mạng của nàng đêm qua đã hoàn toàn phá vỡ bức tường phòng ngự tinh thần vạn năm của vị thần cô độc.


"Đi thôi," giọng nói trầm khàn của Diệc Kính vang lên, mang theo luồng hàn khí buốt giá nhưng đã dịu đi rất nhiều. Anh bước lên trước, che chắn cho nàng khỏi luồng gió lạnh rít qua hành lang.


***


Sảnh yến tiệc của Thẩm gia vương phủ tại Thần Đô lộng lẫy và xa hoa đến nghẹt thở. Những hàng cột đá cẩm thạch trắng thêu rồng phượng bằng vàng ròng sừng sững nâng đỡ trần nhà cao vút, nơi hàng trăm viên dạ minh châu tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo như dải ngân hà. Trên những chiếc bàn dài bằng gỗ lim đen, hàng trăm món sơn hào hải vị phàm trần phối hợp với linh thực cấp cao được bày biện tinh xảo trong những chiếc đĩa ngọc bích.


Hàng chục bô lão trong trưởng lão viện Thẩm gia cùng các tu sĩ hào môn Thần Đô đã an tọa, tiếng cười nói giả tạo vang vọng khắp sảnh đường. Tuy nhiên, ngay khi Thẩm Diệc Kính dẫn theo Nguyễn Cãi Lý bước vào, toàn bộ không gian đột ngột im bặt. Hàng trăm ánh mắt dò xét, khinh miệt và nghi kỵ đồng loạt đổ dồn về phía nàng trạng sư phàm nhân duy nhất đang mặc bộ y phục lụa thô mộc mạc giữa rừng gấm vóc lụa là xa hoa.


Thẩm Cao ngồi ở vị trí chủ tọa nhị phòng, trung niên mập mạp mặc gấm vóc màu tía thêu chỉ vàng, chòm râu dê vuốt nhọn khẽ rung lên. Ánh mắt ti hí của hắn sắc lạnh như dao cạo, khóa chặt vào từng bước đi của Cãi Lý. Hắn đang cố tìm kiếm bất kỳ dấu vết thương tích hay sự suy kiệt linh lực nào trên người nàng để xác nhận nghi ngờ về kẻ đột nhập đêm qua. Nhưng Cãi Lý đứng thẳng lưng, phong thái điềm tĩnh, kiêu hãnh bước đi bên cạnh Đế quân tối cao, hoàn toàn không lộ ra một chút sơ hở nào của một kẻ vừa trải qua phản phệ sinh tử.


Ngồi bên cạnh Thẩm Cao là Lâm Thị – bà hai vương phủ. Nữ nhân trung niên bảo dưỡng tốt, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc lạnh như rắn độc, thường mặc y phục lụa vân mây màu lục sẫm quý phái. Khói tỏa ra từ chiếc lư hương ngọc bích đặt cạnh bà ta mang theo một mùi hương ngọt nhạt thoang thoảng – mùi hương mà Cãi Lý đã ngửi thấy sáng nay quanh giếng nước tẩm cung, và cũng chính là mùi Tuyết Cốt Hương cực độc đang hủy hoại linh cốt của Thẩm Diệc Kính.


"Gia chủ và mợ cả đã đến," Lâm Thị khẽ che miệng cười, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn. "Yến tiệc hôm nay là để chúc mừng mợ cả bước vào hào môn, cũng là để bồi bổ cho linh cốt của gia chủ sau những ngày lao tâm khổ tứ vì vụ kiện lôi kiếp ở phàm giới."


Thẩm Diệc Kính lạnh lùng an tọa ở vị trí gia chủ tối cao, Cãi Lý điềm tĩnh ngồi xuống bên cạnh anh. Sợi chỉ đỏ khế ước mệnh hồn nơi cổ tay trái của hai người khẽ nhói buốt, truyền đi nhịp tim dồn dập đầy phòng bị của đối phương. Cãi Lý khẽ liếc nhìn Thẩm Cao, thấy bàn tay hắn dưới tay áo gấm đang miết nhẹ lên một vật thể hình tròn phẳng – chính là Mảnh gương vỡ đêm mưa mà nàng đã đánh rơi. Hắn đang chờ đợi thời cơ để vạch trần nàng trước toàn thể bô lão.


Lâm Thị khẽ vẫy tay, một thị nữ phàm trần dâng lên một chiếc khay bạc, trên đó đặt một bát canh sâm bằng ngọc bích tỏa khói nghi ngút.


"Đây là canh sâm ngọc tủy đặc biệt do ta tự tay chuẩn bị," Lâm Thị dâng bát canh lên trước mặt Thẩm Diệc Kính, nụ cười trên môi càng thêm phần từ ái giả tạo. "Chứa đựng linh thảo ngàn năm, cực kỳ có lợi cho việc ổn định nguyên thần và xoa dịu linh cốt rạn nứt của gia chủ. Xin gia chủ hãy dùng khi còn nóng."


Bát canh sâm ngọc bích tỏa ra một làn khói trắng mỏng manh, thanh nhã. Tuy nhiên, ngay khi làn khói ấy bay qua khoảng không gian giữa hai người, khứu giác phàm trần cực kỳ nhạy bén của Nguyễn Cãi Lý bỗng nhiên giật nảy.


Bằng kỹ năng Nhận biết thảo dược độc được rèn luyện từ những ngày đông leo núi hái thuốc cứu cha, nàng ngửi thấy một mùi hương ngọt nhạt, cực kỳ mỏng manh ẩn giấu dưới hương thơm nồng nặc của nhân sâm ngàn năm. Đó là mùi của Tuyết Cốt Hương – chất độc không màu không mùi đối với tu sĩ nhưng lại bị khứu giác mộc mạc của phàm nhân vạch trần. Lâm Thị đã mua chuộc thị nữ bỏ chất độc Tuyết Cốt Hương với liều lượng cực mạnh vào bát canh này. Nếu Thẩm Diệc Kính uống phải, linh cốt rạn nứt của anh sẽ lập tức bị hủy hoại hoàn toàn, kích hoạt ma tính cuồng nộ bộc phát ngay tại yến tiệc trước mặt toàn thể bô lão viện, tạo cơ hội cho Thẩm Cao phế truất anh lập tức.


Trái tim Cãi Lý thắt lại. Nàng khẽ liếc nhìn xuống tay áo của mình, nơi giấu chiếc kim bạc phàm trần. Nhưng nàng lập tức gạt đi ý định dùng kim thử độc. Tuyết Cốt Hương là độc dược thần tiên cấp cao, không hề có phản ứng hóa học với bạc phàm trần thông thường. Nếu nàng dùng kim thử không ra độc, Lâm Thị sẽ lấy cớ đó để khép nàng vào tội vu khống trưởng bối.


Thời gian chỉ còn tính bằng từng nhịp thở. Thẩm Diệc Kính đã từ từ vươn bàn tay đeo nhẫn ngọc sấm sét ra, chuẩn bị nâng bát canh ngọc bích lên.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Cãi Lý khẽ dịch chuyển đầu gối dưới bàn ăn, bàn tay trái của nàng nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay phải của Thẩm Diệc Kính.


*Xoạt...*


Ngay khi da thịt hai người tiếp xúc trực tiếp, sợi chỉ đỏ khế ước mệnh hồn rực sáng nhẹ dưới da. Cãi Lý tập trung tinh thần, vận hành Quy tức thuật để điều hòa nhịp thở của mình xuống mức tối thiểu, đồng thời dùng liên kết mệnh hồn truyền đi một luồng sóng nhịp tim dồn dập, cảnh báo đầy nguy hiểm thẳng vào tâm trí của Thẩm Diệc Kính. Nhịp tim của anh đột ngột khựng lại một nhịp, đôi mắt tím sâu thẳm khẽ co rút khi nhận được tín hiệu cảnh báo sinh tử từ phàm nữ bên cạnh.


Anh liếc nhìn nàng, thấy ánh mắt sắc sảo của Cãi Lý đang nhìn chằm chằm vào bát canh sâm, chân mày khẽ nhíu lại đầy ám hiệu. Diệc Kính lập tức hiểu ra vấn đề. Nhưng Lâm Thị đã tiến sát lại gần, giọng nói thúc giục đầy áp lực:


"Gia chủ, các bô lão đều đang nhìn người. Chẳng hay người khinh thường tấm lòng của nhị phòng ta, hay là... có điều gì khuất tất không tiện dùng canh?"


Thẩm Cao cũng cười lạnh, vung quạt xếp lên: "Gia chủ uống một bát canh sâm bồi bổ gia tộc, có gì mà phải do dự?"


Áp lực từ hàng trăm tu sĩ hào môn đè nặng lên chính điện. Nếu Diệc Kính từ chối uống mà không có bằng chứng độc tố, uy tín gia chủ của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước bô lão viện vì tội khinh thị trưởng bối. Nếu anh uống, ma tính bộc phát sẽ lấy mạng anh. Đây là một thế cờ dồn Đế quân vào đường chết.


Diệc Kính siết chặt nhẫn ngọc sấm sét, lôi điện tím rục rịch kích hoạt dưới da thịt mu bàn tay. Anh chuẩn bị dùng thần lực cưỡng chế đập vỡ bát canh, chấp nhận gánh chịu hậu quả chính trị.


Nhưng Nguyễn Cãi Lý không để anh phải hy sinh thanh danh. Nàng là một trạng sư phàm trần, không có tu vi, nhưng nàng có danh phận "mợ cả hờ" hợp pháp được khế ước bảo hộ. Nàng có quyền làm những việc điên rồ mà luật pháp vương phủ không thể khép vào tội chết.


Cãi Lý dứt khoát đứng bật dậy.


"Bát canh sâm này..." giọng nói trong trẻo, sắc sảo của nàng vang dội khắp sảnh yến tiệc lạnh lẽo.


Nàng vươn cánh tay phàm trần mảnh mai ra, không hướng về phía Diệc Kính mà hướng thẳng về phía bát canh ngọc bích trên khay bạc của thị nữ. Với một động tác dứt khoát và đầy lý trí, Cãi Lý hất mạnh tay áo rộng của mình vào khay bạc.


*Choang!!!*


Tiếng ngọc vỡ giòn giã và chói tai vang lên, cắt đôi bầu không khí ngột ngạt của sảnh yến tiệc. Chiếc bát ngọc bích vỡ tan tành thành trăm mảnh trên nền đá cẩm thạch trắng. Nước canh sâm nóng hổi bắn tung tóe khắp nơi.


Ngay khi dòng nước canh sâm chứa độc tố Tuyết Cốt Hương chạm vào trận pháp lôi điện ngầm dưới nền đá hắc thạch của sảnh đường, một phản ứng linh lực dữ dội đột ngột xảy ra. Những tia chớp tím rực lửa sấm sét bùng lên từ vũng canh sâm cháy xèo xèo, tỏa ra một làn khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh và độc khí Tuyết Cốt Hương ăn mòn nhẹ bề mặt đá.


Hàng trăm bô lão Thẩm gia đồng loạt đứng bật dậy, kinh hoàng nhìn vũng nước canh đang rực lửa sấm sét tím dưới đất.


"Nguyễn Cãi Lý! Ngươi dám vô lễ phá hỏng yến tiệc gia tộc, sỉ nhục mẫu thân ta!" Thẩm Trạch Dương tức giận gầm lên, vung chiếc quạt xếp ngọc bích tỏa ra luồng ảo ảnh độc khí định lao về phía nàng.


Lâm Thị đứng bất động, gương mặt thanh tú đột ngột trở nên vặn vẹo vì tức giận tột độ khi âm mưu đầu độc bị bẻ gãy bởi một phàm nữ sâu kiến. Bà ta không thèm che giấu sát khí, vung tay áo phóng ra một luồng uy áp Kim Đan Kỳ sơ kỳ cực mạnh thẳng vào lồng ngực phàm trần của Nguyễn Cãi Lý.


*Phụt...*


Luồng uy áp vô hình đè nặng khiến lồng ngực Cãi Lý nhói đau như bị búa tạ nện vào. Thể xác phàm trần của nàng lảo đảo lùi lại ba bước, khóe môi bị rách nhẹ rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm làm ướt sũng tà áo lam nhạt dưới khăn lụa quấn cổ. Danh tiếng của dâu mới vương phủ hoàn toàn bị bôi nhọ trước hội đồng bô lão.


Lâm Thị bước lên trước một bước, đôi mắt sắc lạnh như rắn độc khóa chặt vào Cãi Lý, giọng nói rít qua kẽ răng đầy tàn độc:


"Phàm nữ ngạo mạn phạm thượng! Ngươi cậy có khế ước bảo hộ của gia chủ mà dám hất đổ canh sâm hiếu kính của ta trước mặt toàn thể trưởng lão viện? Đây là hành vi phản nghịch, phá hoại tôn nghiêm của Thẩm gia vương phủ!"


Bà ta ngoảnh lại nhìn hàng chục bô lão đang phẫn nộ, dõng dạc tuyên bố:


"Xin hội đồng bô lão viện hãy đứng ra chủ trì công đạo, khép phàm nữ Nguyễn Cãi Lý vào tội phạm thượng phá hoại yến tiệc gia tộc, lập tức trừng phạt thể xác, phế bỏ đôi tay vô lễ của ả ngay tại sảnh đường này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!