Nhạc nềnRecollection

Ký Ức Trong Sổ Sách Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng sáng ngày mười tám tháng Chín không hề có dấu hiệu tan đi, ngược lại càng lúc càng đậm đặc, quấn chặt lấy những hàng cột đá hắc thạch của Ngự Pháp Các như những dải lụa tang xám xịt. Đứng trước thềm cửa đá đen lạnh buốt, Nguyễn Cãi Lý cảm nhận rõ rệt từng luồng gió bấc rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh thấu xương của Thần Đô vào đông. Vết bầm tím đen rỉ máu trên cổ nàng – dấu tích từ cơn cuồng nộ mất kiểm soát đêm qua của Thẩm Diệc Kính – lại bắt đầu nhói lên đau rát. Nàng khẽ kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ, che giấu đi sự dằn vặt da thịt ấy, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào khoảng tối sâu thẳm phía sau cánh cổng gỗ đen hé mở.


Bên cạnh nàng, Lão Già Mù đã thu hồi cây chổi tre cũ kỹ. Lão đứng bất động như một bức tượng đá rêu phong, đôi mắt mù nhắm nghiền nhưng gương mặt hướng thẳng vào khoảng không, khàn giọng nhắc nhở lần cuối: "Trận pháp quét thần thức ở tầng một chỉ nhận diện nhịp tim và nhiệt lượng của tu sĩ. Nhưng ở tầng ba, nơi cất giữ sổ sách tài chính của Thẩm Cao, có một trận pháp tử thần ngầm. Nếu không có ấn ký nguyên thần của hắn, bất kỳ bàn tay nào chạm vào hòm gỗ chứa sổ sách cũng sẽ bị lôi hỏa thiêu rụi nguyên thần. Đứa trẻ phàm trần... nửa canh giờ của Quy tức thuật là giới hạn sinh tử của ngươi. Đi đi, trước khi nhịp tim phàm trần của ngươi tự vỡ vụn vì ngạt thở."


Cãi Lý khẽ gật đầu, dù biết lão nhân không thể nhìn thấy. Nàng không nói một lời, bởi mỗi hơi thở lúc này đều là tài nguyên vô giá. Nàng vươn tay kéo chiếc mũ trùm của chiếc Áo choàng tơ tằm che giấu thần thức lên sát trán. Chiếc áo choàng màu đen tuyền dệt từ tơ tằm băng hàn lập tức tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá, áp thẳng vào làn da phàm trần của nàng. Thể xác nàng run lên bần bật, lục phủ ngũ tạng như bị đóng băng dưới lớp lụa mỏng, nhưng chính cái lạnh cực hạn này lại giúp nàng triệt tiêu hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể – thứ vốn là mồi nhử nhạy bén nhất của các trận pháp dò quét tu tiên.


Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu khí trời lạnh buốt, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào lồng ngực. Dưới sự chỉ dẫn của dòng thần lực ấm áp râm ran truyền từ vết sẹo sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn nơi cổ tay trái, Cãi Lý bắt đầu vận hành Quy tức thuật. Nàng chủ động điều hòa nhịp thở, ép lồng ngực không được phập phồng, bắt các mạch máu co lại, từ từ hạ nhịp tim phàm trần xuống mức tối thiểu.


Một nhịp... hai nhịp... ba nhịp...


Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng đập thình thịch trong lồng ngực nàng thưa dần, thưa dần, rồi dừng lại ở mức đúng ba mươi nhịp một phút. Cơ thể phàm trần của nàng lúc này lạnh ngắt, hơi thở mỏng manh như một làn khói nhạt, hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối và cái lạnh của đá hắc thạch xung quanh. Nàng mở mắt ra, đôi mắt không còn chút cảm xúc phàm trần, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động vượt qua thềm cửa đá đen, tiến thẳng vào Ngự Pháp Các.


***


Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một luồng sáng mỏng màu tím nhạt – mạng lưới của trận pháp quét thần thức tự động – đột ngột quét qua người Cãi Lý. Luồng sáng lướt từ đỉnh đầu xuống gấu áo choàng tơ tằm dệt từ băng tằm ngàn năm. Trái tim Cãi Lý thắt lại, lồng ngực đau nhói vì ngạt thở, nhưng nàng kiên quyết giữ vững trạng thái Quy tức, không để nhịp tim dao động dù chỉ một phần mười nhịp. Trận pháp quét qua người nàng, linh khí xung quanh không hề có một chút gợn sóng nhiệt lượng hay linh lực nào bộc phát. Đối với trận pháp cơ khí của tu tiên giới, nàng lúc này chỉ là một tảng đá hắc thạch vô tri vô giác nằm im lìm trong góc tối.


Luồng sáng tím nhạt biến mất. Cãi Lý thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng không dám thả lỏng cơ mặt. Nàng nhanh chóng di chuyển dọc theo dãy hành lang u tối của tầng một. Ngự Pháp Các rộng lớn và ngột ngạt đến nghẹt thở, những hàng kệ gỗ cao sừng sững chứa hàng vạn cuốn sách luật cổ, thẻ tre úa vàng bám đầy bụi bặm của ngàn năm lịch sử. Hơi lạnh từ đá hắc thạch dưới chân xuyên qua đế giày mỏng, buốt giá chạy thẳng lên đỉnh đầu nàng.


Cổ tay trái mang vết sẹo khế ước bỗng nhiên nhói buốt râm ran. Luồng nhiệt lượng ấm áp từ tẩm cung của Thẩm Diệc Kính truyền qua sợi chỉ đỏ, như một dòng nước ấm bảo bọc lấy trái tim đang đập yếu ớt của nàng, giúp nàng không bị đông cứng dưới hàn khí của áo choàng tơ tằm. Cãi Lý khẽ mím môi, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt phức tạp. Người đàn ông ấy, vị thần tối cao đã suýt bóp chết nàng đêm qua trong cơn điên loạn, lúc này lại đang dùng chính nguyên thần rạn nứt của mình để bảo vệ nhịp tim cho nàng từ xa. Nàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ hỗn loạn. Nàng đến đây để tìm chứng cứ tự giải thoát cho cả hai, không phải để chìm đắm vào thứ tình cảm cấm kỵ đầy rẫy hiểm họa này.


Nàng bắt đầu leo lên những bậc thang đá dẫn lên tầng hai, rồi tầng ba. Mỗi bước đi, áp lực linh áp đè nặng lên cơ thể phàm nhân của nàng lại tăng lên gấp bội. Tai nàng bắt đầu ù đi, một dòng chất lỏng ấm nóng, mặn chát khẽ rỉ ra từ tai trái – mạch máu tai lại bị vỡ nhẹ do linh áp vượt quá hạn mức chịu đựng. Nàng không dừng lại, dùng tay quệt ngang vết máu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước.


Khi bước chân đặt lên tầng ba của Ngự Pháp Các, không khí đột ngột thay đổi. Nơi đây không còn mùi giấy mực cổ xưa, mà nồng nặc mùi ozone và lưu huỳnh – dấu vết của trận pháp lôi điện ngầm. Những dãy kệ sách ở tầng này được sắp xếp theo hình bát quái, ở trung tâm là một bệ đá hắc thạch tròn, trên đó đặt một chiếc hòm gỗ đào màu đỏ sẫm được niêm phong bằng ba lá bùa màu vàng kim lấp lánh ánh chớp tím.


Cãi Lý tiếp cận bệ đá một cách cẩn trọng. Nàng biết, bên trong chiếc hòm gỗ đào kia chính là cuốn Sổ sách giao dịch lôi thạch lậu của Thẩm Cao – vật chứng thép chứng minh hành vi bòn rút linh thạch vương phủ để mua chuộc Vô Cực Tông phóng lôi kiếp bừa bãi. Nhưng xung quanh bệ đá, những tia chớp tím nhỏ như sợi chỉ liên tục phóng ra, phát ra tiếng nổ lép bép rợn người. Đó chính là trận pháp tử thần ngầm mà Lão Già Mù đã cảnh báo.


Nàng đứng cách bệ đá ba thước, thời gian của Quy tức thuật chỉ còn lại chưa đầy mười lăm phút. Lồng ngực nàng bắt đầu thắt lại, phổi nóng rát như lửa đốt vì thiếu dưỡng khí, đôi bàn tay phàm trần run rẩy nhẹ dưới lớp áo choàng. Nàng không thể dùng bạo lực để phá trận pháp, bởi bất kỳ dao động linh lực nào cũng sẽ kích hoạt chuông báo động toàn vương phủ. Nàng bắt buộc phải dùng mưu trí.


Cãi Lý quan sát kỹ lưỡng những tia chớp tím xung quanh bệ đá. Chúng phóng ra theo một nhịp điệu cố định, cứ ba giây lại ngưng tụ một lần ở góc đông nam trước khi phân tán. Đây là quy luật vận hành của trận pháp lôi điện cấp thấp do Thẩm Cao tự tay cài cắm. Nhưng quan trọng hơn, trận pháp này nhận diện huyết thống của Thẩm gia để tránh làm tổn thương người trong tộc.


Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu nàng trạng sư phàm trần. Nàng không có huyết thống Thẩm gia, nhưng trên cổ tay trái của nàng có Khế ước mệnh hồn – thứ giao ước bằng máu tim đã dung hợp hoàn hảo với nguyên thần tối cao của Thẩm Diệc Kính. Dòng máu chảy trong huyết quản nàng lúc này, ở một mức độ nào đó, mang theo hơi ấm và ấn ký nguyên thần của vị gia chủ tối cao vương phủ.


Cãi Lý dứt khoát rút con dao găm mạ bạc giấu trong ống tay áo ra. Nàng chích nhẹ mũi dao sắc bén vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái, ngay sát vết sẹo sợi chỉ đỏ đang nhấp nháy ánh sáng tím nhạt. Một giọt máu phàm trần đỏ thẫm, ấm nóng khẽ trào ra, mang theo luồng nhiệt lượng râm ran của khế ước mệnh hồn.


Nàng chờ đợi nhịp ngưng tụ của tia chớp tím ở góc đông nam. Đúng ba giây, khi luồng sét vừa co lại, Cãi Lý nhanh như cắt búng giọt máu vút qua không trung, rơi thẳng vào tâm của lá bùa niêm phong trên hòm gỗ đào.


*Xèo...*


Giọt máu chạm vào lá bùa, lập tức bốc lên một làn khói trắng thanh khiết. Trận pháp tử thần ngầm cảm nhận được ấn ký nguyên thần tối cao của Thẩm Diệc Kính trong giọt máu khế ước, các tia chớp tím xung quanh bệ đá đột ngột khựng lại, rồi từ từ lặn sâu xuống dưới nền đá hắc thạch như những con rắn phục tùng. Ba lá bùa vàng kim lấp lánh ánh chớp tím tự động cuộn lại, để lộ chiếc hòm gỗ đào không còn phòng ngự.


Chiến thuật mượn lực khế ước đã thành công. Cãi Lý không giấu được sự nhẹ nhõm, nàng nhanh chóng bước tới, dùng đôi bàn tay trần run rẩy mở nắp hòm gỗ đào. Bên trong, một cuốn sổ sách bằng da thú màu đen hiện ra – cuốn Sổ sách giao dịch lôi thạch lậu của Thẩm Cao.


***


Nàng nâng cuốn sổ sách lên bằng cả hai tay. Ngay khi lòng bàn tay trần của nàng tiếp xúc trực tiếp với lớp da thú thô ráp của cuốn sổ, năng lực tâm linh bẩm sinh Chạm thấu ức đột ngột thức tỉnh dữ dội, không hề có sự báo trước.


*Oàng!*


Một tiếng nổ vang dội bên tai, không gian xung quanh Ngự Pháp Các biến mất hoàn toàn trong mắt Cãi Lý. Thần trí nàng bị kéo tuột vào một mộng cảnh ký ức đầy hỗn loạn và tối tăm.


Trước mắt nàng là một đêm mưa bão xối xả của ba năm trước. Trong một mật thất ngầm ngột ngạt dưới lòng đất Thần Đô, ánh nến lung linh hắt hiu lên hai gương mặt nham hiểm đang ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn gỗ lim đen. Một kẻ mặc gấm vóc màu tía thêu chỉ vàng xa hoa, chòm râu dê vuốt nhọn, ánh mắt ti hí luôn đảo liên tục đầy tính toán – chính là Thẩm Cao. Kẻ đối diện mặc đạo bào Vô Cực Tông màu xám viền vàng, tay cầm cây phất trần tỏa lôi điện tím – Trưởng lão ngoại môn Vương Hoài.


Thẩm Cao đẩy cuốn sổ sách da thú màu đen về phía Vương Hoài, khàn giọng cười lạnh: "Vương trưởng lão, đây là bản giao kèo mới. Toàn bộ số lượng lôi thạch thô khai thác lậu từ mỏ Bình Yên của phàm giới sẽ được chuyển thẳng vào kho mật của nhị phòng Thẩm gia ta. Ta sẽ dùng lượng linh thạch khổng lồ của vương phủ để mua chuộc các phán quan Chấp Pháp Điện, dọn đường cho ngươi bước vào nội môn tư pháp Thiên Đình."


Vương Hoài vuốt râu dê, nụ cười đầy tàn độc: "Thẩm nhị gia quả là nhìn xa trông rộng. Nhưng việc khai thác quy mô lớn như vậy tại làng Bình Yên chắc chắn sẽ gây ra sự rạn nứt kinh mạch đất đai, dẫn đến các trận lôi kiếp thử nghiệm rò rỉ rơi xuống ruộng đồng của lũ sâu kiến phàm nhân. Nếu triều đình phàm trần hoặc gia chủ Thẩm Diệc Kính phát hiện ra..."


"Lũ sâu kiến phàm nhân chết vài mạng mạng thì có sao?" Thẩm Cao đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt tột độ. "Ta sẽ ra lệnh cho quan tòa hủ bại Vương Định dùng các lý do hành chính để bác bỏ mọi đơn khiếu nại. Còn về phần Thẩm Diệc Kính... hằng ngày hắn đều uống canh sâm có pha Tuyết Cốt Hương do Lâm Thị dâng tặng. Linh cốt của hắn đang rạn nứt từng giờ, nguyên thần hao tổn, sớm muộn gì cũng mất kiểm soát ma tính mà tự hủy diệt. Đến lúc đó, vị trí gia chủ tối cao vương phủ này sẽ thuộc về nhị phòng ta. Bản giao kèo này, ngươi có ký hay không?"


Vương Hoài cười lớn đầy thỏa mãn, cầm bút lông ngòi bạc chấm vào mực máu phàm trần, dứt khoát ký tên đóng dấu ấn ký Vô Cực Tông lên trang đầu của cuốn sổ sách da thú đen.


***


*Phụt!*


Ảo ảnh ký ức biến mất dồn dập. Nguyễn Cãi Lý giật mình tỉnh lại giữa thực tại lạnh lẽo của Ngự Pháp Các tầng ba. Cơn đau đầu dữ dội như có hàng vạn chiếc búa bổ vào đại não đột ngột bùng phát – di chứng phản phệ cực hạn của việc bộc phát Chạm thấu ức quá sâu đối với một cơ thể phàm nhân không có tu vi.


Lồng ngực nàng nghẹn thắt, hai tai ù đi kịch liệt, máu tươi ấm nóng từ tai trái và khóe mũi ròng ròng chảy xuống, nhuộm đỏ tà áo lam nhạt rách nát dưới lớp áo choàng tơ tằm. Cơn đau nhói tim từ vết sẹo khế ước mệnh hồn rỉ đỏ nhấp nháy điên cuồng trên cổ tay trái khiến nàng ngã quỵ xuống nền đá hắc thạch buốt giá.


Nhịp tim phàm trần của nàng đột ngột tăng vọt lên hơn một trăm nhịp một phút vì hoảng loạn và đau đớn, phá vỡ hoàn toàn trạng thái Quy tức thuật khi chưa đầy nửa canh giờ.


*U u u...*


Ngay lập tức, hệ thống trận pháp quét thần thức tự động của Ngự Pháp Các phát hiện ra sự dao động nhịp tim và nhiệt lượng cơ thể đột ngột của một phàm nhân đột nhập cấm địa. Tiếng chuông báo động lôi âm trầm đục vang lên dồn dập từ đỉnh tháp cổ chín tầng, rung chuyển cả không gian tĩnh mịch của vương phủ.


Cãi Lý thở dốc, tầm nhìn nhòe đi vì máu và nước mắt. Nàng cố gắng dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng ôm chặt cuốn sổ sách da thú đen vào lòng, lết cơ thể phàm trần về phía lối cầu thang thoát hiểm bên ngách. Nhưng trong cơn đau đớn tột cùng và sự hỗn loạn của trận pháp lôi điện đang rục rịch kích hoạt trở lại quanh bệ đá, bàn tay run rẩy của nàng vô tình va chạm vào chiếc túi lụa đeo bên hông.


*Cạch!*


Một vật phẩm nhỏ màu bạc rơi ra khỏi túi lụa, va chạm vào nền đá hắc thạch phát ra tiếng động khô khốc, rồi nằm im lìm trong góc tối của tầng ba. Đó chính là Mảnh gương vỡ đêm mưa – vật chứng duy nhất liên kết sát thủ Ám Dạ Các với Thẩm Cao mà nàng luôn mang theo bên mình phòng thân.


Cãi Lý muốn cúi xuống nhặt lại mảnh gương, nhưng những tia chớp tím của trận pháp tử thần ngầm đã bắt đầu ngưng tụ trở lại, tỏa ra linh áp bão táp đè nặng lên đôi vai nàng, đe dọa thiêu rụi thể xác phàm nhân của nàng trong tích tắc. Tiếng bước chân dồn dập của đội hộ vệ vương phủ tuần tra đêm đã vang lên từ phía dưới cầu thang tầng một.


Nàng cắn chặt răng đến bật máu khóe môi, quyết định bỏ lại mảnh gương vỡ để bảo toàn tính mạng và cuốn sổ sách vật chứng gốc. Nàng khoác chặt áo choàng tơ tằm che giấu thần thức, dùng chút sức lực phàm trần cuối cùng lao thẳng vào lối ngách thoát hiểm tối tăm dẫn ra phía sau tháp cổ, nơi tiếng chổi tre quét lá của Lão Già Mù vẫn đang âm thầm vang lên đều đặn giữa sương mù dày đặc để xóa đi những vệt máu phàm trần cuối cùng của nàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!