Nhạc nềnRecollection

Lời Thì Thầm Của Lão Già Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng sáng ngày mười mười tám tháng Chín bao phủ Thẩm Gia Vương Phủ trong một bức màn xám đục, lạnh buốt và ngột ngạt. Sau một đêm dài căng thẳng vạch trần gián điệp Tiểu Cúc tại tẩm cung, Nguyễn Cãi Lý không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Nàng biết rõ, thời gian của nàng và Thẩm Diệc Kính không còn nhiều. Thẩm Cao sau khi mất đi tai mắt đắc lực chắc chắn sẽ đề phòng vạn phần, thậm chí có thể điên cuồng đẩy nhanh tiến độ tẩu tán tài sản và phong tỏa hoàn toàn Ngự Pháp Các – nơi lưu giữ các sổ sách tài chính cốt lõi của vương phủ.


Trong phòng ngủ phụ của cung Lôi Minh, Thẩm Diệc Kính vẫn đang nằm tĩnh dưỡng. Linh cốt rạn nứt của vị Đế quân tối cao tạm thời được ổn định nhờ cây kim bạc phàm trần cắm trên huyệt Tĩnh Tâm của nàng, nhưng phản phệ từ độc tố Tuyết Cốt Hương vẫn âm ỉ cào xé kinh mạch anh từng giờ. Mỗi nhịp đập yếu ớt của anh truyền qua sợi chỉ đỏ Khế ước mệnh hồn trên cổ tay trái của Cãi Lý, hóa thành một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy dằn vặt sưởi ấm lồng ngực lạnh giá của nàng. Nàng khẽ kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ, che giấu kỹ càng vết bầm tím đen rỉ máu do chính tay anh gây ra đêm qua trong cơn cuồng nộ mất kiểm soát. Vết thương thực thể ấy vẫn đau rát bỏng mỗi khi nàng cử động, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về khoảng cách sinh tử giữa tiên và phàm.


"Mợ cả, người thực sự muốn đến Ngự Pháp Các ngay bây giờ sao?" Lão quản gia Thẩm Phúc đứng bên cạnh xe ngựa gỗ nhỏ ở lối ngách tẩm cung, giọng nói trầm ấm đầy lo âu. "Ngự Pháp Các là cấm địa tài chính và pháp luật cổ của vương phủ, được bảo vệ bởi trận pháp quét thần thức vô cùng nghiêm ngặt. Phàm nhân không có linh lực như người một khi bước vào phạm vi quét sẽ lập tức kích hoạt chuông báo động, bị khép vào tội đột nhập cấm địa."


"Ta bắt buộc phải đi, Thẩm Phúc," Cãi Lý điềm tĩnh nói, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ kiên định vô song. Nàng nâng niu một bình gốm nhỏ được bọc trong lớp vải thô giữ nhiệt. "Sổ sách ngầm chứng minh hành vi tham nhũng linh thạch của Thẩm Cao được giấu trong đó. Chỉ có tìm được nó, ta mới có thể liên kết tội ác của hắn với vụ án lôi kiếp tàn phá làng Bình Yên, đòi lại công lý cho phàm nhân và giải thoát cho Diệc Kính. Trận pháp quét thần thức dù mạnh đến đâu cũng hoạt động theo quy luật cơ khí của tu sĩ. Mà quy luật thì luôn có kẽ hở."


Nàng khẽ chạm vào chiếc giỏ mây đeo bên hông, nơi cuốn Thiên Luật Cổ Thư nát bướm và mảnh lôi thạch vỡ bọc lụa mạ bạc kháng ma đang nằm yên lặng. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, Cãi Lý đã thức trắng đêm pha một bình Trà tuyết sương đặc biệt. Khác với cách pha trà bằng linh hỏa của tu sĩ vốn chỉ chú trọng giữ lại linh khí bạo liệt, nàng dùng củi thông phàm trần nhóm lửa nhỏ, kiên nhẫn đun nước suối ngọc suốt hai canh giờ để vị trà tuyết sương tỏa ra mùi hương thanh nhã, mộc mạc và ấm áp nhất của nhân gian. Đây là bài tẩy duy nhất nàng chuẩn bị để đối phó với người gác cổng Ngự Pháp Các.


***


Ngự Pháp Các sừng sững hiện ra giữa làn sương mù dày đặc phía tây vương phủ. Đó là một tòa tháp cổ cao chín tầng, được xây dựng hoàn toàn bằng đá hắc thạch đen bóng, xung quanh tỏa ra một luồng linh áp lạnh lẽo đè nặng lên lồng ngực phàm nhân của Cãi Lý. Mỗi bước chân tiến gần tòa tháp, tai nàng lại bắt đầu ù đi, nhịp tim đập dồn dập dưới áp lực của trận pháp quét thần thức lơ lửng trên không trung. Cổ tay trái mang vết sẹo sợi chỉ đỏ của khế ước nhói buốt râm ran, truyền về luồng nhiệt lượng ấm áp từ nguyên thần của Diệc Kính như muốn giúp nàng chống đỡ linh áp.


Tại thềm đá rêu phong dẫn vào cổng chính, một lão già gầy gò, hai mắt nhắm nghiền đang chậm rãi quét những chiếc lá thông rụng bằng một cây chổi tre cũ kỹ. Lão mặc bộ áo vải thô màu xám tro bám đầy bụi bặm sách vở, phong thái trầm mặc, giả khờ giả điếc như thể hoàn toàn cách biệt với thế sự hào môn xung quanh. Đây chính là Lão Già Mù – người trông giữ Ngự Pháp Các suốt ba trăm năm qua, một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ ẩn giấu tu vi, người mà ngay cả Thẩm Cao cũng phải kiêng dè vạn phần.


Cãi Lý dừng bước cách thềm đá ba thước, khẽ cúi đầu hành lễ theo nghi thức phàm trần chính trực: "Trạng sư Nguyễn Cãi Lý, kính chào tiền bối gác cổng."


Lão Già Mù không hề dừng tay. Cây chổi tre của lão vẫn quét đều đặn trên nền đá, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Lão khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng và ẩn chứa một luồng linh lực vô hình đè nặng lên đôi vai mảnh mai của nàng: "Ngự Pháp Các không phải nơi phàm nhân có thể bước tới. Mợ cả danh nghĩa của vương phủ xin hãy quay về cung Lôi Minh dệt vải, đừng làm bẩn thềm đá cổ kính này."


Cãi Lý nén cơn đau rát ở cổ, bước lên một bước đầy kiên định: "Tiền bối, ta đến đây không phải với danh nghĩa mợ cả vương phủ để phô trương quyền lực giả tạo, mà với tư cách một trạng sư phàm trần muốn thỉnh giáo tri thức pháp luật cổ xưa để đòi lại công lý cho vạn mạng chúng sinh."


*Vút!*


Cây chổi tre trong tay Lão Già Mù đột ngột quét ngang một đường sắc lẹm trong không khí. Một luồng linh lực xua đuổi mỏng manh nhưng sắc bén như kiếm khí lướt sát qua tà áo lam nhạt của Cãi Lý, chém đứt một góc áo thô rơi xuống đất. Luồng linh áp lạnh giá ập thẳng vào lồng ngực nàng, khiến Cãi Lý lảo đảo lùi lại một bước, khóe tai trái rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng do vỡ mạch máu nhẹ dưới hạn mức chịu đựng của cơ thể phàm nhân.


"Công lý của phàm nhân chỉ là trò cười trước thiên quy của tu sĩ," Lão Già Mù lạnh lùng rít lên, cây chổi tre dựng thẳng đứng trước mặt lão như một bức tường ngăn cách tuyệt đối. "Lòng kiêu ngạo của kẻ mạnh không cho phép sâu kiến bước vào nơi lưu giữ huyết mạch tri thức của gia tộc. Trình thẻ bài mợ cả của ngươi ra đây cũng vô dụng, lão già mù này không nhận lệnh từ bất kỳ ai ngoài gia chủ chính thống."


Cãi Lý khẽ lau vệt máu bên tai, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào gương mặt khắc khổ, trầm mặc của lão nhân. Nàng nhận ra luồng linh lực xua đuổi vừa rồi tuy sắc bén nhưng không hề mang theo sát khí thực sự, nó chỉ là một đòn thử thách tâm lý để ép kẻ hèn nhát phải rút lui. Nàng biết, nếu dùng quyền lực danh nghĩa mợ cả hờ để áp chế, lão già lập dị này sẽ giả vờ không thấy và thẳng tay trục xuất nàng bằng trận pháp.


Nàng điềm tĩnh cất chiếc thẻ bài ngọc bích của vương phủ vào ống tay áo rộng, dứt khoát ngồi bệt xuống bậc thềm đá lạnh buốt ngay sát tầm quét của cây chổi tre. Hành động phàm trần mộc mạc, không chút phòng thủ tinh thần ấy khiến động tác quét lá của Lão Già Mù khẽ khựng lại trong một tích tắc cực ngắn.


Cãi Lý chậm rãi mở bình gốm nhỏ, hương thơm thanh nhã, ấm áp của Trà tuyết sương pha bằng lửa củi phàm trần lập tức tỏa ra không khí sương mù lạnh giá. Nàng rót trà vào một chiếc chén đất nung nhỏ mộc mạc mang theo từ làng Bình Yên, cung kính dâng lên bằng cả hai tay trần đang run rẩy nhẹ vì lạnh:


"Tiền bối gác cổng suốt ba trăm năm qua, chắc hẳn đã quá mệt mỏi với những chén trà linh dược đầy dối trá và bạo lực của hào môn Thần Đô. Đây là Trà tuyết sương được đun bằng ngọn lửa củi phàm trần ấm áp của quê hương làng Bình Yên ta. Xin tiền bối dùng một chén trà ấm để xua đi cái lạnh buốt của sương sớm vương phủ."


Lão Già Mù nhíu mày, chóp mũi khẽ động đậy. Mùi hương mộc mạc, không mang theo một chút linh khí bạo liệt hay tạp chất dược liệu hào nhoáng nào của chén trà phàm trần đột ngột khơi gợi lại những ký ức sâu kín nhất trong tâm hồn lão – ký ức về thời thiếu niên phàm trần nghèo khổ trước khi bước chân vào con đường tu tiên đầy máu và nước mắt. Lão từ từ hạ cây chổi tre xuống, đôi bàn tay chai sần nứt nẻ vươn ra, đón lấy chén trà đất nung từ tay nàng.


Lão nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ thanh khiết ban đầu nhanh chóng chuyển hóa thành vị ngọt hậu ấm áp, lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, xoa dịu đi luồng linh áp bạo liệt đang cuộn trào trong kinh mạch do tuổi già của lão. Gương mặt khắc khổ của Lão Già Mù khẽ giãn ra, đôi mắt mù nhắm nghiền như đang thấu suốt cả nhân gian.


"Hương vị này... lâu lắm rồi lão già này mới được nếm lại," Lão Già Mù trầm giọng nói, giọng nói đã mất đi vẻ lạnh lùng xua đuổi ban đầu. "Trà phàm trần không có linh lực, nhưng lại có hơi ấm của lòng người chính trực. Đứa trẻ phàm trần kia, ngươi dùng chén trà này để mua chuộc lão già mù gác cổng sao?"


"Ta không mua chuộc tiền bối, ta chỉ muốn dâng tặng hơi ấm phàm giới cho một người gác cổng chính trực đang bất bình trước sự tham tàn của vương phủ," Cãi Lý dõng dạc nói, ánh mắt nàng sáng rực chính khí. "Tiền bối ngồi đây ba mươi năm qua quét lá, chắc chắn đã chứng kiến hàng vạn trang sổ sách ngầm chứa đầy máu và nước mắt bóc lột của phàm nhân tá điền đào mỏ linh thạch. Thẩm Cao dùng linh thạch tham nhũng để mua chuộc Vô Cực Tông, phóng lôi kiếp bừa bãi hủy hoại sinh kế quê hương ta và bức tử sư phụ ta. Ta muốn thâm nhập Ngự Pháp Các để lấy sổ sách ngầm, đưa vụ án ra ánh sáng công lý. Ta không dùng bạo lực tu vi, ta chỉ dùng ngòi bút và luật pháp cổ xưa để đòi lại bình đẳng sinh mệnh cho đồng bào ta."


Lão Già Mù im lặng lắng nghe. Lão sử dụng Tâm Nhãn Quyết để quan sát thần thái của nàng. Lão không nhìn thấy linh lực phát ra từ cơ thể nàng, nhưng lão nhìn thấy một luồng ý chí chính trực, kiên định rực sáng như ngọn lửa sưởi ấm đêm đông – một luồng chính khí giống hệt người bảo hộ cũ của Thẩm gia vương phủ từ ngàn năm trước, người đã từng dùng cả sinh mạng phàm trần để bảo vệ hòa bình tiên-phàm.


Lão đặt chén trà rỗng xuống thềm đá, thở dài một tiếng đầy thâm trầm: "Ý chí của ngươi rất giống người ấy... Nhưng Ngự Pháp Các không đơn giản như ngươi nghĩ. Trận pháp quét thần thức tự động ở cửa chính hoạt động bằng cách nhận diện nhiệt lượng cơ thể và dao động nhịp tim của tu sĩ. Phàm nhân một khi bước vào, nhịp tim lo sợ bộc phát sẽ lập tức làm dao động linh khí xung quanh, kích hoạt vạn kiếm hộ tông nghiền nát ngươi thành tro bụi."


Lão Già Mù khẽ vung cây chổi tre, quét sạch những chiếc lá thông rụng quanh chân Cãi Lý, tạo thành một vòng tròn tro lạnh mỏng manh tạm thời ngăn cách luồng linh áp quét qua người nàng. Lão ghé sát tai nàng, thì thầm bằng một giọng nói cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe:


"Hãy sử dụng Quy tức thuật mà Đế quân đã truyền dạy cho ngươi. Khi bước qua thềm cửa, nhắm mắt lại, tập trung tinh thần tuyệt đối để điều hòa nhịp thở và hạ nhịp tim phàm trần của ngươi xuống mức tối thiểu – đúng ba mươi nhịp một phút. Cơ thể phàm nhân của ngươi lúc đó sẽ hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối lạnh giá của đá hắc thạch, đánh lừa hệ thống quét nhiệt của trận pháp. Trận pháp sẽ coi ngươi như một tảng đá vô tri và không kích hoạt báo động. Ngươi chỉ có nửa canh giờ trước khi nhịp tim phàm trần tự động bộc phát trở lại vì ngạt thở."


Nguyễn Cãi Lý ghi nhớ kỹ lưỡng từng lời chỉ dẫn vô giá của tiền bối gác cổng. Nàng khẽ cúi đầu tạ ơn thâm lặng, đôi bàn tay siết chặt giỏ mây chứa Thiên Luật Cổ Thư, chuẩn bị vận hành Quy tức thuật để bước vào cấm địa đầy rẫy nguy hiểm.


Nhưng ngay khi nàng vừa nhấc chân định bước qua thềm cửa đá đen, cây chổi tre của Lão Già Mù đột ngột quét ngang chặn đứng bước chân nàng một lần nữa. Gương mặt mù lòa của lão nhân bỗng nhiên lộ rõ vẻ nghiêm trọng tột độ, giọng nói khàn khàn run rẩy khẽ thì thầm bên tai nàng:


"Nhưng hãy cẩn thận, đứa trẻ phàm trần... Thẩm Cao đã lén lút cài cắm một trận pháp tử thần ngầm bên trong khu vực lưu trữ sổ sách tài chính ở tầng ba. Một khi ngươi chạm tay vào hòm gỗ chứa sổ sách ngầm mà không có ấn ký nguyên thần của hắn, trận pháp tử thần ấy sẽ lập tức kích hoạt, hủy diệt toàn bộ nguyên thần và thể xác của kẻ đột nhập trong nháy mắt..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!