Chiếc Bẫy Thư Phòng
Sương lạnh đêm muộn ngày mười bảy tháng Chín như một lưỡi dao mỏng, lách qua những khe hở trên vòm trần đá obsidian của cung Lôi Minh, mang theo hơi ẩm buốt giá của ngự uyển vương phủ. Trong gian thư phòng rộng lớn, ngọn đèn dầu phàm trần duy nhất đặt trên bàn gỗ lim tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp nhưng yếu ớt, chập chờn trước những luồng gió đêm rít qua khe cửa. Nguyễn Cãi Lý đứng lặng bên chiếc bàn viết, đôi bàn tay mảnh mai khẽ kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn chặt quanh cổ. Mỗi cử động nhỏ đều khiến vùng da dưới khăn tấy lên đau đớn kịch liệt. Vết bầm tím đen hình năm ngón tay do Thẩm Diệc Kính siết chặt đêm qua trong cơn cuồng nộ mất kiểm soát vẫn còn rỉ máu rát bỏng dưới lớp phấn phủ phàm trần dầy đặc. Nàng khẽ nhíu mày, nén một tiếng ho khan để không làm động tĩnh đến phòng ngủ phụ phía sau bức rèm.
Trên cổ tay trái của nàng, sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn ẩn dưới da thịt đột ngột nhói lên một nhịp đau buốt, nhấp nháy ánh sáng tím đỏ nhạt. Qua mối liên kết sinh mệnh dằn vặt ấy, Cãi Lý cảm nhận được nhịp tim của Thẩm Diệc Kính từ phía sau bức rèm lụa dệt chỉ bạc đang đập một tần số chậm rãi nhưng nặng nề. Linh cốt rạn nứt của vị Đế quân tối cao đang được phong ấn tạm thời bằng cây kim bạc phàm trần cắm trên huyệt Tĩnh Tâm, nhưng phản phệ từ độc tố Tuyết Cốt Hương vẫn đang âm ỉ cào xé kinh mạch anh từng giờ. Sự đau đớn của anh truyền qua khế ước, hóa thành một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy dằn vặt sưởi ấm lồng ngực lạnh giá của nàng.
"Mợ cả, mọi thứ đã chuẩn bị xong theo đúng ý người."
Tiếng thì thầm trầm ấm, cẩn trọng của Lão quản gia Thẩm Phúc vang lên từ bóng tối hành lang. Lão bước vào, dáng lưng hơi khom dưới bộ y phục xám sẫm gọn gàng, trên tay nâng một chiếc hộp gỗ đào nhỏ. Thẩm Phúc là một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, nhưng ánh mắt lão nhìn nàng trạng sư phàm trần không hề có một chút khinh miệt hào môn nào, ngược lại chỉ có sự kính trọng và lo âu thầm lặng.
Cãi Lý khẽ gật đầu, đưa tay mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một loại bột mịn màu đỏ thẫm như máu, tỏa ra một luồng linh khí mỏng manh nhưng sắc lạnh. Đây chính là Chu sa kháng ma – loại chu sa đặc biệt được trộn với máu linh thú cấp cao do các đạo sĩ ngự dụng triều đình Đại Hạ chế tạo, thường dùng để viết bùa niêm phong hòm vật chứng pháp lý.
"Lão quản gia, loại chu sa này thực sự có thể lưu giữ vết tích linh lực của tu sĩ Luyện Khí Kỳ mà không bị phát hiện chứ?" Cãi Lý khẽ hỏi, ngón tay nàng miết nhẹ lên thành hộp gỗ, hoàn toàn không chạm trực tiếp vào chất bột đỏ.
Thẩm Phúc cúi đầu, trầm giọng giải thích: "Báo mợ cả, Chu sa kháng ma có đặc tính cực kỳ nhạy cảm với linh lực dao động tầm thấp. Khi một tu sĩ dưới cảnh giới Kim Đan vận hành linh thuật trong phạm vi ba thước xung quanh nó, chất bột này sẽ tự động hấp thụ một phần linh khí rò rỉ, khóa chặt ấn ký nguyên thần của kẻ đó vào bề mặt vật thể. Kẻ đó dù có dùng thuật tàng hình hay ma pháp tiêu hủy bùa chú cũng không thể xóa nhòa vết tay linh lực đã bị chu sa kháng ma đồng hóa. Đối với tu sĩ Luyện Khí Kỳ sơ kỳ như Tiểu Cúc, thứ này chính là chiếc bẫy vô hình không thể thoát."
"Tốt lắm," đôi mắt sắc sảo của Cãi Lý ánh lên tia sáng lạnh lùng, dứt khoát. "Tiểu Cúc là thị nữ nhị phòng được gửi đến dưới danh nghĩa hầu hạ ta, thực chất là tai mắt của Lâm Thị cài cắm để giám sát sự rạn nứt giữa ta và Diệc Kính. Cô ta là tu sĩ, luôn khinh miệt một phàm nhân không có tu vi như ta, nghĩ rằng thần thức của cô ta có thể lừa dối mọi giác quan phàm trần. Sự tự mãn đó chính là kẽ hở lớn nhất để ta thực hiện đòn Dàn cảnh tự thú này."
Nàng cầm chiếc chổi lông nhỏ dệt bằng tơ tằm phàm trần, tỉ mỉ quét một lớp Chu sa kháng ma mỏng lên bìa cuốn sổ sách tài chính giả mạo của cung Lôi Minh. Cuốn sổ này ghi chép các khoản chi tiêu linh thạch hạ phẩm mập mờ của tẩm cung trong tháng mười, một tài liệu giả do nàng và Thẩm Phúc ngầm dàn dựng để làm mồi nhử. Lớp bột chu sa đỏ thẫm nhanh chóng chìm vào thớ giấy da thú cổ, biến mất không để lại một chút dấu vết vật lý nào bằng mắt thường.
Cãi Lý đặt cuốn sổ ngay ngắn ở góc bàn viết thư phòng, ngay dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu. Nàng cố tình để mở một trang sách ghi chép dở dang, bên cạnh đặt một chiếc nghiên mực chu sa phàm trần chưa đậy nắp, tạo nên hiện trường của một cuộc làm việc đêm vội vã bị bỏ dở.
"Thẩm Phúc, hãy lui ra ngoài hành lang cảnh giới," Cãi Lý dứt khoát ra lệnh. "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được vận hành bất kỳ luồng linh lực nào để tránh làm động động đến thần thức nhạy bén của Tiểu Cúc. Chúng ta phải để cô ta tin rằng tẩm cung hoàn toàn không có phòng bị."
Lão quản gia cúi đầu lui vào bóng tối. Cãi Lý quay người bước vào phòng ngủ phụ phía sau bức rèm lụa dệt chỉ bạc.
Trong bóng tối của gian phòng trong, Thẩm Diệc Kính đang ngồi tựa lưng vào thành giường ngọc, mái tóc bạc dài xõa tung trên bả vai rộng, đôi mắt tím sâu thẳm tỏa ánh chớp nhẹ nhìn nàng bước vào. Sự phòng thủ tinh thần cô độc vạn năm của vị Đế quân tối cao lúc này hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự dằn vặt kịch liệt khi ánh mắt anh dừng lại trên chiếc khăn lụa quấn cổ nàng.
"Nàng thực sự muốn tự mình làm mồi nhử?" giọng nói trầm khàn của Diệc Kính vang lên, mang theo luồng hàn khí buốt giá nhưng đã dịu đi rất nhiều. "Tiểu Cúc có tu vi Luyện Khí Kỳ, dù thấp kém đối với ta, nhưng đối với thể xác phàm trần không có tu vi của nàng, cô ta vẫn có thể dùng kiếm khí bóp chết nàng trong một nốt nhạc. Hãy để ta phế bỏ cô ta ngay bây giờ."
Cãi Lý bước đến cạnh giường ngọc, điềm tĩnh đưa ngón tay phàm trần lên môi ra hiệu giữ im lặng. Nàng khẽ chạm vào cổ tay trái của anh, nơi vết sẹo sợi chỉ đỏ của khế ước đang nhịp nhàng đập dưới da thịt. Một luồng hơi ấm dịu nhẹ lập tức truyền từ tay nàng sang kinh mạch lạnh giá của anh, làm xoa dịu đi cơn đau rạn nứt linh cốt đang âm ỉ hành hạ anh.
"Nếu anh dùng thần lực phế bỏ cô ta ngay bây giờ, Thẩm Cao và Lâm Thị sẽ lập tức lấy cớ anh mất kiểm soát ma tính tàn sát gia nhân để triệu tập hội đồng bô lão viện," Cãi Lý thì thầm sát tai anh, hơi thở phàm trần ấm áp khiến bả vai Diệc Kính khẽ run nhẹ. "Chúng ta cần một bản tự thú công khai, một chứng cứ vật lý đanh thép không thể chối cãi để bẻ gãy hoàn toàn tính hợp pháp của mạng lưới gián điệp nhị phòng trước mặt quản gia vương phủ. Anh chỉ cần đứng trong bóng tối, dùng uy áp đóng băng linh lực của cô ta khi ta phát tín hiệu. Mọi việc còn lại, hãy để một phàm nhân như ta giải quyết bằng quy trình pháp lý."
Diệc Kính nhìn sâu vào đôi mắt sắc sảo, kiên định vô song của nàng trạng sư phàm trần, lồng ngực phập phồng nhẹ. Sự kiêu hãnh chính trực của nàng không bao giờ cúi đầu trước bạo lực tu tiên, và điều đó khiến anh vừa kính phục vừa dâng trào khát vọng bảo vệ nàng một cách tự nguyện. Anh khẽ gật đầu, siết nhẹ bàn tay nàng như một lời hứa thầm lặng.
***
Canh tư gõ nhịp ngoài phố xa. Không khí trong cung Lôi Minh lúc này lạnh buốt, sương mù ngột ngạt bao phủ khắp các hành lang đá đen. Cãi Lý đã tắt ngọn đèn dầu trên bàn viết, vén rèm ẩn mình vào góc tối phía sau bức bình phong bằng lụa mỏng dệt chỉ bạc, nín thở vận hành Quy tức thuật điều hòa nhịp thở phàm trần về mức tối thiểu để tránh bị phát hiện bởi thần thức tu sĩ.
*Sột soạt. Sột soạt.*
Tiếng bước chân cực nhẹ, nhịp nhàng nhưng mang theo một luồng linh khí mỏng manh vang lên từ phía cửa ngách thư phòng. Cánh cửa gỗ lim khẽ chuyển động không một tiếng động. Bóng dáng mảnh khảnh của Tiểu Cúc hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của sương đêm ngoài cửa sổ. Cô ta khoác bộ y phục thị nữ cao cấp màu hồng đào, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ hợm hĩnh, khinh miệt khi nhìn quanh căn phòng vắng lặng.
Tiểu Cúc khẽ cười khẩy trong lòng. Cô ta nghĩ rằng mợ cả phàm nhân Nguyễn Cãi Lý lúc này chắc chắn đang ngủ say sau khi bị Lâm Thị dùng linh áp hành hạ buổi sáng, còn Đế quân Thẩm Diệc Kính thì đang thoi thóp dưỡng thương với linh cốt rạn nứt trong phòng ngủ phụ. Cô ta bước nhanh về phía chiếc bàn viết lim đen, ánh mắt lập tức khóa chặt vào cuốn sổ sách chi tiêu giả mạo đang để mở.
"Hừ, phàm nhân ngu ngốc, nghĩ rằng giữ được cuốn sổ này là có thể vạch trần được sổ sách ngầm của Nhị lão gia sao?" Tiểu Cúc thầm thì khinh bỉ.
Cô ta thọc tay vào ống tay áo rộng, rút ra một lá bùa giấy màu xám nhạt – bùa sao chép linh lực liên kết trực tiếp với thần thức của Lâm Thị. Tiểu Cúc vận chuyển một luồng linh lực Luyện Khí Kỳ sơ kỳ mỏng manh vào đầu ngón tay trỏ, định kích hoạt lá bùa để sao chép toàn bộ nội dung cuốn sổ giả mạo.
Ngay khi luồng linh lực của cô ta vừa chạm vào bề mặt giấy da thú cổ, một dị biến bất ngờ xảy ra.
*Xèo xèo! Bùm!*
Một luồng khói đỏ thẫm đột ngột bùng lên từ bìa cuốn sổ, đi kèm với những tia sáng chu sa rực rỡ tỏa ra xung quanh trong phạm vi ba thước. Lớp Chu sa kháng ma ẩn giấu lập tức bị kích hoạt bởi linh lực dao động, như một chiếc lưới vô hình khóa chặt lấy luồng linh khí phát ra từ đầu ngón tay của Tiểu Cúc, đồng hóa và biến đổi lá bùa giấy màu xám thành một màu đỏ chu sa rực rỡ, in hằn một vết tay linh lực phát sáng không thể xóa nhòa.
Tiểu Cúc kinh hoàng biến sắc, lồng ngực nghẹn thắt. "Cái gì thế này? Trận pháp bẫy linh lực? Không thể nào, một phàm nhân làm sao có thể..."
"Cô đang tìm thứ này phải không, Tiểu Cúc?"
Một giọng nói điềm tĩnh, sắc lạnh như dao cạo đột ngột vang lên từ phía sau bức bình phong chỉ bạc. Nguyễn Cãi Lý chậm rãi bước ra từ góc tối, trên tay nâng ngọn đèn dầu phàm trần vừa được thắp sáng. Ánh lửa vàng ấm áp chiếu rõ gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của nàng, chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn cổ khẽ lay động, đối lập hoàn toàn với luồng khói đỏ chu sa đang cuồn cuộn giữa phòng.
Tiểu Cúc hoảng hốt lùi lại một bước, nhưng sự kiêu ngạo của một nữ tu sĩ cấp thấp lập tức trỗi dậy khi cô ta nhìn thấy đối thủ chỉ là một phàm nhân không có tu vi. Cô ta mím chặt môi, ánh mắt sắc lẹm đầy khinh miệt dòm ngó vết bầm tím lộ ra dưới khăn lụa của Cãi Lý.
"Mợ cả, người đêm muộn không ngủ lại rình rập ở đây làm gì?" Tiểu Cúc rít qua kẽ răng, tay phải lén lút vận chuyển linh lực định phóng ra một ngọn lửa ma pháp để thiêu rụi lá bùa đỏ hòng phi tang chứng cứ. "Người dùng thứ bột chu sa bẩn thỉu này để hãm hại ta, ta sẽ báo cáo lên bà hai Lâm Thị về tội người mưu hại gia nhân vương phủ!"
"Hãm hại cô?" Cãi Lý khẽ cười nhạt, bước thêm một bước dứt khoát về phía bàn viết, ngọn đèn dầu trên tay nàng không hề run rẩy một tấc. "Tiểu Cúc, cô là tu sĩ Luyện Khí Kỳ sơ kỳ, am hiểu ẩn hơi thở cấp thấp và truyền tin bằng bùa chú giấy. Nhưng cô đã quên mất một điều: phàm nhân tuy không có linh lực, nhưng luật pháp phàm trần và chứng cứ vật lý thì không bao giờ biết nói dối."
Nàng dõng dạc chỉ ngón tay vào lá bùa đỏ đang phát sáng trên bàn: "Lá bùa sao chép kia đã bị Chu sa kháng ma khóa chặt ấn ký linh lực độc quyền của cô. Theo luật pháp Đại Hạ và Gia quy Thẩm thị đệ thập chương, hành vi tự ý sao chép tài liệu tài chính của tẩm cung gia chủ mà không có lệnh bài cho phép được khép vào tội phản nghịch ăn cắp cơ mật vương phủ. Cô định dùng ma pháp tiêu hủy nó ư? Thử xem ngọn lửa Luyện Khí Kỳ của cô có nhanh hơn tốc độ phản phệ của chu sa kháng ma hay không!"
Tiểu Cúc trợn trừng mắt, gương mặt xinh đẹp biến dạng vì tức giận và hoảng sợ. Cô ta nhận ra mình đã sập vào một cái bẫy dàn cảnh hoàn hảo không một kẽ hở pháp lý do phàm nữ này thiết lập. Trong cơn quẫn bách, cô ta gầm lên, linh lực bộc phát định vung tay phóng ra kiếm khí độc hại để giết chết Cãi Lý bịt đầu mối.
"Phàm nữ to gan! Chết đi!"
Nhưng ngay khi kiếm khí của Tiểu Cúc vừa chạm đến khoảng không cách ngực Cãi Lý một thước, toàn bộ không gian thư phòng đột ngột đóng băng kịch liệt.
*Ầm!*
Một luồng uy áp sấm sét màu tím tối cao như bão táp đột ngột giáng xuống từ đỉnh đầu, đè nặng lên vai Tiểu Cúc với sức mạnh của một vị thần ngự trị thiên lôi. Toàn bộ luồng linh lực Luyện Khí Kỳ mỏng manh trong đan điền của cô ta lập tức bị đóng băng hoàn toàn, kinh mạch đông cứng như đá lạnh. Tiểu Cúc ngã quỵ xuống nền đá obsidian lạnh buốt, hai đầu gối va mạnh phát ra tiếng rạn nứt đau đớn, cơ thể run rẩy không thể di chuyển nổi một ngón tay.
Từ phía sau bức rèm lụa dệt chỉ bạc, Thẩm Diệc Kính chậm rãi bước ra. Bộ chiến bào màu lam đậm thêu chỉ bạc lấp lánh khoác hờ trên bờ vai rộng, mái tóc bạc dài xõa tự nhiên tỏa ra những tia chớp tím nhỏ rò rỉ đầy nguy hiểm. Đôi mắt tím sắc lạnh như băng tạc của vị Đế quân tối cao nhìn xuống Tiểu Cúc như nhìn một vũng bùn dơ bẩn dưới chân đài lôi kiếp.
"Đế... Đế quân..." Tiểu Cúc run rẩy gào lên trong nước mắt, thần trí bàng hoàng rúng động trước uy áp Hóa Thần Kỳ đỉnh phong dù đang bị thương của anh. "Người... người không phải đang hôn mê sao?"
Diệc Kính không nói một lời, bước đến đứng sát sau lưng Nguyễn Cãi Lý, bàn tay đeo nhẫn ngọc sấm sét khẽ đặt lên vai nàng như một lá chắn bảo hộ tuyệt đối, che chở cho nàng khỏi mọi luồng linh áp dư chấn xung quanh. Sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay hai người rực sáng lên một luồng ánh sáng tím ấm áp, biểu thị sự đồng điệu nhịp thở và lòng tin tuyệt đối dành cho nhau.
Cãi Lý mỉm cười điềm tĩnh, phong thái kiêu hãnh đứng thẳng lưng trước kẻ đang quỳ lạy dưới đất. Nàng rút từ trong ống tay áo ra một cuốn sổ chép tay nhỏ bằng giấy sắc chỉ Bộ Hình – cuốn sổ ghi chép thời gian hoạt động của toàn bộ gia nhân cung Lôi Minh do chính nàng tự tay tốc ký suốt ba ngày qua.
"Tiểu Cúc, cô nghĩ rằng có thể đổ tội cho thị nữ phàm trần Tiểu Mai hay người làm vườn Lão Nông Tám sao?" Giọng Cãi Lý đanh thép vang lên giữa thư phòng tĩnh lặng. "Nhìn kỹ vào đây. Bản ghi chép thời gian của ta ghi rõ: ngày mười sáu tháng Chín, Tiểu Mai ở phòng dệt vải từ canh hai đến canh tư dưới sự giám sát của quản gia Thẩm Phúc. Lão Nông Tám ngủ tại ngự uyển phụ từ đầu tối. Chỉ có cô, từ canh ba đêm nay, đã tự ý rời khỏi phòng nghỉ phụ dưới danh nghĩa đi vệ sinh, nhưng dấu chân bám bột thạch anh xám của cô lại xuất hiện quanh giếng nước ngầm tẩm cung và dẫn thẳng đến thư phòng này."
Nàng dứt khoát ném cuốn sổ chép tay xuống trước mặt Tiểu Cúc: "Vết tay linh lực trên bùa đỏ hoàn toàn trùng khớp với dao động nguyên thần của cô đã bị Chu sa kháng ma lưu giữ. Trước mặt gia chủ và lão quản gia vương phủ, chứng cứ vật lý này là tuyệt đối hợp pháp và không thể chối cãi. Theo Gia quy Thẩm thị, tội phản nghịch ăn cắp cơ mật vương phủ sẽ bị phế bỏ hoàn toàn tu vi kinh mạch và trục xuất vĩnh viễn khỏi Thần Đô!"
Tiểu Cúc nhìn cuốn sổ chép tay, rồi nhìn vết tay linh lực phát sáng đỏ rực trên bàn, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Cô ta nhận ra mọi lời ngụy biện, mọi mưu đồ đổ tội cho phàm nhân của mình đều bị bẻ gãy hoàn toàn bởi tư duy logic pháp lý sắc bén và sự chuẩn bị chu đáo của phàm nữ Nguyễn Cãi Lý. Dưới uy áp sấm sét tím lạnh lùng của Thẩm Diệc Kính đang đè nặng lên đỉnh đầu sẵn sàng nghiền nát nguyên thần cô ta trong một ý niệm, nỗi sợ hãi tột cùng của cái chết chính thức đập tan mọi sự kiên định cuối cùng.
"Ta... ta nhận tội! Xin Đế quân tha mạng! Xin mợ cả tha mạng!" Tiểu Cúc quỳ dập đầu liên tục xuống nền đá lạnh buốt, trán rỉ máu tươi hòa lẫn vào bụi chu sa đỏ thẫm. "Ta chỉ là kẻ làm theo mệnh lệnh! Ta bị ép buộc!"
Cãi Lý bước lên một bước, ánh mắt sắc sảo như muốn thấu suốt tâm can đối phương. Nàng sử dụng kỹ năng Phân tích vi biểu cảm, quan sát kỹ lưỡng sự co thắt kịch liệt của cơ mặt và nhịp thở dồn dập của Tiểu Cúc để kích hoạt mặc cảm tội lỗi trong tiềm thức cô ta.
"Ai là kẻ đứng sau ra lệnh cho cô bỏ Tuyết Cốt Hương đầu độc giếng nước tẩm cung và sai cô sao chép sổ sách chi tiêu giả mạo này?" Cãi Lý trầm giọng hỏi, từng câu chữ đanh thép như một bản cáo trạng đè nặng lên tâm lý đang sụp đổ của gián điệp. "Hãy nhớ kỹ, nếu cô khai ra kẻ chủ mưu thực sự, theo luật giảm nhẹ hình phạt của Thiên Luật Cổ Thư, ta có thể xin Đế quân giữ lại một phần tu vi kinh mạch cho cô khi trục xuất. Bằng không, việc giấu tội cho kẻ khác sẽ khiến cô phải gánh chịu hình phạt tru diệt nguyên thần vĩnh viễn tại đài lôi kiếp!"
Tiểu Cúc run rẩy kịch liệt, đôi mắt trợn ngược lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ giữa sự trung thành với tiền bạc của phản diện và nỗi sợ hãi cái chết linh hồn thực tế. Dưới cái nhìn lạnh lùng của Thẩm Diệc Kính và ngòi bút công lý không một kẽ hở của Nguyễn Cãi Lý, cô ta rên rỉ một tiếng đau đớn kịch liệt, rồi dập đầu gào khóc khai ra cái tên chấn động nhất vương phủ:
"Là Nhị lão gia... Thẩm Cao Nhị lão gia! Chính ngài ấy đã dùng cổ độc khống chế mạng sống của ta, bắt ta phối hợp cùng bà hai Lâm Thị để đầu độc linh cốt Đế quân và tìm cách vạch trần khế ước giả của hai người! Xin người tha mạng!"
Tiếng hét thất thanh của Tiểu Cúc vang vọng khắp gian thư phòng lạnh lẽo, xé toạc màn đêm u tối của cung Lôi Minh và đặt nền móng cho một trận chiến chính trị kinh tế trực diện tàn nhẫn sắp bùng nổ giữa liên minh Cãi Lý - Diệc Kính và thế lực hủ bại Thẩm gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!