Kẻ Đi Trong Bóng Tối
Tiếng bước chân kiêu kỳ của Lâm Thị cùng đoàn thị nữ nhị phòng xa dần dưới hành lang đá obsidian, trả lại cho cung Lôi Minh bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Nguyễn Cãi Lý vẫn đứng nguyên tại chỗ, sống lưng mảnh mai của nàng thẳng tuột như một mũi lao cắm giữa đại điện đổ nát. Gió lạnh từ những khe nứt trên trần nhà thốc vào, cuốn theo bụi đá và mùi sấm sét cháy khét của đêm qua, khẽ làm tà y phục lụa thô màu lam nhạt của nàng bay nhẹ. Nàng nhắm mắt lại, nén một hơi thở dốc. Cơn rát bỏng nơi cổ họng lập tức ập đến. Vết bầm tím đen hình năm ngón tay do Thẩm Diệc Kính siết chặt đêm qua, dưới lớp phấn phủ phàm trần dày đặc và chiếc khăn lụa quấn chặt, đang tấy lên đau đớn theo từng nhịp thở.
Nàng khẽ chạm tay vào cổ tay trái. Sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn dưới da đang nhịp nhàng đập một tần số run rẩy, truyền về một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy dằn vặt. Nàng biết, người đàn ông phía sau bức rèm lụa dệt chỉ bạc kia đang lắng nghe mọi động tĩnh của nàng bằng thần thức mệt mỏi của anh.
Cãi Lý dứt khoát quay người, vén bức rèm lụa bước vào phòng ngủ phụ.
Thẩm Diệc Kính vẫn nằm bất động trên giường ngọc. Gương mặt tuyệt mỹ như băng tạc của vị Đế quân tối cao lúc này không còn vẻ ngạo mạn thường ngày, mái tóc bạc dài xõa tung trên gối ngọc, đôi mắt tím sâu thẳm khẽ dao động khi nhìn thấy nàng bước vào. Cây kim bạc phàm trần của nàng vẫn cắm sâu trên huyệt Tĩnh Tâm giữa ngực anh, khống chế luồng lôi điện bạo liệt đang âm ỉ tàn phá kinh mạch. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ nàng, chân mày khẽ chau lại, mang theo sự dằn vặt kịch liệt.
"Nàng... đã chặn đứng được bà ta," giọng nói trầm khàn của Diệc Kính vang lên, mang theo luồng hàn khí buốt giá nhưng đã dịu đi rất nhiều so với cơn cuồng nộ đêm qua. "Nhưng Lâm Thị đã nhìn thấy vết thương trên cổ nàng. Bà ta là kẻ đa nghi, chắc chắn sẽ không bỏ qua manh mối này."
Cãi Lý bước đến cạnh giường, điềm tĩnh rút hộp kim châm từ trong ống tay áo ra, khéo léo kiểm tra độ ổn định của kinh mạch trên ngực anh. Nàng hoàn toàn không có tu vi, mỗi cử động của nàng đều chậm rãi và cẩn trọng như một người phàm trần đối phó với một quả bom lôi điện có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
"Lâm Thị không dám công khai phá vỡ gia quy để xông vào đây, vì Thẩm Cao đang cần giữ thanh danh chính trị trước hội đồng bô lão," Cãi Lý vừa nói, ngón tay nàng vừa khẽ miết nhẹ lên chuôi kim bạc, cảm nhận nhịp đập kinh mạch của anh qua độ rung của thân kim. "Nhưng bà ta đã nghi ngờ có sự rạn nứt bạo lực giữa chúng ta. Để chứng minh nghi ngờ đó, bà ta sẽ không tự mình ra tay nữa. Bà ta sẽ dùng tai mắt cài cắm ngay trong tẩm cung này."
Diệc Kính khẽ nhắm mắt, lồng ngực phập phồng nhẹ. "Tiểu Cúc?"
"Chính là cô ta," ánh mắt Cãi Lý sắc lạnh như dao cạo. "Thị nữ nhị phòng được gửi đến dưới danh nghĩa hầu hạ mợ cả, nhưng hành vi hợm hĩnh, kiêu ngạo của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ sơ kỳ khiến cô ta không thể giấu nổi sự khinh miệt dành cho một phàm nhân như ta. Từ sáng nay, khi ta đối chất với Lâm Thị ở thềm cửa, ánh mắt của Tiểu Cúc liên tục đảo quanh các vết nứt của cột đá, và bả vai cô ta co rút lại mỗi khi ta nhắc đến hai chữ 'gia quy'. Đó là biểu hiện của kẻ đang lo sợ bị lộ hành vi theo dõi ngầm."
Nàng rút cây kim bạc trên huyệt Tĩnh Tâm của Diệc Kính ra, lau sạch bằng một mảnh vải lụa tẩm rượu phàm. "Ta cần phải điều tra ngầm nguồn gốc của Tuyết Cốt Hương đang đầu độc linh cốt của anh. Bát canh sâm sáng nay Lâm Thị mang đến chứa độc tố rất nhẹ, nhưng mùi hương ngọt nhạt của nó giống hệt mùi hương vương vất quanh giếng nước tẩm cung mà ta ngửi thấy hai ngày trước. Có kẻ đang lén lút bỏ độc vào nguồn nước sinh hoạt của anh. Và kẻ duy nhất có thể ra vào khu vực giếng nước mà không bị ảnh vệ nghi ngờ chính là thị nữ thân cận."
Diệc Kính khẽ xoay người ngồi dậy, mái tóc bạc rủ xuống bờ vai rộng. Sức mạnh của một Hóa Thần Kỳ đỉnh phong dù bị áp chế vẫn khiến không khí xung quanh anh dao động nhẹ, nhưng khi đối diện với người con gái phàm trần trước mặt, anh chủ động thu hồi hoàn toàn linh áp để không làm tổn thương nàng.
"Cơ thể nàng đang bị tổn thương nghiêm trọng do linh áp sáng nay," Diệc Kính trầm giọng, bàn tay anh khẽ siết chặt tấm chăn ngọc. "Tường đá của vương phủ đè nặng lên kinh mạch phàm nhân của nàng. Nếu nàng tiếp tục đi điều tra đêm nay, chỉ cần một luồng thần thức quét qua của Tiểu Cúc cũng có thể khiến nàng bị phát hiện. Hãy để Thập Nhất ra tay."
"Không được," Cãi Lý dứt khoát lắc đầu, đôi mắt nàng kiên định vô song. "Ảnh vệ của anh mang linh lực dao động rất mạnh. Tiểu Cúc dù chỉ là Luyện Khí Kỳ nhưng bùa chú giấy của cô ta liên kết trực tiếp với thần thức của Lâm Thị. Chỉ cần một chút dao động linh lực bất thường quanh tẩm cung, Lâm Thị sẽ lập tức phát hiện và tiêu hủy mọi chứng cứ ngầm. Chỉ có một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi, không có bất kỳ dao động linh năng nào như ta mới có thể đi qua các trạm gác mà không kích hoạt trận pháp báo động. Ta sẽ dùng phương pháp của phàm nhân để nhổ tận gốc cái gai này."
Nhìn vào đôi mắt sắc sảo, bướng bỉnh nhưng tràn đầy lý trí của nàng, Thẩm Diệc Kính khẽ thở dài. Sự phòng thủ tinh thần cô độc vạn năm của vị Đế quân lúc này hoàn toàn sụp đổ trước sự kiên cường bảo vệ anh của người con gái phàm trần này. Anh khẽ gật đầu, đưa tay lên ngón cái bên phải, chiếc nhẫn ngọc sấm sét khẽ nhấp nháy một tia sáng tím nhạt, truyền vào sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay Cãi Lý một luồng nhiệt lượng ấm áp để bảo vệ nhịp tim của nàng.
***
Đêm đông Thần Đô buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của sương mù ngột ngạt bao phủ khắp Thẩm Gia Vương Phủ. Những ngọn đèn đá ngọc bích dọc hành cung tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo, ma mị, không đủ để xua đi bóng tối sâu thẳm dưới những mái vòm obsidian đen bóng.
Nguyễn Cãi Lý bước ra khỏi phòng ngủ phụ khi canh ba vừa điểm. Nàng đã thay bộ y phục lam nhạt bằng một bộ đồ lụa thô màu xám tro tối giản, mái tóc đen dài được búi gọn gàng sau gáy bằng một sợi dây vải thô. Để che giấu hơi ấm cơ thể phàm trần trước linh nhãn của tu sĩ, nàng đã dùng cold ash (tro lạnh) trộn với bột thạch anh xám bôi nhẹ lên vùng da mặt và cổ tay. Đây là phương pháp ngụy trang thô sơ của phàm nhân tị nạn lôi kiếp, giúp tán xạ các luồng quét nhiệt lượng linh lực nhẹ.
Nàng di chuyển sát theo mép tường đá ẩm ướt, bước đi hoàn toàn không tiếng động nhờ đôi giày đế vải thô dệt nhiều lớp rơm mềm. Mỗi bước chân của nàng đều được tính toán tỉ mỉ, dựa trên hướng gió thổi qua các khe nách hành lang để tiếng sột soạt của y phục hoàn toàn bị tiếng gió rít át đi.
Khi tiến gần đến khu vực giếng nước ngầm phía sau bếp tẩm cung, Cãi Lý khẽ nấp sau một bức tượng đá sư tử cổ kính bám đầy rêu phong. Nàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác phàm trần để lắng nghe.
*Sột soạt. Sột soạt.*
Tiếng bước chân cực nhẹ, nhịp nhàng nhưng có tần số dao động linh lực rất mỏng của cảnh giới Luyện Khí Kỳ vang lên từ phía ngách rẽ ngự uyển.
Cãi Lý khẽ hé mắt nhìn qua khe hở của bức tượng đá. Dưới ánh sáng mờ nhạt của một ngọn đèn lồng treo trên cành liễu rủ, bóng dáng mảnh khảnh của Tiểu Cúc hiện ra. Cô ta khoác một chiếc áo choàng màu hồng đào cao cấp, gương mặt xinh đẹp nhưng hợm hĩnh lúc này đầy vẻ lo âu, phòng bị. Trên tay cô ta cầm một lọ gốm nhỏ màu đen và một lá bùa giấy màu xám nhạt.
Cãi Lý lập tức sử dụng kỹ năng Phân tích vi biểu cảm. Nàng chăm chú quan sát từng chuyển động nhỏ trên gương mặt của Tiểu Cúc dưới ánh sáng đèn lồng. Khóe mắt cô ta liên tục giật nhẹ, môi mím chặt thành một đường thẳng, bả vai hơi nhô lên hướng về phía trước—đây là trạng thái tâm lý cực kỳ căng thẳng của kẻ đang thực hiện hành vi phạm tội nhưng luôn lo sợ bị bắt quả tang. Đặc biệt, ngón tay cô ta siết chặt lấy lọ gốm đen đến mức các đầu ngón tay nhợt nhạt đi, chứng tỏ vật trong lọ có tầm quan trọng sinh tử đối với nhiệm vụ của cô ta.
Tiểu Cúc dừng lại bên cạnh giếng nước ngầm, lén lút nhìn quanh một lượt. Cô ta khẽ lẩm nhẩm bùa chú, lá bùa giấy màu xám trên tay đột ngột bùng cháy thành một làn khói mỏng không màu không mùi, dẫn dắt một luồng chất lỏng trong suốt từ lọ gốm đen chảy tràn xuống lòng giếng nước.
Mùi Tuyết Cốt Hương ngọt nhạt lập tức tỏa ra không khí, khẽ lướt qua khứu giác nhạy bén của Cãi Lý. Nàng khẽ siết chặt nắm tay phàm trần, lồng ngực nhói lên một cơn đau tức giận. Quả nhiên, chính cô ta là kẻ đã ngầm đầu độc nguồn nước của Đế quân hàng ngày theo lệnh của Lâm Thị.
Sau khi đổ hết chất độc, Tiểu Cúc vội vàng cất lọ gốm rỗng vào ống tay áo rộng. Cô ta không quay trở lại tẩm cung ngay lập tức, mà dứt khoát quay người bước nhanh về phía ngự uyển rộng lớn phía sau vương phủ.
Cãi Lý không do dự, lẳng lặng bám theo phía sau.
Cuộc bám đuôi diễn ra trong sự căng thẳng nghẹt thở. Ngự uyển của Thẩm gia phủ rộng lớn như một khu rừng nhỏ, đầy rẫy các loài hoa độc phát sáng và những tảng đá giả sơn kỳ dị. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá đè nặng lên thể xác phàm trần của Cãi Lý. Khớp gối nàng bắt đầu nhức nhối, vết thương cũ ở tai trái ù đi vì sương lạnh đè nặng kinh mạch phàm nhân. Nàng phải liên tục vận hành Quy tức thuật điều hòa nhịp thở, giữ cho nhịp tim đập chậm rãi dưới ngưỡng áp chế để không tạo ra bất kỳ dao động sinh học nào.
Bỗng nhiên, Tiểu Cúc đột ngột dừng lại ngay giữa một lối rẽ rậm rạp dưới tán cây mai cổ thụ.
"Ai đó?"
Tiểu Cúc rít lên một tiếng nhỏ, giọng nói đầy cảnh giác. Cô ta bất ngờ quay ngoắt người lại, tay phải khẽ đưa lên, phóng ra một luồng thần thức quét nhẹ xung quanh để dò tìm hơi ấm cơ thể.
Cơ tim Cãi Lý thắt chặt. Ngay dưới chân nàng lúc này là một cành mận khô héo nằm khuất dưới lớp lá rụng ẩm ướt. Chỉ cần nàng lùi lại hoặc tiến lên một tấc, tiếng gãy của cành khô sẽ lập tức vạch trần hành tung của nàng dưới tai thính của tu sĩ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Cãi Lý nín thở hoàn toàn. Nàng dùng toàn bộ ý chí áp chế phản xạ hô hấp của cơ thể phàm trần, ép sát người vào thân cây mai cổ thụ xù xì bám đầy rêu mốc. Nàng chủ động hướng cơ thể theo chiều gió thổi, tận dụng bóng râm dày đặc của những bông hoa Tuyết Cốt phát sáng gần đó để che giấu hoàn toàn nhiệt lượng mỏng manh của mình. Hoa Tuyết Cốt tỏa ra linh áp nhẹ tự nhiên, tạo thành một lá chắn nhiễu loạn thần thức hoàn hảo che chở cho nàng.
Luồng thần thức quét của Tiểu Cúc lướt qua thân cây mai cổ thụ, chạm vào màng chắn linh áp tự nhiên của hoa Tuyết Cốt rồi tản ra mà không hề phát hiện ra sự tồn tại của một người phàm trần đang nín thở sát bên.
Tiểu Cúc đứng bất động quan sát suốt nửa canh giờ. Đối với một tu sĩ, nửa canh giờ chỉ là một cái chớp mắt, nhưng đối với cơ thể phàm trần đang nín thở và bị nhiễm lạnh sâu của Cãi Lý, đó là một cuộc tra tấn thực thể tàn nhẫn. Toàn thân nàng tê dại, đôi chân phàm trần cứng đờ như đông đá dưới lớp sương đêm lạnh buốt, lồng ngực đau nhói do thiếu dưỡng khí cực hạn. Nhưng nàng vẫn kiên trì đứng im như một bức tượng đá vô tri, ánh mắt sắc sảo khóa chặt biểu cảm của đối phương qua khe lá.
Không phát hiện bất thường, Tiểu Cúc khẽ tặc lưỡi, cho rằng đó chỉ là sự nhạy cảm quá mức của mình do căng thẳng. Cô ta quay người bước tiếp về phía sâu trong ngự uyển, dừng lại trước một tảng đá giả sơn có hình thù kỳ dị, u tối giống như một con quỷ dữ đang há miệng.
Tiểu Cúc lén lút nhìn quanh một lần cuối, rồi thọc tay vào ống tay áo rộng, rút ra một phong thư mật được gấp gọn gàng. Cô ta khéo léo nhét phong thư mật vào một hốc đá nhỏ tự nhiên nằm sâu dưới khe nứt của tảng đá giả sơn, rồi lẩm nhẩm một câu chú ngữ để kích hoạt một trận pháp bảo vệ mỏng bao phủ quanh hốc đá.
Nguyễn Cãi Lý thu toàn bộ cảnh tượng ấy vào tầm mắt, ghi nhớ chính xác vị trí hốc đá và runic trận pháp phát sáng màu tím nhạt xung quanh khe nứt trước khi Tiểu Cúc nhanh chóng rời đi trong bóng tối.
Đợi cho tiếng bước chân của thị nữ phản gián hoàn toàn biến mất dưới những tán cây, Cãi Lý mới lảo đảo bước ra khỏi bóng râm thân cây mai. Cơ thể phàm trần của nàng run lên bần bật vì lạnh, khóe môi rách nhẹ khẽ mím chặt để ngăn tiếng răng va vào nhau cầm cập. Nàng tiến lại gần tảng đá giả sơn, nhìn chằm chằm vào hốc đá tối tăm nơi phong thư mật đang nằm im lìm.
Nàng khẽ đưa những ngón tay phàm trần run rẩy định chạm vào khe nứt để lấy phong thư, nhưng ngay lập tức, một luồng lôi áp mỏng màu tím nhạt rực sáng lên, phát ra những tiếng nổ lép bép đầy nguy hiểm. Trận pháp bảo vệ bao quanh hốc đá đang rục rịch kích hoạt, sẵn sàng thiêu rụi ngón tay phàm trần của nàng nếu nàng cố tình chạm vào trực tiếp.
Cãi Lý đứng bất động trước tảng đá giả sơn, đôi mắt sắc sảo hằn lên tia suy toán lạnh lùng dưới màn sương đêm lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!