Nhạc nềnRecollection

Dấu Vết Sau Cơn Giông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh tại Thần Đô không mang theo sự ấm áp của thái dương, mà chỉ có những dải sương mù xám xịt, lờ lững trôi qua những mái ngói obsidian đen bóng của Thẩm Gia Vương Phủ. Cung Lôi Minh sau đêm giông bão nội bộ tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi ozone khét lẹt và hương Tuyết Cốt Hương tàn úa vẫn còn vương vất trong không khí, bám chặt vào những bức rèm lụa đại điện đã bị xé rách tả tơi. Trên những cột đá obsidian khổng lồ, những vết nứt hình mạng nhện kéo dài từ trần nhà xuống thềm đá, rỉ ra những vệt bụi than đen kịt—dấu vết tàn phá của luồng lôi điện tím mất kiểm soát đêm qua.


Nguyễn Cãi Lý đứng trước chiếc gương đồng cổ kính trong phòng ngủ phụ. Nàng khẽ ngước cổ, nén một tiếng rên rỉ đau đớn khi những ngón tay chạm nhẹ vào vùng da thịt nhạy cảm. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu phàm trần sắp cạn, chiếc cổ thanh mảnh của nàng hiện lên những vết bầm tím đen sâu hoắm, hằn rõ hình dạng năm ngón tay mạnh mẽ của Thẩm Diệc Kính. Vùng da xung quanh bị bỏng nhẹ do dư chấn lôi điện, đỏ rát và rỉ ra những vệt máu nhạt rát bỏng.


Nàng là một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi. Đối với một tu sĩ, vết bầm này có thể biến mất sau một vận chuyển linh lực, nhưng đối với thể xác phàm trần của nàng, nó là một chấn thương thực thể đau đớn vô cùng. Mỗi nhịp thở, mỗi lần nuốt nước bọt đều khiến lồng ngực nàng nhói lên từng cơn. Sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn trên cổ tay trái khẽ nhấp nháy ánh sáng tím đỏ nhạt, râm ran truyền về một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy dằn vặt, như thể đang chia sẻ nỗi hối hận muộn màng từ người đàn ông phía sau bức rèm.


Cãi Lý khẽ liếc mắt qua tấm bình phong bằng lụa mỏng dệt chỉ bạc. Phía sau rèm, Thẩm Diệc Kính đang nằm bất động trên giường ngọc. Gương mặt tuyệt mỹ của vị Đế quân tối cao lúc này tái nhợt như băng tạc, mái tóc bạc dài xõa tung trên gối. Cây kim bạc phàm trần của nàng vẫn đang cắm sâu trên huyệt Tĩnh Tâm giữa ngực anh, phong tỏa hoàn toàn các luồng lôi điện bạo liệt. Anh đã tỉnh táo, đôi mắt tím sâu thẳm khẽ mở, nhìn chăm chằm vào tấm lưng mảnh mai của nàng qua khe hở của bình phong. Ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng, ngạo mạn của một vị thần cai trị, mà chỉ còn sự dằn vặt kịch liệt, một vết rạn nứt sâu sắc trong bức tường phòng ngự tinh thần vốn luôn cô độc vạn năm.


"Nàng... không dùng linh dược để che giấu nó sao?" Giọng nói của Diệc Kính truyền ra, trầm khàn và yếu ớt, mang theo luồng hàn khí buốt giá đặc trưng.


Cãi Lý không ngoảnh đầu lại, tay nàng vẫn tỉ mỉ mở chiếc hộp phấn trang điểm phàm trần dán giấy đỏ mua từ khu chợ nghèo. "Linh dược của tu tiên giới chứa linh lực hoạt động mạnh. Nếu ta dùng nó, Lâm Thị chỉ cần quét nhẹ thần thức là sẽ phát hiện ra dấu vết dao động năng lượng bất thường trong tẩm cung. Đối phó với kẻ ngụy quân tử, dùng thứ thô sơ của phàm nhân mới là an toàn nhất."


Nàng dùng bông phấn, cẩn thận dặm từng lớp phấn phủ màu trắng ngà lên cổ. Cơn đau rát bỏng khiến khóe mắt nàng khẽ rỉ ra một vệt nước mắt sinh lý, nhưng đôi môi nàng vẫn mím chặt, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Sau khi lớp phấn tạm thời làm mờ đi sắc tím đen ghê rợn, Cãi Lý lấy ra một chiếc khăn lụa màu lam nhạt có thêu hoa văn mai trắng mộc mạc—kỷ vật của người mẹ quá cố Lê Thị Nhàn—khéo léo quấn nhiều vòng quanh cổ, thắt nút gọn gàng phía sau gáy. Chiếc cổ áo cao của tà y phục lụa thô che giấu đi phần còn lại, chỉ để lộ gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt.


*Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ cửa cẩn trọng của Lão quản gia Thẩm Phúc vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Cãi Lý khẽ vuốt lại nếp áo, dứt khoát bước ra ngoài chính điện, đóng chặt cửa phòng ngủ phụ lại để che giấu bóng dáng yếu ớt của Diệc Kính.


Thẩm Phúc bước vào, dáng lưng hơi khom dưới bộ y phục xám sẫm gọn gàng. Đôi mắt hiền từ nhưng thấu suốt của lão quản gia lướt qua những bức tường nứt nẻ, những cột đá obsidian bị sấm sét tàn phá, rồi dừng lại trên chiếc khăn lụa quấn chặt trên cổ Cãi Lý. Lão khẽ thở dài, cúi đầu cung kính bẩm báo:


"Mợ cả, nhị phu nhân Lâm Thị đang dẫn theo một đội thị nữ tiến về phía cung Lôi Minh. Bà ta lấy cớ dâng canh sâm 'Bổ Sâm Canh' để chúc mừng dâu mới bái kiến vương phủ, nhưng thực chất là muốn kiểm tra tiếng động lôi điện phát ra đêm qua. Người của nhị phòng đang phong tỏa các lối đi bên ngoài."


Cãi Lý khẽ nhíu mày. Tai trái của nàng vẫn còn hơi ù đi do vỡ mạch máu nhẹ từ buổi sáng, khóe môi rách nhẹ khẽ mím lại. "Bà ta đến nhanh hơn ta nghĩ. Thẩm Cao có đi cùng không?"


"Thẩm Cao trưởng lão đang ở hội đồng bô lão để xử lý sổ sách, không đi cùng. Nhưng Lâm Thị mang theo cả Tiểu Cúc và đội thị nữ của nhị phòng, phong thái vô cùng hung hãn," Thẩm Phúc trầm giọng cảnh báo. "Cung điện bị tàn phá thế này, nếu để bà ta bước vào phòng ngủ phụ nhìn thấy gia chủ đang bị châm cứu phong tỏa kinh mạch, bí mật rạn nứt linh cốt của Đế quân sẽ hoàn toàn bại lộ."


Cãi Lý điềm tĩnh bước tới chiếc bàn trà bằng gỗ sồi đã bị sứt mẻ một góc do lôi điện. Nàng rót một chén nước lạnh, nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng đang bỏng rát. "Thẩm Phúc quản gia, ông có mang theo cuốn 'Gia quy Thẩm thị' bản chính thống không?"


Thẩm Phúc ngẩn người, rồi nhanh chóng rút từ trong ống tay áo ra một cuốn sách thẻ tre cổ xưa, gáy sách được niêm phong bằng ấn ký hoàng kim của vương phủ. "Mợ cả, đây là gia quy do cựu gia chủ Thẩm Vạn Thiên đích thân biên soạn, chứa đựng quy tắc tối cao của Thẩm gia."


"Tốt lắm," Cãi Lý đón lấy cuốn sách thẻ tre, những ngón tay mảnh mai lật nhanh qua các điều khoản mà nàng đã thức trắng đêm để ghi nhớ bằng trí nhớ siêu việt của mình. "Hôm nay, chúng ta sẽ dùng chính luật lệ của họ để lập lá chắn."


Chưa đầy nửa nén nhang sau, tiếng bước chân xào xạc của lụa là và tiếng trang sức vàng ngọc va chạm lách cách đã vang lên ngoài thềm đá cung Lôi Minh. Cánh cửa gỗ đại điện bị đẩy mạnh ra không một tiếng báo trước.


Lâm Thị bước vào. Bà ta khoảng ngoài bốn mươi tuổi nhưng dung nhan được bảo dưỡng cực tốt, gương mặt thanh tú trang điểm sắc sảo, mặc bộ y phục lụa vân mây màu lục sẫm quý phái. Đôi mắt sắc lạnh như dao cạo của bà ta lập tức quét qua đại điện, dừng lại rất lâu trên những vết nứt sâu hoắm của các cột đá obsidian. Đi sau bà ta là hai thị nữ cao cấp của nhị phòng, một trong số đó bưng chiếc khay ngọc đựng bát canh sâm tỏa khói nghi ngút.


"Ôi chao, cung Lôi Minh đêm qua sao lại bừa bộn thế này?" Lâm Thị khẽ đưa khăn tay lên che mũi, giọng nói thanh tao nhưng tràn ngập sự mỉa mai, dòm ngó. "Ta nghe gia nhân báo lại đêm qua nơi này sấm sét rền rĩ, tưởng có kẻ gian đột nhập ám hại Đế quân, hóa ra là mợ cả mới về phủ đã khiến tẩm cung náo nhiệt đến vậy sao?"


Nguyễn Cãi Lý đứng thẳng lưng giữa đại điện đổ nát. Nàng không hề quỳ lạy bái kiến theo nghi lễ thông thường dành cho mẹ kế, phong thái điềm tĩnh, kiêu hãnh của một trạng sư phàm trần đứng trước công đường.


"Con dâu bái kiến nhị phu nhân," Cãi Lý khẽ cúi đầu chào theo nghi lễ tối thiểu của phàm giới, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Đêm qua Đế quân tu luyện lôi pháp bộc phát chút sơ suất nhẹ, lôi điện không may làm hư hại vài cột đá. Gia chủ đang tĩnh dưỡng bên trong, không tiện tiếp khách. Xin nhị phu nhân thứ lỗi."


Lâm Thị khẽ biến sắc trước thái độ không kiêu ngạo không tự ti của nàng. Ánh mắt bà ta hướng thẳng về phía cửa phòng ngủ phụ đang đóng chặt. "Ồ? Tu luyện lôi pháp sơ suất sao? Diệc Kính vốn dĩ khống chế lôi đình vạn dặm chưa từng sai sót, sao cưới nàng về lại bộc phát ma tính dữ dội thế này? Ta là mẹ kế, có bổn phận chăm sóc sức khỏe cho gia chủ. Hôm nay ta đích thân mang Bổ Sâm Canh đến, bắt buộc phải vào tận giường bệnh để tự tay đút cho Diệc Kính uống, xem hư thực thế nào."


Dứt lời, Lâm Thị dứt khoát nhấc gót sen, định bước thẳng về phía phòng ngủ phụ. Hai thị nữ nhị phòng lập tức tiến lên mở đường.


"Đứng lại!"


Nguyễn Cãi Lý tiến lên một bước, cơ thể phàm trần mảnh mai đứng chặn ngay thềm cửa gỗ phòng ngủ phụ, hai tay khoanh lại trong ống tay áo rộng, ánh mắt sắc sảo đối đầu trực diện với Lâm Thị.


"Mợ cả, nàng dám cản ta sao?" Đôi mắt Lâm Thị híp lại đầy nguy hiểm, chòm râu dê vuốt nhọn của Thẩm Cao như hiện diện sau lưng bà ta qua sự uy hiếp chính trị. "Thân phận phàm nhân của nàng bước vào vương phủ này còn chưa vững, dám dùng thái độ phạm thượng này đối thoại với mẹ chồng sao?"


Lâm Thị đột ngột tỏa ra một luồng linh áp nhẹ của cảnh giới Kim Đan Kỳ sơ kỳ. Luồng sức mạnh vô hình nhưng nặng nề như núi đá đổ ập xuống vai Nguyễn Cãi Lý.


*Hự.*


Lồng ngực Cãi Lý thắt chặt, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng kêu chịu đựng đau đớn. Đôi chân phàm trần của nàng run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa đã khuỵu xuống thềm đá lạnh giá. Tai trái của nàng lại bắt đầu nhói đau, vết thương rách da ở khuỷu tay phải rỉ máu thấm qua lớp băng gạc cũ làm ướt sũng vạt áo lam nhạt. Cơn đau nhói tim từ Khế ước mệnh hồn rực sáng trên cổ tay truyền về dồn dập, cảnh báo nàng rằng Thẩm Diệc Kính bên trong đang vô cùng kích động và muốn phá vỡ phong ấn để ra ngoài bảo vệ nàng.


Cãi Lý cắn chặt răng đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ vững thần trí phàm trần không bị ngất xỉu trước áp lực linh hồn. Nàng dùng hết sức bình sinh, ép cơ thể đứng thẳng lưng, không chịu quỳ lạy trước cường quyền tu sĩ.


"Nhị phu nhân, con không cản mẫu thân bằng tư tâm, con cản mẫu thân bằng chính Gia quy Thẩm thị!" Cãi Lý dõng dạc nói, giọng nói của nàng tuy nhỏ do thiếu dưỡng khí nhưng vang vọng đanh thép khắp đại điện.


Lâm Thị khẽ nhướng mày, linh áp thu hồi nhẹ một phần đầy hoài nghi. "Gia quy?"


Cãi Lý từ tốn rút cuốn sách thẻ tre cổ từ tay Thẩm Phúc, giơ cao trước mặt Lâm Thị. "Theo Gia quy Thẩm thị đệ bát chương, điều thứ mười hai về 'Quyền riêng tư bất khả xâm phạm của tẩm cung gia chủ': Tẩm cung của gia chủ tối cao là thánh địa tu luyện mật, chứa đựng trận pháp lôi đình áp chế ma tính. Ngoại trừ gia chủ và người đồng hành khế ước mệnh hồn đã được dung hợp huyết mạch, bất kỳ thành viên nào trong gia tộc—bao gồm cả trưởng bối—nếu không có sự triệu kiến chính thức của gia chủ, tuyệt đối không được tự ý bước qua thềm cửa phòng ngủ phụ quá ba bước."


Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Lâm Thị. "Kẻ nào cố tình vi phạm, nhẹ thì bị khép vào tội 'xâm phạm bí mật tu luyện vương phủ', nặng thì bị hội đồng bô lão trục xuất khỏi vương phủ, phế bỏ tu vi hành chính. Nhị phu nhân là người am hiểu lễ nghĩa hào môn Thần Đô, chắc chắn không muốn vì một bát canh sâm mà gánh chịu tội danh mưu phản gia quy chứ?"


"Nàng...!" Lâm Thị tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, bàn tay siết chặt chiếc khăn lụa vân mây màu lục sẫm. Bà ta không ngờ một nữ trạng sư phàm trần lại có thể trích dẫn chính xác điều luật gia quy cổ xưa của Thẩm gia để lập lá chắn pháp lý chặn đứng mình ngay tại thềm cửa.


Bà ta định dùng linh lực cưỡng chế đẩy Cãi Lý ra, nhưng lúc này, Lão quản gia Thẩm Phúc đã bước lên một bước, cúi đầu cung kính nhưng giọng nói đầy sức nặng răn đe:


"Bẩm nhị phu nhân, mợ cả nói hoàn toàn chính xác theo gia quy của cựu gia chủ Thẩm Vạn Thiên để lại. Lão nô là người gác cổng lâu năm, có bổn phận giám sát việc thực thi gia quy. Nếu nhị phu nhân cố tình xông vào, lão nô buộc phải ghi chép sự việc vào sử sách vương phủ và báo cáo lên hội đồng bô lão tại phiên điều trần sáng mai."


Sự can thiệp đúng lúc của Thẩm Phúc dựa trên luật lệ chính thống đã hoàn toàn bẻ gãy đòn tấn công linh áp của Lâm Thị. Lâm Thị đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt thanh tú vặn vẹo vì tức giận nhưng không thể tìm ra kẽ hở nào để bác bỏ. Bà ta biết Thẩm Cao đang cần giữ hình ảnh chính trị chính trực trước hội đồng bô lão, nếu hôm nay bà ta công khai phá vỡ gia quy để xông vào phòng ngủ của cháu trai, phe nhị phòng sẽ lập tức bị gán tội danh phản nghịch cướp ngôi.


"Hừ, mợ cả thật là sắc sảo," Lâm Thị thu hồi hoàn toàn linh lực, khẽ cười nhạt một tiếng đầy khinh miệt để che giấu sự thất bại. "Ta chỉ là quan tâm đến sức khỏe của Diệc Kính, nếu nàng đã dùng gia quy để từ chối, ta cũng không cưỡng cầu. Tiểu Cúc, để bát canh sâm lại đây."


Thị nữ Tiểu Cúc tiến lên, đặt chiếc khay ngọc đựng bát canh sâm lên bàn trà sứt mẻ. Mùi Tuyết Cốt Hương thoang thoảng phát ra từ bát canh nóng hổi, khẽ lướt qua khứu giác nhạy bén của Cãi Lý, khiến nàng khẽ nhíu mày ghi nhận manh mối độc tố.


Lâm Thị quay người, tà áo lụa lục sẫm quét qua thềm đá đổ nát đầy kiêu kỳ. Nhưng ngay khi bà ta chuẩn bị bước ra khỏi cửa đại điện, một luồng gió lạnh buốt từ vết nứt trên mái nhà đột ngột thổi tràn vào, làm lay động những bức rèm rách nát và thổi tung mái tóc đen dài của Nguyễn Cãi Lý.


Cú thổi mạnh khiến chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn trên cổ nàng khẽ xê dịch, để lại một khoảng trống nhỏ bên dưới xương quai xanh.


Lâm Thị, với giác quan nhạy bén của một tu sĩ Kim Đan Kỳ, bất ngờ quay đầu lại để đưa ra lời cảnh báo cuối cùng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt sắc lạnh của bà ta đột ngột đông cứng lại.


Qua khe hở của chiếc khăn lụa bị gió thổi lệch, Lâm Thị liếc thấy một vết bầm tím đen sâu hoắm, mang hình dáng rõ rệt của năm ngón tay nam tử bóp nghẹt, rỉ ra những vệt máu tươi rát bỏng chưa kịp khô trên làn da cổ trắng ngần của Nguyễn Cãi Lý.


Đó không phải là vết thương do lôi điện tu luyện gây ra. Đó là dấu vết của một cú bóp cổ tàn bạo nhắm vào mạng sống.


Khóe môi Lâm Thị khẽ nhếch lên thành một nụ cười nham hiểm, đầy nghi kỵ và phát hiện ra sơ hở. Bà ta nhìn chằm chằm vào vết bầm trên cổ Cãi Lý, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ phụ đang đóng chặt, trong lòng bắt đầu dâng lên một sự nghi ngờ cực hạn về mối quan hệ thực sự giữa đôi vợ chồng mới cưới này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!