Nhạc nềnRecollection

Ma Tính Bộc Phát Tại Cung Lôi Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mưa Thần Đô mang theo cái lạnh thấu vào tận xương tủy, nhưng sự ngột ngạt bên trong cung Lôi Minh lại giống như một lò luyện ngục đang chực chờ nổ tung.


Nguyễn Cãi Lý ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi thô sơ trong gian phòng dành cho mình. Tai trái của cô vẫn còn quấn một dải băng gạc mỏng, vệt máu tươi rỉ ra từ buổi sáng do luồng linh áp tàn nhẫn của Lâm Thị đã khô lại, để lại cảm giác đau nhói âm ỉ mỗi khi cô cử động cổ. Thể xác phàm trần của cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng sau một ngày dài đối mặt với những mưu mô hào môn, nhưng tâm trí cô thì chưa bao giờ được phép nghỉ ngơi. Cô khẽ vuốt ve chiếc giỏ mây đặt dưới chân giường, nơi cuốn Thiên Luật Cổ Thư và mảnh lôi thạch vỡ được giấu kín dưới những lớp lụa thô. Đó là vũ khí duy nhất của cô, là điểm tựa duy nhất giúp cô đứng vững giữa thế giới tu tiên đầy bạo lực này.


*Bùm!*


Một tiếng sấm sét dữ dội đột ngột vang lên, không phải từ bầu trời giông bão ngoài kia, mà là từ ngay chính điện thờ cô độc của Thẩm Diệc Kính.


Ngay lập tức, cổ tay trái của Cãi Lý nhói lên một cơn đau xé rách. Vết sẹo hình sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn rực sáng lên một luồng ánh sáng tím đỏ nhấp nháy điên cuồng. Dưới da thịt cô, huyết dịch như sôi trào, nhịp tim đập dồn dập với tần số hỗn loạn đến nghẹt thở. Qua mối liên kết sinh mệnh dằn vặt ấy, Cãi Lý cảm nhận được một luồng oán khí và ma tính cuồng nộ đang dâng trào từ nguyên thần của Thẩm Diệc Kính, đi kèm với đó là một nỗi đau đớn tột cùng, như thể có hàng vạn lưỡi dao đang cưa xẻ vào tận tủy xương của anh.


"Diệc Kính..."


Cãi Lý lẩm bẩm, gương mặt cô tái nhợt đi vì cơn nhói tim đột ngột. Cô biết độc tố Tuyết Cốt Hương tích tụ suốt mười năm qua trong cơ thể anh đang bộc phát đến ngưỡng cực hạn. Cô không do dự, lập tức đẩy cửa phòng lao ra ngoài hành lang.


Không khí bên ngoài cung Lôi Minh đã hoàn toàn biến dạng. Sương mù phòng ngự linh lực vốn dĩ tĩnh lặng nay bị xé toạc bởi hàng vạn tia sét màu tím rực rỡ, rền rĩ quấn quanh các cột đá obsidian đen bóng. Những vết nứt lớn bắt đầu lan rộng trên các bức tường cổ kính, bụi đá rơi lả tả dưới sức nóng khủng khiếp của lôi điện mất kiểm soát.


Cãi Lý bước nhanh về phía chính điện. Càng đến gần, luồng lôi áp đè nặng lên cơ thể phàm trần của cô càng khủng khiếp. Tai cô lại bắt đầu ù đi, lồng ngực thắt chặt không thể hít thở nổi một ngụm khí nào.


Qua làn khói sấm sét tím mờ ảo, cô nhìn thấy Thẩm Diệc Kính đang quỳ một gối trên nền đá xanh lạnh giá. Mái tóc bạc dài của anh xõa tung, bay loạn trong luồng cuồng phong linh lực. Đôi mắt sắc lạnh vốn luôn điềm tĩnh như băng tạc nay đỏ ngầu sát khí, tỏa ra những tia chớp tím điên cuồng. Anh đang ôm chặt lấy lồng ngực, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ và cánh tay, phát ra những tiếng răng rắc rợn người từ bên trong cơ thể. Linh cốt của anh đang rạn nứt dữ dội.


"Thẩm Diệc Kính!" Cãi Lý cố hết sức hét lớn, giọng nói của cô trong trẻo nhưng lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng sấm sét gầm rú dữ dội gieo rắc tai ương.


Diệc Kính không nghe thấy cô. Ma tính bộc phát từ vết rạn nứt linh cốt đã tạm thời nuốt chửng thần trí của vị Đế quân tối cao. Anh gầm lên một tiếng đau đớn, vung tay phải ra. Một luồng lôi điện tím khổng lồ phóng ra từ nhẫn ngọc sấm sét, đánh thẳng vào bức tường đá bên cạnh Cãi Lý.


*Uỳnh!*


Xung kích cực mạnh từ vụ nổ lôi điện hất văng cơ thể phàm trần mảnh mai của Cãi Lý lùi lại phía sau. Cô đập mạnh lưng vào cột đá lớn, ngã quỵ xuống nền đất lạnh giá. Vết thương cũ ở khuỷu tay phải bị rách miệng, máu tươi rỉ ra làm ướt sũng tà áo lam nhạt. Đầu óc cô quay cuồng đau đớn, khóe tai trái lại rỉ ra một vệt máu tươi metallic ấm nóng do vượt quá hạn mức chịu đựng linh áp.


"Khốn kiếp..." Cãi Lý cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu để giữ lấy một chút thần trí tỉnh táo cuối cùng.


Cô biết mình nên chạy trốn. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô có thể bị thiêu rụi thành tro bụi bất cứ lúc nào nếu một tia sét kia đánh trúng. Nhưng nếu cô chạy, Thẩm Diệc Kính sẽ bị ma tính thôn phệ hoàn toàn, khế ước mệnh hồn sẽ phản phệ tiêu hủy một nửa nguyên thần của anh và kéo theo mạng sống của chính cô. Quan trọng hơn, khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy dằn vặt và bất lực của anh, cô không nhìn thấy một vị thần ngạo mạn, mà chỉ thấy một linh hồn cô độc đang gào thét trong ngục tối của nỗi đau bất tử.


Cô không thể bỏ mặc anh.


Cãi Lý cắn răng, bấu chặt ngón tay vào thềm đá lạnh giá, dùng hết sức bình sinh để ép cơ thể run rẩy của mình đứng dậy từng chút một. Cô thò tay vào ống tay áo rộng, rút ra hộp kim bạc phàm trần – thứ kỹ năng y học duy nhất cô học được từ Đường Kính và sư phụ cũ để phòng thân. Cô biết lôi điện của anh phản ứng mạnh với linh lực ngoại giới, nên bất kỳ pháp bảo hay đan dược tu tiên nào lúc này cũng chỉ làm cơn điên cuồng của anh trầm trọng hơn. Chỉ có châm cứu phàm trần không mang năng lượng mới có thể luồn qua các lá chắn sấm sét để tiếp cận huyệt đạo của anh.


Cô bước từng bước một tiến về phía anh, đôi chân phàm trần run rẩy nhưng ánh mắt kiên định vô song.


Nhận thấy có sự chuyển động của vật thể sống, Thẩm Diệc Kính đột ngột quay đầu lại. Ma tính cuồng nộ khiến anh không còn nhận ra cô. Trong mắt anh lúc này, cô chỉ là một kẻ thù đang cố tiếp cận để lấy mạng mình.


Với tốc độ nhanh như một tia chớp, Diệc Kính lao tới. Bàn tay lạnh buốt như băng của anh bóp chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của Cãi Lý, nhấc bổng cơ thể phàm trần của cô lên và ghìm chặt cô vào bức tường đá thô ráp phía sau.


*Rắc!*


Lưng Cãi Lý va đập mạnh vào tường đá, không khí trong phổi cô lập tức bị ép sạch ra ngoài. Đôi bàn tay mạnh mẽ của anh siết chặt như gọng kìm sắt, cắt đứt hoàn toàn đường thở của cô. Gương mặt cô nhanh chóng đỏ bừng rồi chuyển sang nhợt nhạt, hai chân cô lơ lửng giữa không trung, giãy giụa bất lực.


Sấm sét tím từ người anh rò rỉ ra, thiêu rốt làn da cổ của cô, để lại những vết bỏng rát bỏng. Sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay hai người rực sáng lên như một sợi xích nung đỏ, gây ra những cơn đau nhói tim xé rách linh hồn cho cả hai bên do phản phệ khế ước.


"Buông... buông..." Cãi Lý cố gắng thốt lên nhưng chỉ có những tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng bị bóp nghẹt.


Diệc Kính nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí sát gần gương mặt cô. Nhưng qua khoảng cách cực gần này, thông qua sự đồng điệu thính giác của khế ước mệnh hồn, Cãi Lý không nghe thấy tiếng gầm rú oai nghiêm của Đế quân, mà cô nghe thấy nhịp tim đau đớn, điên cuồng và cô độc của anh vang lên trong lồng ngực mình. Anh đang khóc thầm trong nguyên thần. Nỗi đau rạn nứt xương tủy suốt mười năm qua, sự cô độc vạn năm trên ngai vàng lạnh giá, và sự bất lực trước độc tố đang hủy hoại cơ thể... tất cả truyền thẳng vào tâm trí cô, khiến cô rơi nước mắt.


Một giọt nước mắt ấm nóng của cô rơi xuống mu bàn tay đang siết chặt cổ mình của Diệc Kính.


Cảm giác ấm áp phàm trần đột ngột ấy khiến cơ thể Diệc Kính khẽ run lên một nhịp, lực siết ở tay vô thức nới lỏng ra một chút.


Tận dụng khoảnh khắc dao động cực ngắn ấy, Nguyễn Cãi Lý nén cơn đau đớn tột cùng ở cổ, tay phải run rẩy vung lên. Cô dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần phàm trần cuối cùng, đâm mạnh cây châm bạc dài ba tấc chính xác vào huyệt Tĩnh Tâm nằm ngay giao điểm giữa ngực và cổ của anh.


*Vút!*


Cây châm bạc phàm trần không mang theo một chút linh lực nào, đi xuyên qua lá chắn sấm sét tím một cách hoàn hảo, cắm sâu vào huyệt đạo phong tỏa kinh mạch của anh.


Ngay lập tức, luồng sấm sét tím điên cuồng đang tàn phá cung Lôi Minh đột ngột đông cứng lại. Những tia chớp tím rền rĩ xung quanh bắt đầu co rút lại, hút ngược vào trong đan điền của anh. Sức mạnh của cú châm cứu phàm trần đã tạm thời cắt đứt nguồn phát lôi điện mất kiểm soát.


Tuy nhiên, ma tính trong cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Diệc Kính gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đỏ ngầu vẫn nhìn cô đầy phòng bị, bàn tay bóp cổ cô lại có xu hướng siết chặt.


Cãi Lý cắn răng, cô dùng ngón tay trái đã bị rách da rỉ máu từ vết thương cũ, dứt khoát quệt một vệt máu tươi phàm trần ấm áp lên trán anh, ngay vị trí ấn ký nguyên thần Băng Thần đang rạn nứt.


Dòng máu phàm nhân của cô, vốn đã dung hợp hoàn hảo với khế ước mệnh hồn đêm qua, mang theo một hơi ấm thuần khiết và khả năng thanh lọc linh lực kỳ diệu. Ngay khi giọt máu chạm vào trán anh, một luồng hơi ấm nhạt màu vàng kim lập tức lan tỏa, xoa dịu vết rạn nứt nguyên thần và đẩy lùi hoàn toàn luồng ma tính Tuyết Cốt Hương đang điên cuồng tàn phá.


"Ư..."


Diệc Kính khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn nhưng nhẹ nhõm. Đôi mắt đỏ ngầu của anh dần dần thu hồi sát khí, trở lại màu tím sâu thẳm, lạnh lùng nhưng tỉnh táo vốn có. Lực siết ở tay anh hoàn toàn biến mất.


Cơ thể phàm trần của Cãi Lý ngã quỵ xuống nền đất lạnh giá, cô ôm lấy cổ họng ho sặc sụa, cố gắng hít hà từng ngụm không khí quý giá vào buồng phổi đang đau nhói. Sát khí và sấm sét tím trong cung Lôi Minh hoàn toàn tan biến, trả lại sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai người.


Thẩm Diệc Kính đứng lảo đảo, anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn xung quanh cung điện bị tàn phá đổ nát. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại trên người Nguyễn Cãi Lý đang ngồi quỳ dưới đất.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu phàm trần còn sót lại, anh nhìn thấy chiếc cổ thanh mảnh của cô nay đã in hằn những vết bầm tím đen sâu hoắm, rỉ ra những vệt máu tươi do chính móng tay anh cào rách. Khóe tai và khóe môi cô vẫn còn dính những vệt máu metallic đã khô, cơ thể mảnh mai run rẩy kịch liệt vì kiệt sức.


Cô đã cứu anh, bất chấp việc anh suýt nữa đã tự tay lấy mạng cô.


Nhìn thấy vết thương rỉ máu trên cổ cô do chính tay mình gây ra, một vết rạn nứt sâu sắc trong bức tường phòng thủ tinh thần vốn luôn lạnh lùng, cô độc của Thẩm Diệc Kính chính thức sụp đổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!