Nhạc nềnRecollection

Sấm Sét Trên Đồng Ruộng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng cuối thu ở làng Bình Yên rót xuống những sườn đồi một màu vàng như mật chín, sưởi ấm những gốc rạ khô và hứa hẹn một mùa gặt no đủ sau chuỗi ngày đông giá rét. Dưới hiên nhà tranh mộc mạc đặt ở rìa làng, Nguyễn Cãi Lý đang cẩn thận giúp cha mình là Nguyễn Văn Đất lật những thanh tre nứa vừa chẻ. Ông Đất ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, đôi chân teo tóp phủ lớp vải thô màu xám tro không chút cảm giác, đôi bàn tay chai sần chằng chịt vết sẹo vẫn thoăn thoắt đan lát.


"Mùa này lúa tốt lắm, Cãi Lý ạ," ông Đất ngước khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn sương gió lên nhìn con gái, ánh mắt đượm buồn nhưng lấp lánh chút hy vọng hiếm hoi. "Dượng Cày của con nói năm nay ruộng nhà dượng trúng lớn. Gặt xong mớ này, nhà mình chắc cũng đổi được ít gạo ngon cho mùa đông, không phải ăn cháo loãng nữa."


Cãi Lý mỉm cười dịu dàng, đôi bàn tay mảnh mai khéo léo xếp gọn đống rổ tre sang một bên. Cô mặc bộ y phục lụa thô màu lam nhạt thanh nhã, mái tóc đen dài được buộc hờ sau gáy bằng một dải vải đơn giản. Dù sống nơi thôn dã nghèo khó, đôi mắt của nàng trạng sư phàm trần ấy luôn sáng rực, sắc sảo và đầy phòng bị trước thế sự. Bên hông cô, cuốn sách luật phàm trần sờn gáy của người thầy quá cố Trần Minh luôn được mang theo như một đức tin bất di bất dịch.


Từ phía đầu ngõ, Nguyễn Hoài Nam, cậu em trai mười lăm tuổi lanh lợi của cô, vừa chạy băng băng vừa thở dốc, tay ôm một chồng sớ sách cũ kỹ: "Chị hai! Em đã mượn được mấy cuốn án lệ dân sự của nha môn huyện về rồi đây!"


"Khẽ chứ, Hoài Nam," Cãi Lý khẽ trách nhưng ánh mắt đầy dung túng, đón lấy chồng sách từ tay em trai. "Cha cần yên tĩnh để làm việc."


Cách đó không xa, trên cánh đồng vàng rực sát bờ sông, dượng Trần Văn Cày đang vung liềm cắt những bó lúa đầu tiên. Mồ hôi nhễ nhại trên tấm lưng ngăm đen lực điền, dượng dừng tay, quệt ngang trán rồi vẫy tay cười lớn với gia đình Cãi Lý. Tiếng cười chất phác vang vọng giữa không gian yên bình của làng quê.


Thế nhưng, sự ấm áp của phàm nhân chưa bao giờ kéo dài được lâu trước sự vô cảm của giới tu tiên.


Bầu trời đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại. Những luồng mây đen xám xịt từ phía Lôi Trì Hoang Mạc cuồn cuộn kéo đến với tốc độ bất thường, mang theo hơi thở lạnh buốt của sấm sét và áp lực linh khí nặng nề. Không khí đột ngột trở nên đặc quánh, tĩnh lặng đến đáng sợ. Những chú chim phàm trần hoảng loạn bay toán loạn tìm nơi ẩn nấp. Lồng ngực phàm nhân của Cãi Lý thắt lại, lồng ngực khó thở như có một tảng đá đè nặng lên.


"Lại là lôi kiếp..." Ông Đất run rẩy, chiếc tẩu thuốc sồi cũ kỹ rơi khỏi tay, đôi mắt co rút lại trong nỗi sợ hãi tột cùng. Mười năm trước, chính một trận lôi kiếp bừa bãi của tu sĩ đã cướp đi đôi chân của ông và mạng sống của người vợ hiền Lê Thị Nhàn.


"Oành!"


Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màng nhĩ vang lên. Từ trên tầng mây đen kịt, một luồng sấm sét khổng lồ màu tím rực rỡ, mang theo những ký tự runic cổ xưa sắc lạnh, dội thẳng xuống cánh đồng lúa của làng Bình Yên. Mặt đất rung chuyển dữ dội như một trận động đất.


Ngọn lửa sấm sét (lôi hỏa) màu tím bùng lên dữ dội, liếm trọn ruộng lúa chín vàng của dượng Trần Văn Cày. Khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của lúa cháy và lưu huỳnh.


"Trời đất ơi! Lúa của tôi! Ru ruộng của tôi!" Dượng Cày gào khóc thảm thiết, liều mạng lao vào đám cháy hòng dùng những xô nước sông dập lửa. Thế nhưng, ngọn lửa ma pháp ấy không hề tắt khi gặp nước phàm trần, ngược lại càng bùng cháy dữ dội hơn, thiêu rụi mọi hy vọng sinh kế của gia đình dượng trong chớp mắt. Dượng Cày ngã quỵ xuống bùn đất, đôi bàn tay bỏng rát bám đầy muội than lôi điện, khóc ròng trong uất hận.


Giữa làn khói tím mịt mù, một vệt sáng trắng kiêu ngạo xé toạc mây đen hạ xuống. Tống Thanh Vân – thiếu chủ kiêu ngạo của Vô Cực Tông – ngự trên thanh kiếm linh cấp cao Lôi Phong lấp lánh ánh chớp tím. Y khoác chiến bào kiếm tu màu trắng viền bạc thêu hình sấm sét rực rỡ, dung mạo khôi ngô nhưng gương mặt đầy vẻ ngạo ngược, lạnh lùng nhìn xuống cảnh hoang tàn bên dưới như nhìn một lũ kiến cỏ.


"Chúc mừng Thiếu chủ đã đột phá thành công chiêu thức Vô Cực Lôi Kiếm!" Mấy tên đệ tử ngoại môn đi theo phía sau nịnh nọt.


Tống Thanh Vân thu hồi kiếm quang, thản nhiên nói: "Lũ phàm nhân các ngươi thật may mắn khi ruộng đất được làm nơi thử nghiệm kiếm chiêu của bản thiếu chủ. Mau cút đi, đừng làm bẩn mắt ta."


Hàng trăm dân làng Bình Yên sợ hãi tột độ, vội vã quỳ rạp xuống bùn đất bám đầy tro tàn, liên tục dập đầu van xin: "Xin Tiên nhân bớt giận! Xin Tiên nhân rủ lòng thương xót chúng con!"


Thế nhưng, Nguyễn Cãi Lý không quỳ.


Nàng đứng thẳng lưng giữa làn gió nóng mang theo tàn tro rụng xuống, tà áo lam nhạt bay phần phật. Ánh mắt cô sắc lạnh như dao cạo, nhìn thẳng vào vị thiếu chủ kiêu ngạo trên cao. Cãi Lý dứt khoát rút từ trong ống tay áo ra một cây bút lông ngòi bạc và một cuộn giấy sắc chỉ Bộ Hình sạch sẽ, bắt đầu tốc ký nhanh chóng.


"Ngươi là kẻ nào? Gặp bản thiếu chủ sao không quỳ lạy?" Tống Thanh Vân nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và tức giận trước sự bất kính của một nữ nhân phàm trần.


Cãi Lý dõng dạc nói, giọng nói thanh tao nhưng đanh thép vang vọng khắp cánh đồng cháy: "Tôi là Nguyễn Cãi Lý, trạng sư phàm trần đại diện cho dân làng Bình Yên. Theo Vương pháp Đại Hạ và Tiên Phàm Hiệp Ước cổ xưa, tu sĩ không được tùy ý diễn luyện pháp thuật gây thiệt hại đến sinh mạng và tài sản hợp pháp của phàm nhân. Hành vi phóng sét luyện kiếm của Thiếu chủ đã thiêu rụi mười mẫu ruộng lúa sát ngày thu hoạch của dượng Trần Văn Cày, đẩy hàng chục hộ dân vào cảnh khốn cùng. Tôi đang ghi chép lại thời gian, hướng gió, runic lôi điện và mức độ thiệt hại thực tế để lập hồ sơ khởi kiện gửi lên Nha môn Thần Đô."


"Khởi kiện?" Tống Thanh Vân bật cười ha hả đầy ngạo mạn, tiếng cười chứa đựng linh áp khiến không khí xung quanh rung động. "Một con kiến hôi phàm trần không có tu vi lại dám dùng vương pháp phàm trần để quản lôi kiếm của ta? Ngươi có biết ta chỉ cần dùng một ngón tay là có thể nghiền nát cả gia đình ngươi không?"


Y lập tức giải phóng một luồng linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ đè nặng xuống người Cãi Lý hòng ép cô phải quỳ xuống chịu nhục.


Áp lực vô hình đè nặng lên vai Cãi Lý như một tấm sắt khổng lồ. Lục phủ ngũ tạng phàm nhân của cô thắt lại, khớp xương kêu răng rắc đau đớn, khóe môi và tai bắt đầu rỉ ra những vệt máu đỏ tươi. Thế nhưng, đôi chân cô vẫn đứng vững như bàn thạch, bàn tay phàm trần run rẩy nhưng vẫn kiên định đưa ngòi bút viết tiếp từng nét chữ đanh thép lên giấy: "Giờ Mùi, ngày mười lăm tháng Chín, Thiếu chủ Vô Cực Tông Tống Thanh Vân cố ý dùng linh áp áp chế trạng sư hòng tiêu hủy chứng cứ..."


Sự bướng bỉnh và ánh mắt sắc sảo, không chút sợ hãi của Cãi Lý khiến Tống Thanh Vân cảm thấy một sự sỉ nhục kỳ lạ. Y định vung kiếm trừng phạt cô gái điên rồ này, nhưng nhìn thấy hàng vạn dân chúng phàm trần xung quanh đang bắt đầu xầm xì phẫn nộ, lại ngại việc gây ra bạo động lớn ảnh hưởng đến danh tiếng tông môn trước Chấp Pháp Điện, y hừ lạnh một tiếng.


"Lũ sâu bọ ngu ngốc. Để xem vương pháp phàm trần của ngươi bảo vệ ngươi được bao lâu trước sấm sét của Vô Cực Tông!"


Tống Thanh Vân dứt lời liền ngự kiếm vút bay lên trời cao, biến mất vào tầng mây đen, để lại tiếng cười khinh miệt vang vọng.


Khi linh áp biến mất, Cãi Lý loạng choạng suýt ngã, cô phải chống cây bút lông xuống đất để giữ thăng bằng. Ông Đất vội vã bò bằng hai tay ra khỏi hiên nhà, nước mắt giàn giụa ôm chặt lấy chân con gái, khóc lóc van xin: "Cãi Lý! Cha van con! Đốt tờ sớ đó đi con! Con muốn cả nhà mình bị diệt môn sao? Tu sĩ là thần tiên, họ muốn giết ta chỉ cần một ý nghĩ!"


Cãi Lý quỳ xuống ôm lấy người cha tội nghiệp, lòng đau nhói trước sự cam chịu đầy sợ hãi của ông, nhưng quyết tâm đòi lại công lý trong cô chỉ càng thêm cháy bỏng: "Cha, nếu chúng ta cứ im lặng và quỳ lạy, họ sẽ tiếp tục phóng sét thiêu rụi nhà cửa và cướp đi đôi chân của những người cha khác. Con không thể lùi bước."


Cô đứng dậy, bước từng bước dứt khoát về phía hố sét sâu hoắm còn nghi ngút khói độc giữa đồng ruộng của dượng Cày. Dưới lớp tro tàn nóng hổi, Cãi Lý phát hiện ra một thứ ánh sáng tím nhạt kỳ lạ đang nhấp nháy liên tục ở đáy hố sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!