Nhạc nềnEpicBattle2

Vết Nứt Trên Khung Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Biệt thự Thảo Điền nằm im lìm bên bờ sông Sài Gòn trong một đêm mưa bão tháng Mười cuồng nộ. Những dải chớp trắng loá liên tục xé rách bầu trời đen kịt, rọi thẳng vào những khung cửa kính cường lực dày hai lớp của căn phòng ngủ lớn ở tầng hai. Gió bão giật mạnh khiến những rặng dừa cảnh ngoài sân vặn mình kêu răng rắc. Nước sông dâng cao, vỗ những nhịp đập đục ngầu, giận dữ vào bờ kè đá của khuôn viên biệt thự. Khí lạnh ẩm ướt len lỏi qua các khe hở kỹ thuật, mang theo mùi của bùn đất và nước mặn đầm lầy.


Lê Khánh Vy đứng lặng người bên cạnh chiếc giường nhỏ của con gái. Trong bóng tối lờ mờ chỉ được dẫn lối bởi ánh sáng leo lét của đèn đường hắt qua màn mưa, cô có thể nghe thấy tiếng thở khò khè, nặng nhọc của Phan Khánh An. Đứa con gái sáu tuổi của cô đang co rúm người dưới tấm chăn mỏng, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt lại đầy đau đớn. Cơn hen suyễn bẩm sinh của con bé luôn bùng phát mỗi khi thời tiết chuyển mùa đột ngột. Vy đưa bàn tay gầy guộc, mát lạnh lên vuốt nhẹ vầng trán đẫm mồ hôi của con. Trái tim cô thắt lại. Cô cần phải tìm chai thuốc xịt hen suyễn Ventolin ngay lập tức.


Vy bước nhanh về phía bàn trang điểm gỗ gõ đỏ đắt tiền đặt ở góc phòng. Cô không bật đèn trần, sợ ánh sáng gắt sẽ làm con bé thức giấc, và một phần sâu thẳm trong bản năng của cô từ vài tuần nay luôn cảnh giác với việc tạo ra những biến động thị giác quá lớn trong căn nhà này. Vy bật đèn flash trên chiếc điện thoại cá nhân, hạ thấp luồng sáng xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để rọi vào các hộc kéo. Cô lục tìm trong chiếc túi xách công sở, rồi đến các ngăn kéo nhỏ chứa đồ trang điểm. Không có. Lọ Ventolin chính thường được để ở hộc tủ đầu giường ngủ của hai vợ chồng.


Cô xoay người, bước nhẹ nhàng sang phòng ngủ lớn của hai vợ chồng ngăn cách bởi một tấm cửa trượt bằng gỗ sồi. Căn phòng rộng lớn rợp bóng tối, chiếc giường vương giả trống trải. Phan Minh Đức, chồng cô, tối nay có một buổi tiệc chiêu đãi từ thiện xa hoa dành cho các nhà đầu tư quốc tế tại trung tâm quận 1. Hắn vẫn chưa về.


Vy tiến đến chiếc bàn trang điểm lớn hơn của mình ở phòng ngủ chính. Trong lúc vội vã kéo ngăn kéo gỗ, ngón tay cô run lên vì lạnh, vô tình va chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim đặt hờ trên mép khay sứ đựng trang sức. Chiếc nhẫn rơi xuống sàn gỗ, phát ra một tiếng "coong" thanh mảnh, sắc lạnh rồi lăn đi trong bóng tối. Vy cúi người, dùng ánh đèn flash điện thoại rà sát mặt sàn để tìm kiếm vệt phản quang của kim loại.


Ánh sáng quét qua gầm tủ quần áo, rồi dừng lại ở một khe hở nhỏ gần vách tường của phòng thay đồ (walk-in closet). Chiếc nhẫn cưới nằm kẹt ngay tại đó. Nhưng điều khiến đồng tử của Vy co rút lại không phải là chiếc nhẫn, mà là sự bất thường của những tấm ván sàn gỗ sồi dán mặt.


Là một trưởng phòng kiểm toán có thâm niên tám năm, cuộc sống của Vy được xây dựng trên sự chính xác tuyệt đối của các con số và các cấu trúc vật lý. Trí nhớ ảnh chụp số liệu bẩm sinh cho phép cô ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trong không gian sống. Tấm ván sàn ở góc này có đường vân gỗ lệch đi khoảng hai milimet so với phần còn lại của căn phòng. Đường chỉ keo silicon kết nối giữa nẹp chân tường và sàn nhà ở góc này đã bị rạch một đường cực mảnh, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường nếu không có luồng ánh sáng nằm ngang từ đèn flash điện thoại.


Vy quỳ rạp xuống sàn. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, dùng ngón tay miết nhẹ dọc theo mép gỗ. Tấm ván lỏng lẻo. Cô dùng móng tay cạy nhẹ lên. Tấm gỗ sồi dán mặt không hề bị rộp do ẩm nước sông như cô từng nghĩ mỗi khi nghe tiếng cọt kẹt ở góc này, mà nó được thiết kế để có thể nhấc lên một cách dễ dàng. Dưới tấm ván là một khoảng trống hình chữ nhật bọc nỉ đen chống ẩm sâu khoảng mười lăm centimet, được cắt khoét tinh vi ngay trên lớp bê tông chịu lực của sàn nhà.


Nằm im lìm trong ngăn bí mật là một chiếc vali nhôm màu bạc sáng loáng hiệu Rimowa cỡ nhỏ, loại chuyên dụng bảo mật có khóa số và hệ thống gia cố chống va đập. Vy cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác bất an dâng lên như sóng triều bóp nghẹt lồng ngực cô.


Cô biết mật mã của chiếc vali này. Phan Minh Đức là một kẻ luôn ám ảnh bởi sự kiểm soát nhưng lại có thói quen sử dụng những con số quen thuộc của gia đình để làm mật mã cho các thiết bị cá nhân – một thủ đoạn thao túng tâm lý tinh vi để chứng tỏ với cô rằng hắn không hề có bí mật nào giấu giếm vợ con. Vy xoay các vòng số về dãy: 1-2-0-9. Ngày sinh của bé Phan Khánh An.


*Cạch.*


Tiếng lẫy khóa cơ học vang lên nhỏ nhẹ nhưng sắc gọn giữa tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài. Vy run rẩy nhấc nắp vali nhôm lên. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn flash, toàn bộ thế giới lý tưởng mà cô tin tưởng suốt bảy năm qua sụp đổ thành những mảnh vụn sắc nhọn găm thẳng vào tim cô.


Bên trong chiếc vali là ba cuốn hộ chiếu Thụy Sĩ và đảo Cayman mang ảnh chân dung của Phan Minh Đức, nhưng dưới những cái tên hoàn toàn xa lạ: Pierre Phan, Marcus Schenkel, và David Lim. Bên cạnh đó là một chiếc vé máy bay một chiều của hãng hàng không Swiss Air khởi hành từ Tân Sơn Nhất đi Zurich vào thứ Sáu tuần sau – tức là chỉ còn đúng sáu ngày nữa. Nằm xếp lớp gọn gàng dưới đáy vali là xấp tài liệu giấy dày cộm: các bản sao kê tài khoản ngân hàng ngoại biên chứa các giao dịch chuyển tiền ròng trị giá hàng chục triệu USD từ quỹ đầu tư Hoàng Kim sang các tài khoản Trustee ở Cayman, cùng danh mục vàng thỏi ký gửi tại một ngân hàng tư nhân ở Geneva.


Vy cảm thấy toàn thân tê dại. Đầu óc cô xoay cuồng trước những con số khổng lồ hiện ra trước mắt. Là một kiểm toán viên xuất sắc, cô lập tức xâu chuỗi mọi manh mối mà cô đã âm thầm thu thập được trong ba tháng qua. Những khoản nợ xấu khổng lồ được che giấu tinh vi dưới các dự án bất động sản ma của tập đoàn Hoàng Kim, những dòng tiền chạy vòng quanh giữa mười lăm công ty con không hề có tài sản đối ứng... Tất cả không phải là sai sót nghiệp vụ. Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi tàn khốc quy mô nghìn tỷ. Và Phan Minh Đức – người chồng lý tưởng bấy lâu nay của cô – đang âm thầm chuẩn bị một cuộc đào tẩu hoàn hảo một mình sang nước ngoài, sẵn sàng bỏ mặc cô, con gái nhỏ và hàng ngàn nạn nhân hưu trí nghèo khổ vào vòng xoáy nợ nần và tù tội.


"Đức... anh đã lừa dối tất cả mọi người... cả mẹ con em..." Vy thầm thì, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má rồi nhanh chóng bị cô dứt khoát lau đi. Ánh mắt cô đột ngột thay đổi, từ sự hoang mang, đau đớn tột cùng chuyển sang sự lạnh lùng, quyết đoán của Ngưỡng 1: Thức tỉnh lý trí. Cô không thể khóc. Cô phải bảo vệ con gái mình.


Trong cơn hoảng loạn tột độ, Vy giật mình nhớ đến hệ thống an ninh của biệt thự Thảo Điền. Đức đã thuê một công ty an ninh tư nhân lắp đặt lại toàn bộ hệ thống camera và thiết bị nghe lén trong nhà với lý do bảo vệ gia đình sau khi tập đoàn Hoàng Kim nhận được một vài thư đe dọa từ các nhà đầu tư phẫn nộ. Vy đứng dậy, cầm chiếc điện thoại quét luồng sáng flash quanh căn phòng ngủ lớn. Cô tiến về phía giường của Khánh An, ánh mắt dừng lại ở con gấu bông vải sờn cũ đặt ở đầu giường ngủ – món quà Đức tự tay mua tặng con gái nhân dịp sinh nhật tuần trước.


Cô cầm con gấu bông lên, lật ngược nó lại dưới ánh sáng. Khi luồng sáng flash điện thoại quét qua con mắt thủy tinh bên trái của con gấu, một chấm phản quang nhỏ xíu màu xanh lam thẫm lóe lên chớp nhoáng rồi tắt lịm. Vy nín thở, dùng đầu ngón tay luồn sâu qua lớp lông vải thô ráp ở hốc mắt con gấu. Một khối nhựa cứng nhỏ bằng đốt ngón tay cái nằm ẩn sâu bên trong. Đó là một camera IP siêu nhỏ siêu nhạy, có khả năng ghi hình ban đêm và thu âm đa hướng, kết nối trực tiếp bằng sóng RF tầm gần về căn phòng bí mật dưới tầng hầm biệt thự Thảo Điền.


Hắn đang giám sát cô. Từng cử chỉ, từng hơi thở, từng lời thầm thì của hai mẹ con trong phòng ngủ này đều bị ghi lại và truyền thẳng về máy chủ giám sát của hắn. Chiếc lồng giam lỏng tâm lý công nghệ cao này đã được thiết lập từ rất lâu trước khi cô nhận ra sự bất thường của dòng tiền.


*Cạch.*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía hành lang bên ngoài phòng ngủ. Tiếng sàn gỗ khẽ lún xuống dưới một sức nặng quen thuộc. Nhịp chân đều đặn, chậm rãi nhưng cố ý giảm âm của một người đàn ông đang bước đi trong đêm tối.


Phan Minh Đức đã về.


Tim Vy đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Máu trong người cô như đông cứng lại. Cô cảm nhận rõ ràng ranh giới giữa sự sống và cái chết đang thu hẹp lại chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Nếu Đức bước vào phòng ngủ và nhìn thấy tấm ván sàn bị lật lên, chiếc vali nhôm mở toang, và con gấu bông bị xé rách hốc mắt, cuộc đào tẩu của hai mẹ con cô sẽ bị bóp nghẹt ngay từ đêm nay. Hắn sẽ tước đoạt quyền nuôi con, tống cô vào trại tâm thần bằng hồ sơ bệnh án giả mạo mà hắn đã ngầm chuẩn bị từ trước.


Cô phải hành động.


Vy kích hoạt *Cấp 1: Cảnh giác tâm lý* kết hợp với *Quy tắc '3 Phút Vàng' dưới áp lực* mà cha cô, cựu Giáo sư Lê Minh Triết, đã từng dạy cô để giữ bình tĩnh trước những áp lực kiểm toán tối cao. Cô nhắm mắt lại trong vòng hai giây, hít vào một hơi thật sâu bằng bụng, giữ hơi thở lại trong lồng ngực bốn nhịp, rồi từ từ thở ra đều đặn qua kẽ răng. Nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 130 lần/phút của cô lập tức hạ dần xuống dưới 80 nhịp/phút. Sự tỉnh táo logic quay trở lại trong bộ óc sắc bén của nữ kiểm toán viên.


Vy nhanh tay đẩy chiếc vali nhôm Rimowa vào lại ngăn ngầm dưới sàn nhà. Cô căn chỉnh tấm ván gỗ sồi dán mặt khít sát từng milimet vào vị trí cũ, miết chặt đường silicon giả lập để không lộ ra bất kỳ kẽ hở nào. Cô nhặt chiếc nhẫn cưới đeo vội vào ngón tay áp út trái. Tiếp đó, cô đặt con gấu bông vải của Khánh An trở lại vị trí cũ trên đầu giường ngủ, xoay nhẹ góc mặt của con gấu hướng về phía cửa sổ để mắt camera ẩn không thể ghi hình trực diện hành động của cô.


Vy cầm chai thuốc xịt hen suyễn Ventolin vừa tìm thấy dưới hộc tủ trang điểm, đứng dậy bước nhanh về phía giường của Khánh An. Cô cúi xuống, ôm lấy bả vai con gái, vờ như đang bận rộn dỗ dành con bé qua cơn ho khò khè.


Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cánh cửa phòng ngủ lớn. Tay nắm cửa bằng kim loại mạ vàng từ từ xoay xuống. Một tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.


Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Ánh sáng vàng vọt của đèn hành lang hắt vào phòng, kéo dài một bóng đen cao lớn, lịch lãm đổ dài trên sàn gỗ sồi. Phan Minh Đức đứng đó. Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng cắt may tinh tế từ buổi tiệc từ thiện, chiếc cà vạt lụa đen hơi nới lỏng nơi cổ áo, khoác ngoài là chiếc áo choàng lụa thêu họa tiết chìm sang trọng. Gương mặt hắn điển trai, góc cạnh, mang nụ cười ấm áp quen thuộc của một người chồng hoàn hảo, nhưng đôi mắt sâu hoắm của hắn lại lạnh lùng và sắc sảo như dao cạo, quét nhanh một lượt khắp không gian phòng ngủ.


"Vy? Em chưa ngủ sao? Anh nghe thấy tiếng động trong phòng." Giọng nói của Đức trầm ấm, vang lên một cách tự nhiên nhưng ẩn chứa một dải tần số dò xét sắc lạnh.


Vy gượng cười, đứng dậy từ cạnh giường của Khánh An. Cô đưa tay vuốt lại những lọn tóc rối xòa trước trán, cố gắng để giọng nói của mình không có một chút rung rẩy vật lý nào dưới sự giám sát của hắn. "An lại lên cơn hen suyễn nhẹ vì trời mưa bão lạnh quá. Em phải đi tìm chai xịt Ventolin cho con bé dưới gầm bàn trang điểm. Anh về muộn thế, buổi tiệc từ thiện diễn ra tốt đẹp chứ?"


Đức bước vào phòng ngủ. Hắn đi không tiếng động trên tấm thảm len dày nhập khẩu từ Bỉ. Hắn tiến thẳng về phía Vy, ánh mắt vô tình hay cố ý dừng lại ở góc phòng ngủ gần phòng thay đồ – nơi tấm ván sàn gỗ vừa bị Vy dịch chuyển cách đây chưa đầy hai phút. Vy cảm nhận thấy các cơ thịt ở bả vai mình căng cứng lại, nhưng cô vẫn giữ vững nụ cười mệt mỏi của một người mẹ đang lo lắng cho con.


Đức dừng lại trước mặt cô. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rối trên má Vy, kéo chúng ra sau vành tai cô. Những ngón tay dài, ấm áp của hắn khẽ lướt qua dải động mạch cảnh bên cổ Vy. Đó không phải là một cử chỉ âu yếm thông thường. Vy biết rõ, với kỹ năng võ tự vệ cận chiến và tư duy kiểm soát của mình, Đức đang ngầm đo nhịp tim vật lý của cô qua phản xạ của mạch đập.


Nhịp tim của Vy vẫn duy trì ổn định ở mức 78 nhịp/phút nhờ Quy tắc '3 Phút Vàng' dưới áp lực. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của chồng, không hề né tránh.


Đức khẽ mỉm cười, ánh mắt dò xét của hắn dịu đi một chút nhưng không hề biến mất hoàn toàn. Hắn cúi xuống nhìn chai Ventolin trong tay cô, rồi nhìn sang con gấu bông đặt ở đầu giường của Khánh An. "Em trông mệt mỏi quá, Vy ạ. Công việc kiểm toán cuối năm ở tập đoàn áp lực quá phải không? Để anh chăm con cho. Em đi nghỉ sớm đi."


Hắn dừng lại một nhịp, đưa tay chỉnh lại cổ áo choàng của mình, để lộ chiếc thẻ bài bằng chất liệu titan xám lạnh khắc chìm những ký tự bảo mật sắc nét đeo trên cổ – chiếc chìa khóa giải mã tối cao của trung tâm dữ liệu ngầm tập đoàn Hoàng Kim mà hắn chưa bao giờ tháo ra khỏi người.


"À, từ sáng mai, anh sẽ tăng cường thêm hai vệ sĩ tuần tra vòng ngoài biệt thự Thảo Điền này," Đức thản nhiên nói, giọng điệu ấm áp nhưng lạnh người. "Dạo này tình hình an ninh khu vực bờ sông không được tốt lắm. Anh không muốn có bất kỳ sự cố nào xảy ra với hai mẹ con em trước chuyến đi Thụy Sĩ sắp tới của gia đình ta."


Vy cảm thấy như có một chiếc lồng sắt vô hình vừa sập xuống, khóa chặt lấy cô và con gái nhỏ. Hắn đang tăng cường giám sát vật lý đối với cô ngay tại nhà riêng. Hắn đã nghi ngờ cô.


"Vâng, anh chu đáo quá," Vy cúi đầu giấu đi ánh mắt rực lửa của *Ngưỡng 1: Thức tỉnh lý trí*. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Cuộc tử chiến giành lại sự sống cho cô và con gái Khánh An chính thức bắt đầu từ đêm mưa bão bùng này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!