Nhạc nềnSakuya2

Cơn Sốt Và Sự Đánh Đổi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin chiến thuật Surefire của Phan Đăng dội thẳng vào hốc mắt phải của Kaelen Cross giống như một mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu, cắm sâu vào tận thùy chẩm phía sau đại não. Trong bóng tối của phòng kiểm tra sinh trắc học tổng hợp, luồng sáng một ngàn lumen ấy không chỉ là một công cụ chiếu sáng thông thường; nó là một thứ vũ khí tra tấn sinh học tàn nhẫn, được thiết kế để cưỡng chế mọi phản xạ đồng tử tự nhiên của con người phải phơi bày.


"Mở to mắt ra, Trần Khánh Lâm," giọng nói trầm khàn của Phan Đăng vang lên sát sườn, lạnh lẽo và đầy áp lực. Hắn ghé sát gương mặt góc cạnh của mình, đôi găng tay da mỏng bọc chặt lấy trán Kaelen, giữ cho đầu anh không thể né tránh dù chỉ một milimet.


Cơn đau đầu co thắt dâng lên tột cùng. Dưới tác động của liều thuốc ức chế nén khí cực mạnh mà Kaelen đã tự tiêm lúc sáng, đồng tử mắt phải của anh đang bị liệt giãn nở hoàn toàn, không thể co thắt tự nhiên để tự vệ trước luồng sáng chói. Lớp tráng gương bạc của nhãn cầu gương bắt đầu hấp thụ và phản xạ ngược dải sáng, tạo ra một hiệu ứng khúc xạ nội nhãn kinh hoàng. Võng mạc của anh như đang bốc cháy. Anh cảm nhận được những giọt lệ ấm nóng – không, đó là những giọt lệ máu màu đỏ sẫm – đang rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài xuống gò má tái nhợt.


*Không được cử động. Không được để nhịp tim dao động.*


Kaelen nhắm chặt tâm trí mình lại. Anh vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, kiểm soát từng nhịp thở ra hít vào theo chu kỳ nghiêm ngặt: hít vào bốn giây, giữ bốn giây, thở ra tám giây. Anh không nghĩ về cơn đau đang tàn phá thể xác nữa. Trong bóng tối đơn sắc của tâm tưởng, anh tự dẫn dắt linh hồn mình trở về căn phòng tồi tàn ở khu ổ chuột Quận 9 mười năm trước. Anh nhìn thấy em gái Trần Khánh Vy đang nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, đôi mắt đục mờ vì cơn sốt đỏ nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, bàn tay nhỏ bé gầy gò của cô bé nắm chặt lấy chiếc khuy áo bằng đồng của cha. Nỗi đau thương tột cùng và sự u uất sâu thẳm ấy giống như một dòng nước băng giá dội thẳng vào tim anh, triệt tiêu hoàn toàn phản ứng adrenaline tự nhiên.


Trên màn hình máy đo sinh trắc học của Nguyễn Thu Thủy, đường đồ thị nhịp tim của Kaelen khẽ nhấp nháy, nhảy lên sáu mươi lăm nhịp một phút rồi lập tức bị Quy Tức Pháp cưỡng chế kéo ghì xuống mức sáu mươi hai nhịp một phút ổn định.


"Nhịp tim... sáu mươi hai," Thủy kinh ngạc thốt lên, ngón tay run rẩy gõ lên bàn phím máy tính bảng. "Không có bất kỳ phản ứng hoảng loạn hay nói dối nào. Chỉ số sinh lý phẳng lặng hoàn hảo. Trưởng bộ phận Phan Đăng, máy móc không ghi nhận bất kỳ dấu hiệu bất thường nào từ đối tượng."


Phan Đăng nheo mắt đầy tiếc nuối. Luồng sáng Surefire di chuyển liên tục theo các góc nghiêng khác nhau xung quanh hốc mắt phải của Kaelen, cố gắng tìm kiếm góc phản xạ bạc đặc trưng của nhãn cầu gương. Nhưng những giọt lệ máu dày đặc rỉ ra từ khóe mắt anh đã vô tình tạo thành một màng lọc khúc xạ tự nhiên, làm nhòe đi viền ngoài của đồng tử và che giấu hoàn toàn lớp màng phản quang màu bạc nhạt dưới cường độ sáng cực đại. Trực giác của gã cựu cảnh sát hình sự bảo hắn rằng có điều gì đó sai lệch, nhưng chứng cứ vật lý trước mắt lại hoàn toàn chống lại hắn.


*Phụt.*


Phan Đăng tắt đèn pin, căn phòng chìm lại vào bóng tối dịu nhẹ. Hắn lùi lại một bước, chậm rãi tháo đôi găng tay da mỏng: "Cậu có một hệ thần kinh đáng nể đấy, Trần Khánh Lâm. Hoặc là cậu thực sự vô tội, hoặc cậu là kẻ đáng sợ nhất mà tôi từng gặp. Đeo kính vào đi. Cậu có thể về phòng làm việc, nhưng hãy nhớ... tôi sẽ luôn quan sát cậu."


Kaelen không nói một lời. Anh run rẩy đưa tay đeo lại chiếc kính râm phân cực ngược đặc biệt, che giấu đôi mắt đang rỉ máu. Anh đứng dậy, bước đi thẳng tắp ra khỏi phòng kiểm tra sinh trắc học, dù mỗi bước đi lúc này đều khiến đại não anh quay cuồng vì cơn sốt thần kinh đang âm ỉ dâng cao.


***


Khi Kaelen quay trở lại Phòng thí nghiệm sinh học số 4 (Lab 4) ở tầng 15, bầu không khí bên trong không hề dễ chịu hơn. Nơi đây không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo phản chiếu trên các bề mặt kính hiển vi và mặt bàn kim loại vô trùng. Nhưng điều khiến Kaelen lập tức cảnh giác là sự xuất hiện của hai vị khách không mời ngay giữa phòng.


Trần Kim Chi – Chuyên viên kiểm toán nội bộ của chi nhánh – đang đứng thẳng lưng bên cạnh bàn thí nghiệm chính. Cô ta mặc một bộ vest công sở màu đen cắt may sắc sảo, mái tóc cột chặt phía sau gáy và đeo cặp kính gọng vuông mỏng. Gương mặt cô ta lạnh lùng, không một chút cảm xúc khi ngón tay gõ nhịp nhàng lên màn hình máy tính bảng hiển thị các con số thống kê màu đỏ rực.


Bên cạnh cô ta, Trưởng phòng Lab 4 Lâm Thế Vinh đang liên tục dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán hói, gương mặt mập mạp của ông ta lộ rõ vẻ hoảng hốt và hèn nhát.


Ở góc phòng, trợ lý nghiên cứu trẻ tuổi Lâm đang bị dồn vào sát vách kính. Cậu bé mới hai mươi hai tuổi, dáng người nhỏ nhắn mặc bộ áo blouse quá rộng, gương mặt non nớt tái nhợt không còn một giọt máu đằng sau cặp kính cận gọng tròn. Đôi bàn tay gầy gò của Lâm run rẩy đến mức không thể giữ nổi cuốn sổ ghi chép, khóe mắt đã bắt đầu đỏ ửng vì sợ hãi.


"Tôi nhắc lại một lần nữa, trợ lý Lâm," giọng nói của Trần Kim Chi vang lên, khô khốc và sắc bén như tiếng kéo cắt giấy. "Hệ thống kiểm toán vật tư tự động của tôi ghi nhận lượng dung dịch đệm loại Alpha-3 tại Lab 4 đã hao hụt một trăm năm mươi mililit trong vòng ba ca trực đêm qua. Đây là hợp chất vô trùng chuyên dụng cấp độ bảo mật cao, được sản xuất độc quyền và phân phối có định lượng. Chỉ có hai người có quyền truy cập tủ bảo quản trong các ca trực đó: nghiên cứu viên Trần Khánh Lâm và cậu. Cậu giải thích thế nào về sự hao hụt này?"


"Em... em thực sự không biết ạ..." Lâm lắp bắp, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp. "Em chỉ chuẩn bị các mẫu thử theo đúng quy trình... Em không hề lấy trộm..."


"Trợ lý Lâm!" Lâm Thế Vinh hét lên, cắt ngang lời cậu bé bằng thái độ hách dịch để tự bảo vệ ghế ngồi của mình trước ban kiểm toán. "Cậu có biết ăn cắp vật tư sinh học cấp độ bảo mật là tội hình sự cấp tập đoàn không? Nếu cậu không đưa ra được lý do chính đáng, tôi sẽ ký quyết định sa thải ngay lập tức và chuyển toàn bộ hồ sơ của cậu sang cho bộ phận an ninh của Phan Đăng để tiến hành tra tấn thẩm vấn! Cậu muốn vào phòng giam F-6 dưới hầm đúng không?"


Nghe đến cái tên Phan Đăng và phòng giam F-6, Lâm hoảng loạn tột độ. Cậu bé quỳ sụp xuống sàn, nước mắt chảy tràn qua kẽ tay: "Trưởng phòng Vinh, em xin ông... Em thực sự không lấy... Gia đình em ở quê đang trông chờ vào đồng lương thực tập của em..."


Kaelen đứng ở cửa phòng Lab, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó dưới lớp kính râm đen. Đại não anh đang hoạt động với tốc độ tối đa để phân tích tình hình.


Anh biết rõ một trăm năm mươi mililit dung dịch đệm Alpha-3 đó đang nằm trong các ống chứa bọc chì tại căn hộ của anh ở khu ổ chuột Quận 9. Chính anh đã sử dụng Quy trình lấy mẫu dung dịch đệm không để lại dấu vết để âm thầm rút số hóa chất đó hàng đêm nhằm ngâm rửa và bảo trì nhãn cầu gương đang bị tàn phá bởi độc tố thủy ngân. Lâm chỉ là người vô tình giúp anh chuẩn bị các khay mẫu thử phụ mà không hề hay biết mục đích thực sự của anh.


*Nếu để Lâm bị đưa sang bộ phận an ninh của Phan Đăng, cậu bé chắc chắn sẽ bị bẻ gãy ý chí trong vòng năm phút.*


Với trực giác sắc bén của một cựu cảnh sát hình sự, Phan Đăng sẽ lập tức khai thác sự nhút nhát của Lâm để lần ra việc Kaelen thường xuyên nhờ cậu bé lấy các mẫu dung dịch đệm ca đêm. Khi đó, không chỉ trợ lý Lâm bị hủy hoại cuộc đời, mà toàn bộ vỏ bọc Trần Khánh Lâm cùng khế ước nhãn cầu gương của Kaelen cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi anh chạm tay vào công thức vắc-xin gốc.


Sự dằn vặt đạo đức dâng lên mạnh mẽ trong lòng Kaelen. Lối sống ích kỷ, lạnh lùng của một gián điệp chuyên nghiệp bảo anh hãy im lặng, để mặc cậu bé làm vật thế thân để bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho phi vụ. Nhưng hình ảnh đứa em gái Vy quá cố lại hiện lên trong tâm trí anh. Lâm cũng chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ từ quê lên thành phố, làm việc cật lực để gửi tiền về cứu giúp gia đình – giống như anh đã từng cố gắng làm mọi thứ để cứu Vy. Anh không thể xây dựng sự cứu rỗi của nhân loại trên xương máu của một người vô tội.


Kaelen hít một hơi thật sâu, ép cơn đau nửa đầu xuống, rồi dứt khoát bước vào phòng Lab. Tiếng bước chân của anh đều đặn, gõ nhịp nhàng trên nền gạch vô trùng.


"Tôi làm đổ nó," Kaelen cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt của căn phòng.


Trần Kim Chi quay ngoắt lại, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính gọng vuông nheo lại dò xét: "Cậu Lâm? Cậu tự nhận trách nhiệm về sự hao hụt một trăm năm mươi mililit Alpha-3 này?"


"Đúng vậy, thưa chuyên viên Trần," Kaelen bước đến bên bàn thí nghiệm, phong thái vô cùng điềm tĩnh của một nhà khoa học lập dị. Anh rút từ trong túi áo blouse ra một tập hồ sơ điện tử chứa báo cáo thí nghiệm giả lập mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước để đối phó với tình huống xấu nhất. "Trong ca trực đêm qua, tôi đã tiến hành một thử nghiệm phân tích áp suất đối với các liên kết peptide của biến thể virus mới. Do nhiệt độ phòng thí nghiệm xuống thấp đột ngột dưới tác động của hệ thống điều hòa trung tâm – điều mà tôi đã báo cáo với Trưởng phòng Vinh từ trước – bình chứa phụ loại Alpha-3 dưới gầm bàn đã xuất hiện một vết nứt vi mô do co ngót vật lý."


Kaelen cúi xuống, kéo chiếc bình chứa kim loại cũ kỹ dưới gầm bàn lên. Trên thân bình thực sự có một vết nứt nhỏ li ti, rỉ ra vài giọt dung dịch trong suốt. Đó là vết nứt do chính Kaelen sử dụng công cụ bẻ khóa cơ học tác động lực chuẩn xác từ chiều hôm trước.


"Dung dịch Alpha-3 có tính chất bay hơi cực nhanh khi tiếp xúc với không khí vô trùng áp suất âm của phòng lab," Kaelen tiếp tục, giọng nói đều đặn không một chút sơ hở. "Khi tôi phát hiện ra sự cố rò rỉ thì một phần lớn dung dịch đã bay hơi vào hệ thống thông gió. Tôi đã dọn sạch phần đổ tràn bằng dung dịch khử trùng tự động để tránh làm ô nhiễm môi trường Lab. Đây hoàn toàn là một sự cố kỹ thuật vật lý, không phải là hành vi trộm cắp."


Trần Kim Chi bước lại gần chiếc bình chứa, cúi xuống quan sát vết nứt rồi dùng ngón tay đeo găng vuốt nhẹ qua bề mặt kim loại. Cô ta không dễ bị thuyết phục bởi những lời giải thích lý thuyết.


"Hệ thống kiểm toán của tôi ghi nhận sự hao hụt theo trọng lượng thực tế của tủ bảo quản bảo mật, chứ không phải hao hụt tự nhiên trên bàn thí nghiệm," Kim Chi lạnh lùng nói, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt Kaelen sau lớp kính râm. "Và tại sao camera giám sát hành lang và phòng lab không ghi nhận bất kỳ thao tác dọn dẹp hay sự cố đổ tràn nào của cậu trong ca trực đêm qua?"


"Bởi vì vị trí của chiếc bình chứa phụ này nằm hoàn toàn trong điểm mù của camera góc số bốn," Kaelen đưa tay chỉ lên góc trần nhà, nơi chiếc camera vòm đang hướng ống kính về phía ngược lại. "Hơn nữa, quy trình dọn dẹp hóa chất đổ tràn yêu cầu tắt đèn cục bộ trong vòng ba phút để tránh kích ứng quang học của chất khử trùng. Chị có thể đối chiếu nhật ký truy cập ca trực đêm của tôi; tôi đã đăng nhập hệ thống bảo trì điện để ngắt điện cục bộ lúc ba giờ mười lăm phút sáng. Tất cả đều được ghi nhận hợp pháp."


Kim Chi im lặng gõ phím trên máy tính bảng để kiểm tra chéo dữ liệu. Gương mặt cô ta khẽ biến đổi khi nhận ra nhật ký truy cập thực sự có ghi nhận lệnh ngắt điện cục bộ ba phút của Trần Khánh Lâm. Tuy nhiên, sự nhạy bén của một kiểm toán viên lão luyện khiến cô ta vẫn ngửi thấy mùi ngụy tạo.


"Cậu Lâm, cậu là một nghiên cứu viên cấp cao có lý lịch sạch sẽ," Kim Chi đẩy gọng kính lên, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa. "Nhưng việc không báo cáo ngay một sự cố rò rỉ hóa chất bảo mật cấp độ Alpha-3 lên ban quản lý và tự ý xử lý bằng chất khử trùng là vi phạm nghiêm trọng quy trình an toàn của tập đoàn. Tại sao cậu lại giấu giếm việc này?"


Kaelen khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự tự ti và lo lắng giả tạo: "Tôi thừa nhận đó là sự ích kỷ của bản thân. Tôi đang trong giai đoạn đánh giá năng lực hàng tháng để thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng Lab phụ. Tôi lo sợ một lỗi hành chính nhỏ thế này sẽ làm giảm điểm thi đua của tôi và ảnh hưởng đến uy tín của Trưởng phòng Vinh – người đã luôn nâng đỡ tôi tại chi nhánh này."


Lời giải thích đánh trúng vào tâm lý tư lợi của Lâm Thế Vinh. Gã Trưởng phòng hói lập tức sáng mắt lên. Ông ta không muốn ban giám đốc nghĩ rằng phòng lab của mình có lỗ hổng quản lý, và càng không muốn mất đi một nghiên cứu viên tài năng mang lại nhiều thành tích khống cho ông ta như Trần Khánh Lâm.


"Đúng vậy! Đúng vậy! Chuyên viên Trần," Lâm Thế Vinh lập tức nhảy vào can thiệp, giọng nói đầy nịnh bợ. "Cậu Lâm chỉ là quá tận tụy với công việc và có chút lơ đãng của một thiên tài lập dị mà thôi! Đây hoàn toàn là lỗi sơ suất hành chính trong ca trực. Bình chứa cũ của tòa nhà đã quá hạn bảo trì từ lâu, lỗi này thuộc về ban hậu cần chứ không phải do nhân viên nghiên cứu của tôi!"


Trần Kim Chi nhìn chằm chằm vào Kaelen trong vòng mười giây dài dằng dặc. Không gian phòng Lab tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng o o nhỏ của hệ thống lọc khí vô trùng. Kaelen vẫn đứng thẳng lưng, nhịp tim dưới lớp áo blouse được giữ ổn định hoàn hảo ở mức sáu mươi hai nhịp một phút nhờ chiếc máy giả lập dán trên ngực. Anh biết mình đang đánh cược bằng cả sự nghiệp và vỏ bọc gián điệp, nhưng đó là con đường duy nhất để đóng hồ sơ vụ án tại cấp hành chính.


Cuối cùng, Kim Chi khẽ thở ra một hơi, gõ mạnh ngón tay lên màn hình máy tính bảng để ký quyết định.


"Được rồi. Nếu Trưởng phòng Vinh đã đứng ra bảo lãnh và có chứng cứ vật lý về vết nứt bình chứa, tôi sẽ đóng cuộc điều tra hình sự tại đây," Kim Chi lạnh lùng tuyên bố. "Tuy nhiên, Trần Khánh Lâm, cậu sẽ phải chịu hình phạt kỷ luật hành chính cao nhất cho sự lơ đãng của mình. Cậu bị phạt trừ hai mươi phần trăm lương tháng này để bồi thường thiệt hại hóa chất, đồng thời bị ghi một vết cảnh cáo cảnh cáo vào hồ sơ nhân sự cá nhân vì vi phạm quy trình an toàn sinh học ca trực đêm."


Cô ta quay sang nhìn trợ lý Lâm đang run rẩy dưới sàn: "Cậu Lâm nhỏ, cậu được miễn truy cứu trách nhiệm lần này. Nhưng từ nay về sau, cậu không được phép chạm vào tủ bảo quản Alpha-3 nếu không có sự giám sát trực tiếp của nghiên cứu viên chính thức. Rõ chưa?"


"Dạ... dạ, em rõ rồi ạ... Em cảm ơn chuyên viên Trần, cảm ơn Trưởng phòng..." Lâm lí nhí trả lời, nước mắt giàn giụa vì thoát chết trong gang tấc.


"Và một điều cuối cùng, Trần Khánh Lâm," Trần Kim Chi dừng lại ở cửa phòng Lab, quay đầu lại nhìn Kaelen với ánh mắt sắc lạnh như dao. "Theo đúng quy định của tập đoàn đối với các sự cố rò rỉ hóa chất bảo mật, tôi bắt buộc phải gửi hồ sơ kỷ luật cá nhân của cậu sang cho bộ phận an ninh của Phan Đăng để thực hiện đối chiếu chéo lý lịch. Hãy chuẩn bị tinh thần đi."


*Cạch.*


Cánh cửa phòng Lab khép lại. Lâm Thế Vinh hậm hực lầm bầm vài câu chửi thề về việc bị trừ điểm thi đua phòng ban rồi cũng nhanh chóng bỏ đi, để lại Kaelen và trợ lý Lâm trong không gian tĩnh lặng của phòng thí nghiệm.


Lâm từ từ đứng dậy từ sàn nhà, cậu bé bước lại gần Kaelen, hai tay nắm chặt gấu áo blouse, giọng nói nghẹn ngào vì biết ơn và hối lỗi: "Anh Lâm... em xin lỗi... Tất cả là tại em... Em biết anh cần dung dịch đệm để rửa mắt nên mới âm thầm lấy nhiều hơn định lượng cho anh... Không ngờ lại bị chị Kim Chi phát hiện... Em hại anh bị trừ lương và ghi vết xấu rồi..."


Kaelen khẽ đưa tay lên, vỗ nhẹ vào vai cậu trợ lý trẻ tuổi. Dưới lớp kính râm đen, khóe mắt phải của anh vẫn còn vương những vệt lệ máu khô khốc, nóng rực và nhức nhối. Nhưng trong lòng anh lúc này lại dâng lên một sự thanh thản kỳ lạ – một thứ ánh sáng lương tri ấm áp mà anh ngỡ đã đánh mất kể từ ngày Vy ra đi.


"Đừng khóc nữa, Lâm," Kaelen khàn giọng nói, giọng điệu có phần dịu dàng hiếm hoi. "Cậu không làm gì sai cả. Từ nay về sau, tuyệt đối không được tự ý lấy dung dịch đệm cho tôi nữa. Tôi sẽ tự có cách xử lý. Hãy tập trung làm tốt công việc của mình và gửi tiền về cho gia đình cậu ở quê."


"Anh Lâm... từ nay về sau, mạng của em là của anh. Anh bảo em làm gì em cũng làm!" Lâm lau nước mắt, ánh mắt lộ rõ sự trung thành tuyệt đối của một đứa trẻ vừa được cứu mạng khỏi vực sâu.


Kaelen khẽ gật đầu rồi quay lưng bước về phía bàn làm việc của mình. Anh biết cái giá mình vừa trả là cực kỳ đắt đỏ. Vết cảnh cáo trong hồ sơ nhân sự sẽ khiến anh lọt vào danh sách rà soát đặc biệt của Trần Kim Chi, và quan trọng hơn cả, nó sẽ thu hút sự chú ý trực tiếp của Phan Đăng – kẻ đang điên cuồng tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào trong lý lịch của "Trần Khánh Lâm" sau cuộc thẩm vấn thất bại lúc sáng.


Trên bàn làm việc của Trưởng bộ phận an ninh ở tầng 12, chiếc máy tính bảng của Phan Đăng khẽ rung lên, hiển thị một thông báo đỏ rực từ ban kiểm toán nội bộ. Phan Đăng cầm thiết bị lên, nheo mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ hiển thị trên màn hình: "Hồ sơ kỷ luật nhân sự Trần Khánh Lâm – Sự cố rò rỉ hóa chất Alpha-3 ca trực đêm."


Một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí từ từ xuất hiện trên gương mặt của gã cựu cảnh sát hình sự. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím, kích hoạt lệnh rà soát toàn bộ lịch trình di chuyển và nhật ký truy cập mạng của Trần Khánh Lâm trong vòng ba mươi ngày qua.


"Mày giỏi lắm, Trần Khánh Lâm," Phan Đăng lầm bầm trong bóng tối của văn phòng. "Nhưng một con cáo dù khôn ngoan đến đâu, một khi đã để lại vết máu trên tuyết, nó sẽ không bao giờ thoát khỏi nanh vuốt của thợ săn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!