Bẫy Sáng
Ánh bình minh của Tân San Francisco không mang lại hơi ấm, nó chỉ là một dải màu vàng nhạt xỉn, cố công xuyên qua lớp sương mù công nghiệp dày đặc đang bao phủ khu ổ chuột Quận 9. Trong căn phòng tối tăm được dán kín bạt đen của mình, Trần Khánh Lâm – hay nói đúng hơn là cựu chuyên gia gián điệp Kaelen Cross – đang đứng im lặng trước chiếc gương ố vàng.
Anh chậm rãi tháo chiếc kính râm phân cực ngược bản to ra.
Khóe mắt phải của anh đỏ ửng, những mạch máu li ti như những sợi chỉ đỏ sẫm bò loằng ngoằng trên nền lòng trắng. Dưới tác động của ca phẫu thuật vi phẫu khẩn cấp và việc đeo đè thấu kính lọc quang phổ xanh lục của bác sĩ Nguyễn Duy, hốc mắt anh sưng tấy, nóng rực như có ai đó gí một thanh sắt nung đỏ vào tận đại não. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là thị lực của anh. Khi anh nhìn vào chiếc áo len màu xanh lục cũ kỹ của em gái Trần Khánh Vy treo trên móc, anh không còn thấy sắc xanh rực rỡ của nó nữa.
Nó chỉ là một màu xám tro đục ngầu, úa tàn và vô hồn.
"Thị lực tám trên mười... mù màu lục hoàn toàn." Kaelen khẽ lầm bầm, giọng khàn đặc. Cái giá của khế ước nhãn cầu gương đang được thanh toán một cách sòng phẳng và tàn khốc bằng chính giác quan vật lý của anh.
Anh dùng ống tiêm tự động nén khí, áp sát vào khóe mắt và nhấn nút. Một tiếng *xoạch* nhẹ vang lên, chất tê liệt thần kinh mắt tạm thời được đưa vào sâu trong hốc mắt dưới áp suất khí nén. Cơn đau co thắt dịu đi phần nào, nhưng đồng tử của anh lập tức giãn rộng ra, mất đi phản xạ tự nhiên với ánh sáng. Kaelen đeo lại chiếc kính râm đen, chỉnh đốn chiếc áo blouse trắng của vỏ bọc Trần Khánh Lâm rồi bước ra ngoài để đón chuyến xe điện đến viện nghiên cứu Aeterna.
***
Tầng 15 của tòa tháp Aeterna Biotech hôm nay bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Vụ bắt giữ Trịnh Minh Triết đêm qua vì tội gián điệp công nghiệp đã khiến toàn bộ nhân viên phòng thí nghiệm Lab 4 rơi vào trạng thái hoang mang. Những người đồng nghiệp thường ngày hay buôn chuyện nay chỉ cúi đầu nhìn vào màn hình, không ai dám ho he một câu.
Kaelen bước vào phòng Lab, cố gắng giữ dáng đi thẳng tắp và điềm tĩnh. Từ phía sau dãy kính hiển vi, Lê Thảo Vy – nữ tiến sĩ hóa sinh sắc sảo – ngước mắt lên nhìn anh. Ánh mắt cô nheo lại sau gọng kính cận đen, dò xét từng cử động nhỏ của anh. Cô đã chú ý đến việc Kaelen bị rỉ lệ máu đêm qua và nhịp thở bất thường của anh trong lúc đặc nhiệm lục soát. Sự nghi ngờ của cô như một quả bom nổ chậm treo lơ lửng trên đầu anh.
Nhưng Kaelen chưa kịp ngồi xuống bàn làm việc thì cửa phòng Lab đột ngột mở ra.
Trưởng phòng Lâm Thế Vinh bước vào, gương mặt hốc hác đầy mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Ông cầm trên tay một xấp hồ sơ điện tử, giọng nói run rẩy: "Trần Khánh Lâm... cậu có lệnh triệu tập từ phòng nhân sự. Giám đốc Nguyễn Thu Thủy yêu cầu cậu xuống tầng 5 ngay lập tức."
Cả phòng Lab đổ dồn ánh mắt về phía Kaelen. Lê Thảo Vy mím môi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo ngại xen lẫn tò mò.
Kaelen khẽ gật đầu, không để lộ một chút biến động sinh lý nào trên gương mặt. Anh đứng dậy, vuốt thẳng nếp áo blouse: "Tôi đi ngay, thưa Trưởng phòng."
Khi bước vào thang máy, Kaelen cảm nhận được nhịp tim mình đang có xu hướng tăng nhanh do phản ứng adrenaline tự nhiên. Anh nhắm mắt lại dưới lớp kính râm, bắt đầu vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý. Anh hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi thở trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Từng luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, ép nhịp tim của anh tụt dần từ tám mươi lăm xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. Chiếc máy giả lập nhịp tim dán trên ngực trái của anh cũng bắt đầu phát ra những xung điện từ nhẹ để đồng bộ hóa nhịp sinh học.
Cửa thang máy mở ra ở tầng 5.
Biển tên "Phòng kiểm tra sinh trắc học tổng hợp" hiện ra lạnh lẽo dưới ánh đèn led trắng. Đây không phải là một văn phòng hành chính thông thường. Đây là một pháo đài công nghệ không cửa sổ, được cách âm tuyệt đối và trang bị những thiết bị giám sát tối tân nhất của tập đoàn.
Kaelen đẩy cửa bước vào.
Giám đốc nhân sự Nguyễn Thu Thủy đang ngồi sau chiếc bàn kim loại lớn. Cô ta mặc một bộ vest công sở màu xám tro sang trọng, mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng đang nở một nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và dò xét như một chiếc dao mổ. Ở góc phòng, chiếc ghế thẩm vấn sinh trắc học nặng nề bằng thép không gỉ đang nằm im lìm dưới luồng ánh sáng rọi thẳng từ trên trần.
"Chào cậu, nghiên cứu viên Trần Khánh Lâm," Thủy cất giọng nhẹ nhàng, tay chỉ về phía chiếc ghế thép. "Mời cậu ngồi. Sau sự cố đáng tiếc của Trịnh Minh Triết đêm qua, ban lãnh đạo yêu cầu thực hiện một cuộc rà soát sinh trắc học và kiểm tra lòng trung thành đối với toàn bộ nhân sự có mặt trong ca trực đêm. Đây chỉ là quy trình tiêu chuẩn, mong cậu hợp tác."
Kaelen bước đến và ngồi xuống chiếc ghế thép. Cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền qua lớp áo mỏng khiến anh khẽ rùng mình. Nguyễn Thu Thủy nhanh chóng bước lại gần, tỉ mỉ gắn các điện cực của máy phát hiện nói dối đa kênh lên thái dương, ngón tay và lồng ngực của anh. Màn hình máy đo sinh trắc học bên cạnh lập tức hiển thị một đường đồ thị nhịp tim màu xanh lục đều đặn ở mức sáu mươi nhịp một phút.
"Cậu Lâm có vẻ rất bình tĩnh," Thủy mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím máy tính bảng. "Nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi mốt. Rất hiếm có nhân viên nào giữ được sự điềm tĩnh thế này khi bước vào phòng thẩm vấn của tôi."
"Tôi không làm gì sai, nên tôi không có lý do để hoảng sợ, thưa Giám đốc," Kaelen trả lời, giọng nói đều đặn, không một chút gợn sóng.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa cơ học vang lên khô khốc từ phía sau. Kaelen không quay đầu lại, nhưng thính giác nhạy bén của anh đã nhận ra tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát quen thuộc của Trưởng bộ phận an ninh Phan Đăng.
Hắn bước ra từ góc tối của căn phòng, vẫn mặc bộ vest đen ôm sát cơ thể cao lớn, vai rộng, đôi găng tay da mỏng bọc chặt lấy bàn tay gân guộc. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao cạo, nhìn chằm chằm vào chiếc kính râm của Kaelen như muốn xuyên thủng lớp thấu kính phân cực.
"Cậu Lâm nói đúng. Người không làm gì sai thì không cần phải sợ hãi," Phan Đăng cất giọng trầm khàn, bước đi chậm rãi vòng quanh chiếc ghế thép của Kaelen. "Nhưng đôi khi, sự bình tĩnh quá mức lại là biểu hiện của một kẻ đã được huấn luyện chuyên nghiệp để đánh lừa máy móc."
Hắn dừng lại ngay trước mặt Kaelen, chống hai tay lên thành ghế, ghé sát gương mặt góc cạnh của mình vào mặt anh: "Đêm qua, lúc hai giờ mười lăm phút sáng, hệ thống phân tích hành vi của phó phòng Nguyễn Thắng ghi nhận một dáng đi bất thường tại hành lang kỹ thuật tầng 15. Kẻ đó có dáng đi hơi khòm vai trái, trọng lượng cơ thể dồn về phía chân phải – trùng khớp hoàn hảo với dáng đi của cậu khi rời khỏi Lab 4 sáng nay. Cậu giải thích thế nào về sự trùng hợp này, Trần Khánh Lâm?"
Kaelen nín thở trong một nhịp thở của Quy Tức Pháp, giữ cho đường đồ thị nhịp tim trên màn hình của Nguyễn Thu Thủy không bị dao động dù chỉ một mili-giây.
"Đó không phải là sự trùng hợp, thưa Trưởng bộ phận Phan Đăng," Kaelen bình thản trả lời. "Mười năm trước, tôi bị tai nạn rò rỉ dung môi hóa chất trong phòng thí nghiệm trường đại học. Vụ tai nạn đó không chỉ làm hỏng võng mạc của tôi, khiến tôi phải đeo kính râm liên tục, mà còn gây ra một vết bỏng hóa học sâu ở khớp gối trái. Mỗi khi nhiệt độ phòng thí nghiệm xuống thấp do hệ thống điều hòa trung tâm ca đêm hoạt động mạnh, khớp gối của tôi sẽ bị cứng và đau nhức. Việc tôi đi khập khiễng hay khòm vai là phản ứng sinh lý hoàn toàn bình thường để giảm đau."
Nguyễn Thu Thủy nhìn vào màn hình máy đo nói dối. Đường đồ thị nhịp tim và độ ẩm da của Kaelen vẫn phẳng lặng như một hồ nước không gió. Cô ta khẽ lắc đầu với Phan Đăng: "Chỉ số sinh lý hoàn toàn bình thường. Không có dấu hiệu của sự nói dối hay căng thẳng thần kinh."
Phan Đăng nheo mắt. Trực giác săn mồi của một cựu cảnh sát hình sự xuất sắc bảo hắn rằng gã nghiên cứu viên trầm lặng trước mặt này đang che giấu một bí mật cực lớn, một bí mật vượt ra ngoài tầm kiểm soát của những chiếc máy đo điện tử thông thường. Hắn không tin vào máy móc. Hắn chỉ tin vào phản xạ sinh học tự nhiên của cơ thể con người trước sự đe dọa trực tiếp.
"Vết bỏng hóa học mười năm trước..." Phan Đăng khẽ lặp lại, nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên khóe môi hắn. "Một lời giải thích rất logic. Nhưng tôi vẫn muốn tự mình kiểm tra phản ứng sinh học của cậu. Thủy, tắt hết đèn đi."
Nguyễn Thu Thủy ngập ngừng một giây trước khi nhấn nút điều khiển trên bàn phím.
*Phụt.*
Toàn bộ hệ thống đèn led trên trần nhà vụt tắt. Căn phòng kiểm tra sinh trắc học lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn, không có một khe sáng nào lọt vào từ bên ngoài. Trong bóng tối tuyệt đối đó, thính giác của Kaelen hoạt động ở mức cực hạn. Anh nghe thấy tiếng vải vest của Phan Đăng ma sát khi hắn di chuyển, tiếng thở nhẹ của Nguyễn Thu Thủy và tiếng o o nhỏ của máy đo sinh trắc học đang chạy bằng pin dự phòng.
Nhưng điều đáng sợ nhất đang diễn ra bên trong hốc mắt của Kaelen.
Dưới tác động của bóng tối đột ngột, theo bản năng sinh học tự nhiên, đồng tử ở cả hai mắt của anh bắt đầu giãn nở ra hết cỡ để đón nhận ánh sáng. Nhưng mắt phải của anh – nơi đang cấy ghép nhãn cầu gương và đeo đè thấu kính lọc quang phổ xanh lục – đang ở trong trạng thái tê liệt giãn đồng tử do liều thuốc ức chế nén khí mà anh đã tiêm lúc sáng. Sự giãn nở cơ học này đang ép chặt lớp tráng gương bạc sát vào thành giác mạc bị tổn thương, gây ra một cơn đau đầu co thắt dữ dội chạy dọc theo dây thần kinh thị giác lên thẳng thùy chẩm.
"Bây giờ, Trần Khánh Lâm," giọng nói của Phan Đăng vang lên sát sườn Kaelen, lạnh lẽo và đầy áp lực. "Hãy tháo chiếc kính râm của cậu ra. Trong phòng tối thế này, chứng nhạy cảm ánh sáng của cậu chắc chắn sẽ không bị ảnh hưởng."
Kaelen biết mình không có đường lui. Nếu anh từ chối, Phan Đăng sẽ lập tức dùng vũ lực để lột bỏ chiếc kính râm của anh, và vỏ bọc gián điệp sẽ sụp đổ ngay lập tức. Anh đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc kính râm phân cực ngược đặt xuống bàn kim loại.
Trong bóng tối hoàn toàn, Kaelen mở to đôi mắt. Mắt phải của anh đang run rẩy dữ dội, những giọt lệ ấm nóng rỉ ra từ khóe mắt, hòa lẫn với một lượng thủy ngân nano cực nhỏ đang rò rỉ từ vết nứt nhẹ ở viền nhãn cầu gương.
*Tách.*
Một tiếng bật công tắc sắc gọn vang lên trong bóng tối.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng chói lòa, tàn khốc với cường độ cực đại một ngàn lumen từ chiếc đèn pin chiến thuật Surefire trên tay Phan Đăng bất ngờ bùng nổ, rọi thẳng vào mắt phải của Kaelen từ khoảng cách chỉ mười xăng-ti-mét.
"A..."
Một tiếng rên rỉ đau đớn suýt chút nữa đã thoát ra khỏi cổ họng Kaelen, nhưng anh đã kịp thời dùng ý chí sắt đá khóa chặt dây thanh quản.
Cơn đau ập đến nhanh và tàn bạo như một dòng điện cao áp hai ngàn vôn phóng trực tiếp vào đại não của anh. Luồng sáng một ngàn lumen đi xuyên qua thấu kính lọc quang phổ xanh lục, đập thẳng vào lớp màng tráng gương bạc của nhãn cầu gương. Lớp gương bạc phản xạ ánh sáng ngược trở lại, tạo ra một hiệu ứng khúc xạ nội nhãn kinh hoàng. Võng mạc của anh như bị thiêu rụi bởi một ngọn lửa vô hình, những tế bào cảm quang cuối cùng rung lên điên cuồng trước khi tê liệt hoàn toàn.
Cơ thể Kaelen theo bản năng muốn bật nảy lên, hai tay muốn giật phăng các điện cực để che mắt, và nhịp tim của anh muốn nhảy vọt lên một trăm năm mươi nhịp một phút để đối phó với cơn chấn thương sinh lý cực hạn.
*Không được động đậy! Nếu nhịp tim tăng vọt, máy đo của Thủy sẽ báo động nói dối!*
Trong ranh giới sinh tử đó, Kaelen kích hoạt kỹ năng Chịu đựng Đau đớn Thần kinh Cực hạn. Anh gồng cứng toàn bộ cơ vai và cơ lưng để giữ cho cơ thể hoàn toàn đứng yên trên chiếc ghế thép như một bức tượng đá. Gương mặt anh giữ vẻ lạnh lùng vô cảm, không một sợi cơ mặt nào được phép co giật.
Trong tâm trí, anh cố gắng tách rời linh hồn mình ra khỏi thể xác đang bị tàn phá. Anh không nghĩ về cơn đau nữa. Anh chủ động nghĩ về cái chết đau đớn của em gái Trần Khánh Vy mười năm trước trong khu ổ chuột Quận 9. Anh hình dung ra gương mặt gầy gò, đôi mắt đục mờ vì sốt đỏ và nụ cười lạc quan cuối cùng của cô bé trước khi nhắm mắt. Nỗi đau thương tột cùng và sự u uất sâu thẳm đó như một dòng nước băng giá dội thẳng vào tim anh, kìm hãm phản ứng adrenaline tự nhiên của cơ thể.
Trên màn hình máy đo sinh trắc học của Nguyễn Thu Thủy, đường đồ thị nhịp tim của Kaelen khẽ nhấp nháy, nhảy lên sáu mươi lăm nhịp một phút, rồi lập tức bị Quy Tức Pháp cưỡng chế kéo ghì xuống mức sáu mươi hai nhịp một phút ổn định.
Nguyễn Thu Thủy trợn tròn mắt nhìn màn hình, miệng hơi há hốc vì kinh ngạc: "Nhịp tim... sáu mươi hai. Không có phản ứng hoảng loạn sinh lý trước ánh sáng đột ngột. Chuyện này... chuyện này là bất khả thi đối với một người có bệnh lý nhạy cảm ánh sáng thông thường!"
Phan Đăng không quan tâm đến lời của Thủy. Hắn nheo mắt đầy nghi ngờ, tay giữ chặt chiếc đèn pin Surefire ở khoảng cách mười xăng-ti-mét, di chuyển luồng sáng một ngàn lumen liên tục theo các góc nghiêng khác nhau xung quanh hốc mắt phải của Kaelen.
Hắn đang tìm kiếm góc khúc xạ bạc của nhãn cầu gương. Hắn biết rõ nếu mắt phải của Trần Khánh Lâm là một thiết bị cấy ghép tráng gương bạc, dưới cường độ sáng cực đại này, lớp màng phản quang màu bạc nhạt ở viền ngoài đồng tử chắc chắn sẽ phải lộ diện.
Cơn đau của Kaelen đã đạt đến ngưỡng cực hạn. Những giọt lệ máu màu đỏ sẫm bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt phải, lăn dài xuống gò má tái nhợt dưới luồng ánh sáng chói lòa. Anh phải dùng toàn bộ ý chí sắt đá để giữ cho đồng tử mắt phải không bị co thắt tự nhiên dưới tác động của chất tê liệt thần kinh.
Phan Đăng đưa sát mặt đèn pin vào hốc mắt phải của Kaelen, nheo mắt quan sát lớp màng phản quang màu bạc nhạt đang dần hiện rõ dưới cường độ sáng cực đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!