Bóng Đêm Màu Lục
Tiếng gầm rú của chiếc xe đặc nhiệm bảo an chở Trịnh Minh Triết xa dần dưới lòng đường mười lăm tầng lầu, để lại một khoảng lặng ngột ngạt bao trùm lấy sảnh chính của Phòng thí nghiệm sinh học số 4. Phan Đăng đã rời đi cùng toán lính gác, mang theo chiếc USB Keylogger và tập tài liệu lỗi – những vật chứng ngụy tạo hoàn hảo mà Kaelen Cross đã tỉ mỉ gài bẫy. Vỏ bọc của anh dưới danh phận nhà nghiên cứu Trần Khánh Lâm tạm thời được bảo toàn. Nhưng cái giá của sự an toàn đó không nằm ở những con số bồi thường tài chính, mà đang âm thầm thanh toán bằng chính huyết tủy của anh.
Kaelen đứng im lặng bên cạnh dãy kính hiển vi quang học, đầu hơi cúi xuống một góc mười lăm độ quen thuộc để tránh ánh đèn huỳnh quang trắng lóa đang rọi thẳng từ trần nhà. Bên dưới lớp kính râm phân cực ngược đặc biệt, hốc mắt phải của anh đang rung lên từng nhịp co thắt cơ học nhẹ. Độc tố thủy ngân nano từ lớp tráng gương bạc của nhãn cầu đang rò rỉ vi lượng, len lỏi dọc theo các sợi dây thần kinh thị giác để dội những cơn đau nửa đầu âm ỉ vào thùy chẩm.
"Anh Lâm, anh không sao chứ?"
Tiếng nói rụt rè của trợ lý Lâm vang lên từ phía sau. Cậu bé vẫn chưa hết bàng hoàng sau đợt lục soát thô bạo của Lê Hùng. Gương mặt non nớt của cậu thực tập sinh tái nhợt, đôi bàn tay gầy gò vẫn còn run rẩy khi thu dọn những mảnh vỡ thạch cao rơi vãi trên sàn.
Kaelen không quay đầu lại, anh chỉ khẽ điều chỉnh lại cổ áo blouse trắng, giọng nói trầm tĩnh đến lạnh lùng: "Tôi không sao. Dọn dẹp nốt khay mẫu thử Alpha-3 rồi chuẩn bị bàn giao ca trực đi. Sắp đến giờ khử trùng tự động của tòa nhà rồi."
"Vâng... vâng ạ."
Kaelen bước chậm rãi về phía cửa thoát hiểm ngách, cố gắng giữ cho dáng đi của mình thẳng tắp và uy nghiêm như thường lệ để không lọt vào thuật toán phân tích hành vi của phó phòng Nguyễn Thắng qua hệ thống camera giám sát Argus. Nhưng ngay khi bước đến gần bảng điều khiển kỹ thuật số của cửa phân khu, một luồng điện lạnh toát đột ngột chạy dọc sống lưng anh.
Anh nhìn lên đèn báo hiệu của cửa.
Bình thường, khi cửa ở trạng thái khóa an toàn, đèn led sẽ hiển thị màu đỏ rực. Khi quét thẻ từ thành công, hệ thống sẽ chuyển sang màu xanh lục để biểu thị quyền truy cập được chấp thuận. Nhưng lúc này, dưới mắt phải của Kaelen, đèn báo hiệu không có màu xanh lục.
Nó là một màu xám xịt. Một màu xám tro đục ngầu, úa tàn và vô hồn.
Kaelen khựng lại. Tim anh đập lệch một nhịp. Anh chớp mắt liên tục, cố gắng điều tiết tiêu cự của nhãn cầu gương. Anh quay sang nhìn chiếc biển báo lối thoát hiểm khẩn cấp treo trên vách tường phía đối diện. Chiếc biển báo vốn mang sắc xanh lục rực rỡ đặc trưng của mọi tòa nhà công nghiệp, nay chỉ còn là một tấm bảng đơn sắc xám xịt, hòa lẫn vào màu xám lạnh của bức tường thạch cao vô trùng.
*Thị lực 8/10 (Nhạt màu lục nhẹ) đã sụp đổ.*
Cơn đào thải sinh học từ nhãn cầu gương đã tiến triển nhanh hơn dự kiến. Việc lạm dụng Quy Tức Pháp để cưỡng chế nhịp tim dưới áp lực tra hỏi của Phan Đăng, kết hợp với việc tiếp xúc trực tiếp với tia quét hồng ngoại cường độ cao của máy Argus lúc nửa đêm, đã đẩy nhanh quá trình hoại tử của các tế bào cảm quang nhạy cảm với bước sóng dải trung.
Anh đã hoàn toàn mất đi khả năng nhận diện màu xanh lục.
Một cảm giác hoảng loạn âm thầm nhưng tàn khốc dâng lên trong lòng gã gián điệp độc hành. Hệ thống an ninh 'The Gene-Vault Security Net' bảo vệ hầm lưu trữ mẫu bệnh phẩm chính sử dụng dải laser màu xanh lục với bước sóng chuẩn năm trăm ba mươi hai nano-mét. Nếu mắt anh không thể nhận diện được màu xanh lục, lưới laser bảo mật đó sẽ trở nên hoàn toàn vô hình đối với anh. Xâm nhập vào một căn phòng đầy những sợi chỉ laser vô hình chết chóc mà không thể nhìn thấy chúng, không khác gì việc tự bước chân vào một cỗ máy xay thịt tự động.
Kaelen mím chặt môi đến mức bật máu. Anh không thể để lộ sự bất thường này trước mặt Lê Thảo Vy – người vẫn đang đứng quan sát anh từ phía xa với đôi mắt hoài nghi sau gọng kính cận đen. Anh nhanh chóng đẩy cửa ngách bước ra hành lang, lao thẳng vào thang máy kỹ thuật để xuống tầng hầm bến cảng, trốn chạy khỏi ánh sáng chói chang của viện nghiên cứu.
***
Nửa tiếng sau, Kaelen trở về căn hộ chung cư cũ của mình nằm sâu trong con hẻm nhỏ tồi tàn của khu ổ chuột Quận 9.
Không gian căn phòng sực mùi ẩm mốc của những mảng tường bong tróc và mùi kim loại rỉ sét từ những linh kiện điện tử xếp chồng chất dưới góc nhà. Kaelen đóng sập cửa gỗ, gài chặt ba lớp khóa cơ học cổ điển. Anh không bật đèn. Trong bóng tối đơn sắc của thị lực đang suy giảm, anh di chuyển bằng ký ức không gian tuyệt đối, bước đến bên cửa sổ.
Anh cầm cuộn bạt đen dày và băng dính chuyên dụng, tỉ mỉ dán kín mọi khe hở của cửa sổ và cửa ra vào. Từng mét bạt được miết chặt vào khung gỗ, chặn đứng hoàn toàn những tia ánh sáng bình minh yếu ớt đang cố len lỏi từ bên ngoài khu ổ chuột. Căn phòng nhanh chóng rơi vào trạng thái tối tăm tuyệt đối, không có bất kỳ một photon ánh sáng nào có thể lọt vào.
Lúc này, Kaelen mới dám tháo chiếc kính râm phân cực ngược đặc biệt ra.
Cơn đau đầu co thắt dữ dội lập tức bùng nổ như một nhát búa bổ thẳng vào đại não. Mắt phải của anh sưng tấy, nóng rực như có một hòn than nung đỏ đang áp chặt vào hốc mắt. Khóe mắt rỉ ra những giọt dịch lỏng ấm nóng, nhớp nháp. Anh đưa ngón tay lên quệt nhẹ, dưới ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại, anh biết đó là hỗn hợp của nước mắt sinh lý và những vệt máu đỏ sẫm.
Trong cơn tuyệt vọng, Kaelen lục tìm trong hộp cứu thương cá nhân, rút ra một lọ thuốc nhỏ mắt kháng viêm thông thường mà anh mua được ở hiệu thuốc công cộng. Anh nghĩ rằng việc làm dịu phản ứng viêm nhiễm màng bồ đào ngoài sáng sẽ giúp giảm bớt cơn đau.
Anh ngửa cổ, nhỏ hai giọt dung dịch vào mắt phải.
"A...!!!"
Một tiếng hét nghẹn ức nghẹt lại trong cổ họng Kaelen. Anh đổ gục xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy mặt, cơ thể co rúm lại vì đau đớn.
Hóa chất sát trùng thông thường trong lọ thuốc đã phản ứng hóa học dữ dội với chất bảo quản Alpha-3 bám trên nhãn cầu gương và lượng thủy ngân nano đang rò rỉ. Cảm giác không khác gì việc đổ axit trực tiếp vào một vết thương hở. Hốc mắt phải của anh bỏng rát kinh hoàng, những luồng điện giật liên tục phóng thẳng từ võng mạc lên đại não, làm toàn thân anh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Kaelen thở dốc, dùng chút sức lực cuối cùng bò về phía bồn rửa mặt, vặn vòi nước dội xối xả vào mặt để rửa trôi hóa chất độc hại. Anh thở hổn hển, gục đầu vào thành bồn sứ lạnh lẽo, cảm giác như cái chết của đôi mắt đang cận kề hơn bao giờ hết.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng gõ cửa theo nhịp mật mã – ba ngắn, một dài – vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của căn hộ tối.
Kaelen cố gượng dậy, lần mò trong bóng tối để mở chốt cửa.
Bác sĩ Nguyễn Duy bước vào, nhanh chóng khép cửa lại phía sau. Ông đeo chiếc kính lúp phẫu thuật chuyên dụng trên trán, tay cầm chiếc vali y tế chợ đen sực mùi thuốc sát trùng. Ngay khi nhìn thấy Kaelen đang quỳ gối dưới sàn, khóe mắt rỉ máu và người run lên vì sốt, gương mặt khắc khổ của ông lão giáo sư nhãn khoa bị tước bằng lập tức đanh lại.
"Cậu điên rồi, Kaelen! Tôi đã cảnh báo cậu thế nào về việc tự ý sử dụng hóa chất thông thường?" Duy gắt lên, giọng đầy vẻ giận dữ nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
Ông ấn Kaelen ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, nhanh chóng bật chiếc đèn mổ cầm tay phát ra ánh sáng vàng nhạt, dịu nhẹ để không kích thích võng mạc của anh. Duy dùng chiếc kẹp y tế bằng kim loại cố định mí mắt phải của Kaelen, bắt buộc anh phải mở to đôi mắt đang sưng tấy.
"Lớp màng bảo vệ gương bạc đã bị ăn mòn nhẹ do phản ứng hóa học," Duy vừa quan sát qua kính lúp vừa lầm bầm, ngón tay run nhẹ nhưng động tác vô cùng chuẩn xác khi lau sạch vệt máu đen quanh hốc mắt. "Dây thần kinh thị giác của cậu đang bị hệ miễn dịch tấn công điên cuồng. Nếu không dập tắt cơn co thắt này ngay lập tức, cậu sẽ mù hoàn toàn trước khi kịp nhìn thấy cái hầm gen đó."
Duy rút từ trong vali ra một ống dung dịch đệm Alpha-3 vô trùng – thứ dung dịch cực kỳ đắt đỏ mà Kaelen đã phải đánh đổi bằng cả danh tiếng để lấy trộm từ Lab 4. Ông lắp ống thuốc vào chiếc ống tiêm tự động nén khí.
"Nín thở. Quy Tức Pháp. Ngay lập tức!" Duy ra lệnh.
Kaelen nhắm mắt trái, tập trung toàn bộ ý chí vào lồng ngực. Anh thực hiện chu kỳ thở sâu nín thở, ép nhịp tim từ chín mươi nhịp tụt dần xuống mức năm mươi tám nhịp một phút để giảm áp lực máu lên vùng đầu.
*Xoạch.*
Tiếng nén khí của ống tiêm vang lên sát khóe mắt. Dung dịch đệm Alpha-3 được phun trực tiếp vào hốc mắt dưới áp suất cao.
Một cảm giác buốt lạnh thấu xương, buốt đến tận tủy não lập tức lan tỏa. Kaelen gồng cứng hai bả vai, móng tay bấu chặt vào thành ghế da đến mức rách cả lớp vải bọc. Cơn đau buốt lạnh kéo dài suốt ba phút đồng hồ, như thể có một dòng nước băng giá đang đóng băng toàn bộ dây thần kinh thị giác của anh. Nhưng dần dần, cơn co thắt cơ mắt bắt đầu dịu lại, nhịp rung giật của nhãn cầu gương giảm dần.
Nguyễn Duy thở phào nhẹ nhõm, gạt mồ hôi trên trán. Ông tắt chiếc đèn mổ, đưa căn phòng trở lại bóng tối hoàn toàn.
"Áp lực nội nhãn đã giảm," Duy nói, giọng trầm buồn. "Nhưng cậu phải chấp nhận sự thật, Kaelen. Cậu đã mất vĩnh viễn khả năng nhận diện màu xanh lục. Võng mạc của cậu đã bị tổn thương sâu màng bồ đào. Đây là cái giá tích lũy đầu tiên của khế ước nhãn cầu gương."
Kaelen ngồi im lặng trong tối, giọng nói của anh khàn đặc nhưng kiên định: "Tôi không cần màu xanh lục để sống, thưa bác sĩ. Tôi chỉ cần nhìn thấy lưới laser của Gene-Vault. Nếu không nhìn thấy nó, tôi sẽ chết trước khi lấy được vắc-xin cứu Minh Tú."
Nguyễn Duy im lặng một hồi lâu. Tiếng thở dài của ông lão vang lên đầy vẻ bất lực trước sự bướng bỉnh của gã gián điệp độc hành. Ông mở vali, rút ra một chiếc hộp nhôm nhỏ được bảo quản lạnh.
"Tôi đã chuẩn bị cái này cho cậu từ trước, nhưng không nghĩ cậu phải dùng đến nó sớm thế này," Duy nói, mở chiếc hộp nhôm để lộ một cặp kính áp tròng siêu mỏng có màu sắc kỳ lạ. "Đây là Thấu kính lọc quang phổ xanh lục. Tôi đã mài thủ công nó từ thấu kính quang học phân cực của máy đo dải sáng phòng thí nghiệm cũ của tôi."
Ông đưa chiếc thấu kính áp tròng lên trước mặt Kaelen.
"Khi đeo chiếc thấu kính này đè trực tiếp lên nhãn cầu gương của cậu, nó sẽ lọc toàn bộ dải sáng nhiễu của môi trường xung quanh. Nó sẽ biến bước sóng năm trăm ba mươi hai nano-mét của tia laser xanh lục vô hình đối với mắt mù màu của cậu thành một vệt sáng xám tro rõ nét. Cậu sẽ nhìn thấy lưới laser dưới dạng những sợi chỉ xám di động trong không gian."
Kaelen nhìn chiếc thấu kính nhỏ xíu, ánh mắt ánh lên tia hy vọng: "Nó hoạt động bằng cơ chế vật lý phân cực?"
"Đúng vậy. Nó không cần sự điều tiết sinh học của võng mạc cậu, nên võng mạc mù màu của cậu vẫn có thể nhận biết được dải sáng bị lọc," Duy giải thích, nhưng giọng ông lập tức trở nên nghiêm nghị. "Nhưng cái giá phải trả cực kỳ đắt. Việc đeo đè một thấu kính vật lý lên trên nhãn cầu gương tráng bạc sẽ làm tăng độ ma sát lên giác mạc bị tổn thương của cậu. Nó sẽ đẩy nhanh quá trình viêm màng bồ đào lên gấp ba lần. Cậu chỉ được phép đeo nó tối đa hai giờ mỗi lần. Nếu quá giới hạn đó, lớp tráng gương bạc sẽ bị xước, và cậu sẽ bị chảy lệ máu cho đến khi mù hoàn toàn."
"Hai giờ là quá đủ cho một phi vụ," Kaelen nói, không một chút do dự.
"Cậu vẫn chưa hiểu hết sự nguy hiểm đâu, Kaelen," Duy khàn giọng nói, tay ông bắt đầu rút bộ kim châm cứu bằng bạc nguyên chất ra khỏi bao da sờn cũ. "Để cơ thể cậu có thể chịu đựng được gánh nặng ma sát của thấu kính đeo đè này, tôi phải dùng kim bạc để châm cứu kích thích các huyệt đạo quanh hốc mắt cậu, ép máu lưu thông để giảm áp lực nội nhãn tạm thời. Quy trình này sẽ cực kỳ đau đớn."
Kaelen tựa đầu vào ghế, nhắm chặt mắt trái: "Tiến hành đi, bác sĩ. Tôi đã quen với nỗi đau rồi."
Nguyễn Duy thở dài. Ông hơ nóng mũi kim bạc trên ngọn lửa đèn cồn nhỏ, rồi bằng một động tác chuẩn xác của bậc thầy y học cổ truyền kết hợp kỷ luật quân đội, ông châm mũi kim đầu tiên vào huyệt Thái Dương bên phải của Kaelen.
Một cơn đau nhói buốt dội thẳng vào thái dương anh. Kaelen mím chặt môi, giữ cho cơ thể không bị rung động. Tiếp theo là huyệt Toản Trúc ở đầu chân mày, rồi đến huyệt Ty Trúc Không ở đuôi mắt. Mỗi mũi kim cắm xuống là một lần dòng máu nóng quanh hốc mắt Kaelen bị kích thích, ép áp lực nội nhãn đang căng cứng phải giải tỏa.
"Bây giờ, hãy tự tay đeo chiếc thấu kính này vào," Duy nói, đưa chiếc thấu kính lọc quang phổ xanh lục cho Kaelen. "Cậu phải tự cảm nhận góc nghiêng và độ bám của nó trên nhãn cầu gương của mình."
Kaelen đón lấy chiếc thấu kính mỏng manh bằng đầu ngón tay thon dài. Anh dùng kẹp ngón tay mở to mí mắt phải đang sưng tấy của mình trong bóng tối, từ từ đưa thấu kính phân cực áp sát vào nhãn cầu gương tráng bạc.
Ngay khi hai lớp thấu kính vật lý chạm vào nhau, một phản ứng ma sát cơ học cực nhỏ xảy ra trên bề mặt giác mạc.
Một cơn đau buốt nhói, tàn khốc và đột ngột dọc theo dây thần kinh thị giác dội thẳng lên đại não như một luồng điện cao áp phóng qua chất xám. Thế giới đơn sắc xám xịt trong tầm nhìn của mắt phải bỗng chốc vỡ vụn thành những mảng sáng trắng lóa mắt.
Kaelen không thể chịu đựng nổi sức tàn phá thần kinh đột ngột đó. Anh mất thăng bằng, đổ gục xuống sàn nhà tối tăm, hai tay ôm chặt lấy hốc mắt phải đang chảy ra những giọt lệ máu màu đỏ sẫm dưới lớp thấu kính mới đeo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!