Nghi Binh Thượng Tầng
Tiếng còi báo động khẩn cấp rú vang xé toạc không gian vô trùng của tầng mười lăm, âm thanh chói tai dội vào các vách tường kính cường lực tạo nên những chuỗi dư chấn cơ học ong ong trong đại não. Đèn huỳnh quang trắng lóa vụt tắt, thay thế bằng ánh sáng đỏ lòm cảnh giới quét liên tục dọc hành lang.
Trong phòng máy chủ trung tâm, thanh tiến trình trên màn hình điều khiển bị kẹt cứng ở con số 95%.
Kaelen Cross không chậm trễ một phần mười giây. Anh dứt khoát giật mạnh chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét ra khỏi cổng kết nối USB của máy chủ gốc. Dù dải tần số giải mã laser xanh lục chưa được sao chép hoàn chỉnh một trăm phần trăm, nhưng trực giác gián điệp lão luyện cảnh báo anh rằng nếu chần chừ thêm một tích tắc, cái giá phải trả sẽ là cả mạng sống.
Ngay phía sau cánh cửa thép, tiếng tay nắm cửa kim loại bị xoay mạnh phát ra một tiếng *khấc* khô khốc. Hoàng Nam, gã cận vệ lầm lì của Phan Đăng, đang dùng lực đẩy mạnh cánh cửa vào.
Kaelen nín thở. Mắt phải của anh nhói lên một cơn đau buốt tột cùng do độc tố thủy ngân nano từ nhãn cầu gương rò rỉ dưới áp lực căng thẳng thần kinh. Anh nhanh chóng áp chiếc thiết bị bẻ khóa từ tính cầm tay vào hộp bảng mạch điều khiển cửa phía bên trong, kích hoạt lệnh ép xung điện ngược dòng.
Một tia lửa điện nhỏ xẹt qua trong bóng tối. Hệ thống khóa từ tính của cửa phòng máy chủ lập tức bị quá tải điện áp, tự động chuyển sang chế độ khóa cứng khẩn cấp từ bên trong. Tiếng Hoàng Nam đập mạnh báng súng điện vào cửa thép vang lên rầm rầm, kèm theo tiếng chửi thề khàn đặc của gã cận vệ bị kẹt lại phía ngoài.
Kaelen chỉ có đúng ba mươi giây trước khi Hoàng Nam sử dụng chìa khóa cơ học dự phòng.
Anh lùi lại hai bước, chân trái làm trụ, bật người leo ngược trở lại họng gió kỹ thuật của Khoang bảo trì điều hòa trung tâm. Thân hình cao gầy nhưng săn chắc của anh luồn lách qua khe hẹp thạch cao một cách êm ái như một con mèo đen, kéo tấm lưới sắt bảo vệ về vị trí cũ ngay khi tiếng xích khóa cửa cơ học phía dưới bị mở tung.
Bò trườn bằng khuỷu tay trong đường ống tôn kẽm sực mùi ozone nóng, Kaelen hướng thẳng về phía phòng vệ sinh dành cho nhân viên của Lab 4. Khi trượt xuống bồn rửa mặt, anh nhanh chóng dùng dung dịch muối sinh lý đặc chủng để rửa sạch vệt máu rỉ ra từ khóe mắt phải, đeo lại chiếc Kính râm phân cực ngược đặc biệt và chỉnh đốn lại chiếc áo blouse trắng của vỏ bọc Trần Khánh Lâm.
Khi anh bước ra ngoài hành lang chính của Lab 4, bầu không khí đã hoàn toàn hỗn loạn.
"Tất cả đứng yên tại chỗ! Không ai được phép di chuyển khỏi phân khu!"
Tiếng gầm của đặc nhiệm Lê Hùng vang lên đầy bạo lực. Toán lính gác giáp đen bọc thép cầm súng điện cao áp đã phong tỏa toàn bộ các lối thoát hiểm của tầng mười lăm. Lâm Thế Vinh, Trưởng phòng Lab 4, đang mồ hôi nhễ nhại, gương mặt hốc hác đầy vẻ hoảng sợ đứng phân trần với Lê Hùng.
"Đội trưởng Hùng, có sự nhầm lẫn nào đó ở đây! Nhân viên của tôi đều là những nhà khoa học danh tiếng, họ không thể liên quan đến sự cố mất điện và đột nhập phòng máy chủ được!" Vinh lắp bắp.
"Câm miệng, Giáo sư Vinh!" Lê Hùng lạnh lùng gạt tay Vinh ra. "Lệnh từ Trưởng bộ phận Phan Đăng. Toàn bộ chi nhánh bị phong tỏa cứng. Lực lượng bảo an sẽ tiến hành lục soát tủ đồ cá nhân, rà soát lịch sử truy cập mạng và kiểm tra sinh trắc học của từng người trực đêm nay."
Kaelen đứng vào hàng ngũ nhân viên đang bị dồn dọc hành lang, giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa cách của nhà nghiên cứu Trần Khánh Lâm lập dị. Bên cạnh anh, Trịnh Minh Triết đang cáu kỉnh chỉnh lại cổ áo blouse thêu chỉ vàng, miệng không ngừng lầm bầm chửi rủa lũ bảo an thô lỗ. Ở phía đối diện, Lê Thảo Vy đứng khoanh tay, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính cận đen không ngừng quan sát từng cử chỉ nhỏ của Kaelen. Cô nhận thấy bả vai phải của anh hơi khòm xuống, và hơi thở của anh có một nhịp điệu chậm rãi đến bất thường – dấu hiệu của một người đang cưỡng chế nhịp tim bằng Quy Tức Pháp.
"Khánh Lâm," Vy khẽ bước lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tính dò xét. "Mắt anh lại chảy máu à? Tôi thấy khóe mắt anh đỏ hơn lúc nãy đấy."
Kaelen không quay đầu lại, giọng trầm tĩnh qua lớp kính râm: "Dung môi bay hơi trong phòng lab làm kích ứng vết sẹo hóa học cũ của tôi thôi, Tiến sĩ Vy. Cô nên lo lắng cho tủ đồ của mình thì hơn."
Lúc này, Phan Đăng bước ra từ thang máy chuyên dụng, phong thái uy nghiêm trong bộ vest đen ôm sát. Hắn gỡ chiếc găng tay da mỏng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua hàng nhân viên đang run rẩy. Phía sau hắn, Nguyễn Thắng – phó phòng giám sát – đang cầm chiếc máy tính bảng hiển thị kết quả phân tích hành vi dáng đi ca đêm.
"Trưởng bộ phận," Lê Hùng bước lại báo cáo. "Chúng tôi đang chuẩn bị lục soát tủ đồ cá nhân ca trực."
Phan Đăng gật đầu, giọng lạnh lùng: "Tiến hành đi. Kẻ đột nhập đã sử dụng một thiết bị bẻ khóa từ tính cầm tay chuyên nghiệp. Hắn không thể mang vật chứng đó ra ngoài tòa tháp khi hệ thống cửa sập đã khóa cứng. Vật chứng chắc chắn còn nằm trong tầng này."
Kaelen biết mình đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng chí mạng. Chiếc Thẻ nhớ bọc chì chứa 95% dữ liệu giải mã laser đang nằm trong túi áo ngực của anh. Nếu đặc nhiệm của Lê Hùng tiến hành lục soát thân thể, bí mật sẽ bại lộ ngay lập tức. Anh đã định tìm cách giấu chiếc thẻ vào thùng rác hành lang, nhưng robot dọn dẹp Scrub-X đang hoạt động quét dọn ngay cạnh đó; cảm biến siêu âm của nó sẽ lập tức phát hiện vật thể lạ có mật độ chì cao.
Anh bắt buộc phải kích hoạt Quy tắc gài bẫy thông tin nhiễu loạn.
Lợi dụng lúc toán đặc nhiệm của Lê Hùng bắt đầu lục soát thô bạo các tủ đồ cá nhân, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn và tiếng la hét phản đối của các nghiên cứu viên, Kaelen khéo léo di chuyển bước chân. Anh giả vờ bị một tên lính gác xô đẩy, loạng choạng bước hụt một nhịp và va nhẹ vào người Trịnh Minh Triết.
"Này! Tránh xa tôi ra, đồ nghèo kiết xác Quận 9!" Triết giận dữ đẩy mạnh Kaelen ra, phủi phủi chiếc áo blouse sang trọng của mình.
Triết không hề hay biết rằng, chỉ trong một phần mười giây va chạm ngắn ngủi đó, ngón tay thon dài cực kỳ khéo léo của cựu chuyên gia thâm nhập đã luồn vào túi áo blouse của hắn, tuồn chiếc USB Keylogger giả lập dữ liệu truy cập trái phép vào sâu bên trong.
Đồng thời, qua chiếc tai nghe siêu nhỏ bám sát màng nhĩ, Kaelen khẽ gõ nhẹ hai tiếng vào mic.
Ở căn cứ ngầm bãi phế liệu, Lê Minh Anh nhận được tín hiệu lập tức gõ phím điên cuồng. Gã hacker kích hoạt lệnh truyền dữ liệu giả lập từ trạm phát sóng vệ tinh mã hóa, ghi đè một luồng truy cập ảo xuất phát từ máy tính cá nhân của Trịnh Minh Triết tại Lab 4 trực tiếp lên máy chủ trung tâm.
*Bíp. Bíp. Bíp.*
Chiếc máy tính bảng của Nguyễn Thắng lập tức phát ra âm thanh cảnh báo đỏ.
"Trưởng bộ phận Phan Đăng!" Thắng thốt lên, mắt dán chặt vào màn hình. "Hệ thống giám sát vừa phát hiện một luồng truyền dữ liệu mã hóa ngược dòng đang hoạt động từ tài khoản của Trịnh Minh Triết tại Lab 4 hướng về phân khu máy chủ!"
Ánh mắt Phan Đăng lập tức co rút lại. Hắn quay ngoắt người về phía Trịnh Minh Triết đang đứng ngơ ngác.
"Lê Hùng! Lục soát Trịnh Minh Triết ngay lập tức!" Phan Đăng ra lệnh bằng giọng băng giá.
"Cái gì? Các người điên rồi sao? Tôi là cháu họ của CEO Trịnh Hoàng! Các người không có quyền..."
Lời nói của Triết bị cắt đứt khi Lê Hùng lao tới, bẻ ngoặt hai tay hắn ra sau và đè chặt hắn lên vách tường kính. Một tên đặc nhiệm thọc tay vào túi áo blouse của Triết và rút ra chiếc USB Keylogger kim loại.
"Báo cáo, tìm thấy thiết bị can thiệp phần cứng trong túi áo của nghi phạm!" Lê Hùng dõng dạc nói, giơ chiếc USB lên trước ánh đèn đỏ cảnh báo.
Gương mặt Trịnh Minh Triết lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy, hai chân nhũn ra: "Không... không phải của tôi! Có kẻ đã gài bẫy tôi! Chú Khải! Gọi cho chú Khải cứu tôi!"
Phan Đăng bước lại gần, đón lấy chiếc USB từ tay Lê Hùng. Hắn nheo mắt nhìn dòng chữ ký số được khắc laser tinh vi trên thân thiết bị – một ký hiệu kỹ thuật đặc trưng của giới hacker thế giới ngầm mà Trịnh Minh Triết, một kẻ kiêu ngạo nhưng nông cạn, không bao giờ có thể sở hữu. Tuy nhiên, các thông số truyền dữ liệu thời gian thực từ máy tính của Triết đang hiển thị rành rành trên hệ thống.
Phan Đăng cầm tờ tài liệu lỗi chứa các ghi chép thuật toán biến tần laser mà Lê Hùng vừa tìm thấy trong ngăn bàn làm việc của Triết – thực chất là tờ tài liệu Kaelen đã ngụy tạo chữ viết tay của Triết từ trước và gài vào. Ánh mắt hắn lạnh lùng chuyển hướng thẳng về phía Triết đang run rẩy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!