Đột Nhập Phòng Máy Chủ
Hoàng Tuấn Kiệt đẩy chiếc ổ cứng bọc chì qua bàn trà, nhưng tiếng còi xe tuần tra bất ngờ rú vang ngay sát cửa tiệm.
Âm thanh rít lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu phố người Hoa cũ. Ánh đèn chớp đỏ và xanh từ xe tuần tra của lực lượng an ninh Aeterna dội qua lớp rèm vải thô của phòng trà số ba, vẽ nên những vệt sáng loang lổ, méo mó trên bức vách gỗ đàn hương. Hoàng Tuấn Kiệt hoảng loạn tột độ, hơi men trong người bay sạch. Hắn trố mắt nhìn chiếc ví lạnh vừa báo số dư tăng vọt mười ngàn Ether-Nano, rồi lại nhìn chiếc ổ cứng bọc chì trên bàn. Bản năng sinh tồn của một kẻ trốn chạy thúc đẩy hắn giật lại chiếc ổ cứng.
"Khốn kiếp! Anh bẫy tôi!" Kiệt gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Hắn nhỏm dậy, định lao ra phía cửa sổ gỗ đang khép hờ.
Nhưng Kaelen nhanh hơn. Đôi mắt anh ẩn sau lớp kính râm phân cực ngược khẽ nheo lại. Trong thế giới đơn sắc xám lạnh của thị lực tám phần mười, mọi chuyển động của Kiệt chậm lại như thước phim tua chậm. Kaelen không để lộ một tiếng động. Anh xoay người, chân trái làm trụ, chân phải lướt một nhịp chuẩn xác áp sát mạn sườn đối phương. Cánh tay thon dài vươn ra như một chiếc gọng kìm thép, sử dụng kỹ thuật cận chiến CQC khóa chặt cổ tay đang cầm ổ cứng của Kiệt, đồng thời ngón cái ấn mạnh vào huyệt thần kinh dưới xương quai hàm của hắn.
Một tiếng "hự" nghẹn lại trong cổ họng Kiệt. Cơ thể gã cựu kỹ sư lập tức mềm nhũn, đổ sụp xuống chiếc chiếu trúc mà không kịp phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Kaelen đón lấy thân hình của Kiệt, đặt hắn nằm xuống một cách nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng thu hồi chiếc ổ cứng bọc chì dắt chặt vào túi áo ngực măng tô.
Tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm tuần tra ngoài sảnh chính tiệm trà vang lên đều đặn. Hệ thống phá sóng cơ học của Lão Bản dưới gầm bàn vẫn đang phát ra tiếng o o cực nhỏ, cắt đứt hoàn toàn mọi kết nối vô tuyến trong bán kính năm mét. Kaelen biết mình chỉ có chưa đầy ba mươi giây trước khi Ngô Tiến và đội tuần tra ngầm đạp cửa xông vào.
Anh không chọn lối cửa chính. Kaelen lướt nhanh đến bên cửa sổ ngách sau phòng trà, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt. Bên ngoài là một hẻm tối hẹp, sực mùi rác thải công nghiệp và nước mưa axit đọng lại từ chiều. Với thính giác nhạy bén được rèn luyện từ Cục tình báo cũ, anh lắng nghe tiếng gió rít qua khe tường để phán đoán khoảng cách. Không có bước chân nào ở ngõ sau. Kaelen thả mình xuống nền đất ẩm ướt một cách êm ái, kéo thấp vành mũ và biến mất vào làn sương mù xám xịt của khu phố cổ trước khi cánh cửa phòng trà số ba bị đặc nhiệm dùng báng súng đập tan.
***
Hai tiếng sau, tại căn hầm bí mật dưới nhà kho phế liệu điện tử của Minh Anh.
Ánh sáng từ hàng chục màn hình máy tính tự chế hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Lê Minh Anh. Gã hacker lập dị đang điên cuồng gõ bàn phím, những lon nước tăng lực rỗng nằm lăn lóc xung quanh chân ghế. Kaelen ngồi im lặng trên chiếc ghế xoay cũ kỹ trong góc tối, tháo bỏ chiếc kính râm đen. Mắt phải của anh đỏ ngầu, các mạch máu nhỏ li ti nổi rõ xung quanh viền nhãn cầu gương phản quang màu bạc. Cơn đau nửa đầu dữ dội do độc tố thủy ngân nano rò rỉ đang tàn phá thùy chẩm, khiến anh phải liên tục hít thở sâu theo Quy tức pháp để giữ nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút.
Minh Anh dừng tay, thở dài thườn thượt rồi quay sang nhìn Kaelen: "Tôi có hai tin cho anh, một tin xấu và một tin cực kỳ xấu. Anh muốn nghe tin nào trước?"
"Tin xấu," Kaelen khàn giọng đáp, giọng nói không một chút gợn sóng.
"Tin xấu là chiếc ổ cứng bọc chì của Hoàng Tuấn Kiệt chứa bản vẽ hệ thống Gene-Vault hoàn toàn là thật. Nhưng..." Minh Anh gõ mạnh vào phím Enter, hiển thị một chuỗi ký tự đỏ rực chạy dọc màn hình. "Hệ thống laser bảo mật đa phổ 'The Gene-Vault Security Net' sử dải bước sóng biến tần liên tục năm trăm ba mươi hai nano-mét màu xanh lục. Bản vẽ này đã bị mã hóa động. Cứ sau mười hai tiếng, thuật toán điều khiển góc quét và tần số laser sẽ tự động thay đổi dựa trên một khóa mã hóa được tạo ra thời gian thực."
Kaelen khẽ nhíu mày: "Nghĩa là bản vẽ vật lý này vô dụng nếu không có khóa giải mã?"
"Chính xác. Và đó là tin cực kỳ xấu," Minh Anh vuốt mái tóc xám bù xù của mình. "Khóa giải mã động đó chỉ được lưu trữ vật lý trong máy chủ trung tâm của chi nhánh Tân San Francisco. Nó nằm ở Phòng máy chủ trung tâm tại tầng mười lăm của tòa nhà Aeterna. Nơi đó được canh gác bởi Hoàng Nam – cận vệ trung thành nhất của Phan Đăng. Gã đó là một cỗ xe tăng bằng xương bằng thịt, kỷ luật thép, không bao giờ rời vị trí gác hai mươi tư trên hai mươi tư. Muốn vào được phòng máy chủ, anh phải bước qua xác hắn."
Kaelen im lặng nhìn vào màn hình hiển thị sơ đồ cấu trúc của tầng mười lăm. Thế giới của anh lúc này đang mất dần sắc màu. Dải màu xanh lục bảo rực rỡ của các bảng mạch điện tử trên bàn máy tính đối với mắt phải của anh giờ chỉ là một màu xám tro lạnh lẽo. Thời gian của anh không còn nhiều. Bệnh tình của em họ Minh Tú tại khu ổ chuột Quận 9 đang chuyển biến xấu từng ngày. Nếu không lấy được công thức vắc-xin gốc để trung hòa độc tố dịch sốt đỏ, Tú sẽ không qua khỏi tuần này.
"Chúng ta không cần bước qua xác Hoàng Nam," Kaelen chậm rãi đeo lại chiếc kính râm đen. "Hoàng Nam là một cận vệ kỷ luật, nghĩa là hắn hoạt động dựa trên các nguyên tắc cố định. Nếu hệ thống gặp sự cố vật lý ngoài sáng, hắn bắt buộc phải tuân thủ quy trình an toàn của tòa nhà."
Minh Anh nheo mắt: "Anh định làm gì?"
"Tôi đã liên lạc với Tùng 'Điện' – thợ bảo trì hệ thống điện của tòa nhà. Tôi đã trả cho cậu ta ba ngàn Ether-Nano để thực hiện một đợt bảo trì định kỳ giả lập tại khu vực tầng mười lăm vào lúc hai giờ sáng nay. Tùng sẽ ngắt cầu dao phụ của phân khu Lab 4, tạo ra một sự cố mất điện cục bộ trong vòng đúng một trăm tám mươi giây trước khi hệ thống điện dự phòng khởi động lại."
"Một trăm tám mươi giây?" Minh Anh thốt lên, giọng đầy vẻ hoài nghi. "Anh điên rồi, Kaelen! Chỉ có ba phút để tiếp cận hành lang, vượt qua Hoàng Nam, bẻ khóa cửa phòng máy chủ và sao chép toàn bộ dải tần số laser? Chỉ một sai sót nhỏ của Tùng 'Điện', hoặc nếu Hoàng Nam phản ứng nhanh hơn dự kiến, anh sẽ bị kẹt lại bên trong và Phan Đăng sẽ lột da anh ngay lập tức!"
"Ba phút là quá đủ cho một gián điệp chuyên nghiệp," Kaelen đứng dậy, kéo thẳng chiếc áo blouse trắng của vỏ bọc nhà nghiên cứu Trần Khánh Lâm. "Minh Anh, chuẩn bị Hộp nối cáp quang can thiệp dòng điện và Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét. Tôi sẽ thâm nhập qua Khoang bảo trì điều hòa trung tâm."
***
Một giờ năm mươi lăm phút sáng. Viện nghiên cứu Aeterna Chi nhánh Tân San Francisco.
Không gian vô trùng của tầng mười lăm chìm trong ánh sáng lạnh lẽo của những dãy đèn huỳnh quang công suất cao. Tiếng o o đều đặn từ hệ thống điều hòa trung tâm là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Tại phòng vệ sinh dành cho nhân viên của Lab 4, Kaelen đứng trước gương, tháo kính râm ra để rửa mắt bằng dung dịch muối sinh lý đặc chủng. Mắt phải của anh sưng tấy, rỉ ra một vệt dịch trong suốt lẫn máu loãng. Anh nghiến chặt răng chịu đựng cảm giác bỏng rát như kim châm, rồi nhanh chóng đeo lại kính bảo hộ phân cực ngược.
Kaelen bắc một chiếc ghế nhựa, khéo léo dùng tua-vít chuyên dụng tháo dỡ tấm trần thạch cao phía trên bồn rửa mặt, để lộ lối vào tối tăm của Khoang bảo trì điều hòa trung tâm. Anh nhẹ nhàng đu người leo lên, khôi phục lại tấm trần thạch cao về vị trí cũ chính xác đến từng milimet để tránh để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào.
Khoang kỹ thuật hẹp hòi, đầy bụi amiăng và chằng chịt những đường dây cáp điện cao thế chạy dọc theo các ống dẫn khí bằng tôn kẽm. Không khí ở đây thiếu oxy trầm trọng, sực mùi ozone nóng. Kaelen phải bò trườn bằng khuỷu tay và đầu gối, di chuyển một cách cực kỳ chậm rãi để tránh tạo ra tiếng rung động kim loại có thể thu hút các cảm biến âm thanh nhạy bén của tòa nhà.
Anh nhắm chặt mắt lại, vận dụng kỹ năng Lắng nghe Tiếng vọng Không gian để phán đoán vị trí. Tiếng rít đều đặn của luồng khí lạnh thổi qua các họng gió điều hòa giúp anh định vị chính xác vị trí của hành lang dẫn đến phòng máy chủ. Mắt phải của anh đang nhói đau từng cơn theo nhịp đập của thái dương, nhưng anh ép mình phải gạt bỏ nỗi đau thể xác, tập trung toàn bộ tinh thần vào chiếc đồng hồ cát thời gian đang cạn dần.
"Kaelen, tôi đã kết nối thành công vào luồng camera giám sát của tầng mười lăm qua thiết bị can thiệp dòng điện," giọng Minh Anh vang lên cực nhỏ qua chiếc tai nghe mã hóa vệ tinh. "Tùng 'Điện' đang tiếp cận bảng điều khiển phụ ở cuối hành lang. Hoàng Nam vẫn đang đứng thẳng tắp trước cửa phòng máy chủ. Hắn đeo găng tay da, tay phải đặt trên báng chiếc dùi cui điện cường độ cao. Anh có mười lăm giây để chuẩn bị thả người xuống."
Kaelen bò đến họng gió kỹ thuật ngay phía trên ngã rẽ hành lang, cách vị trí của Hoàng Nam khoảng mười mét về phía sau. Anh dùng kìm cắt nhẹ lớp lưới bảo vệ họng gió, giữ chặt nó bằng một tay để không tạo ra tiếng rơi tự do.
Đúng hai giờ sáng.
*Cạch.*
Một tiếng nổ nhỏ từ tủ điện phụ vang lên, kèm theo một tia lửa điện xanh loé lên rồi tắt lịm. Toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang của tầng mười lăm đột ngột vụt tắt. Không gian lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng o o của hệ thống điều hòa trung tâm dừng lại, thay vào đó là sự im lặng tuyệt đối của một ngôi mộ vô trùng.
Một trăm tám mươi giây bắt đầu đếm ngược.
Hoàng Nam phản ứng gần như ngay lập tức với tốc độ của một cận vệ được huấn luyện tinh nhuệ. Hắn không hề hoảng loạn. Một tiếng *xoạch* khô khốc vang lên khi hắn rút chiếc dùi cui điện cường độ cao ra khỏi bao da, đồng thời tay trái kích hoạt chiếc đèn pin chiến thuật Surefire. Luồng ánh sáng chói lòa một ngàn lumen quét ngang hành lang, tạo ra những vệt sáng cắt ngang bóng tối.
Kaelen không chần chừ. Anh thả người rơi tự do từ họng gió kỹ thuật xuống sàn hành lang một cách không tiếng động, lợi dụng luồng khí lạnh còn sót lại từ họng gió thổi mạnh để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể trước bất kỳ cảm biến nhiệt dự phòng nào của hệ thống Argus.
Anh di chuyển như một bóng ma đơn sắc trong bóng tối xám xịt. Thị lực tám phần mười giúp anh nhận biết được vệt sáng quét của đèn pin Surefire đang di chuyển từ phải qua trái. Kaelen cúi thấp người mười lăm độ, bước đi không tiếng bước chân dọc theo điểm mù của ánh đèn pin.
Anh tiếp cận cánh cửa thép dày của Phòng máy chủ trung tâm. Đầu đọc thẻ từ bên cạnh cửa vẫn nhấp nháy đèn đỏ yếu ớt nhờ nguồn pin dự phòng nội bộ.
Kaelen rút chiếc thẻ từ mượn của Đặng Minh Quân ra quét qua khe đọc.
*Tít. Tít.*
Đèn tín hiệu chuyển sang màu vàng nhấp nháy. Màn hình hiển thị dòng chữ lạnh lùng: "Yêu cầu xác thực vân tay động đồng thời của Quản trị viên".
Khốn kiếp! Thẻ từ của Quân đã bị giới hạn quyền truy cập ca đêm từ tuần trước do đợt kiểm toán của Trần Kim Chi. Thử nghiệm thất bại này tiêu tốn của anh mất mười lăm giây vàng ngọc.
Kaelen lập tức thay đổi chiến thuật. Anh cất chiếc thẻ từ, rút thiết bị bẻ khóa từ tính cầm tay từ túi áo blouse ra, áp sát đầu dò kim loại vào bảng mạch điều khiển phía dưới đầu đọc thẻ. Các ngón tay thon dài của anh thao tác nhanh như chớp trong bóng tối, cắm hai sợi cáp can thiệp trực tiếp vào cổng giao thức RFID của cửa.
Một trăm bốn mươi giây còn lại.
Phía sau anh, Hoàng Nam bắt đầu di chuyển dọc hành lang để kiểm tra bảng điện phụ. Tiếng bốt da nện xuống sàn thạch cao vang lên đều đặn, mỗi bước chân của hắn như một tiếng búa gõ vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Kaelen. Ánh đèn pin Surefire đang quét ngược trở lại phía phòng máy chủ.
Kaelen nhắm mắt lại, nín thở để giữ nhịp tim không vượt quá sáu mươi nhịp một phút. Anh búng nhẹ ngón tay vào vách cửa thép, lắng nghe âm tần phản hồi để phán đoán vị trí của chốt khóa cơ học bên trong bảng mạch từ tính.
*Cạch.*
Thiết bị bẻ khóa từ tính phát ra một tiếng bíp ngắn màu xanh. Chốt khóa cơ học bên trong cánh cửa thép từ từ rút lại. Kaelen đẩy nhẹ cửa, lách người vào bên trong phòng máy chủ trung tâm và khép hờ cửa lại ngay khi luồng ánh sáng đèn pin của Hoàng Nam quét qua vị trí anh vừa đứng đúng một phần mười giây.
Không khí bên trong phòng máy chủ lạnh buốt, nhiệt độ luôn được giữ ở mức mười hai độ C để bảo vệ các linh kiện phần cứng. Tiếng quạt gió của hàng trăm thùng máy chủ hoạt động công suất cao tạo ra một luồng gió tĩnh, đầy bụi mịn và mùi ozone nồng nặc. Khí CO2 từ hệ thống phòng cháy chữa cháy tự động rò rỉ nhẹ khiến lồng ngực Kaelen thắt lại, gây ra một cơn tức ngực và mỏi cơ thể dữ dội.
Anh di chuyển đến bàn điều khiển trung tâm trong bóng tối. Mắt phải của anh đang rỉ máu nhiều hơn, dính bết vào mi mắt dưới kính râm. Kaelen dùng mu bàn tay lau nhanh vết máu, rút Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét ra cắm trực tiếp vào cổng USB vật lý của máy chủ gốc.
Một trăm giây còn lại.
"Minh Anh, tôi đã kết nối vật lý. Bắt đầu giải mã dải tần số laser," Kaelen khàn giọng nói qua thiết bị liên lạc mã hóa vệ tinh vừa khôi phục được một phần tín hiệu nhờ khoảng cách gần máy chủ.
"Nhận được tín hiệu! Đang chạy thuật toán bypass tường lửa của Phạm Hoài Nam," giọng Minh Anh vang lên dồn dập, tiếng gõ bàn phím bên kia đầu dây nhanh như mưa bắn. "Mã nguồn bảo mật của Aeterna quá dày. Tôi đang phải định tuyến lại luồng dữ liệu qua ba trạm gương độc lập để tránh bị hệ thống giám sát tự động ghi nhận log file. Thanh tiến trình bắt đầu chạy!"
Trên màn hình điều khiển tối tăm, một thanh tiến trình màu xám bạc hiện lên, bắt đầu nhảy số:
*10%... 25%... 43%...*
Kaelen đứng tựa lưng vào tủ máy chủ, tay trái bấm chặt vào bả vai phải đang đau nhức do vết rách cơ từ phi vụ trước. Anh hít một hơi thật sâu khí CO2 lạnh buốt để duy trì sự tỉnh táo của đại não. Cơn đau từ nhãn cầu gương đang dội lên từng đợt co thắt mạnh mẽ, đe dọa làm sụp đổ hoàn toàn thăng bằng thể chất của anh.
"Kaelen! Hoàng Nam đang quay lại phòng máy chủ!" Giọng Minh Anh đột ngột hét lên trong tai nghe. "Hắn phát hiện ra cửa phòng máy chủ không được khóa chặt từ bên ngoài! Anh phải nhanh lên!"
Tiếng bước chân của Hoàng Nam áp sát cửa phòng. Tiếng bốt da nện xuống sàn hành lang vang lên dồn dập hơn. Hắn đang đi nhanh về phía cửa sập.
Bốn mươi giây còn lại.
*65%... 78%... 85%...*
Thanh tiến trình sao chép dữ liệu tần số laser biến thiên chạy chậm lại do lớp màng chì bảo vệ của thẻ nhớ cản trở tản nhiệt, làm giảm tốc độ ghi dữ liệu xuống hai mươi phần trăm.
Kaelen đặt tay lên báng súng điện cướp được từ lính tuần tra trước đó, sẵn sàng cho một cuộc cận chiến sinh tử trong bóng tối nếu Hoàng Nam bước qua cánh cửa kia. Anh biết nếu nổ súng ở đây, vỏ bọc Trần Khánh Lâm của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ ngay đêm nay, và toàn bộ kế hoạch cứu mạng Minh Tú sẽ tan thành mây khói.
"Minh Anh, ép xung tốc độ ghi dữ liệu lên mức tối đa! Chấp nhận rủi ro cháy thẻ nhớ!" Kaelen ra lệnh qua kẽ răng.
"Đã hiểu! Đang ép xung dòng điện cổng USB!" Minh Anh gào lên.
*90%... 93%... 94%...*
Bên ngoài cánh cửa thép, tiếng tay nắm cửa bằng kim loại bị xoay mạnh phát ra một tiếng *khấc* khô khốc. Hoàng Nam đang đẩy cửa bước vào.
Đúng lúc đó, một sự cố ngoài dự kiến ập đến.
*Uỳnh.*
Tiếng máy phát điện dự phòng khổng lồ dưới tầng hầm tòa nhà đột ngột khởi động sớm hơn mười lăm giây so với giao ước thời gian của Tùng 'Điện'. Toàn bộ hệ thống điện của tầng mười lăm được khôi phục sớm hơn dự kiến.
Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng chói lòa từ trần nhà vụt sáng trở lại, rọi thẳng vào phòng máy chủ. Cùng lúc đó, hệ thống còi báo động khẩn cấp của tòa nhà bắt đầu rú vang réo rắt, phát ra những luồng âm thanh chói tai cảnh báo sự xâm nhập trái phép.
Thanh tiến trình sao chép dữ liệu đạt 95% thì tiếng còi báo động khẩn cấp bắt đầu rú vang và hệ thống điện dự phòng khởi động lại sớm hơn dự kiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!