Nhạc nềnSakuya2

Chữ Ký Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lê Thảo Vy bước lại gần kính hiển vi của Kaelen, đưa tay điều chỉnh tiêu cự dải màu xanh lục và yêu cầu anh đọc lại thông số đối chứng.


Bầu không khí trong Phòng thí nghiệm sinh học số tư đột ngột hạ xuống dưới độ không tuyệt đối. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh phía trên trần hắt xuống gọng kính cận màu đen của Vy, phản chiếu một tia sáng sắc lẹm, dò xét. Trịnh Minh Triết đứng bên cạnh khẽ nhếch môi, ngón tay gõ nhịp nhàng lên cạnh chiếc máy tính bảng mạ vàng, đắc ý chờ đợi khoảnh khắc chiếc mặt nạ của "Trần Khánh Lâm" bị lột trần.


Kaelen Cross không né tránh. Dưới lớp kính râm phân cực ngược dày, hốc mắt phải của anh đang thắt lại từng cơn đau buốt nhói. Độc tố thủy ngân nano từ nhãn cầu gương đang rò rỉ vi lượng, tàn phá các tế bào cảm quang, biến dải màu xanh lục bảo rực rỡ của mẫu thử thành một vùng xám xịt, nhạt nhẽo như tro tàn. Nếu anh cúi xuống nhìn vào thị kính lúc này, anh sẽ không thấy gì ngoài một màn sương đơn sắc.


Nhưng Kaelen không nhìn vào thị kính. Anh khẽ nghiêng đầu mười lăm độ, tập trung thính giác vào tiếng o o cực nhỏ của thấu kính quang học đang xoay trục và tiếng ma sát của các phân tử dung dịch đệm Alpha-3 dưới áp suất lọc.


"Cô Vy," Kaelen cất giọng trầm tĩnh, không một chút dao động sinh lý. "Nếu cô muốn tôi đối chứng dải màu, tôi sẽ bảo cô rằng Methyl Green trong mẫu này đã đạt đến trạng thái bão hòa hoàn toàn ở bước sóng năm trăm ba mươi hai nano-mét. Nhưng một nhà hóa sinh thực thụ không đánh giá độ ổn định của peptide bằng màu sắc. Màu sắc chỉ là biểu hiện bề ngoài của độ pH."


Vy nheo mắt: "Ý anh là sao?"


Kaelen đưa ngón tay thon dài, gõ nhẹ vào màn hình hiển thị cấu trúc tinh thể ba chiều bên cạnh: "Hãy nhìn vào hình thái học của chuỗi liên kết disulfide này. Các tinh thể protein đang hình thành cấu trúc phiến gấp beta song song với khoảng cách đặc trưng bốn phẩy bảy Angstrom. Cấu trúc này chỉ tồn tại khi dung dịch đạt độ pH chính xác bảy phẩy hai. Ở pH đó, Methyl Green tự động hiển thị sắc xanh lục bảo ổn định nhất. Tôi không cần nhìn màu sắc để biết mẫu thử của Triết đã bị hỏng do lẫn tạp chất kiềm từ trước. Hình thái học tinh thể không bao giờ nói dối."


Lời nói của Kaelen như một nhát dao mổ chuẩn xác, cắt đứt hoàn toàn sự hoài nghi của Vy. Cô kinh ngạc nhìn vào màn hình cấu trúc tinh thể, rồi lại nhìn vào người đàn ông lập dị luôn đeo kính râm trước mặt. Chuyên môn lý thuyết tuyệt đối và khả năng phân tích cấu trúc protein phi thường của anh đã hoàn toàn đè bẹp cái bẫy sắc ký của Triết.


Lâm Thế Vinh đứng bên cạnh lập tức cười xòa, gạt phăng sự căng thẳng: "Đúng thế! Tiến sĩ Lâm nói rất phải! Khoa học thực chứng là phải nhìn vào bản chất cấu trúc. Vy, cô không cần phải khắt khe quá mức với đồng nghiệp mới như vậy. Ca trực ngày hôm nay kết thúc ở đây. Mọi người thu dọn đồ đạc ra về."


Triết hậm hực thu hồi máy tính bảng, trừng mắt nhìn Kaelen một cái sắc lẹm rồi quay lưng bước đi. Vy im lặng vài giây, khẽ gật đầu chào Kaelen nhưng ánh mắt cô vẫn dừng lại ở khóe mắt phải hơi sưng đỏ dưới gọng kính râm của anh trước khi rời khỏi phòng Lab.


***


Đêm Tân San Francisco buông xuống, mang theo những cơn mưa axit nhẹ quét qua những tòa tháp tráng gương sừng sững của giới tài phiệt sinh học. Ánh đèn neon tương phản cao từ các bảng quảng cáo ba chiều khổng lồ nhuộm dải sương mù công nghiệp thành hai màu xanh đỏ rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Dưới lòng đường, những chiếc xe tuần tra tự động của lực lượng an ninh Aeterna di chuyển liên tục, phát ra những luồng sóng quét sinh trắc học vô hình.


Kaelen bước đi trong bóng tối của những con hẻm nhỏ thuộc Khu phố người Hoa cũ, kéo thấp vành mũ chiếc áo măng tô đen dài. Mắt phải của anh đang biểu tình dữ dội. Cơn đau nửa đầu lan rộng sang tận thái dương, buộc anh phải liên tục vận dụng Quy tức pháp của Sư phụ Lý để giữ nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút, ngăn chặn adrenaline kích thích sự rò rỉ thủy ngân nano.


"Kaelen, anh đang đi vào vùng nhiễu sóng vô tuyến cực mạnh của khu phố cổ," giọng nói trầm thấp của Lê Minh Anh vang lên qua chiếc tai nghe siêu nhỏ áp sát màng nhĩ anh. "Đội tuần tra ngầm của Ngô Tiến đang triển khai ba xe quét sóng dải rộng xung quanh khu vực này để truy tìm các thiết bị liên lạc không đăng ký. Tôi phải chuyển kênh đàm thoại của chúng ta sang băng thông mã hóa vệ tinh quân sự cũ. Anh có nghe rõ không?"


"Rõ," Kaelen khàn giọng đáp, bước chân vẫn giữ nhịp điệu điềm tĩnh của một gián điệp lão luyện. "Sơn Sẹo đã xác nhận địa điểm chưa?"


"Tiệm trà cổ của Lão Bản. Phòng trà số ba ở ngách sau. Hoàng Tuấn Kiệt đã ngồi đợi ở đó mười phút rồi. Hắn đang rất hoảng loạn và có dấu hiệu say xỉn. Hãy cẩn thận, gã này từng là kỹ sư trưởng thiết kế lưới laser của Aeterna nhưng bị sa thải sau biến cố gia đình. Hắn rất cần tiền nhưng cũng cực kỳ hoài nghi."


Kaelen rẽ vào một con hẻm nhỏ sực mùi dầu mỡ, thảo dược khô và gỗ mục. Phía cuối ngõ, chiếc đèn lồng đỏ cũ kỹ của tiệm trà Lão Bản đung đưa trong gió, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ấm áp hiếm hoi đối lập với sự lạnh lẽo của đô thị công nghệ ngoài kia. Tiệm trà này là một trong số ít những không gian off-grid còn sót lại, nơi các vách tường được lót màng chì chống quét sóng vô tuyến cổ điển.


Kaelen đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào. Mùi trà ô long nồng nàn quyện với mùi gỗ đàn hương ngay lập tức bao bọc lấy anh. Lão Bản - một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, mặc áo sườn xám xám, tay cầm chiếc quạt giấy - đang đứng sau quầy gỗ cổ kính. Ông khẽ ngước mắt nhìn Kaelen qua cặp kính lão, không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu hướng về phía hành lang tối phía sau.


Kaelen bước dọc theo hành lang gỗ kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân, đẩy nhẹ tấm rèm vải thô bước vào phòng trà số ba.


Hoàng Tuấn Kiệt đang ngồi bệt trên chiếu trúc, gương mặt hốc hác, râu quai nón lởm chởm và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Trên bàn trà gỗ gụ, một chai rượu mạnh đã vơi một nửa nằm cạnh một chiếc hộp bằng hợp kim bọc chì xám xịt. Thấy Kaelen bước vào với chiếc kính râm đen che kín mặt, Kiệt giật mình, tay run rẩy nắm chặt lấy chiếc hộp.


"Anh là người của Sơn Sẹo giới thiệu?" Kiệt hỏi, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cảnh giác.


"Tôi là người mua," Kaelen chậm rãi ngồi xuống đối diện, tháo đôi găng tay da đặt lên bàn. "Và tôi không có nhiều thời gian. Bản vẽ số hóa 'The Gene-Vault' đâu?"


Kiệt cười khẩy, hơi thở sực mùi cồn: "Tiền đâu? Sơn Sẹo bảo anh thanh toán bằng đồng Ether-Nano. Tôi cần mười ngàn Ether-Nano chuyển vào ví lạnh này ngay lập tức để đưa vợ con rời khỏi cái thành phố chết tiệt này trước khi người của Phan Đăng tìm tới."


Hắn đẩy một chiếc ví lạnh màn hình tinh thể lỏng nhỏ về phía Kaelen.


Kaelen rút chiếc điện thoại vệ tinh mã hóa của mình ra, đặt ngón tay lên cổng truyền dữ liệu. "Hãy cho tôi xem chữ ký số của bản vẽ trước. Tôi cần xác nhận đó là bản thiết kế gốc của hệ thống laser đa phổ bảo mật do Marcus Vance thiết lập, chứ không phải một đống mã nguồn rác."


Kiệt ngập ngừng, nhìn chăm chăm vào chiếc kính râm của Kaelen như muốn nhìn thấu qua lớp tròng kính phân cực ngược để tìm kiếm sự thật đằng sau đôi mắt bạc. Sự im lặng kéo dài vài giây giữa tiếng nước sôi sùng sục từ chiếc ấm đất nung trên bếp than hồng.


'Kaelen! Có biến!' Giọng Minh Anh đột ngột vang lên, dồn dập và căng thẳng tột độ trong tai nghe. 'Thiết bị quét dải rộng của Ngô Tiến vừa phát hiện một xung tín hiệu lạ phát ra từ khu phố cổ. Một đội tuần tra ngầm cải trang đang tiến về phía tiệm trà! Chúng cách anh chưa đầy năm mươi mét!'


Kaelen khẽ nheo mắt dưới lớp kính râm. Cơ mặt anh không hề thay đổi, nhưng các ngón tay anh đã âm thầm di chuyển về phía bả vai áo măng tô, nơi giấu con dao găm titan không phản xạ ánh sáng.


"Kiệt," Kaelen trầm giọng, uy lực trong lời nói khiến gã kỹ sư đang say xỉn phải giật mình thẳng lưng lên. "Xác nhận số dư trong ví lạnh của anh đi. Giao dịch phải hoàn tất trong vòng ba mươi giây."


Kaelen nhấn nút kích hoạt trên điện thoại, chuyển đúng mười ngàn đồng Ether-Nano vào địa chỉ ví của Kiệt. Màn hình chiếc ví lạnh nhấp nháy xanh, hiển thị số dư tăng vọt.


Kiệt trợn mắt nhìn màn hình, hơi thở dồn dập vì phấn khích: "Được... Được rồi! Bản vẽ nằm trong chiếc ổ cứng bọc chì này. Nhưng tôi cảnh báo anh, lưới laser của Gene-Vault sử dụng bước sóng biến tần liên tục dải năm trăm ba mươi hai nano-mét màu xanh lục. Nếu không có mã giải mã động từ phòng máy chủ trung tâm, anh có bản vẽ này cũng chỉ là tự sát..."


'Chúng đã vào đến sảnh chính!' Minh Anh hét lên qua tai nghe. 'Ngô Tiến đang yêu cầu Lão Bản xuất trình nhật ký quét sinh trắc học của khách hàng ca tối!'


Ngay lập tức, một tiếng cạch nhẹ vang lên từ phía dưới gầm bàn trà. Lão Bản đứng ngoài quầy đã âm thầm kích hoạt hệ thống phá sóng vô tuyến thủ công bằng cơ học cổ điển. Một luồng xung điện từ tần số thấp, không tạo ra nhiệt lượng hay bức xạ kỹ thuật số, lập tức lan tỏa khắp phòng trà, cắt đứt hoàn toàn đường truyền đàm thoại giữa Kaelen và Minh Anh. Chiếc tai nghe siêu nhỏ chỉ còn lại những tiếng xèo xèo vô hại.


Hoàng Tuấn Kiệt hoảng loạn tột độ khi thấy chiếc điện thoại của mình mất hoàn toàn tín hiệu mạng. Hắn chộp lấy chiếc ổ cứng bọc chì trên bàn, định nhỏm dậy bỏ chạy qua lối cửa sổ.


"Bọn chúng đến rồi! Anh đã lừa tôi!" Kiệt gào lên trong cơn say và sự sợ hãi.


Nhưng Kaelen nhanh hơn. Với phản xạ chuẩn xác của một cựu chuyên gia thâm nhập, anh vươn tay ra, dùng đòn khóa cổ tay CQC khống chế hoàn toàn Kiệt xuống mặt chiếu trúc. Một tiếng bẻ khớp sắc gọn vang lên, khiến Kiệt đau đớn buông tay khỏi chiếc ổ cứng.


Kaelen chộp lấy chiếc ổ cứng bọc chì bọc chặt vào túi áo ngực của mình. Đúng lúc đó, từ phía ngoài hành lang gỗ, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của giày bốt đặc nhiệm dẫm lên sàn gỗ vang lên đều đặn, đang tiến gần đến phòng trà số ba.


Hoàng Tuấn Kiệt đẩy chiếc ổ cứng bọc chì qua bàn trà, nhưng tiếng còi xe tuần tra bất ngờ rú vang ngay sát cửa tiệm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!