Nhạc nềnSakuya2

Lá Chắn Phế Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn quét hồng ngoại đỏ rực từ mắt camera AI Argus trên trần hành lang tầng mười bốn bắt đầu nhấp nháy điên cuồng ngay trên đỉnh đầu Kaelen Cross. Thời khắc sinh tử chỉ còn tính bằng mili giây. Luồng khí lạnh mười độ C từ họng gió điều hòa số một vừa bị Phan Đăng đóng van cưỡng bức từ Tháp truyền thông an ninh đã biến mất hoàn toàn. Bầu không khí khô khốc, vô trùng bỗng chốc nóng hầm hập, giải phóng toàn bộ bức xạ nhiệt từ cơ thể đang sốt cao ba mươi chín độ rưỡi của Kaelen ra không gian xung quanh.


Trên màn hình giám sát trung tâm của Argus, bóng người Kaelen hiện lên như một ngọn đuốc sáng rực di động giữa hành lang xám xịt. Còi báo động đỏ chuẩn bị rú vang. Hai đầu hành lang kỹ thuật, tiếng bốt thép của đội đặc nhiệm bảo an dưới sự chỉ huy của Lê Hùng đang dồn dập áp sát.


Kaelen không thể hạ sốt bằng Quy Tức Pháp được nữa. Cơn co thắt thần kinh từ hốc mắt phải bị viêm màng bồ đào nặng nề đang dội những luồng đau nhói như búa bổ vào thùy chẩm, khiến anh mất thăng bằng. Thế giới qua con mắt trái còn lại với thị lực sáu phần mười chỉ là một màn sương đơn sắc xám xịt, hoàn toàn mất đi khả năng nhận diện màu xanh lục.


*Phải tìm vật dẫn nhiệt thay thế luồng khí lạnh. Ngay lập tức.*


Bằng ký ức không gian tuyệt đối, Kaelen nhớ rõ cấu trúc cơ điện chạy dọc vách hành lang này. Anh lướt nhanh hai bước, áp sát bả vai phải đang rách cơ sâu và chảy máu đầm đìa vào đường ống dẫn nước ngầm vô trùng bằng đồng chạy dọc tường. Ống đồng lạnh buốt, chứa dòng nước ngầm liên tục lưu thông, lập tức hấp thụ lượng nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra từ cơ thể đang sốt của anh.


Hệ thống AI Argus trên trần nhà khựng lại trong một tích tắc. Biểu đồ nhiệt của ngọn đuốc di động đột ngột sụt giảm dải sáng hồng ngoại, khiến thuật toán nhận diện của nó bị nhiễu loạn giữa bóng người và bức xạ nhiệt của bức tường kim loại. Nhưng Phan Đăng không phải là một cỗ máy vô hồn. Gã trưởng an ninh dày dạn kinh nghiệm lập tức nhận ra sự bất thường trên màn hình giám sát.


“Nó đang bám vào ống nước ngầm! Lê Hùng, nổ súng vào vách tường phía tây!” Giọng Phan Đăng gầm lên qua hệ thống đàm thoại nội bộ.


Kaelen biết mình không còn cơ hội ngụy trang. Tay trái anh, vốn đang bỏng rát và tê dại do dòng điện cao áp từ trận chiến trước, thò xuống đai lưng tác chiến. Anh rút ra Thiết bị EMP cầm tay cỡ nhỏ – bài tẩy duy nhất còn lại của mình.


Trong lúc vội vã, ngón tay anh chạm vào túi ngực áo măng tô đen nhám. Một cảm giác nhói nhẹ truyền đến. Lớp màng chì bảo vệ của chiếc Thẻ nhớ vật lý chứa chín mươi lăm phần trăm dữ liệu giải mã dải tần laser vừa bị trầy xước sâu do va chạm với khóa kéo kim loại. Một nỗi lo sợ mơ hồ dâng lên trong lòng gã gián điệp độc hành: dữ liệu thuật toán gấp nếp protein gốc cứu sống hàng triệu người có nguy cơ bị rò rỉ hoặc tổn hại. Nhưng lúc này, ranh giới giữa sự sống và cái chết không cho phép anh chần chừ.


Kaelen áp sát thiết bị EMP vào bảng mạch điều khiển phụ của camera Argus ngay trên vách tường, nhấn nút kích hoạt.


*BZZZZ... XOẠT!*


Một luồng xung điện từ cường độ cao bùng phát trong bán kính ba mét. Sợi dây cáp quang truyền tín hiệu của Argus lập tức bị quá tải điện áp, xẹt ra những tia lửa điện nhỏ trước khi tối đen hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống camera giám sát và cảm biến nhiệt của hành lang phía tây bị làm mù trong vòng mười lăm giây.


Cùng lúc đó, loạt đạn điện từ súng của Lê Hùng bắn tới, găm chi chít vào vách tường đồng ngay sát bên hông Kaelen, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và dòng điện xanh lét chạy rùng rợn trên bề mặt kim loại.


Kaelen nín thở, nén chặt cơn ho khan đang dâng lên trong lồng ngực do khói amiăng và bụi thạch cao mù mịt. Vai phải đau nhói như bị xé rách thêm một lần nữa khi anh dùng hết sức lực còn lại để đạp tung nắp họng xả kỹ thuật nằm ngang của tầng mười bốn. Anh ôm chặt lấy chiếc túi ngực chứa thẻ nhớ bọc chì và tập tài liệu giấy của người cha quá cố Trần Khánh Sơn, rồi thả mình trượt thẳng xuống họng xả tối tăm.


Cơ thể Kaelen lao đi trong ống gang trơn trượt dọc theo trục đứng tòa nhà. Tiếng gió rít gào bên tai bỗng chốc bị thay thế bởi một luồng hơi nóng hầm hập, nồng nặc và hôi thối dội ngược lên từ phía dưới.


*BỊCH!*


Kaelen rơi tự do xuống một đống bao tải rác thải y tế mềm lún tại Khu tiêu hủy chất thải nguy hại nằm sâu dưới tầng hầm B4.


Cú va chạm mạnh dội một lực chấn động kinh hoàng lên bả vai phải đang bị tổn thương sâu, khiến mắt phải của anh phun trào một dòng lệ máu nóng hổi dọc theo gò má, thấm đẫm lớp băng gạc bọc chì mỏng. Kaelen lồm cồm bò dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Không gian ở đây hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng, vô trùng và sạch sẽ đến đáng sợ của các tầng thí nghiệm phía trên. Nơi này ngột ngạt, tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh lửa đỏ rực, lập lòe phát ra từ lò đốt chất thải hoạt động tự động ở góc phòng. Nhiệt độ phòng luôn giữ ở mức gần bốn mươi độ C. Mùi nhựa cháy khét lẹt, mùi lưu huỳnh và mùi hóa chất tẩy rửa hỏng bốc lên nồng nặc, tạo thành một làn sương mù axit nhẹ, ăn mòn lớp màng bảo vệ của nhãn cầu gương phải đang bị tổn thương.


Phổi của Kaelen bỏng rát. Mỗi nhịp thở hít vào làn không khí đầy khí độc nhẹ khiến anh đau đớn như có hàng ngàn cây kim đâm vào phế nang. Anh phải vận dụng Quy Tức Pháp, ép nhịp tim từ chín mươi nhịp xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút để nén chặt những cơn ho khan dữ dội đang chực chờ bộc phát.


“Cậu Lâm! Không... cậu Khánh Lâm phải không?”


Một giọng nói trầm đặc, khàn khàn vang lên từ sau đống thùng phuy hóa chất rỉ sét.


Kaelen lập tức thủ thế cận chiến CQC bằng tay trái, con mắt trái nheo lại trong bóng tối đơn sắc để định vị hướng phát ra âm thanh. Từ trong làn sương mù hóa chất xám xịt, một bóng người cao lớn, thô kệch bước ra. Người đó mặc bộ đồ bảo hộ chống độc màu cam sẫm dày cộp, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra sau lớp khẩu trang y tế sờn cũ.


Đó là Anh Năm, tài xế xe rác công nghiệp của chi nhánh.


Nhìn thấy vết máu đầm đìa trên vai áo măng tô và dòng lệ máu chảy dọc gò má Kaelen, đôi mắt của người đàn ông trung niên dấy lên một sự bàng hoàng tột độ, xen lẫn niềm xúc động sâu sắc. Anh Năm nhớ rất rõ, chính người thanh niên trầm lặng đeo kính râm này mười ngày trước đã âm thầm trả toàn bộ viện phí phẫu thuật cho đứa con gái nhỏ đang thoi thóp vì bệnh hen suyễn của ông tại bệnh viện dã chiến, cứu gia đình ông khỏi cảnh nợ nần chồng chất.


“Cậu Lâm... sao cậu lại nông nỗi này?” Anh Năm vội vàng bước lại gần, đỡ lấy bả vai trái của Kaelen. “Tôi nghe tiếng chuông báo động đỏ rú vang khắp các tầng trên. Bọn đặc nhiệm đang lùng sục cậu khắp nơi!”


“Tôi cần... ra ngoài,” Kaelen khàn giọng nói, giọng anh yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. “Tôi đang giữ... công thức vắc-xin sạch của cha tôi. Tôi phải mang nó về cứu sống người dân Quận 9... cứu sống cả con gái ông.”


Nghe đến hai từ “vắc-xin sạch” và “cứu sống”, Anh Năm siết chặt nắm tay. Lương tri của một người cha nghèo khổ từng chịu ơn cứu mạng của Kaelen trỗi dậy mạnh mẽ. Ông nhìn họng xả kỹ thuật phía trên, rồi nhìn ra hướng cửa ngách dẫn ra bến cảng.


“Không được rồi, cậu Lâm!” Anh Năm lắc đầu dồn dập, giọng nói run lên vì lo lắng. “Đặc nhiệm Lê Hùng đã dẫn đầu một đội tuần tra Aegis-1 phong tỏa toàn bộ cửa thoát hầm B4. Chúng nó vừa thiết lập một hàng rào lưới điện di động ngay lối ra bến cảng Tân San Francisco. Bất kỳ ai bước ra ngoài mà không có thẻ thông quan kỹ thuật số của đội bảo an sẽ bị dòng điện hai ngàn vôn giật chết ngay lập tức!”


Kaelen nheo mắt quan sát vách tường thép ngăn cháy phía trước. Thính giác nhạy bén của anh ghi nhận tiếng o o đặc trưng của dòng điện cao áp từ hàng rào lưới điện di động cách đó không xa. Phan Đăng đã tính toán chính xác mọi đường rút lui vật lý của anh. Nếu anh cố tình lẻn ra ngoài bằng đường bộ, camera nhiệt tầm xa của Argus tại bến cảng sẽ lập tức khóa mục tiêu.


*Phải có một lá chắn ngụy trang nhiệt tuyệt đối và một sự hỗn loạn vật lý để làm mù mắt lính gác.*


Kaelen nhìn sang chiếc xe đẩy rác tự động Cargo-03 đang đỗ sát lò đốt, rồi nhìn những bồn chứa hóa chất tẩy rửa hỏng đặt dọc vách tường. Một kế hoạch ngụy trang táo bạo hình thành trong đại não gián điệp của anh.


“Anh Năm,” Kaelen khàn giọng nói, tay chỉ vào bồn chứa hóa chất tẩy rửa cực mạnh bằng nhựa polymer sát lò đốt. “Chúng ta phải tạo ra một sự cố đổ tràn hóa chất. Nhiệt độ từ lò đốt sẽ làm bốc hơi hóa chất tẩy rửa, tạo ra làn khói mù axit dày đặc để làm mù tầm nhìn của Lê Hùng. Sau đó... tôi sẽ trốn vào trong xe Cargo-03.”


Anh Năm nhìn chiếc xe robot Cargo-03 – phương tiện vận chuyển mẫu thử tự động màu xanh công nghiệp lớn bằng nửa chiếc xe tải, rồi nhìn Kaelen. Ông lập tức hiểu ra ý định của anh. Cargo-03 có một khoang chứa rỗng cách nhiệt bằng bọt foam siêu dày bên trong để bảo quản các mẫu sinh học nhạy cảm. Lớp bọt xốp foam đó là chất cách nhiệt tuyệt đối, có khả năng ngăn chặn hoàn toàn bức xạ hồng ngoại tỏa ra từ cơ thể đang sốt của Kaelen trước các thiết bị quét nhiệt cầm tay của đặc nhiệm.


“Được! Để tôi làm!” Anh Năm gật đầu quyết đoán. “Cậu Lâm, chui vào khoang chứa nhanh lên!”


Anh Năm nhanh chóng dùng bộ đàm nội bộ của đội xử lý rác để kích hoạt chu trình dọn dẹp tự động của Cargo-03, mở ra cánh cửa sập bằng kim loại phía sau thân robot. Kaelen dùng hết sức lực còn lại, gập người chui vào không gian chật hẹp, tối tăm bên trong khoang chứa rỗng của robot.


Mùi bọt xốp polymer và mùi hóa chất công nghiệp nồng nặc bên trong khoang chứa khiến hốc mắt phải của anh bỏng rát dữ dội. Kaelen phải nhắm nghiền mắt, áp sát cơ thể vào vách foam cách nhiệt lạnh ngắt. Anh cảm nhận được những vết trầy xước trên chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì đang tì mạnh vào lồng ngực trái của mình.


*Vy... Minh Tú... hãy đợi anh.*


Anh Năm nhanh chóng đóng sập cửa khoang chứa của Cargo-03, khóa chặt bằng mã từ kỹ thuật. Để triệt tiêu hoàn toàn mọi dấu vết vật lý và mùi hương ngọt lịm của dung dịch bảo quản Alpha-3 đang rò rỉ nhẹ từ mẫu virus trong balo của Kaelen, Anh Năm phủ lên phía trên robot Cargo-03 những bao tải rác thải y tế dày cộp, nồng nặc mùi thuốc sát trùng.


Ngay sau đó, Anh Năm bước lên cabin của chiếc xe đẩy rác công nghiệp hạng nặng. Ông nghiến răng, nhấn ga đẩy chiếc xe đẩy đâm mạnh vào bồn chứa hóa chất tẩy rửa cực mạnh sát lò đốt.


*XOẢNG... KHÒOO...*


Vỏ bồn chứa bằng nhựa polymer bị vỡ toác. Hàng trăm lít hóa chất tẩy rửa cực mạnh đổ tràn ra sàn nhà hầm nóng bỏng, tiếp xúc trực tiếp với hơi nóng tỏa ra từ lò đốt rác tự động. Một phản ứng hóa học dữ dội lập tức xảy ra. Làn khói mù axit màu xám trắng, choking và nồng nặc bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian tầng hầm B4 trong vòng mười giây.


“Cảnh báo! Phát hiện sự cố tràn hóa chất nguy hiểm tại phân khu B4! Hệ thống thông gió tự động đang kích hoạt!” Tiếng còi báo động của tòa nhà rú vang liên tục.


“Cái gì thế? Mắt tôi rát quá!”


Tiếng la hét hỗn loạn của những tên lính gác Aegis-1 vang lên ngoài hành lang khi làn khói axit tràn ra ngoài, làm cay xè mắt và gây khó thở dữ dội cho những kẻ không đeo mặt nạ phòng độc chuyên dụng.


Lợi dụng sự hỗn loạn tầm nhìn đó, Anh Năm nhanh chóng điều khiển xe đẩy rác, kéo theo robot Cargo-03 di chuyển qua làn khói mù xám xịt hướng thẳng về phía cổng thông quan của Bến cảng Tân San Francisco.


Bên trong khoang chứa tối tăm của Cargo-03, Kaelen nằm im lìm trong tư thế bào thai. Anh vận dụng Quy Tức Pháp ở mức cực hạn, giữ nhịp thở cực kỳ nông và chậm để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi bên trong khoang chứa bọc kín. Cơ thể anh nóng lên như lửa đốt do cơn sốt thần kinh dâng cao, nhưng lớp bọt foam cách nhiệt siêu dày xung quanh đã giữ chặt toàn bộ nhiệt lượng đó không cho thoát ra ngoài.


Chiếc xe tải chở rác của Anh Năm rung lắc dữ dội khi di chuyển qua những đoạn đường gồ ghề dọc bến cảng, rồi từ từ giảm tốc độ và dừng lại.


Tiếng bốt thép nện xuống mặt đường nhựa dội vào tai Kaelen qua vách kim loại của Cargo-03.


“Dừng xe! Kiểm tra an ninh sinh trắc học khẩn cấp!” Giọng nói hung hãn, khàn đặc của Đội trưởng đặc nhiệm Lê Hùng vang lên ngay sát bên ngoài cabin xe tải.


“Báo... báo cáo Đội trưởng Hùng,” giọng Anh Năm giả vờ run rẩy, đầy sợ hãi truyền qua loa phát thanh của xe. “Tôi đang vận chuyển lô rác thải y tế nguy hại bị nhiễm hóa chất từ sự cố rò rỉ lò đốt ở B4 ra khu vực tiêu hủy cảng. Khói độc dữ dội lắm, tôi phải đưa đi gấp không cháy nổ mất!”


“Câm miệng!” Lê Hùng quát lớn. “Phan Đăng đã phát lệnh phong tỏa toàn diện. Tất cả các phương tiện, kể cả xe rác thải nguy hại, đều phải quét nhiệt độ cơ thể trước khi thông quan rời cảng!”


Tiếng lách cách của thiết bị điện tử hoạt động vang lên. Lê Hùng đã rút thiết bị quét nhiệt cầm tay tối tân của mình ra.


Kaelen nín thở hoàn toàn. Nhịp tim của anh giữ ở mức năm mươi tám nhịp một phút dưới tác động của Quy Tức Pháp. Anh cảm nhận được hơi nóng từ bả vai rách nát đang chảy máu nóng hổi dọc theo vách foam cách nhiệt.


Tiếng bước chân bốt thép của Lê Hùng chậm rãi tiến lại gần phía sau thùng xe tải rác, nơi robot Cargo-03 đang được đặt dưới những bao rác y tế dày cộp.


*Tạch... tạch... tạch...*


Tiếng rà quét của tia hồng ngoại từ máy quét cầm tay của Lê Hùng vang lên đều đặn dọc theo thành xe tải. Gã đặc nhiệm nheo mắt nhìn màn hình hiển thị. Nhờ lớp bọt foam cách nhiệt của Cargo-03 và đống rác y tế ngụy trang phía trên, máy quét chỉ hiển thị một dải màu xanh lam lạnh ngắt của rác thải y tế thông thường.


Nhưng Lê Hùng là một con chó săn trung thành và cực kỳ hoài nghi của Phan Đăng. Gã đứng khựng lại ngay sát hông xe Cargo-03. Trực giác tàn nhẫn của một cựu lính đánh thuê mách bảo gã rằng có điều gì đó không ổn trong sự cố tràn hóa chất bất ngờ tại B4.


Gã đặc nhiệm từ từ hạ máy quét xuống, tay phải rút khẩu súng điện cao áp chuyên dụng bên hông ra. Gã bước lại gần vách thùng chứa của Cargo-03, nơi Kaelen đang nín thở nằm sát bên trong.


*CỘC... CỘC...*


Lê Hùng bất ngờ dừng chiếc xe Cargo-03 lại ngay sát cổng thông quan bến cảng, rút thiết bị quét nhiệt cầm tay rà sát vào vách thùng chứa nơi Kaelen đang nín thở nằm bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!