Bẫy Nhiệt Hành Lang
Tiếng gào thét đau đớn của Chị Thảo bị đè dưới đống đổ nát dội thẳng vào tai Kaelen, buộc anh phải đưa ra quyết định sinh tử: buông tay trốn chạy một mình hay nhảy xuống đối đầu với Lê Hùng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lý trí lạnh lùng của một gián điệp chuyên nghiệp gào thét bắt anh phải buông tay, leo ngược lên trục thông gió để bảo toàn mạng sống và Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét đang nằm trong túi ngực. Nhưng hình ảnh đứa em gái Trần Khánh Vy co rúm trên chiếc giường tre cũ kỹ mười năm trước, đôi mắt đục mờ vì dịch bệnh nhân tạo, bất ngờ chồng chéo lên gương mặt đầm đìa nước mắt của Chị Thảo. Nợ máu của gia đình anh, mạng sống của hàng triệu con người Quận 9 đang oằn mình trong dịch sốt đỏ, và cả danh dự của người cha quá cố Trần Khánh Sơn... tất cả không cho phép anh quay lưng.
Kaelen nghiến chặt răng, buông tay khỏi gờ sắt của trục thông gió đứng số 2.
Anh thả mình rơi tự do xuống sàn nhà kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ. Cú đáp đất bằng hai chân giảm chấn dội một lực chấn động cực mạnh lên bả vai phải đang bị rách cơ sâu. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo tủy sống lên tận đại não, khiến mắt phải của anh phun trào một dòng lệ máu nóng hổi dọc theo gò má, thấm đẫm lớp băng gạc bọc chì mỏng. Dưới góc nhìn đơn sắc của Thị lực 6/10 (Mù màu lục hoàn toàn), toàn bộ căn phòng chỉ là một thế giới xám xịt tương phản mạnh mẽ giữa những khối thạch cao đổ nát và ánh sáng chói lòa từ đèn pin chiến thuật của đặc nhiệm.
“Thằng khốn! Nó nhảy xuống rồi! Bắn!”
Tiếng gầm của Lê Hùng vang lên ngay khi gã vừa nạp xong luồng đạn điện mới. Nhưng Kaelen đã nhanh hơn một nhịp. Bằng ký ức không gian tuyệt đối, anh lướt nhanh đến đống đổ nát thạch cao bọc thép mỏng đang đè chặt chân trái của Chị Thảo. Bàn tay trái bị bỏng rát của anh chộp lấy một thanh xà gồ thép chịu lực dài hơn một mét vừa rơi xuống từ trần nhà, luồn mạnh nó vào bên dưới khối thạch cao nặng gần hai trăm ký.
“Bám chặt lấy tôi, Chị Thảo!” Kaelen khàn giọng hét lên.
Anh vận dụng Quy Tức Pháp, ép nhịp tim từ chín mươi nhịp xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút để dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp còn lại vào cánh tay trái và bả vai đang rách nát. Sử dụng thanh xà gồ làm đòn bẩy cơ học ứng biến, Kaelen hét lên một tiếng trầm đục, dùng hết sức bình sinh tì mạnh người xuống.
*RẮC... XOẠT!*
Khối thạch cao khổng lồ bị bẩy lên một khoảng mười centimet. Kaelen dùng chân trái đá mạnh, giải phóng chân của Chị Thảo ra khỏi kẽ hở. Không chần chừ một giây, anh dùng lực tay trái nhấc bổng người phụ nữ bốn mươi tuổi lên, đẩy mạnh cô vào một nhánh thông gió ngang tầm thấp – con đường kỹ thuật off-grid dẫn thẳng xuống phòng bảo trì giấy cũ mà cô thuộc lòng.
“Chạy đi! Đừng ngoảnh lại!”
Ngay khoảnh khắc Chị Thảo vừa chui khuất vào nhánh hầm, ba luồng đạn điện từ súng của Lê Hùng bắn tới, găm thẳng vào thanh xà gồ thép trên tay Kaelen. Dòng điện cao áp hai ngàn vôn chạy dọc theo thân kim loại, dội một lực giật cực mạnh vào lòng bàn tay trái đang bị bỏng của anh. Tiếng nổ chát chúa vang lên, Kaelen bị hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào vách tường bọc chì.
“Mày hết đường chạy rồi, Kaelen!” Lê Hùng bước lên, họng súng điện gí thẳng vào ngực anh. Đồng thời, tay trái gã rút một quả lựu đạn gây choáng Surefire từ đai lưng, bật chốt an toàn, chuẩn bị ném thẳng vào nhánh hầm của Chị Thảo để triệt hạ tận gốc nhân chứng.
*Xì xì...*
Tiếng ngòi nổ chậm phát ra tiếng rít tử thần. Trong ranh giới sinh tử, Kaelen không hề hoảng loạn. Anh nheo con mắt trái còn lại, dùng thính giác nhạy bén định vị chính xác khoảng cách. Chân trái anh làm trụ, anh thực hiện một cú quét chân CQC cực nhanh vào cổ chân của Lê Hùng, khiến gã mất đà đổ sụp về phía trước. Cùng lúc đó, Kaelen vung tay trái chộp lấy quả lựu đạn gây choáng vừa rời tay Hùng, dùng mũi bốt tác chiến bọc thép gạt mạnh nó xuống họng trục thông gió đứng số 2 phía sau.
*UỲNH!*
Tiếng nổ đanh tai cùng luồng ánh sáng trắng xóa của pháo sáng magnesium bùng phát từ sâu trong trục đứng, tạo ra một làn sóng xung kích ngược hất văng bụi thạch cao mù mịt. Lợi dụng màn khói xám xịt che khuất tầm nhìn của Lê Hùng và đội Aegis-1, Kaelen ôm chặt lấy ngực trái – nơi chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì đang nằm im lìm – và lao thẳng vào miệng ống thông gió kỹ thuật nằm ngang của tầng 28.
Anh trượt dài trong đường ống tối tăm, lạnh buốt. Khí gây mê Halothane bắt đầu rò rỉ mạnh từ các van chặn lửa bị hỏng, tỏa ra một mùi hóa chất ngọt lịm đến gai người. Kaelen phải liên tục áp dụng Quy Tức Pháp, nín thở hoàn toàn trong từng chu kỳ ba mươi giây để ngăn chặn chất độc xâm nhập vào phổi. Vai phải của anh liên tục va đập vào vách ống kim loại, máu tươi chảy dọc theo cánh tay, thấm qua lớp áo măng tô đen nhám.
*Rè... rè...*
Tiếng nói của Lê Minh Anh vang lên bên trong tai nghe siêu nhỏ, dồn dập và đầy lo lắng: “Kaelen! Anh nghe rõ không? Phan Đăng đã phát hiện vết máu của anh dọc theo trục thông gió số 2 qua hệ thống camera hành lang. Hắn đã dùng quyền kiểm soát tối cao từ Tháp truyền thông an ninh để phong tỏa toàn bộ hệ thống thang máy và cửa thoát hiểm chính của tòa tháp Aeterna! Lối thoát duy nhất của anh lúc này là phải băng qua hành lang kỹ thuật tầng 14 để xuống hầm lò đốt rác!”
“Tình hình... thế nào rồi?” Kaelen khàn giọng hỏi, hơi thở dốc nặng nề.
“Tệ lắm! Phan Đăng đã kích hoạt lệnh quét nhiệt toàn diện toàn bộ tầng 14 thông qua hệ thống AI Argus. Toàn bộ hành lang kỹ thuật đang ngập trong dải quét hồng ngoại dải rộng ở mức cảnh báo đỏ. Bất kỳ vật thể nào có nhiệt độ trên ba mươi bảy độ C bước vào sẽ lập tức kích hoạt bẫy điện Thunder-Grid và hệ thống phong tỏa cửa thép tự động!”
Kaelen khựng lại ở ngã rẽ chữ T của đường ống. Anh đưa tay sờ lên trán. Làn da của anh nóng hầm hập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương. Cơn sốt thần kinh cực hạn do độc tính thủy ngân rò rỉ từ nhãn cầu gương phải đang tàn phá cơ thể anh. Nhiệt độ cơ thể anh lúc này ít nhất phải đạt ba mươi chín độ rưỡi. Dưới camera quét nhiệt của Argus, anh không khác gì một ngọn đuốc sáng rực di động trong đêm tối.
“Tôi... không thể hạ sốt bằng Quy Tức Pháp được nữa,” Kaelen thở hắt ra, đôi mắt đục ngầu rỉ máu dưới lớp kính râm nứt góc. “Cơn đau đầu co thắt đang làm mất thăng bằng của tôi.”
“Anh phải vận dụng Quy tắc di chuyển trong điểm mù của camera quét nhiệt!” Giọng Minh Anh vang lên dồn dập, tiếng gõ bàn phím lạch cạch truyền qua loa thoại. “Quốc Bảo đã cung cấp sơ đồ luồng khí cho tao. Hệ thống điều hòa trung tâm của tầng 14 đang thổi ra các luồng khí lạnh mười độ C dọc theo các họng gió sát vách tường phía tây. Nếu anh di chuyển áp sát vách tường, dọc theo các vệt khí lạnh đó, thân nhiệt của anh sẽ bị hòa lẫn vào dải màu xanh lam lạnh của môi trường trên màn hình giám sát của Argus!”
“Hiểu rồi.”
Kaelen dùng gót bốt tác chiến đạp tung lưới sắt bảo vệ họng gió tầng 14, thả người rơi nhẹ nhàng xuống nền gạch vô trùng lạnh ngắt của hành lang kỹ thuật.
Không gian trước mặt anh chìm trong một màu xám xịt đơn sắc của thị lực 6/10. Những dải camera vòm màu đen của AI Argus gắn dọc trần nhà đang xoay chuyển liên tục, phát ra những tia quét hồng ngoại vô hình mà anh chỉ có thể cảm nhận được bằng sự dao động điện từ nhẹ dọc theo da mặt.
Kaelen nín thở, áp sát bả vai đang chảy máu của mình vào vách tường kim loại lạnh ngắt. Anh bước đi chậm rãi, chính xác từng bước một dọc theo luồng gió lạnh buốt đang thổi ra từ họng gió điều hòa số 1. Luồng khí mười độ C bao phủ lấy cơ thể đang sốt cao của anh, tạo thành một lớp ngụy trang nhiệt hoàn hảo trên màn hình giám sát của Argus.
*Búng.*
Kaelen khẽ búng ngón tay trái. Tiếng động sắc gọn vang lên, sóng âm va đập vào các vách tường bọc chì và dội ngược lại màng nhĩ anh. Trong tâm trí Kaelen, một sơ đồ cấu trúc không gian ba chiều bắt đầu dựng lên từ những tiếng vọng âm thanh, bù đắp cho thị lực nhòe nhoẹt đơn sắc. Anh phán đoán được khoảng cách đến camera Argus tiếp theo là mười lăm mét.
“Tốt lắm, Kaelen! Anh đang di chuyển rất tốt trong điểm mù!” Minh Anh thì thầm qua bộ đàm. “Cứ giữ đúng nhịp điệu đó. Còn ba họng gió nữa là anh sẽ tiếp cận được cửa sập dẫn xuống hầm lò đốt rác của Anh Năm.”
Nhưng ở đầu dây bên kia, tại Tháp truyền thông an ninh tối cao, Phan Đăng đang đứng im lặng trước hàng chục màn hình giám sát Argus. Đôi mắt sắc lạnh như dao cạo của gã cựu cảnh sát hình sự nheo lại khi quan sát biểu đồ nhiệt của tầng 14. Dù hình ảnh nhiệt của Kaelen đã bị luồng khí lạnh che giấu, nhưng trực giác săn mồi sắc bén của Phan Đăng vẫn nhận ra một sự bất thường cực nhỏ: luồng khí lạnh từ họng gió số 4 đang có sự biến thiên áp suất nhẹ do có vật cản di động cản gió.
Gã khẽ mỉm cười lạnh lùng, đưa bàn tay đeo găng da mỏng gõ nhẹ lên bàn phím điều khiển trung tâm.
“Trần Khánh Lâm. Mày nghĩ mày có thể qua mắt được tao bằng trò ngụy trang nhiệt rẻ tiền đó sao?”
Phan Đăng kích hoạt lệnh cưỡng bức off-grid, đóng toàn bộ hệ thống van điều hòa tự động của khu vực hành lang phía tây tầng 14.
*CẠCH... UỲNH...*
Tiếng đóng van cơ học dội lại khô khốc dọc theo đường ống dẫn khí. Ngay lập tức, tiếng rít đều đặn của hệ thống thông gió tắt lịm. Luồng khí lạnh mười độ C đang bao bọc lấy cơ thể Kaelen biến mất hoàn toàn trong vòng nửa giây. Bầu không khí hành lang kỹ thuật lập tức nóng lên dồn dập, giải phóng toàn bộ nhiệt lượng ba mươi chín độ rưỡi từ cơ thể đang sốt cao của anh ra không gian xung quanh.
Một họng gió điều hòa bất ngờ bị đóng van tự động từ Tháp an ninh, làm biến mất luồng khí lạnh ngụy trang ngay khi Kaelen đang đứng dưới tầm quét của camera nhiệt chính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!