Nhạc nềnSakuya2

Đột Phá Lưới Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những tiếng nện búa thủy lực nặng nề từ phía ngoài cửa thép dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen Cross, tạo thành những luồng chấn động cơ học khô khốc chạy dọc theo vách tường bọc chì của kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ.


*UỲNH! UỲNH!*


Cánh cửa ngăn cháy dày bản bắt đầu biến dạng, các gờ thép chịu lực rên rỉ dưới áp lực ngàn cân của thiết bị phá dỡ cơ giới. Trong không gian tối tăm chỉ được chiếu sáng bởi những vệt sáng xám bạc chớp tắt từ đèn báo động khẩn cấp, thế giới qua con mắt trái của Kaelen hoàn toàn là một bức tranh đơn sắc xám xịt. Thị lực 6/10 bị mù màu lục hoàn toàn vĩnh viễn biến những chiếc kẹp hồ sơ màu xanh lá cây – di sản nghiên cứu cả đời của cha anh, Trần Khánh Sơn – thành những chiếc hộp màu xám tro chết chóc.


H hốc mắt phải của anh, thấu kính phân cực nano dải phổ ngược của Lão Bản đang găm chặt vào mô giác mạc bị rách nhẹ. Cơn viêm màng bồ đào cấp tính bùng phát do nước kênh ô nhiễm và hóa chất rò rỉ đang thiêu đốt hệ thần kinh thùy chẩm của anh bằng những cơn đau buốt nhói như có kẻ đóng đinh nung đỏ vào đại não. Những giọt lệ máu màu đỏ sẫm âm thầm rỉ ra từ khóe mắt, nóng hổi và đặc quánh, trượt qua lớp băng gạc bọc chì mỏng rồi nhỏ xuống bả vai áo măng tô tác chiến đen đã đẫm máu từ vết rách cơ vai phải.


“Cậu... Cậu Lâm... Chúng ta không thoát được đâu...”


Tiếng Chị Thảo run rẩy vang lên từ phía sau tủ sắt số 4. Người phụ nữ thủ thư bốn mươi tuổi đang co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu dưới ánh sáng xám bạc chớp tắt. Nỗi sợ hãi tột độ trước họng súng của đặc nhiệm tập đoàn đang nghiền nát chút lý trí cuối cùng của cô.


Kaelen khẽ điều hòa lại nhịp thở bằng Quy Tức Pháp của Sư sư phụ Lý. Anh hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi trong lồng ngực để dồn toàn bộ lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại vào các nhóm cơ, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Nhịp tim hiển thị trên chiếc máy tạo nhịp giả lập dán trên ngực trái của anh lập tức được ép xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của một gián điệp chuyên nghiệp trỗi dậy trong huyết quản.


“Chị Thảo, nghe tôi nói,” Kaelen khàn giọng, giọng nói trầm thấp nhưng mang một sức nặng uy nghiêm khiến Chị Thảo khẽ ngẩng đầu lên. “Trốn chặt sau tủ sắt đó. Bất kể nghe thấy tiếng động gì, tuyệt đối không được nhìn ra ngoài. Tôi đã hứa với cha tôi, và tôi hứa với chị, tôi sẽ đưa công thức vắc-xin này ra ngoài an toàn.”


Bàn tay trái của anh khẽ luồn vào túi ngực áo măng tô, chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét. Vết trầy xước sâu trên lớp màng chì bảo vệ do va chạm khóa kéo lúc vội vã nhét vào đang gợn lên dưới đầu ngón tay anh. Anh biết rõ, năm mươi phần trăm dữ liệu giải mã dải tần laser và ảnh chụp công thức vắc-xin gốc nằm trong đó đang đối mặt với rủi ro rò rỉ hoặc mất mát do lỗi vật lý này. Anh không được phép thất bại ở đây.


*RẮC! UỲNH!*


Cú đập cuối cùng của búa thủy lực bẻ gãy hoàn toàn chốt khóa cơ học của cửa chính. Cánh cửa thép nặng nề bật tung ra phía sau, đập mạnh vào vách tường tạo ra một tiếng động chói tai. Khói bụi công nghiệp và ánh sáng chói lòa từ những chiếc đèn pin chiến thuật Surefire của đặc nhiệm tràn vào phòng đệm như một cơn lũ quét.


“Bắn! Khống chế mục tiêu ngay lập tức!”


Tiếng gầm khàn đặc của đặc nhiệm Lê Hùng vang lên ngay cửa. Ngay lập tức, ba tên đặc nhiệm thuộc đội phản ứng nhanh Aegis-1, trang bị giáp sợi carbon đen nhám chống đạn và mũ bảo hiểm kín mặt, tràn vào phòng. Những luồng đạn điện từ khẩu súng bắn điện cao áp chuyên dụng của chúng xé rách không khí, phóng ra những tia chớp điện xanh lam – mà dưới mắt Kaelen chỉ là những vệt sáng trắng bạc chói mắt – rít lên chát chúa dọc theo các dãy kệ sắt.


Kaelen không lùi lại. Anh vận dụng kỹ năng Né tránh Laser Tự động, uốn người một góc ba mươi độ theo ký ức cơ bắp để tránh luồng đạn điện đầu tiên găm vào vách thạch cao phía sau. Sức mạnh bả vai phải bị giảm bốn mươi phần trăm do rách cơ sâu khiến anh nhói đau đến mức suýt mất thăng bằng, nhưng ý chí sắt đá đã cưỡng chế cơ thể anh hoạt động vượt qua giới hạn vật lý.


Anh lướt nhanh đến dãy kệ hồ sơ sắt khổng lồ nặng hơn hai trăm ký chứa đầy các hộp tài liệu giấy cũ ở lối đi chính.


“Lên!”


Kaelen gầm khẽ, dùng cả hai tay bám chặt vào khung thép chịu lực của kệ. Vết rách cơ vai phải rách sâu thêm, máu tươi phun ra ướt đẫm bả vai áo tác chiến đen, tạo ra một cơn đau thấu xương tủy dọc theo hệ thần kinh trung ương. Nhưng bằng một lực quán tính cơ thể phi thường kết hợp với sức mạnh bộc phát từ Quy Tức Pháp, anh giật mạnh chiếc kệ về phía trước.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Chiếc kệ sắt khổng lồ đổ sụp xuống, kéo theo hàng ngàn tập tài liệu giấy cũ rơi vãi như một cơn mưa xám xịt trong bóng tối. Tiếng kim loại va chạm rầm rầm đè bẹp hoàn toàn hướng tiến công của hai tên đặc nhiệm tiên phong, chặn đứng lối đi duy nhất của đội hình Aegis-1. Những luồng đạn điện của chúng bị các tập tài liệu giấy dày – vốn là chất điện môi cách điện tự nhiên – hấp thụ hoàn toàn, dập tắt các tia lửa điện cao áp.


“Thằng khốn!” Lê Hùng chửi thề phía sau đống đổ nát, cố gắng dùng báng súng đẩy các thanh sắt ra.


Nhưng một tên đặc nhiệm Aegis-1 có vóc dáng nhỏ gọn hơn đã kịp thời lách qua khe hở hẹp giữa kệ sắt đổ và vách tường, giơ cao khẩu súng điện áp sát Kaelen.


Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mét.


Kaelen không cho đối phương cơ hội bóp cò. Anh áp dụng kỹ thuật Cận chiến Không gian Hẹp (CQC) đã được tôi luyện từ thời còn ở Cục tình báo cũ. Chân trái anh làm trụ, anh lướt một nhịp chuẩn xác vào điểm mù bên sườn trái của tên đặc nhiệm. Bàn tay trái của anh vươn ra như một chiếc gọng kìm thép, chộp lấy cổ tay cầm súng của đối phương, bẻ ngược một góc chín mươi độ bằng lực quán tính cơ thể.


*RẮC!*


Một tiếng gãy xương khô khốc vang lên dưới lớp giáp bảo hộ. Khẩu súng điện rơi khỏi tay tên đặc nhiệm. Không để đối phương kịp phát ra tiếng kêu, Kaelen xoay người, thúc mạnh cùi chỏ trái vào chấn thủy của hắn, đồng thời dùng tay phải khóa chặt cổ họng và thực hiện đòn bẻ khớp cổ nhanh gọn.


Thao tác diễn ra chớp nhoáng trong vòng đúng ba giây. Tên đặc nhiệm Aegis-1 tiên phong đổ sụp xuống sàn nhà vô trùng bọc chì mà không kịp phát ra một tiếng động lớn nào.


Kaelen nhanh tay thu hồi khẩu súng điện cao áp chuyên dụng và bộ đàm nội bộ từ người tên bị hạ gục. Anh áp sát tai vào bộ đàm, tiếng Phan Đăng từ Tháp truyền thông an ninh đang ra lệnh dồn dập qua loa thoại:


“Lê Hùng! Hệ thống Argus vừa phát hiện có sự sụt áp điện áp lớn ở khu vực phía tây tầng hai mươi tám. Tên gián điệp đang cố gắng kéo dài thời gian để hủy tài liệu! Sử dụng hỏa lực điện tối đa để áp chế!”


Kaelen giơ khẩu súng điện vừa cướp được, bắn ba phát liên tiếp qua khe hở của kệ sắt đổ để áp chế ngược lại đội hình của Lê Hùng. Những luồng điện cao áp nổ chát chúa, ép bọn đặc nhiệm phía sau phải lùi lại che chắn.


Anh quay lại, chạy nhanh về phía góc phòng lưu trữ, nơi đặt cửa sập dẫn vào Trục thông gió đứng số 2 trên trần nhà. Đây là con đường thoát hiểm duy nhất còn lại, dù anh biết rõ Phan Đăng đã cho bơm khí gây mê Halothane vào đường ống.


“Chị Thảo! Lên trước!” Kaelen hét lên, anh dùng tua-vít chuyên dụng tháo nhanh lưới sắt bảo vệ cửa sập kỹ thuật trong vòng mười giây.


Anh nâng Chị Thảo lên, giúp cô bám vào nấc thang sắt đầu tiên bên trong trục đứng tối tăm. Khí gây mê Halothane bắt đầu rò rỉ nhẹ qua cánh van chặn lửa, mang theo một mùi hóa chất hắc ín lạnh buốt khiến Chị Thảo khẽ ho sặc sụa.


“Cậu Lâm... còn cậu thì sao?” Chị Thảo ngoảnh lại nhìn anh với ánh mắt đầy dằn vặt.


“Tôi sẽ lên ngay sau chị. Đi mau!”


Nhưng ngay khoảnh khắc Kaelen vừa bám tay vào gờ sắt cửa sập để leo lên, đặc nhiệm Lê Hùng phía sau đã đẩy văng dãy kệ hồ sơ đổ nát. Gương mặt trọc lốc với vết sẹo dài sau gáy của gã lộ ra dưới ánh sáng đỏ của đèn báo động, đầy sự hung hãn và tàn nhẫn.


“Mày không thoát được đâu, Kaelen Cross!”


Lê Hùng hét lên, gã giơ khẩu súng bắn điện cao áp chuyên dụng cỡ lớn, hướng thẳng vào kết cấu trần thạch cao xung quanh cửa sập trục thông gió đứng số 2 và bóp cò liên tục.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những luồng điện cao áp cường độ cực lớn găm thẳng vào khung thép chịu lực của trần nhà, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những tia lửa điện bắn ra tung tóe. Kết cấu trần thạch cao vốn đã bị yếu đi sau vụ nổ trước đó lập tức bị quá tải điện áp và sụp đổ hoàn toàn.


Tiếng súng điện nổ chát chúa sau lưng làm sập một phần trần thạch cao, chặn đứng lối thoát duy nhất của Chị Thảo ngay khi Kaelen vừa leo lên cửa sập trục thông gió.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!