Nhạc nềnSakuya2

Nút Thắt Lịch Sử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay trái của Kaelen Cross, chằng chịt những vết bỏng rát và rách da do ma sát với dây cáp thép từ cú trượt dài sinh tử trước đó, khẽ run lên khi đón lấy tập hồ sơ từ tay Chị Thảo. Dưới nhãn quan đơn sắc của thị lực 6/10 đã bị mù màu lục hoàn toàn vĩnh viễn, thế giới xung quanh anh chỉ còn là những mảng khối xám xịt tương phản mạnh mẽ. Tập hồ sơ giấy bọc da vốn mang màu xanh lục nhạt – màu của sự sống và hy vọng mười năm trước – giờ đây hiện lên trước mắt anh dưới một sắc xám tro lạnh lẽo, u tối như một chiếc quan tài lịch sử bị chôn vùi.


“Cảm ơn chị,” Kaelen khàn giọng nói. Giọng anh đặc quánh bởi cơn sốt thần kinh đang âm ỉ thiêu đốt các tế bào sọ não.


Mắt phải của anh, bên dưới lớp thấu kính phân cực nano dải phổ ngược của Lão Bản, nhói lên một cơn đau buốt tột cùng. Chất dịch bảo quản Alpha-3 rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải hòa lẫn với lệ máu ấm nóng, trượt dài xuống gò má tái nhợt như một vệt mực đen sẫm trong bóng tối. Anh không thể đeo kính râm trong căn phòng này; anh cần từng chút ánh sáng huỳnh quang yếu ớt từ chiếc đèn bàn của Chị Thảo để điều tiết con mắt trái còn lại.


Kaelen đặt tập hồ sơ lên mặt bàn gỗ sồi cũ kỹ. Với sự giúp đỡ của Chị Thảo, dải băng keo niêm phong màu đỏ sẫm – thứ mà anh chỉ nhìn thấy như một vệt đen chết chóc – bị xé ra với một tiếng *xoạc* khô khốc. Bụi giấy mốc và mùi mực in từ mười năm trước bay lên, xộc thẳng vào cánh mũi, mang theo hơi thở của quá khứ, của người cha quá cố Trần Khánh Sơn.


Anh lật trang giấy đầu tiên. Những dòng chữ viết tay bằng mực xanh quen thuộc của cha hiện ra. Nét chữ thanh mảnh nhưng vô cùng cứng cỏi, ghi lại những ngày đầu tiên của Dự án Gene-Vault. Kaelen lướt nhanh qua các trang tài liệu, thính giác nhạy bén của anh vẫn không ngừng cảnh giác, lắng nghe tiếng o o nhỏ của các thiết bị điện tử trong phòng đệm ngoài hành lang.


Nhưng khi lật đến trang thứ bốn mươi hai, bước chân của Kaelen đột ngột khựng lại. Đôi mắt trái của anh mở to, lồng ngực phập phồng dồn dập.


“Cái gì thế này...” Kaelen lầm bầm, các ngón tay siết chặt lấy mép giấy ố vàng đến mức làm nó nhăn nhúm.


Trước mắt anh là bản đồ chuỗi gen biến thể của virus dịch sốt đỏ thế hệ đầu tiên, bên cạnh là các ghi chú đối chiếu bằng mực đỏ của cha anh và chữ ký phê duyệt gốc của CEO Trịnh Hoàng. Dưới sự phân tích của trí tuệ gián điệp lão luyện, các ký hiệu hóa học và thuật toán protein hiện lên một sự thật chấn động, tàn khốc đến mức khiến toàn thân Kaelen lạnh toát.


Biến thể virus dịch sốt đỏ hiện tại – mã nguồn ‘Aeterna-V10’ – thực chất không phải là một sự đột biến tự nhiên như tập đoàn vẫn rêu rao trên truyền thông chính thống. Nó đã bị Trịnh Hoàng và Hội đồng khoa học biến chất chủ động chỉnh sửa gen. Chúng đã cố ý chèn vào một chuỗi peptide nhân tạo có khả năng vô hiệu hóa hoàn toàn các thụ thể kháng thể tự nhiên của cơ thể người.


Ý đồ của chúng vô cùng hiển nhiên và tàn bạo: biến dịch sốt đỏ thành một căn bệnh không thể tự chữa khỏi, buộc người dân nghèo tại khu ổ chuột Quận 9 phải phụ thuộc vĩnh viễn vào các loại thuốc điều trị triệu chứng đắt đỏ do Aeterna độc quyền phân phối. Và tàn độc hơn thế, bản kế hoạch tái cấu trúc dân cư đi kèm chỉ rõ, dịch bệnh này sẽ là công cụ hoàn hảo để xóa sổ tám mươi phần trăm dân cư nghèo khổ tại Quận 9, giải phóng mặt bằng sạch cho dự án siêu đô thị công nghệ mới của chúng.


“Vy...” Kaelen nghẹn ngào thốt lên, một cơn đau nhói từ sâu trong tim dội lên, lấn át cả nỗi đau thể xác ở hốc mắt.


Anh nhìn thấy mã số bệnh nhân của em gái mình – Trần Khánh Vy – nằm ngay trang sau, trong danh sách những vật thử nghiệm lâm sàng đầu tiên bị ép buộc tiêm virus thử nghiệm. Vy đã qua đời mười năm trước không phải vì sự bất lực của y học, mà vì cô bé bị chọn làm công cụ để Trịnh Hoàng đo lường độc tính của chuỗi peptide biến đổi. Vy đã chết vì sự cố ý đẩy nhanh tiến độ của gã tài phiệt máu lạnh đó.


“Họ... họ đã giết con bé,” Kaelen nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm chuyển động ken két. Máu độc từ khóe mắt phải lại rỉ ra nóng hổi, thấm đẫm lớp gạc bọc chì. Ngọn lửa căm thù bùng cháy trong lòng anh, xua tan hoàn toàn cơn sốt lạnh đang hành hạ cơ thể.


Chị Thảo đứng bên cạnh, nhìn thấy biểu cảm kinh hoàng và giọt lệ máu của Kaelen, cô run rẩy hỏi: “Cậu Lâm... có chuyện gì thế? Tập tài liệu đó... nói gì?”


“Chúng đã cố ý tạo ra dịch bệnh này, Chị Thảo,” Kaelen ngước mắt nhìn cô, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết. “Cha tôi đã phát hiện ra điều đó mười năm trước và chế tạo vắc-xin sạch để trung hòa chuỗi peptide độc hại này. Đó là lý do họ giết ông ấy và niêm phong tập hồ sơ này.”


Đúng lúc đó, trước khi Chị Thảo kịp tiêu hóa sự thật kinh hoàng ấy, hệ thống loa thông báo âm trần của kho lưu trữ đột ngột phát ra một tiếng rít nhẹ, tiếp theo là tiếng còi báo động đỏ vang lên réo rắt, xé toạc không gian tĩnh mịch của tầng hai mươi tám.


*O O O... O O O...*


Ánh đèn huỳnh quang trắng trên trần nhà vụt tắt, thay thế bằng hệ thống đèn báo động khẩn cấp xoay tròn, chớp tắt liên tục. Dưới nhãn quan đơn sắc của Kaelen, những luồng sáng đỏ rực của đèn báo động biến thành những vệt sáng xám bạc chói lòa, quét liên tục qua các dãy kệ sắt, tạo ra những bóng đen dài nhảy múa điên cuồng trên vách tường.


“Cảnh báo an ninh cấp độ 1! Phát hiện sự can thiệp vật lý tại trục thông gió đứng số 2. Hệ thống phong tỏa khẩn cấp đã được kích hoạt từ trung tâm!” Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI Argus vang dội khắp căn phòng.


Kaelen giật mình. Anh áp sát ngón tay vào chiếc tai nghe siêu nhỏ mã hóa vệ tinh: “Minh Anh! Chuyện gì đang xảy ra?”


“Kaelen! Chạy ngay đi!” Giọng Minh Anh truyền đến qua loa thoại, dồn dập và đầy hoảng loạn. “Phan Đăng đang ngồi ở Tháp truyền thông an ninh. Máy quét của hắn vừa phát hiện vết máu tươi rỉ ra dọc theo nấc thang sắt của trục thông gió đứng số 2! Hắn đã đối chiếu DNA và xác định vết máu đó là của anh! Hắn biết anh đang ở tầng hai mươi tám!”


Kaelen nghiến răng. Vết rách cơ vai phải chảy máu đẫm áo măng tô trong lúc anh đạp cửa sập ban nãy đã trở thành vết máu dẫn đường cho kẻ thù. Phan Đăng – gã thợ săn lão luyện với trực giác nhạy bén – đã không bỏ qua bất kỳ sơ hở nhỏ nào.


“Phan Đăng đã ra lệnh đóng toàn bộ cửa thép ngăn cháy của kho lưu trữ giấy cũ!” Minh Anh hét lên qua tai nghe. “Anh chỉ có đúng ba mươi giây trước khi hệ thống khóa cứng!”


Kaelen không hề hoảng loạn. Trong giây phút sinh tử, bộ óc của một chuyên gia gián điệp hoạt động với sự chuẩn xác lạnh lùng. Anh nhanh chóng rút chiếc máy quét ảnh cầm tay bọc chì từ đai lưng tác chiến, áp sát vào tập hồ sơ giấy của cha.


“Chị Thảo, đứng sát vào sau tôi!” Kaelen ra lệnh.


Anh bấm nút kích hoạt máy quét. Luồng ánh sáng xanh quét của thiết bị lướt nhanh qua từng trang giấy ố vàng, chụp lại năm phần trăm thuật toán gấp nếp protein quyết định vắc-xin sạch. Dữ liệu số hóa được truyền trực tiếp và lưu trữ an toàn vào chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét dắt trong túi ngực áo măng tô của anh.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Tiếng hệ thống cửa sập thép ngăn cháy dọc hành lang ngoài bắt đầu hạ xuống rầm rầm. Tiếng kim loại va chạm vào nền bê tông dội lại như những tiếng sấm sét báo tử.


Kaelen nhìn lên cửa sập kỹ thuật của Trục thông gió đứng số 2 trên trần nhà, định bắn sợi cáp để leo ngược trở lại. Nhưng ngay lập tức, giọng Minh Anh lại vang lên, cắt đứt hy vọng cuối cùng:


“Không được leo lên trục thông gió, Kaelen! Phan Đăng đã cho bơm khí gây mê Halothane liều cao vào toàn bộ đường ống của trục đứng số 2 rồi! Nếu anh leo lên, anh sẽ ngất xỉu trong vòng mười giây và rơi tự do xuống cánh quạt hút khí phía dưới!”


Lối thoát hiểm duy nhất bằng đường ống thông gió đã bị phong tỏa hoàn toàn. Phan Đăng đã b bịt kín mọi ngả đường rút lui của anh dưới lòng đất.


“Chúng ta phải đi cửa chính,” Kaelen nói, giọng anh trầm xuống đầy quyết đoán. Anh nhanh chóng nhét chiếc máy quét cầm tay vào túi tác chiến. Trong lúc vội vã dưới áp lực thời gian đếm ngược, chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì trong túi ngực bị cọ xát mạnh vào khóa kéo kim loại, tạo ra một vết trầy xước sâu trên lớp màng chì bảo vệ, đe dọa rò rỉ một phần dữ liệu giải mã gen vừa sao chép.


Anh nắm lấy cổ tay Chị Thảo, dắt cô chạy nhanh về phía cửa chính của kho lưu trữ giấy cũ.


Nhưng họ chỉ mới đi được nửa đường giữa những dãy kệ sắt khổng lồ thì một tiếng động cơ học nặng nề, khô khốc vang lên từ phía lối ra.


*UỲNH! RẮC!*


Cánh cửa thép phòng cháy dày bản dẫn ra hành lang chính của tầng hai mươi tám đã sập xuống hoàn toàn. Tiếng chốt thép của cửa phòng lưu trữ sập xuống khô khốc, khóa chặt vào các gờ đá polymer, cô lập hoàn toàn Kaelen và Chị Thảo bên trong căn hầm giấy cũ tối tăm.


Không gian rơi vào một sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng còi báo động đỏ vẫn rú rít đều đặn bên ngoài vách tường cách âm bọc chì.


Kaelen đứng im lặng trong bóng tối đơn sắc xám xịt. Thính giác nhạy bén của anh đột ngột khóa chặt vào những âm thanh truyền qua lớp cửa thép dày.


*Cộp! Cộp! Cộp!*


Tiếng bước chân bốt thép dồn dập, nặng nề của lực lượng đặc nhiệm bảo an đang áp sát ngoài hành lang. Nhịp điệu bước chân vô cùng chuẩn xác, dứt khoát – đó là đội tuần tra phản ứng nhanh Aegis-1 do Đội trưởng đặc nhiệm Lê Hùng trực tiếp chỉ huy.


“Bao vây toàn bộ khu vực cửa chính!” Tiếng Lê Hùng vang lên khàn đặc, đầy sát khí qua hệ thống loa intercom gắn ngoài cửa phòng lưu trữ. “Mang búa thủy lực và thiết bị phá sóng dải rộng đến đây! Phan Đăng ra lệnh bắt sống nghi phạm Trần Khánh Lâm và tiêu hủy toàn bộ tài liệu liên quan!”


Kaelen quay sang nhìn Chị Thảo. Gương mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng xám bạc chớp tắt của đèn báo động, đôi mắt sau cặp kính lão đầy sự sợ hãi nhưng vẫn giữ một nét kiên định kỳ lạ. Cô không hề hối hận vì đã giúp đỡ anh.


“Trốn sau kệ sắt số 4, Chị Thảo,” Kaelen thì thầm, giọng nói anh lạnh lùng nhưng mang một sự bảo bọc tuyệt đối. “Bất kể chuyện gì xảy ra, đừng bước ra ngoài.”


Anh từ từ đưa tay xuống hông, siết chặt chuôi con dao găm titan lạnh ngắt. Con mắt trái đơn sắc của anh nheo lại, khóa chặt vào cánh cửa thép đang bắt đầu rung lên bần bật dưới những cú đập đầu tiên của búa thủy lực từ phía đặc nhiệm Lê Hùng ngoài hành lang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!