Người Giữ Hồ Sơ
Tiếng gầm rú xé gió của cánh quạt hút khí khổng lồ dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen Cross, báo hiệu ranh giới sinh tử chỉ còn tính bằng giây. Dưới lòng trục đứng tối tăm, luồng áp suất âm khổng lồ từ động cơ dự phòng vừa khởi động lại đang cuộn lên như một cơn bão cơ khí, tạo ra sức hút kinh hoàng kéo tuột mọi vật thể xuống phía dưới. Sợi cáp siêu nhẹ bọc chì căng lên bần bật, phát ra tiếng rít chói tai khi phải chịu đựng trọng lượng cơ thể Kaelen dưới sức kéo của dòng khí.
Bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau co thắt dữ dội. Vết rách cơ sâu từ những cuộc cận chiến trước đó bị kéo căng cực hạn, máu tươi ấm nóng tuôn ra ướt đẫm lớp băng gạc bọc chì, thấm qua lớp áo tác chiến đen rồi nhỏ giọt xuống khoảng không vô định phía dưới. Lòng bàn tay trái của anh bỏng rát, da thịt bị mài rách do ma sát trực tiếp với dây cáp thép siêu mảnh. Sức mạnh thể chất của anh đang sụt giảm nghiêm trọng, chỉ còn chưa đầy sáu mươi phần trăm. Đầu gối anh run lên bần bật dưới áp lực của cơn sốt thần kinh đang tàn phá đại não.
*Không được buông tay. Chỉ còn một cơ hội duy nhất.*
Kaelen nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm chuyển động ken két. Anh vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, nín thở hoàn toàn để dồn toàn bộ dưỡng khí còn lại vào các nhóm cơ chân. Chân trái anh làm trụ, đạp mạnh vào gờ sắt nhô ra của thành ống, trong khi chân phải co lên, dùng hết lực quán tính còn lại thúc mạnh gót bốt tác chiến bọc thép vào chốt khóa của cửa sập kỹ thuật tầng hai mươi tám.
*RẮC! UỲNH!*
Cú đạp ngàn cân bằng ký ức cơ bắp chuẩn xác bẻ gãy hoàn toàn chốt khóa cơ học đã rỉ sét. Cánh cửa sập kỹ thuật bằng thép dày bật tung ra phía sau. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở, lực hút của cánh quạt phía dưới đạt đến đỉnh điểm, kéo giật cơ thể Kaelen xuống dưới. Bằng một phản xạ sinh tồn lạnh lùng, Kaelen buông tay trái khỏi sợi cáp, dùng cả hai chân đạp mạnh vào vách ống đối diện để tạo lực phản chấn, phóng người lao thẳng qua khe hở của cửa sập kỹ thuật.
Thân hình cao gầy của anh rơi tự do, lăn mấy vòng trên nền sàn nhà bám đầy bụi bặm trước khi va mạnh vào một dãy kệ sắt cũ kỹ. Cánh cửa sập kỹ thuật tự động đóng sập lại theo lực lò xo phản hồi, cắt đứt hoàn toàn tiếng gầm rú kinh hoàng của cánh quạt hút khí phía sau.
Không gian đột ngột rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng của Kaelen vang lên trong bóng tối.
Kaelen nằm im trên sàn nhà lạnh ngắt trong vòng mười giây để điều hòa lại nhịp tim. Mắt phải của anh, dưới lớp thấu kính phân cực nano dải phổ ngược của Lão Bản, đang bỏng rát tột cùng như bị gí sắt nung đỏ. Chất dịch bảo quản Alpha-3 rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải hòa lẫn với lệ máu ấm nóng trượt dài xuống gò má tái nhợt, tạo ra một cảm giác buốt lạnh thấu xương dọc theo dây thần kinh thị giác lên tận thùy chẩm. Thế giới qua nhãn quan đơn sắc của thị lực 6/10 chỉ còn là những khối hình xám xịt, nhòe nhoẹt và u tối. Hoàn toàn không có màu sắc. Chỉ có hai tông màu đen trắng tương phản mạnh mẽ phản chiếu sự cô độc đến lạnh người của một kẻ độc hành mang nợ máu.
Anh gượng dậy, tay trái bám chặt vào cạnh kệ sắt để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run lên vì sốt cao. Anh đưa tay lên khóe mắt, nhẹ nhàng lau đi vệt máu độc đang rỉ ra dưới kính râm, rồi nheo mắt quan sát xung quanh.
Đây là Kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ của chi nhánh Tân San Francisco. Căn phòng rộng khoảng một trăm mét vuông, ngập tràn những dãy kệ sắt khổng lồ xếp san sát nhau, chứa hàng ngàn hộp tài liệu bằng bìa các-tông ố vàng, bám đầy bụi bặm của thời gian. Mùi giấy cũ mốc và mùi mực in công nghiệp từ nhiều thập kỷ trước xộc thẳng vào mũi anh, khô khốc và tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí vô trùng, nồng nặc mùi dung môi hóa chất của các phòng thí nghiệm hiện đại phía dưới.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên từ phía góc phòng, nơi đặt chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ kỹ. Kaelen lập tức đứng im, nín thở. Thính giác nhạy bén của anh khóa chặt nguồn phát âm thanh.
Một bóng người phụ nữ đang đứng sững sờ bên cạnh chiếc bàn gỗ. Đó là Chị Thảo, người quản lý kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ của chi nhánh. Chị Thảo trạc bốn mươi tuổi, mái tóc búi cao gọn gàng bằng một chiếc kẹp nhựa cũ, chiếc áo len dệt kim màu xám dính vài vệt bụi trắng. Trên chiếc bàn làm việc của cô, màn hình máy tính terminal đời cũ đang nhấp nháy ánh sáng xám bạc của thông báo hệ thống.
Trên màn hình, một biểu tượng đỏ rực đang nhấp nháy liên tục cùng dòng chữ viết hoa lạnh lùng: “CẢNH BÁO AN NINH CẤP ĐỘ 1: TRUY NÃ ĐỎ TOÀN TÒA NHÀ - NGHI PHẠM: TRẦN KHÁNH LÂM - PHÒNG THÍ NGHIỆM SỐ 4. ĐÃ KÍCH HOẠT QUY TRÌNH PHONG TỎA.”
Chị Thảo nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi từ từ quay đầu lại phía cửa sập kỹ thuật. Đôi mắt sau cặp kính lão gọng đen của cô mở to ra vì kinh hoàng khi nhìn thấy một bóng đen cao gầy, mặc trang phục tác chiến đen bó sát, bả vai phải đẫm máu và gương mặt che kín sau chiếc kính râm bản to đang đứng sừng sững giữa những dãy kệ hồ sơ.
“Lâm... Trần Khánh Lâm?” Giọng Chị Thảo run bắn lên, vỡ vụn ra trong không gian tĩnh mịch.
Theo bản năng sinh tồn, cô lùi lại một bước sát bàn làm việc. Bàn tay phải của cô từ từ hạ xuống dưới gầm bàn, hướng thẳng về phía nút báo động khẩn cấp màu đỏ được thiết kế ẩn phía dưới mặt gỗ. Chỉ cần một cú nhấn nhẹ, hệ thống còi báo động của Phan Đăng sẽ ngay lập tức phong tỏa cứng tầng hai mươi tám, và đội đặc nhiệm Aegis-1 của Lê Hùng sẽ ập vào trong vòng chưa đầy ba mươi giây.
Kaelen đứng im lặng. Đại não anh đang hoạt động với công suất tối đa để phân tích các biến số chiến thuật.
*Nếu mình sử dụng bạo lực khống chế cô ấy...*
Sức mạnh cánh tay phải bị giảm bốn mươi phần trăm do rách cơ vai, nhưng với kỹ năng CQC của một cựu gián điệp, anh vẫn có thể bẻ gãy cổ tay cô trước khi cô chạm vào nút bấm. Nhưng Kaelen biết rõ, bất kỳ sự kháng cự vật lý hay tiếng hét thất thanh nào của Chị Thảo cũng sẽ ngay lập tức kích hoạt cảm biến âm thanh nhạy bén được lắp đặt dọc hành lang ngoài. Hơn nữa, Chị Thảo không phải là kẻ thù. Cô chỉ là một con người bình thường, một thủ thư bị tập đoàn bỏ quên trong kho lưu trữ giấy cũ nát này. Anh không đến đây để giết hại những người vô tội.
Anh chọn cách thuyết phục đạo đức. Đây là một quyết định mạo hiểm, đánh đổi bằng chính an toàn tính mạng của anh, nhưng đó là con đường duy nhất để lấy được tài liệu mà không để lại vết dấu kỹ thuật số.
Kaelen từ từ hạ hai tay xuống ngang hông, lòng bàn tay mở ra hướng về phía Chị Thảo để thể hiện sự không đe dọa vũ lực. Anh bước lên nửa bước, giữ một khoảng cách an toàn năm mét, giọng nói khàn đặc nhưng trầm tĩnh và vô cùng dứt khoát vang lên:
“Chị Thảo. Đừng bấm nút.”
Chị Thảo giật mình, ngón tay cô đã chạm vào bề mặt nhựa lạnh ngắt của nút báo động dưới gầm bàn. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc kính râm đen của anh, lồng ngực phập phồng dồn dập vì sợ hãi: “Cậu... cậu là gián điệp? Bản tin truy nã nói cậu đã đánh cắp mẫu virus nguy hại... Cậu muốn phá hủy nơi này sao?”
“Tôi không đến để phá hoại,” Kaelen cất giọng trầm ấm, cố gắng dùng kỹ năng Giả dạng Hành vi Khoa học để tạo ra sự tin tưởng chuyên môn. “Tôi đến đây để lấy lại những gì thuộc về cha tôi. Và để cứu sống những đứa trẻ đang chết dần ở ngoài kia.”
“Cha cậu? Cha cậu là ai? Tại sao tài liệu của cha cậu lại ở đây?” Chị Thảo hỏi dồn dập, ngón tay vẫn giữ nguyên trên nút bấm, ánh mắt đầy hoài nghi và cảnh giác.
Kaelen hít một hơi thật sâu. Anh đưa tay trái lên, từ từ tháo chiếc Kính râm phân cực ngược đặc biệt ra khỏi gương mặt.
Chị Thảo khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, bàn tay cô run rẩy suýt chút nữa đã nhấn sụp nút báo động.
Hốc mắt phải của Kaelen đang sưng tấy đỏ rực. Nhãn cầu gương tráng bạc phản quang màu bạc lạnh lẽo dưới ánh sáng huỳnh quang yếu ớt của phòng kho, xuất hiện một vết nứt nhỏ li ti ở rìa ngoài đang rỉ ra những giọt lệ máu màu đỏ sẫm. Đôi mắt đục ngầu, mất đi tiêu cự tự nhiên và không hề phản xạ với ánh sáng thường, toát ra một vẻ bi tráng và đau đớn thể xác đến cực hạn. Đó là đôi mắt của một người đã chấp nhận đánh đổi toàn bộ ánh sáng của cuộc đời mình để đổi lấy một khế ước bằng máu.
“Tôi là con trai của Trần Khánh Sơn,” Kaelen nhìn thẳng vào Chị Thảo bằng con mắt trái đơn sắc còn lại, giọng nói anh rung lên một tần số cảm xúc sâu sắc. “Mười năm trước, cha tôi đã bị thủ tiêu ngay tại viện nghiên cứu này vì ông cố gắng công bố sự thật về dịch bệnh sốt đỏ. Và đêm nay, tôi đến đây để hoàn thành lời hứa với ông ấy.”
Cái tên “Trần Khánh Sơn” dội vào tâm trí Chị Thảo như một luồng điện. Bàn tay đang đặt trên nút báo động khẩn cấp của cô đột ngột khựng lại. Đôi mắt sau cặp kính lão gọng đen của cô dao động dữ dội, những ký ức của mười năm trước ùa về như một cuốn phim quay chậm.
“Trần... Trần Khánh Sơn?” Chị Thảo lầm bầm, gương mặt khắc khổ của cô bỗng chốc dịu đi. “Bác sĩ Sơn chính trực đó sao? Cậu... cậu thực sự là con trai của ông ấy?”
“Phải. Tôi là Trần Khánh Lâm. Tên thật của tôi là Kaelen Cross,” Kaelen bước thêm một bước ngắn, đưa tay vào túi áo măng tô, rút ra chiếc điện thoại vệ tinh cầm tay của Minh Anh. Anh mở màn hình, hiển thị bức ảnh chụp danh sách bệnh nhân nhiễm sốt đỏ tại Cô nhi viện Thánh Tâm Quận 9, rồi xoay màn hình về phía cô. “Hãy nhìn vào đây, Chị Thảo. Đây là những đứa trẻ ở khu ổ chuột, trong đó có Minh Tú, em họ của tôi. Chúng đang phải ho ra máu và chết dần từng ngày vì biến thể virus ‘Aeterna-V10’ mà tập đoàn này chủ động phát tán để trục lợi bán thuốc điều trị triệu chứng. Cha tôi đã phát triển thành công công thức vắc-xin sạch từ mười năm trước, nhưng nó đã bị Trịnh Khải niêm phong trong kho lưu trữ giấy này để ngăn chặn sự thật.”
Chị Thảo nhìn vào màn hình điện thoại. Dưới nhãn quan đơn sắc, Kaelen không thể thấy được màu đỏ rực của những vệt máu trên ga trải giường của những đứa trẻ nhiễm bệnh trong ảnh, nhưng anh có thể cảm nhận được sự run rẩy trong hơi thở của Chị Thảo khi cô quan sát những gương mặt non nớt, gầy gò đang thoi thóp giữa lồng kính cách ly.
Cô là một người đã làm việc tại kho lưu trữ này hơn mười lăm năm. Cô đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ nghiên cứu viên đến rồi đi, chứng kiến sự lạnh lùng, tàn nhẫn của ban lãnh đạo tập đoàn khi họ coi mạng sống con người chỉ là những chỉ số doanh thu trên bảng báo cáo tài chính. Cô đã từng mềm lòng trước thái độ lịch thiệp và những gói trà ngon của “Trần Khánh Lâm” giả trong suốt những tuần qua, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ rằng đằng sau vẻ ngoài lập dị, cô độc của anh lại là một gánh nặng nợ máu và một sứ mệnh cứu thế vĩ đại đến thế.
“Bác sĩ Sơn... mười năm trước, ông ấy thường đến đây vào mỗi buổi chiều muộn,” Chị Thảo khẽ lầm bầm, mắt cô nhạt nhòa lệ nước. “Ông ấy luôn mỉm cười lịch sự, mang cho tôi những chiếc bánh ngọt và nói rằng khoa học thực chứng phải luôn đi kèm với lương tri của một bác sĩ thực địa. Khi ông ấy biến mất, họ bảo tôi rằng ông ấy đã tự sát vì trầm cảm nghiên cứu. Nhưng tôi không tin... Tôi biết họ đã nói dối.”
Bàn tay Chị Thảo từ từ rụt lại khỏi nút báo động khẩn cấp dưới gầm bàn. Cô đứng thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, ánh mắt cô nhìn Kaelen không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một sự kính trọng và đồng cảm sâu sắc.
“Tôi đã giữ nút báo động này suốt mười lăm năm, nhưng chưa một lần tôi nhấn nó,” Chị Thảo nói, giọng cô trở nên kiên định kỳ lạ. “Đêm nay, tôi sẽ không để con trai của bác sĩ Sơn phải chết trong lòng ống thông gió này. Cậu cần tìm tài liệu gì?”
Kaelen khẽ cúi đầu, một cảm giác thanh thản chạy dọc theo sống lưng anh. Sự đánh đổi bằng việc để lộ đôi mắt tổn thương trước một người lạ đã mang lại quả ngọt đạo đức vô giá.
“Tôi cần tìm tập hồ sơ nghiên cứu vắc-xin gốc của cha tôi,” Kaelen nói, giọng anh gấp gáp dưới áp lực thời gian đang đếm ngược. “Minh Anh đã phân tích dữ liệu số hóa từ phòng máy chủ nhưng nó bị thiếu hụt năm phần trăm thuật toán gấp nếp protein quyết định cấu trúc ổn định của kháng thể. Cha tôi đã mã hóa năm phần trăm cuối cùng đó bằng hệ thống ký tự cổ và lưu trữ trong bản thảo giấy gốc để tránh bị rò rỉ mạng.”
Chị Thảo gật đầu dứt khoát: “Tôi biết tập hồ sơ đó. Khi Trịnh Khải ra lệnh niêm phong toàn bộ di vật của bác sĩ Sơn mười năm trước, chính tay tôi đã phân loại và đưa nó vào kho lưu trữ giấy cũ này dưới một mã số thập phân đặc biệt để tránh bị tiêu hủy.”
Cô bước nhanh về phía chiếc bàn làm việc, mở cuốn sổ mục lục tra cứu hồ sơ lịch sử bằng tay—một cuốn sổ dày cộp, bọc da sờn cũ chứa đựng sơ đồ lưu trữ của hàng vạn tài liệu giấy bị tập đoàn bỏ quên. Những ngón tay của cô lật nhanh từng trang giấy ố vàng với một sự chuẩn xác của một thủ thư lão luyện.
“Đây rồi,” Chị Thảo chỉ ngón tay vào một dòng ký tự viết tay mờ nhạt. “Mã số thập phân: 932-Sơn. Nó được lưu trữ trong ngăn kéo bảo mật sâu nhất của tủ sắt số 4 ở góc phía tây.”
Kaelen bước nhanh theo Chị Thảo về phía cuối dãy kệ sắt tối tăm. Mắt trái của anh điều tiết cực độ dưới ánh sáng yếu, cố gắng định vị chiếc tủ sắt số 4.
Chiếc tủ sắt cao hai mét, xám xịt và lạnh lẽo, cửa tủ được khóa chặt bằng một hệ thống khóa cơ học cổ điển ba lớp bằng đồng thau dày bản. Đây là loại khóa cơ học không kết nối mạng, hoàn toàn off-grid, được thiết kế từ thời kỳ đầu thành lập viện nghiên cứu.
Kaelen đưa tay trái lên, rút chiếc thẻ từ mượn của Đặng Minh Quân định quét vào khe đọc phụ bên cạnh, nhưng Chị Thảo đã khẽ gạt tay anh ra.
“Thẻ từ vô dụng ở đây,” Chị Thảo nói, cô rút từ trong túi áo len ra một chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng rỉ sét. “Hệ thống khóa cơ học này sử dụng một mã số xoay ba lớp mà chỉ có thủ thư trưởng mới được bàn giao. Nếu cậu cố tình dùng thiết bị bẻ khóa từ tính hoặc búa lực tác động, hệ thống chốt thép bên trong sẽ tự động kẹt cứng vĩnh viễn và kích hoạt cảm biến áp lực âm trần.”
Kaelen lùi lại nửa bước, thầm cảm ơn quyết định không dùng bạo lực khống chế Chị Thảo ban nãy. Nếu anh đánh ngất cô để tự mình tìm kiếm, anh sẽ không bao giờ có thể mở được chiếc tủ sắt này mà không kích hoạt chuông báo động đỏ của Phan Đăng.
Chị Thảo áp sát mặt vào ổ khóa đồng, hai tay cô xoay nhẹ đĩa số cơ học theo một chu kỳ nhịp nhàng.
*Cạch... Cạch... Cạch...*
Tiếng các bánh răng kim loại khớp vào nhau vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Chị Thảo tra chiếc chìa khóa đồng cổ điển vào ổ, dùng lực xoay mạnh.
*RẮC! COONG...*
Cánh cửa sắt dày bản từ từ mở ra, tỏa ra một luồng khí lạnh ẩm mốc của mười năm bị niêm phong. Bên trong ngăn tủ tối tăm, chỉ có duy nhất một tập hồ sơ bằng giấy bọc da màu xanh lục nhạt—nhưng dưới nhãn quan đơn sắc của Kaelen, nó chỉ là một màu xám tro đục ngầu, úa tàn.
Tập hồ sơ được niêm phong bằng ba dải băng keo màu đỏ sẫm có đóng dấu nổi của ban giám đốc nghiên cứu Aeterna mười năm trước.
Chị Thảo đưa hai tay vào sâu trong ngăn tủ, nâng niu tập hồ sơ ố vàng như nâng niu một báu vật thiêng liêng của lịch sử. Cô quay người lại, đối diện với Kaelen, hai tay cô run run khi trao tập tài liệu vào bàn tay trái thô ráp, bỏng rát của anh.
“Trần Khánh Lâm... không, Kaelen Cross,” Chị Thảo nhìn sâu vào đôi mắt gương rỉ máu của anh, giọng cô nghẹn ngào nhưng tràn đầy một niềm hy vọng cứu rỗi vĩ đại. “Đây là tài liệu cuối cùng của Trần Khánh Sơn trước khi ông ấy biến mất. Hãy mang nó ra ngoài. Hãy mang ánh sáng sự sống trở lại cho Quận 9.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!