Nhạc nềnSakuya2

Kế Hoạch Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của rạng sáng Tân San Francisco trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9 một thứ âm thanh rào rào, đặc quánh mùi lưu huỳnh và khí thải hóa chất công nghiệp. Kim đồng hồ trên góc màn hình chiếc Toughbook bọc chì của Lê Minh Anh nhấp nháy con số 3 giờ 45 phút sáng.


“Chỉ còn chưa đầy ba mươi lăm phút nữa trước khi Phan Đăng nhận ra Trương Tấn đã im lặng vĩnh viễn,” giọng Minh Anh run bần bật trong không gian ngột ngạt của căn hầm ngầm dưới bãi phế liệu. Gã hacker trẻ tuổi vừa điên cuồng gõ phím để xóa sạch dấu vết số cuối cùng trên dải tần vệ tinh, vừa lo sợ nhìn về phía góc tối.


Kaelen Cross đứng đó, tựa lưng vào vách tường gạch ẩm mốc. Chiếc áo măng tô đen dài của anh đẫm nước mưa và máu. Vết rách cơ sâu ở bả vai phải—hậu quả từ đòn khóa cận chiến CQC tàn khốc để hạ gục gã phản bội Trương Tấn lúc nãy—đang rỉ máu ấm nóng, nhuộm đỏ một mảng vải dày. Nhưng gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng. Dưới lớp băng gạc mỏng che kín hốc mắt phải đang bị viêm màng bồ đào tàn phá, những giọt lệ máu màu đỏ sẫm vẫn âm thầm trượt xuống gò má tái nhợt, len lỏi qua khóe môi mím chặt.


“Thu dọn toàn bộ thiết bị phần cứng,” Kaelen ra lệnh, giọng khàn đặc nhưng mang một uy quyền không thể lay chuyển. “Phan Đăng là một kẻ đi săn lão luyện. Khi đặc nhiệm Aegis-1 xuống đây, chúng sẽ không để lại dù chỉ là một mẩu dây cáp.”


Minh Anh không dám chậm trễ. Gã nhanh chóng nhét chiếc Toughbook, ổ cứng chứa chín mươi lăm phần trăm dữ liệu giải mã dải tần laser, và đặc biệt là cuốn Nhật ký nghiên cứu của Trần Khánh Sơn vào chiếc balo bọc chì chống quét sóng.


Kaelen khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén của anh ghi nhận tiếng bước chân nặng nề, kéo lê của Lão Trương gác cổng ngoài bãi phế liệu. Lão Trương bước xuống hầm, ném vào góc phòng một bao tải chứa đầy linh kiện điện tử hỏng và dầu máy công nghiệp cũ.


“Tôi đã đổ dầu thải dọc lối vào hầm và rải vụn sắt từ,” giọng Lão Trương khàn khàn, sặc mùi thuốc lào. “Mùi dầu máy nồng nặc này sẽ vô hiệu hóa cảm biến khứu giác hóa học của lũ chó săn cơ khí Hunter-Z ít nhất là trong hai tiếng. Đi lối ngách đường cống ngầm phía sau đi, hai đứa.”


Kaelen gật đầu nhẹ với lão binh già. Anh không nói lời cảm ơn, bởi giữa những kẻ ngoài vòng pháp luật mang nợ máu với Aeterna, sự im lặng và hành động che chở chính là khế ước cao cả nhất.


***


Nửa tiếng sau, hai bóng người lướt đi trong lòng ống thoát nước tối tăm của Tuyến tàu điện ngầm bỏ hoang số 3, hướng về phía khu nhà trọ tồi tàn của bà cả Huỳnh.


Khi cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ chung cư cũ của Kaelen khép lại, không gian lập tức rơi vào một bóng tối tịch mịch tuyệt đối. Căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông này đã được Kaelen dán kín bạt đen chống lọt sáng một trăm phần trăm dọc theo các khe cửa và cửa sổ. Không có ánh sáng tự nhiên, không có đèn huỳnh quang. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt trên chiếc bàn gỗ sờn cũ.


Kaelen ngồi xuống chiếc ghế gỗ, cơ thể anh run lên một cơn sốt nhẹ do phản ứng đào thải của nhãn cầu gương và vết nhiễm trùng ở vai. Anh đưa tay trái tháo bỏ chiếc Kính râm phân cực ngược đặc biệt—lúc này một bên thấu kính đã bị nứt góc sau cú va chạm vật lý với Trương Tấn.


“Minh Anh, lấy lọ dung dịch rửa mắt sinh lý đặc chủng trong balo ra,” Kaelen nói, mắt trái của anh nheo lại. Dưới thị lực 6/10 hoàn toàn mù màu lục, thế giới trong phòng đối với anh chỉ là những mảng khối đơn sắc xám xịt, tương phản mạnh mẽ giữa bóng tối của căn phòng.


Minh Anh run rẩy cầm lọ dung dịch bóp nhẹ vào khóe mắt phải đang sưng tấy của Kaelen. Ngay khi chất lỏng vô trùng chạm vào vết rách giác mạc, một tiếng xèo xèo nhỏ hóa học vang lên cùng cảm giác buốt lạnh thấu xương dọc theo dây thần kinh thị giác dội thẳng lên đại não. Kaelen nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu ken két, hai tay siết chặt thành ghế gỗ để không phát ra tiếng hét. Chất dịch bảo quản Alpha-3 rò rỉ từ nhãn cầu gương hòa lẫn với thuốc rửa mắt tạo thành những giọt máu đen nhạt chảy tràn ra ngoài gò má.


“Chúng ta... chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Minh Anh hỏi, tay gã run rẩy khi băng lại hốc mắt phải cho Kaelen. “Chúng ta không thể quay lại Lab 4 dưới danh phận Trần Khánh Lâm nữa rồi. Phan Đăng đã phát lệnh truy nã đỏ toàn thành phố.”


“Vỏ bọc Trần Khánh Lâm đã hoàn thành vai trò của nó,” Kaelen lạnh lùng đáp, mắt trái đơn sắc của anh nhìn chăm chăm vào khoảng không tối tăm. “Mục tiêu bây giờ là Văn phòng Giám đốc nghiên cứu của Trịnh Khải ở tầng hai mươi tám. Lão ta đang niêm phong bản thảo giấy chứa năm phần trăm thuật toán gấp nếp protein gốc cuối cùng của cha tôi. Muốn vào đó, tôi cần vân tay vật lý của lão.”


“Nhưng làm sao anh tiếp cận được lão ta khi cả tòa nhà đã được canh phòng bởi hệ thống AI Argus mới nâng cấp?” Một giọng nói trầm thấp, đầy u uất bất ngờ vang lên từ phía góc tối của căn phòng.


Từ trong bóng tối, một bóng người cao lớn bước ra dưới ánh đèn dầu tù mù. Đó là Quốc Bảo, cựu nhân viên bảo an của Aeterna. Gã vẫn mặc chiếc áo khoác bảo vệ cũ đã bị tháo bỏ logo tập đoàn, gương mặt hốc hác hằn rõ những nếp nhăn của sự uất ức và căm thù.


“Tôi đã mang tới thứ anh cần,” Quốc Bảo đặt một cuốn sổ tay cá nhân sờn cũ và một bản vẽ thiết kế cơ điện của tầng hai mươi tám lên bàn gỗ. “Tập đoàn nghĩ rằng tôi đã quên sạch quy trình tuần tra sau khi bị sa thải. Nhưng chúng không biết tôi đã tự tay ghi chép lại tọa độ điểm mù vật lý của mọi camera quét nhiệt Argus ở tầng hành lang tối cao.”


Kaelen khẽ nghiêng đầu, hướng mắt trái duy nhất về phía bản vẽ. Quốc Bảo chỉ ngón tay thô ráp vào đường ranh giới màu xám nhạt chạy dọc theo hệ thống ống dẫn khí phía tây tòa nhà.


“Phan Đăng đã thắt chặt an ninh đến mức điên rồ,” Quốc Bảo nói, giọng gã run lên vì căng thẳng. “Hệ thống Argus mới được tích hợp cảm biến nhiệt đa phổ. Nếu anh di chuyển ở hành lang chính, nhiệt độ cơ thể của anh sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Con đường duy nhất là thâm nhập off-grid qua Trục thông gió đứng số 2. Nhưng ở đó có một bẫy rập quang học.”


Quốc Bảo gõ ngón tay vào vị trí ngã ba trục thông gió: “Tần số quét nhiệt ở trục đứng số 2 sẽ tự động reset sau mỗi 45 giây. Anh chỉ có đúng chừng đó thời gian để leo qua 3 tầng lầu.”


Con số “bốn mươi lăm giây” dội vào tai Kaelen như một tiếng chuông tử thần. Leo qua ba tầng lầu bằng tay không trong một ống thông gió kim loại trơn trượt, chật hẹp, trong khi bả vai phải đang bị rách cơ sâu và mắt phải bị băng kín hoàn toàn—đây không còn là một nhiệm vụ gián điệp thông thường, mà là một cuộc hành xác vật lý cực hạn.


“Bốn mươi lăm giây,” Kaelen lầm bầm, cơ mặt anh không hề dao động. “Nếu quá một giây?”


“Cánh quạt hút khí khổng lồ ở đỉnh trục sẽ tự động khởi động lại với công suất tối đa,” Quốc Bảo lạnh lùng đáp. “Nó sẽ hút sạch không khí và xé nát cơ thể anh thành trăm mảnh trước khi anh kịp chạm vào cửa sập tầng hai mươi tám. Thêm vào đó, luồng quét hồng ngoại của Argus ở hành lang tầng thượng hiện đã được Eric Chen nâng cấp bước sóng liên tục dải rộng. Nhãn cầu gương của anh nếu nhìn trực diện vào dải quét đó mà không có bộ lọc phân cực ngược... anh sẽ mù hoàn toàn ngay lập tức.”


“Tôi sẽ giải quyết vấn đề bộ lọc,” Kaelen đứng dậy, khoác lại chiếc áo măng tô đen lên bả vai đang rỉ máu. “Minh Anh, ở lại đây và tiếp tục đồng bộ hóa thiết bị giả lập chữ ký số. Tôi cần đến gặp Lão Bản.”


***


Khu phố người Hoa cũ chìm trong làn sương mù hóa chất xám xịt của buổi bình minh. Kaelen bước đi chậm rãi dọc theo những con hẻm tối tăm, chiếc kính râm phân cực ngược nứt góc che giấu hốc mắt phải băng kín.


Tiệm trà cổ của Lão Bản nằm im lìm cuối con phố hẻo lánh, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp của trà ô long và gỗ đàn hương cổ kính. Lão Bản, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi mặc bộ sườn xám xám nam giản dị, đang đứng sau quầy trà bằng gỗ gụ. Thấy Kaelen bước vào với dáng đi thẳng tắp nhưng hơi chao đảo nhẹ do mất thăng bằng thị lực đơn sắc, Lão Bản không nói một lời, chỉ khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho anh bước vào phòng trà kín đáo phía sau.


Trong căn phòng gỗ tối tăm không có bất kỳ thiết bị điện tử nào, Lão Bản đặt xuống bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm ngọc bích cổ kính. Lão khẽ mở nắp hộp, để lộ một bộ thấu kính phân cực đặc biệt mỏng như lá lúa, tỏa ra một thứ ánh sáng xám bạc huyền ảo dưới ánh đèn dầu.


“Đây là thấu kính phân cực nano dải phổ ngược,” Lão Bản trầm ngâm nói, đôi mắt thâm trầm quan sát hốc mắt sưng tấy của Kaelen. “Bác sĩ Nguyễn Duy đã nhờ tôi giữ nó cho cậu. Nó được chế tác từ màng lọc quang học quân sự cũ, có khả năng bẻ cong hoàn toàn bước sóng hồng ngoại quét nhiệt của hệ thống Argus mới. Cậu chỉ cần đeo đè nó lên nhãn cầu gương phải.”


Kaelen đưa ngón tay trái đón lấy thấu kính mỏng manh. “Cái giá của nó là gì?”


Lão Bản thở dài, tay khẽ lay chiếc quạt giấy: “Sự ma sát cơ học giữa hai lớp thấu kính sẽ cực kỳ tàn khốc. Mỗi giây cậu sử dụng nó dưới luồng quét của Argus, chất độc thủy ngân từ nhãn cầu gương sẽ bị ép rò rỉ nhanh hơn gấp ba lần vào dây thần kinh thị giác. Khi phi vụ kết thúc, mắt phải của cậu... chắc chắn sẽ hoại tử hoàn toàn. Cậu sẽ vĩnh viễn mất đi dải màu đỏ của thế giới.”


“Thế giới của tôi đã không còn màu xanh lục từ lâu rồi,” Kaelen bình thản đáp, cẩn thận cất bộ thấu kính vào hộp bọc chì dắt trong ngực áo. “Mất thêm một màu sắc nữa để đổi lấy sự sống cho hàng triệu người nghèo Quận 9, đó là một giao dịch quá hời.”


Lão Bản nhìn người đàn ông độc hành trước mặt, trong ánh mắt hiện lên một sự kính trọng sâu sắc pha lẫn bi thương: “Cậu rất giống cha cậu, Trần Khánh Sơn. Ông ấy cũng từng đứng ở căn phòng này mười năm trước và nói những lời tương tự trước khi bước vào hầm gen của Trịnh Hoàng. Hãy bảo trọng, Kaelen.”


***


Trở về căn hộ chung cư cũ khi trời đã sáng rõ, Kaelen lập tức bắt đầu quy trình luyện tập khắc nghiệt nhất cuộc đời anh.


Anh đóng chặt cửa phòng, dán kín mọi khe sáng. Anh tháo bỏ chiếc kính râm nứt, dùng một dải vải đen dày buộc chặt quanh đầu, che kín hoàn toàn cả hai mắt. Anh tự đặt mình vào trạng thái mù lòa tuyệt đối.


Trong bóng tối hoàn toàn của căn phòng tĩnh mịch, Kaelen đứng im lặng giữa phòng. Anh vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi trong lồng ngực bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Nhịp tim của anh hiển thị qua tiếng tạch tạch của chiếc máy tạo nhịp tim giả lập trên ngực trái giảm dần từ tám mươi xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. Sự điềm tĩnh sinh lý này giúp anh làm chủ hoàn toàn hệ thần kinh thực vật, triệt tiêu mọi phản ứng adrenaline có thể gây co thắt đồng tử.


*Búng.*


Kaelen búng nhẹ ngón tay trái. Tiếng động sắc gọn, nhỏ bé vang lên trong không gian hẹp.


Thính giác nhạy bén của anh thu nhận sóng âm phản hồi từ các vách tường bạt đen. Tiếng vọng dội lại từ chiếc tủ sắt cách anh một mét hai bên trái. Tiếng o o cực nhỏ của chiếc tủ lạnh cũ cách anh hai mét phía trước. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòi phòng tắm cũ nát dội lại một tần số âm thanh chuẩn xác, giúp anh định vị được sơ đồ không gian ba chiều của căn phòng trong tâm trí.


Anh bắt đầu bước đi.


*Một bước, hai bước, ba bước...*


Anh uốn người lách qua cạnh bàn gỗ sắc nhọn mà không cần chạm tay. Anh cúi người mười lăm độ, lướt qua khoảng trống hẹp giữa chiếc giường tre và vách tường lạnh ngắt dọc theo luồng khí lạnh thổi ra từ chiếc quạt gió cũ—đây chính là Quy tắc di chuyển trong điểm mù của camera quét nhiệt mà anh đang rèn luyện ký ức cơ bắp để áp dụng vào hệ thống điều hòa của Aeterna.


Nhưng bả vai phải bị rách cơ sâu bất ngờ nhói lên một cơn đau buốt nhọn hoắt khi anh cố gắng thực hiện một động tác uốn người né tránh giả lập. Kaelen mất thăng bằng, đổ gục xuống sàn nhà bê tông lạnh ngắt. Cú ngã mạnh tác động trực tiếp lên hốc mắt phải đang bị tổn thương, khiến những giọt lệ máu lại ứa ra, thấm đẫm dải vải đen bịt mắt.


Anh nằm im trên sàn nhà, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc theo sống lưng. Cơn sốt thần kinh tàn tạ đang thiêu đốt đại não anh, kéo theo một khoảnh khắc trống rỗng kinh hoàng của chứng suy giảm trí nhớ ngắn hạn. Trong vòng mười giây, anh nằm đó, hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu, quên mất sơ đồ căn phòng anh vừa dựng lên.


*Vy... anh xin lỗi...*


Hình ảnh đứa em gái nhỏ gầy gò với nụ cười rạng rỡ dưới chiếc áo len màu xanh lục nhạt chợt hiện lên trong ảo giác của cơn sốt. Tiếng hát ru mộc mạc của Vy dội vào tâm thức anh, như một dòng nước mát lạnh dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt đại não.


Kaelen nghiến răng, dùng tay trái bám vào cạnh giường tre, cưỡng chế cơ thể đứng dậy một lần nữa. Anh không tháo dải băng bịt mắt. Anh tiếp tục búng ngón tay.


*Búng.*


Sơ đồ không gian lại hiện lên. Anh bắt đầu thực hiện động tác leo trèo giả lập trên chiếc khung sắt cửa sổ cũ. Anh dùng lực của chỉ một cánh tay trái khỏe mạnh để kéo toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cao, trong khi cánh tay phải bị rách cơ được cố định chặt sát sườn bằng băng gạc. Mỗi lần rướn người, những sợi cơ vai phải lại rách thêm, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo tác chiến đen, nhưng anh không dừng lại.


Anh đếm nhẩm thời gian trong đầu: *“Một... hai... ba... mười lăm... ba mươi... bốn mươi...”*


Anh phải hoàn thành chu trình leo trèo ba tầng lầu giả lập này trong vòng đúng bốn mươi lăm giây. Không được phép sai lệch một nhịp thở.


***


Đêm muộn ngày hôm sau.


Trong căn hộ tối tăm, Quốc Bảo đứng tựa lưng vào cửa ngách, ánh mắt gã đầy lo ngại nhìn Kaelen vừa tháo dải băng bịt mắt đẫm máu và mồ hôi ra. Minh Anh đang ngồi bên cạnh chiếc Toughbook bọc chì, gương mặt gã căng thẳng tột độ khi thanh tiến trình đồng bộ hóa chữ ký số võng mạc giả lập của Trịnh Khải hiển thị dải màu xám tro đơn sắc.


Quốc Bảo bước lại gần chiếc bàn gỗ, nơi bản vẽ thiết kế cơ điện của tầng hai mươi tám đang được mở sẵn dưới ánh đèn dầu tù mù. Gã chỉ ngón tay thô ráp vào đường vẽ Trục thông gió đứng số 2, ánh mắt gã lạnh lùng và dứt khoát dội thẳng vào mắt trái đơn sắc của Kaelen.


“Tần số quét nhiệt ở trục đứng số 2 sẽ tự động reset sau mỗi 45 giây,” giọng Quốc Bảo vang lên khô khốc, mang theo một áp lực ngạt thở xé toạc sự tĩnh mịch của căn phòng. “Anh chỉ có đúng chừng đó thời gian để leo qua 3 tầng lầu.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!