Di Sản Bị Niêm Phong
Tiếng rung bần bật của chiếc điện thoại di động trên nền đất bụi bặm dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen, mang theo giọng nói vô hình của Phan Đăng đang chực chờ kết nối. Ánh sáng xanh lét từ màn hình phản chiếu lên lưỡi dao găm titan đang tấy máu, rọi rõ gương mặt xám ngoét, đầy mồ hôi lạnh của Trương Tấn. Dưới sức nặng của cú quỳ đè từ Kaelen, lồng ngực gã phản bội phập phồng điên cuồng, hơi thở rít lên qua kẽ răng như một con thú sập bẫy.
Kaelen không chớp mắt. Khóe mắt phải của anh, nơi nhãn cầu gương vừa trải qua ca vi phẫu dã chiến, nhói lên một cơn đau buốt nhọn hoắt. Lệ máu ấm nóng rỉ ra, thấm qua lớp gạc mỏng, nhưng anh không để lộ một tiếng rên rỉ. Bả vai phải bị rách cơ sâu sau đòn cận chiến CQC lúc nãy đang chảy máu đẫm một mảng áo măng tô đen, làm giảm đi bốn mươi phần trăm lực tay phải. Nhưng bàn tay trái của anh vẫn giữ một lực siết thép, gí sát mũi dao găm vào động mạch cổ của Tấn.
“Trả lời,” Kaelen thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng đến mức khiến Trương Tấn run bắn người. “Nói theo đúng kịch bản của tôi. Một từ sai lệch, lưỡi dao này sẽ cắt đứt thanh quản của mày trước khi mày kịp phát ra âm tiết thứ hai.”
Tấn nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa. Kaelen dùng ngón tay trái với lấy chiếc điện thoại, bấm nút kết nối rồi áp sát vào tai Tấn, đồng thời lưỡi dao găm nhích nhẹ, ghim một vệt đỏ nhỏ trên da cổ gã phản bội.
“Tấn? Báo cáo tình hình định vị,” giọng Phan Đăng vang lên từ đầu dây bên kia, khô khốc, uy quyền và đầy hoài nghi. “Tại sao thiết bị quét dải rộng của mày lại đột ngột mất tín hiệu? Mày đã tìm thấy tọa độ bãi phế liệu chưa?”
Kaelen khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén ghi nhận từng nhịp thở của Phan Đăng qua loa thoại. Anh ra hiệu bằng một cú nhấn nhẹ lưỡi dao.
Tấn run rẩy cất giọng, cố gắng giả vờ tự nhiên dù giọng nói méo mó vì sợ hãi: “Trưởng... Trưởng phòng Đăng. Tôi đang ở ngách hẻm phía sau nhà kho phế liệu cũ Quận 9. Tín hiệu... tín hiệu bị nhiễu nặng do cơn mưa axit và đống rác thải điện tử xung quanh. Thiết bị của tôi vừa bị chập mạch nhẹ do quá tải điện áp... Tôi cần... tôi cần khoảng hai tiếng để hiệu chuẩn lại phần cứng.”
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây dài dằng dặc. Tiếng mưa axit gõ rào rào trên nóc xe van tạo nên một thứ âm thanh nền hỗn loạn, che giấu hoàn toàn những tiếng động nhỏ trong cabin.
“Hai tiếng?” Giọng Phan Đăng chùng xuống, mang theo luồng áp lực vô hình của một cựu cảnh sát hình sự lão luyện. “Mày biết quy trình của tao mà, Tấn. Một khi đã khóa được vệt dung môi Alpha-3 trong không khí, mục tiêu chỉ ở trong bán kính năm mươi mét. Tao sẽ điều đội Aegis-1 xuống hỗ trợ mày ngay lập tức.”
“Không! Đừng điều người xuống!” Tấn hét lên hơi quá đà khi thấy mũi dao của Kaelen ấn sâu hơn. Gã vội vàng sửa giọng: “Ý tôi là... khu vực này có mật độ nhiễu sóng cực cao. Nếu đặc nhiệm mang theo thiết bị quét nhiệt di động, luồng bức xạ từ xe Aegis sẽ kích hoạt hệ thống tự hủy dữ liệu của Minh Anh. Tôi sẽ tự mình giải quyết. Tôi sắp bẻ gãy được lớp tường lửa cuối cùng rồi.”
“...Được. Tao cho mày thêm chín mươi phút. Sau thời gian đó, nếu không có tọa độ chính xác, tao sẽ cho san phẳng toàn bộ khu vực bãi phế liệu Quận 9. Rõ chưa?”
“Rõ... rõ thưa Trưởng phòng.”
Cuộc gọi ngắt kết nối. Trương Tấn thở phào một tiếng đầy nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, ánh mắt gã lại đông cứng khi nhìn thấy đôi mắt đơn sắc, đục mờ của Kaelen phía sau chiếc kính râm nứt góc.
“Kaelen... tôi đã làm theo ý anh rồi... Xin anh, chúng ta từng là đồng đội...”
“Mày đã bán đứng Minh Anh để đổi lấy một chiếc ghế ở phòng an ninh mạng của Aeterna,” Kaelen lạnh lùng ngắt lời. “Một kẻ đã phản bội khế ước bằng máu sẽ không có cơ hội thứ hai.”
Kaelen không sử dụng vũ lực nóng. Anh vung tay trái, thực hiện một cú đánh chính xác bằng sống bàn tay vào huyệt đạo sau gáy Trương Tấn, kết hợp đòn khóa cổ không tiếng động. Thân hình gã phản bội mềm nhũn ra, đổ sụp xuống sàn xe van, bất tỉnh hoàn toàn. Kaelen nhanh chóng thu hồi chiếc điện thoại di động và thiết bị giải mã cầm tay của Tấn, dẫm nát toàn bộ bo mạch chủ của chúng dưới gót bốt bọc thép để xóa sạch mọi dấu vết định vị ngược.
Anh lết cái thân hình suy kiệt ra khỏi chiếc xe van, bước đi lảo đảo trong cơn mưa axit đang tàn phá lớp áo măng tô đen. Vết rách cơ vai phải nhói lên từng cơn dữ dội, máu tươi rỉ ra ấm nóng dọc theo cánh tay. Dưới thị lực 6/10 hoàn toàn mù màu lục, thế giới xung quanh anh chỉ còn là những mảng khối xám xịt, tương phản mạnh mẽ giữa những bóng đen của các dãy nhà ổ chuột Quận 9.
***
Bốn mươi phút sau, Kaelen đẩy cánh cửa sập rỉ sét, bước xuống căn hầm ngầm dưới bãi phế liệu điện tử.
Lê Minh Anh đang ngồi dán mắt vào màn hình chiếc máy tính Toughbook bọc chì, ngón tay gõ phím liên tục để duy trì các dải sóng nhiễu vệ tinh. Thấy Kaelen bước vào với bả vai đẫm máu và hốc mắt phải rỉ lệ máu thấm qua băng gạc, gã hacker trẻ tuổi giật bắn mình, suýt nữa làm đổ cốc nước tăng lực trên bàn.
“Kaelen! Anh... anh bị thương nặng thế này ư?” Minh Anh vội vàng đứng bật dậy, định đỡ lấy anh.
“Tôi không sao,” Kaelen khàn giọng nói, tự tựa lưng vào vách tường gạch ẩm mốc, hơi thở dồn dập. Anh vận dụng Quy Tức Pháp, hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi và từ từ thở ra trong tám giây để cưỡng chế nhịp tim đang nhảy vọt hạ xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. “Trương Tấn đã bị cô lập và vô hiệu hóa hoàn toàn. Phan Đăng nghĩ rằng hắn vẫn đang hiệu chuẩn thiết bị. Chúng ta có khoảng chín mươi phút trước khi đặc nhiệm Aegis-1 tiến hành càn quét thực địa bãi phế liệu.”
“Chín mươi phút...” Minh Anh nuốt nước bọt, gương mặt hốc hác hằn rõ sự lo âu. “Nhưng Kaelen, chúng ta đang gặp một bế tắc cực kỳ lớn. Đoạn mã gen 'Aeterna-V10' mà chị Trang vừa giải mã từ mẫu máu nhiễm bệnh... nó chỉ là một nửa sự thật. Thanh tiến trình sao chép dữ liệu từ phòng máy chủ trung tâm chi nhánh hôm trước bị kẹt ở mức chín mươi lăm phần trăm do điện khôi phục sớm. Năm phần trăm thiếu hụt đó chính là thuật toán gấp nếp protein quyết định cấu trúc ổn định của vắc-xin sạch.”
Kaelen nheo mắt trái, cảm giác đau buốt từ dây thần kinh thị giác lại dội lên đại não. “Ý cậu là gì?”
“Nghĩa là nếu không có năm phần trăm thuật toán gốc đó, mọi liều vắc-xin chúng ta điều chế ra từ mẫu máu đối chứng đều sẽ bị phân hủy chỉ sau vài giờ tiếp xúc với thân nhiệt người bệnh. Nó giống như một ngôi nhà không có móng vậy,” Minh Anh đập tay xuống bàn, bất lực nhìn màn hình máy tính hiển thị chuỗi mô phỏng 3D bị đứt gãy thành dải màu xám đục vô hồn. “Dữ liệu số trên mainframe của chi nhánh đã bị Phan Đăng và Eric Chen mã hóa động dải tần. Tôi không thể thâm nhập off-grid được nữa. Chúng ta hoàn toàn bị deadlock.”
Kaelen im lặng. Sự bế tắc của dữ liệu số như một gáo nước lạnh dội thẳng vào khát vọng cứu thế của anh. Anh đưa bàn tay trái thô ráp vào túi áo trong của măng tô, chạm vào bề mặt sần sùi của chiếc hộp sắt rỉ sét—di vật của cha anh, Trần Khánh Sơn, được chú Phong cất giữ suốt mười năm qua.
Anh rút chiếc hộp sắt ra, đặt lên bàn trúc đầy bụi bặm. Chiếc hộp được khóa bằng mã số cơ học ba lớp cổ điển. Kaelen dùng thính giác nhạy bén của mình, lắng nghe tiếng tạch tạch cực nhỏ của các bánh răng cơ học khi anh xoay vòng khóa theo dãy mã số ngày sinh của em gái Trần Khánh Vy và ngày giỗ của mẹ.
*Cạch.*
Nắp hộp sắt bật mở. Bên trong, ngoài chiếc khuy áo bằng đồng của cha và vài bức ảnh gia đình cũ nát, là một cuốn sổ tay nhỏ bọc da sờn rách—cuốn Nhật ký nghiên cứu của Trần Khánh Sơn.
Kaelen lật từng trang giấy ố vàng. Dưới thị lực đơn sắc xám xịt, những dòng chữ viết tay bằng mực hóa chất của cha hiện lên như những vết mực loang lổ. Kaelen lướt ngón tay qua những ký hiệu hóa học phức tạp, những sơ đồ cấu trúc virus cổ điển được vẽ bằng tay tỉ mỉ.
“Cha tôi không bao giờ tin tưởng vào hệ thống lưu trữ số của Aeterna,” Kaelen khẽ nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi xúc động sâu sắc khi chạm vào di sản của người cha quá cố. “Mười năm trước, khi phát hiện ra ban lãnh đạo tập đoàn có ý định thương mại hóa dịch bệnh, ông đã âm thầm rút toàn bộ công thức vắc-xin sạch ra khỏi cơ sở dữ liệu số của tổng bộ.”
“Anh nói sao?” Minh Anh tò mò ghé sát lại.
Kaelen dừng lại ở trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Trên trang giấy thô ráp, cha anh không vẽ sơ đồ gen, mà chỉ vẽ một ký hiệu mật hình tròn khuyết, bên trong có ba chấm nhỏ xếp theo hình tam giác đều. Đây là ký hiệu gia đình cổ mà cha thường dùng để đánh dấu những hộp đồ chơi bằng gỗ của anh thuở nhỏ.
Nhưng ngay bên dưới ký hiệu khuyết tròn đó, là một dòng chữ viết tay bằng mật mã hóa sinh cổ điển: *“Ánh sáng thực sự không nằm ở những dải băng từ tính hay những bóng bán dẫn điện tử. Nó được bảo tồn trong lòng đất mẹ, nơi những trang giấy cũ giữ lại hơi thở của lương tri.”*
Kaelen nhắm mắt lại, vận dụng kỹ năng phân tích logic không gian để giải mã dòng chữ. Trong ký ức của anh, hình ảnh người cha bướng bỉnh, chính trực đứng cãi nhau với Giám đốc Trịnh Khải hiện lên rõ mệt mỏi.
“Tài liệu giấy lịch sử,” Kaelen mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm dưới lớp kính râm nứt. “Cha tôi đã in toàn bộ thuật toán gấp nếp protein gốc ra bản thảo giấy và niêm phong nó trong kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ của chi nhánh trước khi bị thủ tiêu. Ông biết Trịnh Hoàng và Trịnh Khải sẽ không bao giờ nghĩ đến việc tìm kiếm một tài liệu vật lý lỗi thời trong thời đại số hóa hoàn toàn.”
Minh Anh lập tức gõ phím, truy cập vào sơ đồ kiến trúc tòa tháp Aeterna Biotech. “Kho lưu trữ hồ sơ giấy cũ... Đúng thế! Nó nằm ở tầng hầm B2, một khu vực biệt lập được xây dựng từ thời kỳ đầu của chi nhánh. Nhưng Kaelen, khu vực này hiện đang nằm dưới sự quản lý trực tiếp của Trịnh Khải. Lão ta đã niêm phong kho lưu trữ này và chuyển toàn bộ quyền kiểm soát an ninh vật lý về Văn phòng Giám đốc nghiên cứu của lão ở tầng hai mươi tám!”
“Nghĩa là tôi phải thâm nhập vật lý vào hang ổ của kẻ thù một lần nữa,” Kaelen khàn giọng nói, bàn tay siết chặt chuôi dao găm titan. “Dưới tư cách một kẻ đang bị truy nã đỏ toàn thành phố.”
“Điên rồ! Quá điên rồ!” Minh Anh lắc đầu lia lịa, gương mặt tái nhợt. “Phan Đăng đã thắt chặt an ninh cấp độ tối cao. Hệ thống AI Argus ở hành lang tầng mười lăm và tầng hai mươi tám đã được nâng cấp thuật toán quét võng mạc liên tục ba giây một lần. Anh vừa mới thoát ra khỏi đó với đôi mắt rỉ máu, giờ quay lại chẳng khác nào tự sát vật lý!”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, Minh Anh,” Kaelen đứng thẳng người dậy, dù bả vai đau nhói khiến anh khẽ rùng mình. “Bệnh tình của Minh Tú và hàng ngàn người dân Quận 9 đang chuyển biến xấu từng giờ. Nếu không có thuật toán gốc của cha tôi, tất cả những sự hy sinh trước đây của chúng ta—và cả đôi mắt này—đều sẽ trở nên vô nghĩa.”
Sự kiên định tột cùng và lòng trắc ẩn sâu sắc trong giọng nói của Kaelen khiến Minh Anh im lặng. Gã hacker trẻ tuổi nhìn vào đôi mắt gương phản quang màu bạc nhạt đang rỉ lệ máu sau lớp gạc của Kaelen, nhận ra không một thế lực nào ngoài sáng hay trong bóng tối có thể dập tắt được ngọn lửa lương tri của người đàn ông này.
Minh Anh thở dài, quay lại màn hình máy tính, gõ phím kích hoạt bản vẽ số hóa 3D của khu vực tầng hai mươi tám.
“Được rồi. Nếu anh đã quyết định trả giá bằng mạng sống, tôi sẽ là đôi mắt thứ hai của anh,” Minh Anh xoay màn hình hiển thị sơ đồ Văn phòng Giám đốc nghiên cứu của Trịnh Khải về phía Kaelen.
Gã chỉ tay vào một điểm đỏ nhấp nháy liên tục ngay trước cánh cửa thép bọc chì dẫn vào kho lưu trữ mật bên trong văn phòng: “Nhìn vào đây đi. Đây là chốt quét võng mạc độc lập của Trịnh Khải. Hệ thống này không kết nối với mạng nội bộ của tòa nhà, hoàn toàn off-grid để tránh bị tôi hack từ xa. Muốn vào đây, anh cần vân tay vật lý của chính lão Giám đốc.”
Kaelen đứng im lặng nhìn điểm đỏ nhấp nháy trên màn hình xám xịt của thị lực đơn sắc. Nút thắt kỹ thuật vân tay vật lý hiện lên như một bức tường thép không thể vượt qua, báo hiệu một phi vụ thâm nhập mới đầy rẫy hiểm họa và đau đớn thể xác đang chờ đợi anh ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!