Nhạc nềnSakuya2

Thanh Trừng Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Đô thị Tân San Francisco trút xuống mái tôn rỉ sét của nhà kho phế liệu điện tử hẻo lánh ở rìa Quận 9, tạo nên những tiếng lộp bộp chói tai dồn dập. Bầu không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh và hơi ẩm độc hại xộc thẳng vào buồng phổi Kaelen Cross khi anh nấp mình sau cánh cửa sập bằng sắt hoen ố.


Mắt phải của anh, bên dưới lớp băng gạc dày, đang co thắt dữ dội. Từng luồng đau buốt nhói như kim châm dội thẳng vào thùy chẩm phía sau đại não, báo hiệu độc tính thủy ngân nano từ nhãn cầu gương đang tàn phá dây thần kinh thị giác với tốc độ không thể đảo ngược. Dưới góc nhìn của mắt trái với thị lực chỉ còn 6/10 và hoàn toàn mù màu lục, thế giới trước mặt Kaelen chỉ là một màn sương đơn sắc xám xịt, tương phản mạnh mẽ giữa những mảng đen đặc của các dãy kệ phế liệu.


“Kaelen! Nghe rõ không? Máy quét của tao đang bị quá tải!” Giọng Lê Minh Anh truyền qua tai nghe vệ tinh, dồn dập và nghẹt thở giữa những tiếng rè rè của tạp âm vô tuyến. “Thằng chó Trương Tấn đang ép xung hệ thống máy chủ của Aeterna để bẻ khóa lớp tường lửa thứ hai của tao. Chỉ còn chưa đầy bốn phút trước khi tọa độ thực tế của căn hầm bãi phế liệu bị phơi bày!”


Kaelen không đáp. Anh vận dụng Quy Tức Pháp, hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi và từ từ thở ra trong tám giây để cưỡng chế nhịp tim giữ ở mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. Sự điềm tĩnh lạnh lùng này là ranh giới duy nhất ngăn không cho adrenaline kích thích hốc mắt đang tổn thương nghiêm trọng của anh phun trào thêm lệ máu.


“Nó đang ở đâu?” Kaelen khàn giọng hỏi, bàn tay trái siết chặt chuôi con dao găm titan lạnh ngắt giắt bên hông.


“Trạm định vị ngược của tao vừa khóa mục tiêu!” Tiếng Minh Anh gõ bàn phím lạch cạch vang lên dồn dập từ đầu dây bên kia. “Thằng Tấn không ngồi ở tổng bộ. Nó đang vận hành một thiết bị quét sóng cầm tay quân sự ngay trong chiếc xe van đỗ ở góc hẻm phía sau nhà kho phế liệu cũ cách anh năm mươi mét. Kaelen, có một chi tiết cực kỳ nguy hiểm... Mùi hóa chất Alpha-3 từ hộp cơm giữ nhiệt lúc nãy tao mang đi trốn đã rò rỉ qua gioăng cao su. Thiết bị quét hóa học của thằng Tấn vừa ghi nhận được dấu vết dung môi này trong không khí. Nó biết chúng ta ở rất gần!”


Mùi Alpha-3 ngọt lịm, nhân tạo và đầy hiểm họa. Thứ dung dịch đệm sinh học chuyên dụng để bảo trì nhãn cầu gương của Kaelen giờ đây lại trở thành vệt máu chỉ đường cho kẻ phản bội. Nếu Trương Tấn kịp chuyển giao tọa độ này cho Phan Đăng, toàn bộ Nhóm Hacker Ngầm "Bóng Đêm" và gia đình chú Phong sẽ bị nghiền nát dưới hỏa lực của đặc nhiệm Aegis-1 trong vòng vài phút.


Kaelen khẽ đẩy cánh cửa sập, lướt đi trong bóng tối như một bóng ma xám xịt. Anh không cần đèn pin. Kỹ năng Ghi nhớ Không gian Tuyệt đối (Photographic Memory) cho phép anh tái hiện toàn bộ sơ đồ cấu trúc của nhà kho phế liệu điện tử này trong tâm trí—từ những dãy kệ chất đầy vỏ màn hình CRT vỡ cho đến những cuộn dây cáp đồng ngổn ngang dưới sàn bụi bặm.


Phía cuối nhà kho, ánh sáng xám tro từ màn hình thiết bị giải mã cầm tay của Trương Tấn hắt lên vách tường ẩm mốc. Tấn đang ngồi trong khoang sau chiếc xe van mở cửa ngách, ngón tay gõ điên cuồng lên bàn phím, gương mặt đầy mụn hằn lên vẻ tham lam tột độ.


“Mày chết chắc rồi, Minh Anh... Lần này tao sẽ lấy đầu mày để đổi lấy vị trí Trưởng phòng an ninh mạng của Aeterna,” Tấn lầm bầm, tiếng cười khẩy của hắn vang lên giữa tiếng mưa rơi.


Đột ngột, màn hình thiết bị của Tấn nhấp nháy đỏ. Thanh tiến trình bẻ khóa tường lửa bỗng khựng lại ở mức chín mươi lăm phần trăm rồi đảo chiều, hiển thị dòng chữ cảnh báo định vị ngược.


Tấn trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: “Cái gì? Tín hiệu bị ngược dòng? Không thể nào!”


Hắn hoảng loạn nhận ra mình đã sập bẫy Honeypot của Minh Anh. Với bản năng của một cựu hacker mũ đen xảo quyệt, Tấn lập tức với lấy chiếc điện thoại vệ tinh chuyên dụng trên bàn điều khiển để gọi điện báo cáo trực tiếp cho Phan Đăng.


*Cạch.*


Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía dãy kệ sắt đổ nát bên trái. Tấn giật bắn mình, quay ngoắt đầu lại. Kaelen đã cố ý ném một mảnh sứ cách điện vỡ sang hướng ngược lại để đánh lạc hướng thính giác của đối phương.


Ngay khoảnh khắc Tấn quay đầu, Kaelen lướt ra từ bóng tối phía sau dãy tủ server cũ. Nhưng trực giác của một kẻ sống trong thế giới ngầm khiến Tấn phản xạ cực nhanh. Hắn không nhìn thấy gì trong bóng tối đơn sắc, nhưng bóng đen cao gầy đang áp sát khiến hắn kinh hoàng. Tấn rút ngay khẩu súng lục nhỏ giấu dưới đùi, bắn loạn xạ vào khoảng không trước mặt.


*Đoàng! Đoàng!*


Những tia lửa súng xé toạc màn đêm xám xịt. Phát đạn thứ nhất sượt qua vai áo măng tô của Kaelen, găm thẳng vào chiếc tủ sắt phía sau tạo nên những tia lửa điện chói tai. Phát đạn thứ hai sượt qua hông anh.


Kaelen không hề khựng lại. Nhờ Ghi nhớ Không gian Tuyệt đối, anh biết rõ từng góc nghiêng của các dãy kệ xung quanh. Anh uốn người lách qua một khung sắt rỉ sét mà không cần nhìn, áp sát khoảng cách ba mét trong vòng một nhịp thở.


Tấn điên cuồng giơ súng định bắn phát thứ ba, đồng thời tay trái vớ lấy bình xịt hơi cay tự vệ, phun mạnh một luồng sương độc chất độc hại vào mặt đối phương.


“Chết đi thằng chó!” Tấn gào lên.


Nhưng luồng khí cay độc nồng nặc hoàn toàn vô hại trước chiếc Kính râm phân cực ngược đặc biệt của Kaelen. Lớp thấu kính wrap-around ôm sát hốc mắt đã cản phá toàn bộ độc chất, bảo vệ tuyệt đối cho nhãn cầu gương đang bị tổn thương phía bên dưới.


Trong một tích tắc, Kaelen áp dụng kỹ thuật Cận chiến Không gian Hẹp (CQC). Anh vung tay trái gạt phăng họng súng của Tấn hướng lên trần nhà kho, đồng thời bước một bước dài khóa chặt góc di chuyển của hắn. Bằng một lực quán tính tàn khốc, Kaelen dùng lòng bàn tay vỗ mạnh vào khớp cổ tay cầm súng của Tấn, xoay ngược một góc chín mươi độ.


*Rắc!*


Tiếng xương khớp gãy giòn giã vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết của Trương Tấn. Khẩu súng lục rơi bộp xuống nền đất đầy bụi bặm. Không để đối phương kịp phản ứng, Kaelen thực hiện cú quét chân triệt hạ, cưỡng chế ép thân hình gầy gò của Tấn ngã rầm xuống sàn xi măng lạnh ngắt.


Kaelen quỳ một gối đè chặt lên lồng ngực của Tấn, tay trái khóa cứng cánh tay còn lại của hắn. Cú va chạm mạnh khiến vết rách cơ bả vai phải của Kaelen bị tác động dữ dội, máu tươi thấm đỏ một mảng áo măng tô đen, mang đến một cơn đau nhói buốt khiến anh phải nghiến răng kìm một tiếng rên rỉ.


Trương Tấn nằm quằn quại dưới đất, tay phải gãy nát run rẩy. Hắn cố gắng dùng những ngón tay trái còn lại để bấm nút kích hoạt cuộc gọi nhanh trên chiếc điện thoại vệ tinh rơi ngay cạnh sườn.


*Bộp!*


Gót bốt tác chiến bọc thép của Kaelen nện thẳng xuống, dẫm nát chiếc điện thoại vệ tinh thành những mảnh nhựa và silicon vụn vỡ, cắt đứt hoàn toàn nỗ lực cầu cứu cuối cùng của kẻ phản bội.


Kaelen rút con dao găm titan không phản xạ ánh sáng từ thắt lưng, lưỡi dao sắc lẹm, lạnh lẽo áp sát vào động mạch cổ của Trương Tấn.


“Đừng... đừng giết tôi... Kaelen... Tôi van anh...” Tấn run bần bật, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt đầy mụn cám, đôi mắt trợn ngược nhìn vào chiếc kính râm đen ngòm phản chiếu gương mặt kinh hoàng của chính mình.


Không gian nhà kho rơi vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa axit gõ rào rào trên mái tôn và tiếng thở dốc nặng nề của kẻ bại trận.


Đột nhiên, chiếc điện thoại di động cá nhân thứ hai của Trương Tấn—được mã hóa riêng biệt và rơi sâu dưới gầm bàn điều khiển—bắt đầu rung lên bần bật trên nền đất đầy cát bụi.


Ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại rọi thẳng lên lưỡi dao găm titan đang dính máu của Kaelen, hiển thị tên người gọi đến bằng những ký tự viết hoa lạnh lùng: **PHAN ĐĂNG**.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!