Nhạc nềnSakuya2

Mật Ngọt Công Nghệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“...Hai!”


Tiếng đếm ngược của Lê Hùng vang lên giữa bãi đất trống Quận 9, lạnh lùng và sắc gọn như tiếng búa gõ vào đinh sắt. Gã đặc nhiệm trọc đầu đứng sừng sững dưới cơn mưa axit nhẹ, khẩu súng điện cao áp dự phòng dí chặt vào thái dương chú Phong. Gương mặt chú Phong tái nhợt dưới ánh đèn pha bọc thép, chiếc nạng gỗ gãy làm đôi nằm chỏng chơ bên vũng nước bùn sủi bọt. Cách đó không xa, dì Lan và Minh Tú đang co rúm người lại dưới họng súng của những tên tay súng băng Răng Thép.


Kaelen Cross đứng im lặng trong bóng tối của hành lang hẹp, cách Lê Hùng đúng mười mét. Dưới góc nhìn đơn sắc 6/10, thế giới trước mặt anh chỉ là những mảng xám xịt tương phản mạnh mẽ. Mắt phải anh, nơi vừa trải qua ca khâu giác mạc dã chiến của bác sĩ Nguyễn Duy, đang căng phồng lên dưới lớp băng gạc, rỉ ra những giọt lệ máu nóng hổi. Vai phải bị rách cơ sâu nhói lên từng cơn buốt tận xương tủy.


*Không được dao động. Phải giải quyết trong mười giây.*


Kaelen vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, cưỡng chế nhịp tim giữ ở mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút để triệt tiêu phản ứng adrenaline. Anh khẽ chạm vào chiếc tai nghe siêu nhỏ áp sát màng nhĩ, gửi đi một tín hiệu gõ nhịp kép.


“Ba!”


Ngay khoảnh khắc Lê Hùng vừa hé môi định thốt ra tiếng đếm cuối cùng, một luồng ánh sáng trắng xóa cực mạnh đột ngột bùng phát từ phía mái nhà tôn phía tây. Tấn Phát đã ném quả pháo sáng magnesium cầm tay thẳng vào giữa bãi đất trống. Luồng nhiệt lượng khổng lồ và ánh sáng chói lòa lập tức làm quá tải toàn bộ cảm biến hồng ngoại trên máy quét nhiệt của đặc nhiệm, biến màn hình giám sát của chúng thành một màu trắng xóa vô hại.


“A! Mắt tôi!” Những tiếng la hét hỗn loạn của bọn Răng Thép vang lên khi luồng sáng trắng xé toạc màn đêm đơn sắc.


Kaelen xuất kích như một bóng ma xám xịt lướt qua màn sương mù axit. Khoảng cách mười mét được thu hẹp trong chưa đầy hai giây. Lê Hùng, với bản năng của một cựu lính đánh thuê, lập tức bóp cò súng điện theo hướng chú Phong. Nhưng Kaelen đã áp sát từ điểm mù phía bên sườn của gã.


Vận dụng kỹ thuật Cận chiến Không gian Hẹp (CQC), Kaelen vung tay trái gạt phăng họng súng của Lê Hùng hướng lên trời, đồng thời phóng con dao găm titan không phản xạ ánh sáng cắt đứt sợi dây cáp nguồn nối liền báng súng điện với bộ pin đeo hông của gã. Tia điện đỏ rực xẹt qua không trung rồi tắt ngúm.


Lê Hùng gầm lên, vung nắm đấm thép về phía mặt Kaelen. Anh né tránh bằng cú cúi đầu mười lăm độ, chấp nhận chịu chấn động nhẹ ở bả vai phải để lách người ra phía sau gã, dùng đòn khóa cổ CQC cưỡng chế ép gã trọc đầu quỵ gối xuống đất.


“Phát! Đưa họ đi!” Kaelen hét lên qua tai nghe.


Tấn Phát lao xuống từ mái nhà tôn như một con chim ưng đêm, khẩu súng điện tầm xa trên tay gã bắn liên tiếp bốn phát yểm trợ, hạ gục những tên Răng Thép đang định nổ súng về phía dì Lan. Phát dùng thanh xà gồ thép làm đòn bẩy cơ học nâng tấm trần thạch cao đang đè lên chân chú Phong, dìu chú dậy và đẩy dì Lan cùng Minh Tú chạy về phía chiếc xe tải ngụy trang đang nổ máy chờ sẵn ở ngã tư.


Kaelen buông Lê Hùng ra khi gã bắt đầu lịm đi vì nghẹt thở, nhanh chóng lùi lại vào bóng tối của con hẻm hẹp trước khi đội tuần tra Aegis-1 kịp khép chặt vòng vây.


***


Một tiếng sau, bên trong căn hầm ngầm của Nhà kho phế liệu điện tử của Minh Anh, tiếng mưa axit gõ rào rào trên mái tôn phía trên dường như xa xăm hơn. Không khí dưới hầm ngột ngạt mùi dầu máy công nghiệp cũ và mùi kim loại rỉ sét.


Chú Phong, dì Lan và Minh Tú đã được đưa vào lá chắn an toàn ở khu vực sinh hoạt phía sau. Minh Tú nằm trên chiếc đệm hơi cũ, nhịp thở đã ổn định hơn sau khi được tiêm liều chất trung hòa độc tố. Nhưng bầu không khí ở khu vực trung tâm điều khiển lại căng thẳng đến mức đóng băng.


Lê Minh Anh đang ngồi dán mắt vào chiếc máy tính Toughbook bọc chì đặt trên bàn gỗ ghép. Gã hacker trẻ tuổi mặc chiếc hoodie rộng thùng thình màu xám, mái tóc xù nhuộm xám bù xù rũ xuống trán. Ngón tay gã gõ nhanh liên tục trên bàn phím, trong khi Thùy Chi – cô học trò nhỏ đeo chiếc tai nghe mèo màu hồng – đang căng thẳng rà soát các luồng tín hiệu camera giả lập.


“Kaelen, chúng ta có rắc rối lớn rồi,” Minh Anh không quay đầu lại, giọng nói dồn dập đầy lo âu. “Thằng chó Trương Tấn... nó đang điên cuồng quét dải sóng vô tuyến Quận 9. Nó dùng một thiết bị quét sóng cầm tay quân sự dải rộng để truy vết ngược các gói dữ liệu vệ tinh của tao.”


Kaelen bước lại gần, tháo chiếc Kính râm phân cực ngược đặc biệt ra. Hốc mắt phải của anh sưng đỏ, vệt máu độc sau ca vi phẫu dã chiến vẫn còn bám khô ở khóe mắt. Dưới thị lực 6/10 đơn sắc, màn hình máy tính của Minh Anh chỉ là một dải màu xám nhạt nhấp nháy liên tục.


“Nó đã định vị được dải tần của chúng ta chưa?” Kaelen hỏi, giọng khàn đặc do ảnh hưởng của cơn sốt thần kinh.


“Chưa, nhưng chỉ là vấn đề thời gian,” Thùy Chi xen vào, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé đầy sự lo lắng. “Băng thông mã hóa vệ tinh của chúng ta đang bị lộ một phần dải tần do đợt truyền dữ liệu cứu Minh Tú lúc nãy. Thằng Tấn đang bẻ khóa lớp tường lửa thứ nhất của hệ thống bảo mật mạng của chúng ta rồi.”


Minh Anh đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ kiếp, tao đã quét toàn bộ vỏ chai hóa chất bảo trì vào hộp cơm giữ nhiệt bọc chì rồi, nhưng mùi ngọt lịm của Alpha-3 vẫn rò rỉ nhẹ qua gioăng cao su. Nếu thằng Tấn định vị được tọa độ phát sóng này, Phan Đăng sẽ thả xích cho lũ chó săn cơ khí Hunter-Z đến càn quét bãi phế liệu trong vòng nửa tiếng!”


Mùi hóa chất ngọt lịm, nhân tạo của dung dịch đệm Alpha-3 – thứ dung dịch bảo trì nhãn cầu gương cực hiếm – đang tỏa ra nhẹ nhàng từ chiếc hộp cơm giữ nhiệt đặt ở góc phòng. Đó là một mùi hương ngọt sắc đầy hiểm họa, thứ có thể thu hút cảm biến khứu giác siêu nhạy của robot Hunter-Z từ khoảng cách hàng trăm mét.


Kaelen nhìn chiếc hộp cơm, rồi quay sang Minh Anh: “Chúng ta không thể ngắt kết nối hoàn toàn sao?”


“Không được!” Minh Anh lắc đầu quầy quậy. “Nếu ngắt kết nối đột ngột, Phan Đăng sẽ biết ngay chúng ta đang trốn ở Quận 9 và lập tức ra lệnh phong tỏa cứng toàn bộ khu vực. Chúng ta phải gài một bẫy dữ liệu ngược – một Honeypot.”


“Honeypot?” Kaelen nheo mắt trái.


“Đúng,” Minh Anh giải thích, ngón tay chỉ vào sơ đồ mạng hiển thị trên màn hình Toughbook. “Tao sẽ cố ý thả một luồng dữ liệu giả lập chứa vị trí cũ của mày tại khu nhà trọ của bà cả Huỳnh để dụ thằng Tấn tập trung toàn bộ băng thông quét vào đó. Trong lúc nó bị hút vào bẫy, tao sẽ truy vết ngược địa chỉ IP của nó để khóa cứng thiết bị định vị của nó lại.”


“Nhưng tường lửa phần mềm của Aeterna bảo trợ cho nó quá mạnh,” Thùy Chi lo lắng nói. “Sức mạnh tính toán từ máy chủ của tổng bộ Silicon sẽ đè bẹp hệ thống máy chủ gương tự chế của chúng ta trong vòng ba nốt nhạc. Muốn bẫy hoạt động, chúng ta bắt buộc phải can thiệp vật lý trực tiếp vào phần cứng.”


Minh Anh quay sang nhìn Kaelen, ánh mắt gã nghiêm túc đến đáng sợ: “Có một trạm trung chuyển sóng trung tâm của chi nhánh Aeterna nằm ngay rìa Quận 9, cách đây hai cây số. Đó là nơi điều phối toàn bộ lưu lượng mạng của khu vực này. Tao cần anh đột nhập vào đó, cắm chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét chứa mã độc giải mã này trực tiếp vào cổng phần cứng của trạm phát.”


Gã hacker đẩy một chiếc thẻ nhớ bọc chì nhỏ xíu màu xám bạc qua bàn. Chiếc thẻ nhớ được bọc một lớp màng chì mỏng để vô hình trước các máy quét sóng điện từ của tòa nhà.


“Nếu anh cắm được nó vào cổng phần cứng, mã độc của tao sẽ mở một cổng sau (backdoor) trực tiếp bỏ qua tường lửa của Aeterna, giúp tao làm chủ luồng dữ liệu của thằng Tấn,” Minh Anh nói. “Nhưng mắt anh... và cả bả vai phải...”


Kaelen nhặt chiếc thẻ nhớ bọc chì lên, nắm chặt trong lòng bàn tay thô ráp. Cơn đau từ hốc mắt và bả vai phải dội lên như muốn xé toạc cơ thể anh, nhưng gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng vô cảm.


“Tôi sẽ đi,” Kaelen nói, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông. “Chuẩn bị đường truyền cho tôi.”


***


Mười lăm phút sau, dưới cơn mưa axit đang nặng hạt dần, Kaelen Cross di chuyển như một bóng đen đơn sắc dọc theo các vách tường tôn rách nát của Quận 9. Anh đã đeo lại chiếc kính râm phân cực ngược để che giấu hốc mắt sưng đỏ rỉ máu. Cơn mưa châm chích vào bả vai phải đang rách cơ của anh, khiến máu loãng rỉ ra thấm đẫm lớp áo tác chiến đen bó sát bên dưới lớp măng tô dài.


Trạm trung chuyển sóng trung tâm của Aeterna là một tòa nhà ba tầng bọc thép xám xịt, nằm biệt lập sau hàng rào kẽm gai điện thế cao. Phía trên trần nhà, những ống kính camera vòm của hệ thống AI Argus đang xoay chuyển không tiếng động dưới màn mưa.


“Kaelen, tao đang kết nối,” tiếng Thùy Chi vang lên qua tai nghe vệ tinh, kèm theo tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn của cô bé từ căn hầm ngầm. “Tao đang chạy mã độc Bypass camera để giả lập một luồng video vòng lặp (Deepfake) trong vòng bốn mươi lăm phút. Anh có đúng mười lăm phút để tiếp cận cửa ngách phía tây trước khi hệ thống tự động kiểm tra ping phần cứng.”


Kaelen nín thở, vận dụng Quy Tức Pháp để giữ nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút. Dưới thị lực 6/10 đơn sắc, anh bước đi chậm rãi nhưng chuẩn xác dọc theo điểm mù của camera quét nhiệt, lợi dụng luồng khí lạnh thổi ra từ họng gió điều hòa của trạm phát để che giấu thân nhiệt cơ thể.


Anh tiếp cận cánh cửa ngách bọc thép phía tây. Khóa từ tính của cửa đang phát ra những tiếng o o nhỏ của dòng điện bảo mật.


Kaelen rút thiết bị bẻ khóa từ tính cầm tay của Gia Huy, cắm đầu dò vào khe hở bảng mạch của cửa. Ngón tay thon dài của anh thao tác vô cùng khéo léo trong bóng tối, bóc tách các sợi dây cáp tín hiệu siêu nhỏ.


*Tách.*


Đèn tín hiệu trên ổ khóa từ chuyển từ màu đỏ sang màu vàng nhạt. Cánh cửa bọc thép khẽ mở ra một khe hẹp không một tiếng động. Kaelen lách người bước vào bên trong hành lang kỹ thuật tối tăm, lạnh ngắt mùi kim loại và khí ozone.


“Kaelen, rẽ trái ở ngã rẽ thứ nhất,” tiếng Minh Anh dồn dập truyền đến qua tai nghe. “Phòng điều khiển trung tâm nằm ở cuối hành lang. Cổng phần cứng của trạm phát là một khe cắm màu vàng nằm dưới bảng mạch điều khiển chính.”


Kaelen di chuyển nhanh nhẹn dọc theo hành lang tối. Thính giác nhạy bén của anh thu nhận tiếng o o của máy phát sóng và tiếng quạt gió tản nhiệt công suất lớn từ phía phòng máy. Anh búng nhẹ ngón tay trái, lắng nghe tiếng vọng phản hồi để xác định cấu trúc không gian ba chiều của hành lang hẹp.


Anh đẩy cửa phòng điều khiển chính bước vào. Giữa phòng là một tủ thiết bị mạng khổng lồ với hàng ngàn sợi cáp quang xanh đỏ đang nhấp nháy sáng.


Kaelen quỳ xuống trước bảng mạch điều khiển chính dưới gầm tủ. Mắt phải của anh lại nhói lên một cơn co thắt thần kinh dữ dội, lệ máu nóng hổi rỉ ra làm ướt đẫm lớp băng gạc dưới kính râm. Anh nghiến chặt răng, cố gắng giữ cho bàn tay của mình không bị run rẩy.


Anh rút chiếc Thẻ nhớ vật lý bọc chì chống quét ra khỏi túi ngực, chuẩn xác cắm vào khe cắm phần cứng màu vàng dưới bảng mạch.


*Tách.*


Một dải đèn LED nhỏ trên thẻ nhớ bọc chì nhấp nháy xanh nhạt, báo hiệu mã độc giải mã đã được nạp thành công vào hệ thống phần cứng của trạm phát.


“Xong rồi, Minh Anh,” Kaelen thì thầm vào bộ đàm.


“Tuyệt vời! Tao đã thấy cổng sau mở ra!” Tiếng Minh Anh hét lên đầy phấn khích từ đầu dây bên kia. “Tao đang định tuyến lại toàn bộ luồng quét của thằng Tấn qua cổng sau này. Thùy Chi, kích hoạt Honeypot ngay!”


***


Tại căn hầm ngầm bãi phế liệu, Thùy Chi nhanh tay gõ một lệnh kích hoạt trên bàn phím. Trên màn hình máy tính Toughbook, một luồng dữ liệu giả lập chứa chữ ký số và vị trí cũ của Kaelen tại khu nhà trọ của bà cả Huỳnh lập tức được phát ra, tạo thành một mồi nhử hoàn hảo trong không gian kỹ thuật số.


Cách đó vài cây số, bên trong một chiếc xe van bọc kín bọc chì của Aeterna đang đỗ ở khu trung tâm, Trương Tấn nheo đôi mắt hí sau lớp kính cận dày. Trên chiếc máy quét sóng cầm tay dải rộng của hắn, một tín hiệu dữ liệu mã hóa vệ tinh cực mạnh đột ngột xuất hiện tại tọa độ khu nhà trọ Quận 9.


“A, tìm thấy mày rồi, Minh Anh,” Trương Tấn nở một nụ cười xảo quyệt, gương mặt đầy mụn hằn lên vẻ đắc ý. “Mày nghĩ mày có thể trốn mãi sau cái vệ tinh rách nát đó sao?”


Tấn lập tức tập trung toàn bộ băng thông quét và hỏa lực mạng của máy chủ Aeterna, điên cuồng tấn công vào luồng dữ liệu giả lập đó để bẻ khóa tọa độ chi tiết. Hắn không hề hay biết rằng, luồng dữ liệu đó thực chất là một cái phễu khổng lồ đang hút hắn vào bẫy dữ liệu ngược của Minh Anh.


“Nó đã cắn câu!” Minh Anh gào lên, ngón tay gõ phím nhanh như chớp để truy vết ngược địa chỉ IP của Tấn qua cổng sau phần cứng mà Kaelen vừa thiết lập. “Tao đang lần theo dấu vết sóng vô tuyến của nó... Sắp khóa được tọa độ chiếc xe van của nó rồi!”


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, dải đèn LED trên bảng mạch điều khiển chính tại trạm phát sóng đột ngột chuyển sang màu đỏ rực.


Trương Tấn, với bản năng của một cựu hacker mũ đen hàng đầu thế giới ngầm, đã phát hiện ra sự sụt áp bất thường của dòng dữ liệu. Hắn nhận ra mình đang bị dẫn dụ vào một Honeypot.


“Chết tiệt! Bẫy ngược!” Tấn nghiến răng gầm lên. Hắn lập tức kích hoạt một lệnh cưỡng bức từ bàn phím, sử dụng quyền bảo trợ băng thông tối cao của tập đoàn Aeterna để phát lệnh tự hủy toàn bộ luồng dữ liệu truyền dẫn, hòng xóa sạch dấu vết định vị ngược.


“Kaelen! Thằng Tấn phát hiện ra rồi!” Tiếng Minh Anh hét lên qua tai nghe, giọng gã đầy sự hoảng loạn. “Nó đang dùng máy chủ Aeterna để chạy lệnh tự hủy dòng dữ liệu! Nếu nó xóa sạch luồng truyền, tao sẽ mất dấu nó vĩnh viễn và dải tần vệ tinh của chúng ta sẽ bị lộ hoàn toàn!”


“Tao đang chặn nó lại!” Thùy Chi hét lên, ngón tay gõ phím nhanh đến mức tạo thành những bóng mờ dưới ánh đèn màn hình. “Nhưng băng thông của nó quá mạnh! Nó đang bẻ gãy lớp tường lửa thứ nhất của tao rồi!”


Kaelen đứng sừng sững trước tủ thiết bị mạng của trạm phát sóng. Dưới thị lực đơn sắc 6/10 nhòe nhoẹt, anh nhìn thấy dải đèn LED màu đỏ trên thẻ nhớ bọc chì đang nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu sự xung đột dữ liệu cực hạn giữa mã độc của Minh Anh và lệnh tự hủy của Trương Tấn.


“Minh Anh, tao phải làm gì?” Kaelen khàn giọng hỏi.


“Anh không thể làm gì trên phần cứng nữa!” Minh Anh hét lên qua bộ đàm. “Tao phải đấu trực diện với nó trên mạng! Thùy Chi, định tuyến lại luồng truyền qua vệ tinh quân sự cũ bị bỏ hoang ngay! Chúng ta cần thêm băng thông để đè bẹp lệnh tự hủy của nó!”


“Em đang định tuyến!” Thùy Chi trả lời, mồ hôi chảy ròng ròng trên gò má non nớt. “Nhưng làm vậy sẽ khiến dải tần vệ tinh của chúng ta bị lộ một phần trước hệ thống quét của Phan Đăng!”


“Chấp nhận cái giá đó! Nếu không khóa được thằng Tấn đêm nay, ngày mai tất cả chúng ta đều chết!” Minh Anh gầm lên.


Trên màn hình Toughbook của Minh Anh, một trận chiến kỹ thuật số tàn khốc đang diễn ra ở cấp độ từng mili giây. Luồng dữ liệu giả lập của Honeypot liên tục bị dập tắt rồi lại được Minh Anh dựng lên bằng cổng sau phần cứng. Trương Tấn đang sử dụng sức mạnh tính toán khổng lồ của Aeterna để quét sạch các lớp bảo mật của nhóm Bóng Đêm.


*Tít... Tít... Tít...*


Đột ngột, màn hình giám sát của Minh Anh nhấp nháy đỏ liên tục, phát ra những tiếng cảnh báo chói tai dọc theo căn hầm ngầm tối tăm.


“Chết tiệt!” Minh Anh đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt gã hiện rõ sự kinh hoàng dưới ánh sáng đỏ rực của màn hình. “Trương Tấn... nó đã bẻ khóa thành công lớp tường lửa thứ hai của chúng ta rồi! Chỉ còn đúng năm phút nữa trước khi thuật toán quét ngược của nó định vị được chính xác tọa độ bãi phế liệu này!”


Tiếng còi cảnh báo đỏ rực nhấp nháy điên cuồng trên màn hình Toughbook của Minh Anh dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen qua tai nghe vệ tinh, biến thành một chiếc đồng hồ cát tử thần đang chảy ngược những giây cuối cùng của sự sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!