Lưới Bủa Quận 9
Tiếng gõ cửa dồn dập của bà cả Huỳnh dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen, kéo theo tiếng bước chân bốt thép của Lê Hùng đang quay ngược trở lại hành lang phòng trọ. Mỗi nhịp nện xuống sàn gỗ mục nát như một nhát búa nện thẳng vào thái dương đang căng lên vì cơn sốt của anh.
"Thằng Nam! Mở cửa ngách mau! Có một nhóm người lạ mặt mặc vest đen đang đi từng phòng rà soát thẻ căn cước rồi!" Giọng bà cả Huỳnh khàn đặc, nén nhỏ đến mức tối đa qua khe cửa khóa chặt. Bà không gọi tên thật của anh, vẫn dùng cái danh phận giả lập dính đầy bùn đất khu ổ chuột để che mắt những kẻ đang lùng sục ngoài kia.
Kaelen gượng dậy từ chiếc giường tre. Mắt phải của anh, nơi vừa chịu đựng những đường khâu dã chiến tàn khốc của bác sĩ Nguyễn Duy, đang căng phồng lên dưới lớp băng gạc vô trùng. Một cảm giác nóng bỏng, buốt nhọn dọc theo dây thần kinh thị giác chạy thẳng về phía thùy chẩm. Thị lực bên mắt trái chỉ còn sáu phần mười đơn sắc, biến mọi thứ trong căn phòng nhỏ thành những khối xám xịt tương phản mạnh mẽ.
Anh bước một bước, nhưng cơn chóng mặt dữ dội từ hệ tiền đình bị tổn thương khiến bước chân anh chao đảo. Anh phải bám chặt vào cạnh bàn gỗ để không ngã quỵ.
"Kaelen, đi lối này!" Minh Anh thì thầm, gã hacker vừa ôm chặt chiếc máy tính Toughbook bọc chì vừa nhanh tay xách theo hộp cơm giữ nhiệt hai lớp bằng inox.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, mùi hóa chất bảo quản Alpha-3 ngọt lịm – thứ dung dịch bảo trì nhãn cầu gương cực hiếm rò rỉ nhẹ qua gioăng cao su của hộp cơm – chợt xộc vào mũi Kaelen. Đó là một mùi ngọt sắc, nhân tạo và đầy hiểm họa. Nếu bọn đặc nhiệm mang theo chó săn cơ khí Hunter-Z đến gần, mùi hương này sẽ là bản án tử hình chỉ đường cho chúng.
Kaelen nghiến răng, cố gắng vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý để cưỡng chế nhịp tim đang nhảy vọt lên gần một trăm nhịp. Hít vào bốn giây, giữ bốn giây, thở ra tám giây. Khi nhịp tim từ từ hạ xuống mức sáu mươi, cơn sốt thần kinh dường như dịu đi đôi chút, trả lại cho anh một khoảng tỉnh táo ngắn ngủi. Anh quay sang Nguyễn Duy: "Bác sĩ, đi lối ngách sau nhà trọ. Đừng đi cùng chúng tôi."
Nguyễn Duy nhìn anh bằng đôi mắt trũng sâu đầy dằn vặt y đức, gật đầu lặng lẽ rồi xách hộp dụng cụ vi phẫu lách qua cánh cửa sổ ngách dẫn ra con hẻm chứa đầy phế thải phía sau.
Kaelen và Minh Anh lập tức bám theo hướng dẫn của bà cả Huỳnh. Khi cánh cửa ngách bằng sắt rỉ sét mở ra, Kaelen chợt khựng lại. Đại não anh bỗng chốc trống rỗng. Chứng suy giảm trí nhớ ngắn hạn – tác dụng phụ tàn khốc của chất độc thủy ngân nano và những mũi kim bạc châm cứu dã chiến – lại một lần nữa thu phí sinh lý của anh. Anh không thể nhớ nổi lối rẽ nào dẫn ra đường cống ngầm thoát hiểm.
"Lối này, thằng hâm! Rẽ trái qua đống thùng phuy!" Bà cả Huỳnh thúc mạnh chiếc gậy bóng chày vào hông Kaelen, kéo anh ra khỏi cơn ngơ ngác tử thần.
Ngay khi họ vừa lách vào bóng tối của con hẻm nhỏ, tiếng rầm rầm phá cửa phòng trọ của Kaelen vang lên phía sau, kèm theo tiếng gầm rú thất vọng của Lê Hùng khi phát hiện căn phòng chỉ còn lại chiếc giường tre trống rỗng và vệt máu loãng chưa kịp khô trên gối.
***
Hai tiếng sau, dưới cơn mưa axit nhẹ của Quận 9, Kaelen và Minh Anh ẩn náu trong một góc khuất của bãi phế liệu công nghiệp bỏ hoang. Cơn mưa châm chích vào da thịt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc.
*Rung.*
Chiếc điện thoại vệ tinh đời cũ trong túi măng tô của Kaelen rung lên. Đầu dây bên kia là Sơn "Sẹo", gã môi giới thông tin khét tiếng của thế giới ngầm Quận 9. Giọng gã dồn dập, lẫn trong tiếng gió rít qua loa thoại:
"Kaelen! Mày nghe rõ không? Thằng Hùng 'Trọc' điên rồi. Nó không tìm thấy mày ở nhà trọ nên đã dẫn theo đặc nhiệm bảo an và cả bọn Răng Thép quét sạch khu nhà chú Phong của mày rồi! Chúng nó kéo cả nhà lão Phong ra bãi đất trống trước ngõ. Lão Phong cụt chân bị chúng nó trói nghiến vào cột điện. Thằng Hùng tuyên bố nếu trong vòng một tiếng mày không vác mặt đến, nó sẽ nướng chín lão già bằng súng điện cao áp!"
Đại não Kaelen như nổ tung. Nỗi đau mất đi người em gái Trần Khánh Vy mười năm trước dội về, biến thành một ngọn lửa căm phẫn tột độ thiêu đốt tâm trí anh. Chú Phong, dì Lan, và cả Minh Tú – đứa em họ vừa mới qua khỏi cơn nguy kịch nhờ liều chất trung hòa – họ là những người thân duy nhất còn lại của anh trên cuộc đời này. Anh không thể đứng nhìn họ bị nghiền nát bởi sự tàn bạo của Aeterna.
"Kaelen, cậu không được đi!" Tiếng Nguyễn Duy vang lên qua kênh đàm thoại dự phòng mà ông vừa thiết lập từ xa. "Dây thần kinh thị giác của cậu đang bị tổn thương nghiêm trọng sau ca khâu giác mạc. Nếu cậu vận động mạnh hoặc tiếp xúc với chấn động vật lý, vết khâu sẽ rách ra. Cậu sẽ mù hoàn toàn trước khi kịp chạm vào vắc-xin!"
"Tôi phải đi, bác sĩ," Kaelen trả lời, giọng nói lạnh lùng và phẳng lặng đến đáng sợ. "Nếu tôi không cứu họ, ánh sáng của đôi mắt này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Anh cúp máy, quay sang Minh Anh: "Liên lạc với Tấn Phát. Nói với cậu ấy, chúng ta có một phi vụ giải cứu khẩn cấp."
***
Ba mươi phút sau, tại rìa khu ổ chuột Quận 9. Cơn mưa axit đã ngớt, để lại một màn sương mù xám xịt bao phủ những dãy nhà tôn rách nát.
Tấn Phát xuất hiện từ bóng tối của một xưởng cơ khí bỏ hoang. Gã cựu lính đặc nhiệm với gương mặt đầy sẹo chiến tranh chỉ im lặng gật đầu khi nhìn thấy hốc mắt băng kín của Kaelen. Gã không hỏi một câu thừa thãi, chỉ rút từ thắt lưng ra hai con dao găm bằng hợp kim titan không phản xạ ánh sáng và một khẩu súng điện tầm xa.
"Bọn Răng Thép có khoảng mười hai tên, trang bị súng trường quân sự cũ. Lực lượng bảo an của Lê Hùng có sáu tên đặc nhiệm mặc giáp chống đạn sợi carbon," Tấn Phát rầm rì, dùng ngón tay vẽ nhanh sơ đồ ngõ hẻm lên mặt một chiếc thùng phuy rỉ sét. "Ngõ nhà chú Phong rất hẹp, chỉ rộng chưa đầy hai mét. Đây là địa hình hoàn hảo cho kỹ thuật Cận chiến Không gian Hẹp (CQC). Nhưng chúng có máy quét nhiệt cầm tay. Chỉ cần chúng ta bước vào bán kính ba mươi mét, chúng sẽ phát hiện ra ngay."
Kaelen nheo mắt trái. Dưới thị lực đơn sắc 6/10, sơ đồ ngõ hẻm hiện lên như một mê cung của những đường thẳng xám xịt. Anh búng ngón tay nhẹ, lắng nghe tiếng vọng phản hồi từ các bức tường tôn xung quanh để định vị khoảng cách vách ngăn.
"Tôi sẽ đi tiên phong dụ địch," Kaelen nói. "Phát, cậu giữ vị trí yểm trợ tầm xa. Vô hiệu hóa máy quét nhiệt của chúng trước."
"Được. Nhớ giữ mạng để còn trả nợ rượu cho tao," Phát khẽ cười nhạt, bóng gã lập tức biến mất vào những mái tôn tối tăm phía trên.
***
Tại bãi đất trống trước ngõ nhà chú Phong, ánh đèn pha của hai chiếc xe bọc thép bảo an rọi thẳng vào cột điện giữa bãi. Chú Phong bị trói chặt vào cột, chiếc nạng gỗ duy nhất của chú bị bẻ gãy làm đôi, vứt chỏng chơ dưới vũng nước bùn. Dì Lan quỳ sụp dưới đất, hai tay bị xích chặt, khuôn mặt đầy nước mắt và vết bầm tím. Gần đó, Minh Tú đang run rẩy co rúm người trong chiếc áo khoác rách, tiếng ho khan rũ rượi của cậu bé vang lên đau đớn trong đêm tĩnh mịch.
Lê Hùng đứng trước mặt họ, thân hình lực lưỡng như một hộ pháp trọc đầu. Vết sẹo dài sau gáy gã đỏ ửng lên dưới ánh đèn pha. Gã cầm khẩu súng bắn điện cao áp Surefire, liên tục gõ nhẹ vào lòng bàn tay bọc găng da mỏng.
Bao quanh bãi đất là mười mấy tay súng của băng Răng Thép, những gã giang hồ với hàm răng bọc kim loại sáng loáng, tay lăm lăm vũ khí nóng.
"Mười phút nữa, Kaelen Cross," Lê Hùng lớn tiếng cười lạnh, giọng gã dội vào các vách tường tôn. "Nếu mày vẫn trốn như một con chuột cống dưới hầm, tao sẽ cho lão già này nếm thử dòng điện một vạn vôn của Aeterna!"
Từ góc tối của con hẻm đối diện, Kaelen áp sát người vào vách tường lạnh. Anh nín thở, Quy Tức Pháp giữ nhịp tim ổn định ở mức năm mươi tám. Mắt phải của anh bắt đầu chảy ra những giọt lệ ấm nóng thấm đẫm lớp băng gạc – đó là máu độc rò rỉ do áp lực nội nhãn đang tăng cao. Anh búng ngón tay nhẹ.
*Búng.*
Tiếng động siêu nhỏ dội lại từ chiếc xe bọc thép cách đó hai mươi mét. Anh đã xác định được vị trí của hai tên gác cửa.
"Phát. Hành động," Kaelen thì thầm vào chiếc tai nghe siêu nhỏ.
*Bùm!*
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên từ phía nóc nhà tôn phía tây. Một quả lựu đạn khói sinh học tự chế do Tấn Phát ném ra lập tức bùng phát, tỏa ra một làn khói mù màu xám tro dày đặc, che khuất hoàn toàn ánh đèn pha xe bọc thép. Làn khói sinh học này chứa các hạt bụi mịn hấp thụ ánh sáng, làm tê liệt tầm nhìn của băng Răng Thép trong vòng vài giây.
"Có biến! Đeo mặt nạ phòng độc mau!" Một tên lính bảo an hét lên.
Ngay khi làn khói vừa bùng lên, bọn đặc nhiệm của Lê Hùng lập tức nâng máy quét nhiệt cầm tay lên để truy tìm mục tiêu trong khói. Nhưng từ trên cao, Tấn Phát đã kích hoạt một quả pháo sáng magnesium cầm tay, ném thẳng vào giữa bãi đất. Ánh sáng trắng cực mạnh từ magnesium tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ, làm quá tải và làm mù hoàn toàn các cảm biến hồng ngoại của máy quét nhiệt. Màn hình của chúng chỉ còn là một màu trắng xóa.
"Mẹ kiếp! Máy quét bị nhiễu nhiệt rồi!"
Trong lúc hỗn loạn, Kaelen xuất kích như một bóng ma đơn sắc. Anh lướt nhanh qua làn khói xám. Một tên gác cửa của băng Răng Thép vừa định nâng khẩu súng trường lên thì Kaelen đã áp sát từ điểm mù phía sau.
Vận dụng kỹ thuật Cận chiến Không gian Hẹp (CQC), Kaelen dùng tay trái gạt phăng họng súng của đối phương hướng xuống đất, đồng thời tay phải vung ra một đòn chặt cực mạnh vào khớp cổ tay của hắn.
*Rắc!*
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên không tiếng động. Tên gác cửa chưa kịp hét lên thì Kaelen đã bồi thêm một cú lên gối chuẩn xác vào chấn thủy, khiến gã đổ gục xuống bùn đen như một khúc gỗ. Kaelen nhanh nhẹn đỡ lấy khẩu súng của hắn trước khi nó kịp chạm đất gây ra tiếng động.
Cùng lúc đó, từ phía mái nhà, những tiếng *vút vút* xé gió vang lên đều đặn. Tấn Phát sử dụng khẩu súng điện tầm xa bắn yểm trợ liên tục. Ba tên tay súng của băng Răng Thép đứng vòng ngoài lập tức bị dính đạn điện, cơ thể co giật dữ dội rồi ngã nhào, dọn sạch một góc hành lang rút lui cho gia đình chú Phong.
Kaelen lao đến cột điện nơi chú Phong đang bị trói. Anh rút con dao găm bằng hợp kim titan, nhanh nhẹn cắt đứt những sợi dây thừng thô ráp.
"Chú Phong! Đi mau!" Kaelen khàn giọng nói, tay đỡ lấy bả vai của chú.
"Lâm... cháu vẫn còn sống..." Chú Phong nhìn anh bằng đôi mắt mờ đục đầy nước mắt, cố gắng dùng một chân để đứng dậy. Nhưng ngay khi chú vừa nhấc người lên, chiếc chân cụt bên trái của chú bị vướng vào đống sắt thép phế thải rỉ sét dưới chân cột điện. Chiếc nạng gỗ đã bị bẻ gãy, chú không có điểm tựa để di chuyển.
*Rầm!*
Chú Phong ngã quỵ xuống vũng bùn, kéo theo cả Kaelen.
Cú ngã đột ngột tác động mạnh lên bả vai phải của Kaelen. Một cơn đau nhói buốt, tàn khốc bùng lên từ bả vai phải – vết rách cơ sâu từ phi vụ trước bị xé rộng thêm. Máu nóng lập tức chảy tràn ra, thấm đẫm lớp áo tác chiến đen bó sát bên dưới lớp măng tô.
"Chạy đi Lâm! Đừng lo cho chú!" Chú Phong đẩy mạnh Kaelen ra, giọng chú nghẹn ngào.
Nhưng Kaelen không lùi. Anh nghiến chặt răng, cố gắng dùng Quy Tức Pháp để nén cơn đau cơ vai lại. Anh cúi xuống, định vác chú Phong lên vai.
Tuy nhiên, khoảng thời gian trì hoãn ngắn ngủi đó đã khiến họ mất đi lợi thế bất ngờ. Làn khói sinh học bắt đầu bị gió mưa thổi tán. Lê Hùng, với bản năng của một cựu lính đánh thuê thiện chiến, đã nhanh chóng nhận ra hướng tấn công của Kaelen từ tiếng động va chạm của đống sắt phế thải.
Gã trọc đầu gầm lên một tiếng đầy giận dữ, sải bước dài lao qua làn khói đang tan. Với cơ thể lực lưỡng đầy cơ bắp, gã gạt phăng một tên đàn em đang cản đường, hướng thẳng khẩu súng bắn điện cao áp Surefire về phía chú Phong đang ngã dưới đất.
"Kaelen Cross! Mày nghĩ mày có thể cướp người trước mặt tao sao?" Lê Hùng quát lớn.
Trong một phản xạ sinh tử, Kaelen vung tay trái, phóng con dao găm titan về phía khẩu súng Surefire của Lê Hùng. Đường dao đi chuẩn xác đến kinh ngạc, găm thẳng vào khe hở bảng mạch của khẩu súng điện ngay trên tay gã.
*Xẹt! Xẹt!*
Khẩu súng điện của Lê Hùng bị chập mạch, phóng ra những tia lửa điện xanh lam chói tai rồi cháy đen thui trên tay gã. Lê Hùng hoảng hốt ném khẩu súng hỏng xuống đất, gương mặt trọc lốc hằn lên những tia máu đầy sát khí.
Nhưng ngay lập tức, gã rút từ thắt lưng ra một khẩu súng bắn điện cao áp dự phòng thứ hai. Khẩu súng này nhỏ gọn hơn nhưng dải phóng điện của nó đỏ rực đầy chết chóc.
Lê Hùng không thèm đuổi theo Kaelen. Gã bước một bước dài, dùng bàn tay hộ pháp túm chặt lấy cổ áo chú Phong, giật mạnh lão già cụt chân lên làm lá chắn. Gã dí thẳng họng súng điện đỏ rực vào sát thái dương của chú Phong, ngón tay đặt sẵn trên cò súng.
"Đứng im! Tất cả đứng im cho tao!" Lê Hùng hét lên điên cuồng vào bóng tối của con hẻm, nơi Kaelen đang ẩn mình. Giọng gã khàn đặc, đầy sự khát máu. "Thằng Phát trên mái nhà kia, mày bắn thêm một phát nữa là tao nướng chín óc lão già này ngay lập tức!"
Không gian bãi đất trống đột ngột rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng mưa axit rơi tí tách trên những mái tôn rỉ sét và tiếng thở dốc nặng nề của dì Lan dưới đất.
Kaelen đứng khựng lại trong bóng tối của hành lang hẹp, cách Lê Hùng chưa đầy mười mét. Mắt phải của anh đang rỉ máu nóng hổi dọc theo gò má, bả vai phải đau nhức đến mức run rẩy. Dưới góc nhìn đơn sắc xám xịt, anh nhìn thấy rõ họng súng điện đỏ rực của Lê Hùng đang dí sát vào làn da nhăn nheo của chú Phong.
Lê Hùng nheo mắt nhìn vào bóng tối của hành lang, nơi gã biết Kaelen đang ẩn nấp. Gã nở một nụ cười tàn nhẫn, bắt đầu lớn tiếng đếm ngược:
"Tao đếm đến ba, Kaelen! Bước ra khỏi bóng tối hành lang và quỳ xuống trước mặt tao, hoặc nhìn lão già này chết cháy! Một!... Hai!..."
Tiếng đếm ngược lạnh lùng của Lê Hùng dội vào màng nhĩ Kaelen như tiếng gõ cửa của tử thần, đẩy bầu không khí nghẹt thở của Quận 9 lên mức cực hạn của sự sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!