Nhạc nềnSakuya2

Trạm Chấn Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn quét siêu âm đỏ rực từ mắt Hunter-Z rọi thẳng vào hốc mắt phải rỉ máu của Kaelen, phản chiếu lớp màng gương bạc lạnh lẽo dưới lớp gạc mỏng.


Trong khoảng không chật hẹp của đường hầm tuyến số 3 đổ sập, con quái vật bốn chân bằng sợi carbon co luồng cơ khí cơ đùi, bật nhảy thẳng về phía lồng ngực anh. Tiếng rít gió rùng rợn dội vào màng nhĩ nhạy bén của Kaelen. Ở khoảng cách chưa đầy hai mét, dưới góc nhìn đơn sắc xám xịt của Thị lực 6/10, Kaelen không thể nhìn thấy màu sắc, nhưng thính giác của anh đã lập tức bắt được quỹ đạo di chuyển của nó thông qua tiếng rít của hệ thống siêu âm.


Anh không lùi. Vai phải đang bị rách cơ sâu nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh vung cánh tay trái, hướng thẳng khẩu súng điện cao áp cướp được từ lính đặc nhiệm Aegis-1 xuống vũng nước thải hóa chất dưới chân con robot.


*Đoành!*


Dòng điện hai ngàn vôn phóng ra từ nòng súng, chạm vào mặt nước ô nhiễm đầy ion kim loại dẫn điện. Tia lửa điện xanh lam xẹt qua, lan truyền với tốc độ ánh sáng và đánh thẳng vào hệ thống khung gầm bằng sợi carbon của Hunter-Z. Tiếng rít cơ khí của con robot đột ngột biến thành tiếng rè rè chói tai. Các khớp chân cơ điện tử của nó bị quá tải dòng điện, co giật liên tục rồi đổ sập xuống vũng bùn đen, phát ra những tia lửa điện nhỏ từ khoang chứa cảm biến.


"Kaelen! Bám lấy tay tôi!" Tiếng Minh Anh hét lên từ phía họng ống thoát nước gang phía trên trần sập.


Kaelen thu hồi khẩu súng điện, dùng chút sức lực cuối cùng của cánh tay trái bám vào gờ ống gang rỉ sét. Cơn đau đầu co thắt dữ dội từ thùy chẩm dội lên khiến đại não anh trống rỗng trong một tích tắc. Chứng suy giảm trí nhớ ngắn hạn lại cố gắng tước đoạt nhận thức của anh. Anh nín thở, vận dụng Quy Tức Pháp để ép nhịp tim giữ ở mức ổn định, cố gắng ghi nhớ lực kéo của Minh Anh. Gã hacker trẻ tuổi dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh vai áo măng tô của Kaelen, đưa anh chui tọt vào bên trong đường ống tối tăm ngay trước khi loạt đạn điện của đội đặc nhiệm Lê Hùng bắn nát mảng bê tông phía dưới.


Họ bò điên cuồng trong ống gang hẹp đầy bụi bặm và mùi rỉ sét. Kaelen di chuyển hoàn toàn bằng ký ức cơ bắp và tiếng vọng âm thanh búng tay nhịp nhàng của mình. Khi họ bò ra khỏi nắp cống ngầm bảo trì nằm sâu trong một con hẻm tối của khu ổ chuột Quận 9, trời đã bắt đầu đổ những cơn mưa axit nhẹ. Làn mưa lạnh buốt mang theo hóa chất công nghiệp châm chích vào làn da tái nhợt của Kaelen, nhưng anh không thể đeo kính râm lúc này. Hốc mắt phải của anh đang sưng tấy dữ dội, rỉ ra những giọt lệ máu hòa lẫn với chất dịch bảo quản Alpha-3 ngọt lịm từ chiếc hộp chì sứt mẻ trong balo.


"Đi... đi lối này," Kaelen khàn giọng nói, đầu anh đau như búa bổ. Anh nhìn về phía dãy nhà trọ tồi tàn trước mặt, nhưng bốn con số của mã khóa an ninh đột ngột biến mất khỏi ký ức của anh. Cơn đau thần kinh sau châm cứu bạc đã tạm thời xóa sạch thông tin ngắn hạn đó.


"Mã số là bốn, không, chín, hai! Để tôi bấm!" Minh Anh nhanh chóng lướt ngón tay run rẩy trên bàn phím cơ học rỉ sét của cổng rào.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt nặng nề mở ra. Họ nhanh chóng lách vào bên trong hành lang tối tăm, nồng nặc mùi dầu mỡ rẻ tiền và quần áo ẩm mốc của Khu nhà trọ của bà cả Huỳnh.


"Thằng Nam đấy à?" Một giọng nói chua ngoa, khàn đặc vì nhai trầu vang lên từ phía cuối hành lang. Bà cả Huỳnh bước ra từ căn phòng bảo vệ, đầu cuốn đầy những chiếc lô nhựa màu hồng, chân xỏ dép lê xẹp lép. Trên tay bà cầm chiếc gậy bóng chày bằng gỗ sờn cũ. Nhưng ngay khi ánh đèn vàng vọt của hành lang rọi vào gương mặt hốc hác, tái nhợt và hốc mắt rỉ máu của Kaelen, ánh mắt chua ngoa của bà lập tức chuyển thành sự kinh hoàng. "Trời đất ơi... mày đi đánh nhau với băng đảng nào mà nát bét thế này?"


"Bà cả... cứu chúng tôi," Minh Anh khẩn khoản, giọng gã run lên. "Đừng để ai nhìn thấy."


Bà cả Huỳnh không hỏi thêm một câu nào. Sự nhạy bén của một người đàn bà sinh tồn ở khu ổ chuột suốt ba mươi năm giúp bà hiểu ngay tính chất nguy hiểm của sự việc. Bà nhanh chóng lách người, mở toang cánh cửa căn phòng trọ nhỏ hẹp của Kaelen ở cuối dãy, rồi đẩy cả hai vào trong.


"Vào trong nằm im! Để tao ra khóa cổng ngoài. Đứa nào lảng vảng tao đập gãy chân," bà cả Huỳnh thì thầm đầy quyết liệt, miệng nhổ toẹt bãi nước trầu xuống chiếc ống nhổ rỉ sét bên cạnh cửa.


Căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp chỉ có một chiếc giường tre cũ và một chiếc bàn gỗ nhỏ. Kaelen đổ gục xuống giường, cơ thể anh run lên từng đợt vì cơn sốt thần kinh cao độ. Mắt phải của anh lúc này như đang có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua võng mạc. Chất độc thủy ngân nano rò rỉ từ vết nứt của nhãn cầu gương đang tàn phá các tế bào cảm quang cuối cùng.


*Rắc... rắc...*


Anh nghe thấy tiếng động cơ học cực nhỏ phát ra từ sâu trong hốc mắt phải. Nhãn cầu gương đang bị lệch trục vật lý do cú va chạm mạnh với Hunter-Z dưới lòng đất, tạo ra lực ma sát kinh hoàng lên giác mạc vốn đã bị tổn thương.


"Minh Anh... gọi... Nguyễn Duy," Kaelen thều thào qua kẽ răng nghiến chặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương.


Chưa đầy mười lăm phút sau, một bóng người thấp đậm, khoác chiếc áo mưa tiện lợi màu xám sẫm lặng lẽ slipping qua cửa ngách hành lang. Bác sĩ Nguyễn Duy bước vào phòng, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn dưới ánh đèn pin yếu ớt của Minh Anh. Ông nhanh chóng đặt chiếc hộp cứu thương bằng kim loại sờn rách lên bàn, tháo kính lúp phẫu thuật chuyên dụng đeo lên mắt.


"Tôi đã cảnh báo cậu rồi, Kaelen," Nguyễn Duy khàn giọng nói, giọng ông mang theo nỗi dằn vặt khôn nguôi khi nhìn thấy hốc mắt đầy máu của con trai người đồng nghiệp quá cố Trần Khánh Sơn. "Cái khế ước nhãn cầu gương này đang rút cạn mạng sống của cậu. Nếu cậu không dừng lại, thủy ngân nano sẽ ăn mòn đến tận thùy chẩm."


"Khâu... khâu giác mạc lại cho tôi," Kaelen nghiến răng, bàn tay gân guốc siết chặt lấy thành giường tre đến mức những thanh tre già kêu lên răng rắc. "Tôi phải giữ... giữ được dữ liệu."


Nguyễn Duy thở dài, đôi bàn tay già nua nhưng cực kỳ chuẩn xác bắt đầu mở bộ dụng cụ vi phẫu. Ông dùng kẹp y tế nhẹ nhàng cố định mí mắt phải của Kaelen, gạt bỏ lớp gạc đẫm máu đen nhạt. Dưới ánh sáng tiêu cự của kính lúp, ông nheo mắt đầy nghiêm trọng.


"Giác mạc bị rách nhẹ do nhãn cầu gương bị lệch trục không phẩy năm độ. Các mạch máu võng mạc đang bị viêm nhiễm màng bồ đào cấp tính dữ dội. Tôi phải khâu lại vết rách và nắn lại trục nhãn cầu ngay lập tức," Nguyễn Duy nói, tay rút ra một sợi chỉ nano siêu mảnh. "Cậu phải dùng thuốc gây tê cục bộ."


"Không dùng thuốc tê," Kaelen thốt ra qua kẽ răng, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Thuốc tê sẽ làm chậm phản xạ thần kinh của tôi trong vòng bốn tiếng. Phan Đăng sắp đến đây rồi. Tôi cần đại não phải tỉnh táo tuyệt đối để điều hòa nhịp tim."


Nguyễn Duy khựng lại một giây, nhìn sâu vào đôi mắt đơn sắc xám xịt của Kaelen. Ông hiểu tính khí bướng bỉnh và ý chí sắt đá của gã gián điệp độc hành này. Ông không khuyên can nữa, chỉ im lặng gật đầu.


"Cắn chặt cái này," Duy đưa cho Kaelen một thanh gỗ bọc da dày.


Kaelen ngậm chặt thanh gỗ. Nguyễn Duy bắt đầu luồn mũi kim vi phẫu bằng kim cương nhân tạo cực kỳ sắc bén vào mô mắt phải của anh.


Một cơn đau buốt nhọn, tàn khốc và điên cuồng lập tức bùng nổ trong đầu Kaelen. Cảm giác như có một lưỡi dao nung đỏ đang từ từ cạo dọc theo các sợi dây thần kinh thị giác nối thẳng vào não bộ. Toàn thân Kaelen gồng cứng, những thớ cơ trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ khóe mắt thấm đẫm chiếc gối cũ. Anh vận dụng Quy Tức Pháp ở mức cực hạn, ép nhịp thở ra hít vào theo chu kỳ nghiêm ngặt để giữ cho cơ mặt không bị co giật. Chỉ cần anh lệch đầu một milimet, mũi kim của Nguyễn Duy sẽ đâm hỏng vĩnh viễn dây thần kinh thị giác.


"Ổn định rồi. Trục nhãn cầu đã về đúng vị trí," Nguyễn Duy lầm lầm, tay ông di chuyển nhanh như chớp, khâu mũi chỉ cuối cùng trên giác mạc. Ông nhanh chóng cầm lấy Ống tiêm tự động nén khí, áp sát đầu tiêm không kim vào khóe mắt phải của Kaelen và nhấn nút.


*Xoạch.*


Luồng khí nén đưa trực tiếp liều thuốc ức chế đào thải nồng độ cao vào sâu trong hốc mắt. Cơn co thắt cơ mắt dữ dội lập tức dịu đi phần nào, nhưng đồng tử của Kaelen ngay lập tức giãn rộng ra, khiến thế giới đơn sắc xám xịt của anh nhòe đi hoàn toàn. Tiếp theo, Duy nhỏ liên tục Dung dịch rửa mắt sinh lý đặc chủng để làm sạch lượng hóa chất bảo quản Alpha-3 và máu độc còn sót lại.


*Xèo xèo...*


Những giọt bọt nhỏ màu trắng sủi lên dọc theo khóe mắt Kaelen, mang theo một cảm giác bỏng rát cực độ kéo dài trong hai phút. Kaelen nằm im, hơi thở dốc dập dồn dập.


Đúng lúc đó, tiếng còi xe tuần tra rú vang dội từ đầu phố Quận 9 vọng lại. Tiếng lốp xe rít trên đường mưa ẩm ướt báo hiệu lực lượng truy quét của đặc nhiệm Lê Hùng đang khép chặt vòng vây xung quanh khu vực nhà trọ.


"Chúng nó đến rồi!" Minh Anh hoảng loạn nhìn vào màn hình Toughbook. "Thiết bị quét sinh trắc cầm tay của bọn đặc nhiệm đang rà soát dải sóng RFID trong bán kính năm mươi mét. Chúng nó sẽ phát hiện ra nhãn cầu gương của anh trong vòng ba phút nữa!"


Kaelen cố gắng dùng tay vịn vào thành giường để tự đứng dậy, ý định rút lui qua cửa sổ ngách để tránh làm liên lụy đến bà cả Huỳnh và bác sĩ Duy. Nhưng ngay khi vừa nhấc người lên, một cơn chóng mặt dữ dội dội vào tiền đình khiến anh mất thăng bằng hoàn toàn, đổ gục ngược trở lại giường.


"Ngồi im!" Nguyễn Duy đè chặt vai Kaelen xuống. "Dây thần kinh thị giác của cậu đang ở trạng thái cực kỳ nhạy cảm sau phẫu thuật. Di chuyển lúc này sẽ làm đứt chỉ khâu giác mạc!"


"Để tôi xử lý dải sóng quét!" Minh Anh nghiến răng, ngón tay gõ nhanh như chớp trên bàn phím Toughbook. Gã nhanh chóng thiết lập một luồng tín hiệu giả lập chữ ký sinh học của Trần Khánh Lâm, phát sóng dải rộng ngược lại từ chiếc điện thoại vệ tinh đặt ở căn phòng trống cuối hành lang. "Tôi đã tạo ra một cổng nhiễu sóng sinh trắc học giả lập. Thiết bị quét cầm tay của chúng sẽ bị loạn tần số."


Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm bảo an đi giày bốt bọc thép bắt đầu dội lên cầu thang gỗ. Tiếng chửi bới, quát tháo răn đe của bọn lính gác khiến bầu không khí khu trọ trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính đột xuất! Đứa nào trốn tránh bắn bỏ!" Tiếng đặc nhiệm Lê Hùng gầm lên ngoài sân.


"Minh Anh... dọn dẹp... vỏ chai thuốc," Kaelen thều thào chỉ tay về phía những lọ hóa chất bảo trì mắt đang để bừa bãi trên bàn.


Minh Anh nhanh chóng quét toàn bộ các vỏ chai hóa chất, kẹp y tế và kim bạc vào trong chiếc hộp cơm giữ nhiệt hai lớp bằng inox của chị Hoa căng-tin, đóng chặt nắp để ngăn chặn sự rò rỉ mùi ngọt lịm đặc trưng của Alpha-3.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa chát chúa vang lên từ các phòng bên cạnh, kèm theo tiếng khóc lóc của người dân nghèo bị lôi xộc ra ngoài hành lang.


Đột ngột, tiếng bà cả Huỳnh vang lên chói tai ngay giữa hành lang chính, át cả tiếng quát của đặc nhiệm:


"Mấy ôn thần mặc vest đen đi đâu giờ này? Đòi khám phòng của bà già này à? Có giấy tờ của sở cảnh sát không? Không có thì biến ngay cho bà nhờ! Khu trọ này toàn dân lao động nghèo, lấy đâu ra gián điệp mà tụi mày rà rà cái máy rác rưởi đó vào mặt người ta?"


"Tránh ra, mụ già nhai trầu! Chúng tôi đang thực hiện lệnh truy quét đỏ của Trưởng bộ phận Phan Đăng!" Tiếng một tên đặc nhiệm Aegis-1 quát lớn, tiếng lên đạn lách cách vang lên khô khốc.


"Ngon thì bắn bà đi! Bắn đi xem ngày mai cả cái Quận 9 này có kéo đến đốt cái viện nghiên cứu sạch sẽ của tụi mày không!" Bà cả Huỳnh lớn giọng chửi bới, đứng chặn trước cửa phòng của Kaelen, tay gõ mạnh chiếc gậy bóng chày bằng gỗ xuống sàn nhà kêu cốp cốp để báo hiệu cho bên trong.


Bên trong phòng tối, Minh Anh nín thở, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán gã hacker. Màn hình Toughbook hiển thị thiết bị quét sinh trắc của đặc nhiệm ngoài cửa đang bị nhiễu loạn liên tục bởi luồng sóng giả lập dội lại từ phòng cuối dãy. Tên đặc nhiệm cầm máy quét lắc lắc thiết bị, lầm bầm chửi thề vì thông số nhảy loạn xạ.


"Đội trưởng! Máy quét báo phát hiện mục tiêu ở phòng số mười hai cuối hành lang!" Một tên đặc nhiệm hét lên báo cáo Lê Hùng.


"Bao vây phòng số mười hai! Phá cửa!" Lê Hùng ra lệnh dứt khoát.


Tiếng bước chân dồn dập lập tức chuyển hướng chạy dọc về phía cuối hành lang kỹ thuật, rời xa phòng trọ của Kaelen. Bà cả Huỳnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng bà vẫn tiếp tục lớn tiếng chửi rủa để đánh lạc hướng tầm chú ý của bọn lính gác vòng ngoài.


Trong phòng, Nguyễn Duy nhanh chóng thu dọn bộ dao mổ vi phẫu kim cương vào bao da sờn cũ, gương mặt ông vẫn giữ nguyên sự trầm mặc và dằn vặt đạo đức sâu sắc. Ông nhìn Kaelen, người đang nằm im lặng dưới bóng tối của góc phòng, hốc mắt phải đã được băng kín lại bằng một lớp gạc vô trùng mới.


"Áp lực nội nhãn đã tạm thời ổn định, Kaelen. Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế," Nguyễn Duy thì thầm, giọng ông chứa đựng một sự cảnh báo tàn khốc của một bác sĩ nhãn khoa lâu năm. "Liều thuốc ức chế này chỉ giữ mạng cho dây thần kinh thị giác của cậu trong vòng bốn mươi tám giờ. Nếu cậu tiếp tục bẻ cong laser ở những khu vực bảo mật cao hơn, võng mạc của cậu sẽ hoại tử hoàn toàn. Cậu chắc chắn sẽ mù vĩnh viễn cả hai mắt."


Kaelen không trả lời. Anh từ từ mở mắt trái ra. Dưới góc nhìn đơn sắc xám xịt, anh nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Nguyễn Duy đang nhạt nhòa dần trong màn sương mù xám lạnh của căn phòng trọ nghèo nàn. Anh không oán hận, không sợ hãi. Linh hồn anh đã ký vào bản khế ước bằng máu với nhãn cầu gương từ ngày em gái Vy nhắm mắt.


*Vy... anh sẽ mang vắc-xin sạch về cứu sống Minh Tú và Quận 9. Dù có phải trả giá bằng cả đôi mắt này.*


Đột ngột, tiếng bước chân của đặc nhiệm Lê Hùng ngoài hành lang khựng lại. Tiếng chửi thề của hắn dội lại từ phòng số mười hai khi phát hiện ra đó chỉ là một chiếc điện thoại vệ tinh rỗng phát sóng giả lập.


"Mẹ kiếp! Chúng ta bị lừa rồi! Rà soát ngược lại từng phòng từ đầu hành lang cho tôi!" Lê Hùng gầm lên điên cuồng.


Ngay khoảnh khắc đó, tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh mẽ và hoảng loạn vang lên ngay trên cánh cửa phòng trọ của Kaelen. Tiếng bà cả Huỳnh khàn đặc, thì thầm dồn dập qua khe cửa khóa chặt:


"Thằng Nam! Mở cửa ngách mau! Có một nhóm người lạ mặt mặc vest đen đang đi từng phòng rà soát thẻ căn cước rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!