Khế Ước Đêm Đơn Sắc
Sương muối axit của Tân San Francisco đổ xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9, nhuộm cả vùng rìa đô thị công nghệ trong một làn khói xám xịt và lạnh lẽo. Bên trong bệnh viện dã chiến tồi tàn được dựng tạm từ một nhà kho cũ, mùi cồn y tế rẻ tiền quyện chặt với mùi máu tanh nồng của những bệnh nhân sốt đỏ giai đoạn cuối. Tiếng máy tạo oxy dã chiến chạy quá tải phát ra âm thanh rè rè, đứt quãng như hơi thở hấp hối của vùng đất bị bỏ rơi này.
Nằm trên chiếc giường xếp bằng sắt hoen rỉ ở góc phòng cách ly, Trần Minh Tú – cậu bé mười bốn tuổi gầy gò – đang co rúm người lại dưới tấm chăn mỏng. Da mặt cậu xám ngoét, hai hốc mắt thâm quầng sâu hoắm, và những cơn ho khan rũ rượi liên tục giật nảy lồng ngực non nớt. Mỗi lần Tú ho, những vệt máu tươi lại trào ra khóe môi, thấm đẫm chiếc khăn xô đã ngả màu vàng ố. Chỉ số sinh tồn hiển thị trên chiếc màn hình monitor cũ kỹ liên tục nhảy vọt: nhịp tim lên tới một trăm bốn mươi, nồng độ oxy trong máu tụt xuống mức báo động đỏ bảy mươi hai phần trăm. Lồng ngực cậu bé phập phồng một cách tuyệt vọng, các phế nang đang bị tàn phá dữ dội bởi biến thể virus nhân tạo 'Aeterna-V10'.
Đứng bên cạnh giường bệnh, bác sĩ Mỹ Hạnh – người đang mặc bộ đồ bảo hộ y tế sờn cũ – siết chặt chiếc ống nghe y tế Littmann trước ngực. Đôi mắt sau cặp kính gọng kim loại mỏng của cô hằn rõ những tia máu đỏ vì kiệt sức sau những ca trực đêm kéo dài. Nhưng lúc này, sự mệt mỏi thể xác hoàn toàn bị lấn át bởi một nỗi căng thẳng tột độ.
Ngay ngoài cửa phòng cách ly, hai sĩ quan thuộc lực lượng Cảnh sát Khu vực Tân San Francisco – những kẻ đã nhận tiền hối lộ ngầm từ tập đoàn Aeterna Biotech để giám sát quy trình cách ly độc quyền – đang đứng tựa lưng vào vách kính. Một tên cầm điếu thuốc lá điện tử nhả khói mù mịt, mắt không rời khỏi phòng bệnh. Theo đạo luật kiểm soát dịch tễ mới do tập đoàn thông qua, mọi loại thuốc điều trị không có nhãn mác và mã vạch sinh học của Aeterna đều bị coi là hàng cấm, và bất kỳ bác sĩ nào tự ý sử dụng sẽ bị tước bằng y khoa và trục xuất ra khu ổ chuột ngay lập tức.
"Bác sĩ Hạnh, tình trạng thằng bé đã quá giới hạn rồi." Tên cảnh sát khu vực gõ báng súng lục vào cửa kính, giọng cợt nhả qua loa phát thanh. "Đừng phí phạm vật tư y tế của thành phố nữa. Ký vào giấy chứng tử đi, xe dọn xác của tập đoàn sắp đến ca gom cuối ngày rồi."
Mỹ Hạnh không trả lời. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đôi bàn tay đeo găng cao su không bị run rẩy. Trong túi áo bảo hộ rộng thùng thình của cô, ống xi-lanh nén khí chứa dung dịch trung hòa độc tố – thứ mà Kaelen Cross đã đánh đổi bằng cả máu và thị lực để cướp ra từ hầm lưu trữ tối mật của Lab 4 – đang tỏa ra một hơi lạnh buốt giá dọc mạn sườn cô. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng của Minh Tú. Nếu cô ngập ngừng, phổi của cậu bé sẽ xuất huyết hoàn toàn trong vòng chưa đầy hai mươi phút nữa.
"Tôi cần hút dịch phổi khẩn cấp cho bệnh nhân. Yêu cầu các anh giữ khoảng cách vô trùng," Mỹ Hạnh quay lại nói bằng giọng nghiêm nghị của một bác sĩ cấp cứu lão luyện, đồng thời kéo tấm rèm vải bạt màu xanh che khuất tầm nhìn từ vách kính ngoài hành lang.
"Xoạch."
Tấm rèm bạt khép lại, tạo ra một khoảng không gian biệt lập chật hẹp chỉ rộng chưa đầy bốn mét vuông. Mỹ Hạnh lập tức hành động. Cô cúi xuống sát tai Minh Tú, khẽ thì thầm: "Tú... nghe cô nói không? Anh Lâm gửi thuốc về cứu cháu đây. Cháu phải kiên cường lên."
Cậu bé Minh Tú hé mở đôi mắt đục mờ, không còn tiêu cự, khẽ gật đầu một nhịp yếu ớt. Bàn tay gầy gò của cậu vẫn nắm chặt chiếc kính lúp bị nứt góc – món quà mà người anh họ Trần Khánh Lâm đã tặng năm mười tuổi – như một điểm neo tinh thần duy nhất giữ cậu lại với sự sống.
Mỹ Hạnh nhanh chóng rút ống tiêm tự động nén khí ra khỏi túi áo. Đây là thiết bị y tế quân sự cải tiến, không sử dụng kim tiêm vật lý mà đẩy dược chất trực tiếp xuyên qua da bằng áp suất nén khí siêu cao, giảm thiểu tối đa thời gian thao tác và không để lại vết kim châm trên cơ thể bệnh nhân. Cô áp sát đầu tiêm vào vùng tĩnh mạch cổ của Minh Tú, nơi các mạch máu đang phồng rộp lên vì áp lực xuất huyết.
*Xoạch... xì...*
Một tiếng xì nhẹ vang lên, luồng chất lỏng trung hòa màu bạc nhạt nhanh chóng được ép sâu vào hệ tuần hoàn của cậu bé.
Ngay khoảnh khắc dược chất đi vào cơ thể, lồng ngực Minh Tú đột ngột giật nảy lên một nhịp dữ dội. Chỉ số trên máy monitor kêu bíp bíp dồn dập, nhịp tim vọt lên một trăm sáu mươi. Mỹ Hạnh nín thở, hai tay đè chặt vai cậu bé để ngăn chặn phản ứng co thắt cơ học.
"Này! Bên trong có chuyện gì thế?" Tiếng bước chân của tên cảnh sát khu vực vang lên dồn dập ngoài cửa kính, hắn chuẩn bị kéo tấm rèm bạt ra.
"Không có gì! Bệnh nhân bị co thắt phế quản tự phát, tôi đang tiêm thuốc cắt cơn!" Mỹ Hạnh hét lớn, dùng chính thân hình của mình che chắn hoàn toàn chiếc monitor và ống tiêm.
Năm giây trôi qua dài tựa thế kỷ.
Đột ngột, nhịp tim của Minh Tú bắt đầu hạ dần từ một trăm sáu mươi xuống mức ổn định chín mươi nhịp một phút. Nồng độ oxy trong máu từ bảy mươi hai phần trăm từ từ bò ngược lên tám mươi lăm, rồi chín mươi hai phần trăm. Cơn ho khan rũ rượi dừng lại hẳn. Gương mặt xám ngoét của cậu bé dần lấy lại những vệt hồng cầu tự nhiên, hơi thở trở nên đều đặn và sâu hơn. Phổi của Tú đã ngừng xuất huyết. Chất trung hòa độc tố 'Aeterna-V10' đã hoạt động hoàn hảo, bẻ gãy chuỗi liên kết peptide của virus nhân tạo trước khi nó kịp phá hủy hoàn toàn phế nang.
Mỹ Hạnh thở phào một hơi dài, trán cô đẫm mồ hôi. Cô nhanh chóng thu hồi ống tiêm nén khí vào túi bảo hộ, khéo léo kéo rèm bạt ra ngoài. Tên cảnh sát khu vực nhìn vào, thấy Minh Tú đã nằm im lặng, nhịp thở bình hòa, hắn tặc lưỡi đầy thất vọng rồi quay đi: "Mạng lớn đấy, thằng nhóc."
***
Cách đó ba cây số, bên trong căn hầm tối tăm của Nhà kho phế liệu điện tử Quận 9, Kaelen Cross đang ngồi dựa lưng vào vách tường gạch ẩm ướt. Anh vẫn đeo chiếc kính râm phân cực ngược bản to che kín hốc mắt phải đang được băng bó tạm thời sau ca tự châm cứu bạc tàn khốc.
Dưới lớp kính đen, thế giới của Kaelen giờ đây là một khoảng không gian đơn sắc xám xịt, lạnh lẽo và nhạt nhòa. Võng mạc mắt phải của anh đã bị hủy hoại hoàn toàn khả năng nhận diện dải sáng màu xanh lục – cái giá vật lý không thể đảo ngược của khế ước nhãn cầu gương. Mọi thứ xung quanh anh, từ những dải đèn LED trên thùng máy chủ đến những vệt sơn trên tường, đều chỉ còn là hai tông màu đen trắng tương phản mạnh mẽ.
"Kaelen! Bác sĩ Mỹ Hạnh vừa gửi tín hiệu mã hóa từ bệnh viện dã chiến." Lê Minh Anh bật dậy khỏi chiếc ghế xoay, gương mặt gã hacker trẻ tuổi rạng rỡ niềm vui dưới ánh sáng xám xịt của màn hình Toughbook. "Minh Tú đã qua khỏi cơn nguy kịch phổi xuất huyết rồi! Các chỉ số sinh tồn đã hoàn toàn ổn định!"
Nghe thấy lời nói của Minh Anh, Kaelen khẽ nhắm mắt trái lại. Một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm vô bờ bến từ từ lan tỏa khắp cơ thể đang rã rời vì sốt thần kinh của anh. Anh đưa tay vào túi áo ngực, chạm nhẹ vào chiếc khuy áo bằng đồng cũ kỹ – di vật của em gái Trần Khánh Vy.
*Vy... anh đã cứu được thằng bé Tú rồi. Anh đã giữ được lời hứa.*
Nỗi đau mất đi người thân duy nhất mười năm trước và sự chấp nhận trả giá bằng chính đôi mắt của mình lúc này biến thành một sự cứu rỗi tinh thần vĩ đại. Kaelen khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa trong bóng tối đơn sắc. Anh không hề tiếc nuối mười phần mười thị lực rực rỡ sắc màu đã mất vĩnh viễn. Đối với anh, bóng tối thể xác là cái giá quá rẻ để đổi lấy ánh sáng sự sống cho những đứa trẻ vô tội ở khu ổ chuột này.
"Tốt lắm," Kaelen khàn giọng nói, giọng nói của anh lấy lại sự trầm tĩnh, uy nghiêm vốn có. "Minh Anh, chuẩn bị sao lưu toàn bộ dữ liệu mẫu virus gốc 'Aeterna-V10' và các chứng cứ tài liệu giấy sang ví lạnh bọc chì. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu."
"Anh nghĩ Phan Đăng sẽ sớm lần ra căn cứ này sao?" Minh Anh vừa gõ bàn phím thoăn thoắt vừa hỏi, giọng lo lắng.
"Hắn là một cựu cảnh sát hình sự xuất sắc. Vết xước trên trục thông gió đứng số hai và sự cố mất điện cục bộ tại Lab 4 chắc chắn đã khiến hắn nghi ngờ danh phận Trần Khánh Lâm," Kaelen lạnh lùng phân tích, tay điều chỉnh lại gọng kính râm. "Hắn sẽ rà soát hiện trường phòng lab ngay đêm nay."
***
Cùng lúc đó, tại tầng 15 của tòa tháp Aeterna Biotech rực rỡ ánh đèn neon, bầu không khí tĩnh mịch của phòng thí nghiệm Lab 4 bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nện gót da đều đặn của Phan Đăng.
Trưởng bộ phận an ninh chi nhánh bước đi giữa hai dãy bàn thí nghiệm vô trùng, theo sau là hai nhân viên thuộc Ban kiểm toán nội bộ của Trần Kim Chi. Gương mặt Phan Đăng lạnh lùng như tượng tạc dưới ánh đèn huỳnh quang trắng xóa, đôi găng tay da mỏng bọc chặt lấy bàn tay gân guốc của hắn. Ánh mắt sắc sảo của một kẻ đi săn lão luyện quét qua từng góc nhỏ, từng khay chứa hóa chất.
"Trưởng bộ phận Đăng, chúng tôi đã kiểm tra nhật ký truy cập hệ thống," một nhân viên kiểm toán báo cáo, giọng rụt rè. "Hồ sơ của Trần Khánh Lâm hiển thị ca trực đêm hoàn tất bình thường, nhưng thiết bị quét võng mạc hành lang chính ghi nhận một sự cố lệch góc quét 0.5 độ lúc một giờ sáng."
Phan Đăng không nói gì. Hắn bước thẳng đến trước tủ đồ cá nhân của Trần Khánh Lâm ở góc phòng Lab. Hắn đứng im lặng trong ba giây, rồi đưa bàn tay đeo găng da kéo mạnh cánh cửa tủ sắt ra.
"Két..."
Cánh cửa tủ sắt mở rộng. Bên trong trống rỗng, chỉ còn lại một chiếc áo blouse trắng dự phòng treo trên móc. Phan Đăng cúi đầu xuống, nheo mắt quan sát vách tủ phía bên trong.
Hắn đưa ngón tay quệt nhẹ lên khe hở kỹ thuật dưới đáy tủ sắt, nơi có một vệt chất lỏng trong suốt đã khô lại thành một lớp màng mỏng màu bạc nhạt. Phan Đăng đưa vệt chất lỏng lên mũi ngửi nhẹ.
"Dung dịch đệm bảo quản Alpha-3," Phan Đăng lầm bầm, khóe môi khẽ giật một nhịp lạnh lùng. "Chất bảo quản sinh học dành riêng cho các cấy ghép võng mạc nhân tạo quân sự. Trần Khánh Lâm... mày giấu kỹ thật."
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía thùng rác y tế lớn đặt cạnh lối thoát hiểm ngách – nơi Anh Năm lái xe rác chưa kịp gom ca cuối ngày do sự cố rò rỉ hóa chất giả lập của Ngô Tiến. Phan Đăng dùng chiếc gậy ba khúc bằng titan gạt nhẹ lớp túi bóng đen đựng rác thải thí nghiệm sang một bên.
Ở đáy thùng rác, một vật thể nhỏ màu bạc nhạt, phản quang nhẹ dưới ánh đèn huỳnh quang đột ngột lọt vào tầm mắt hắn.
Phan Đăng cúi xuống, nhặt vật thể đó lên.
Đó là một chiếc thấu kính sinh học tráng gương phản xạ bạc bị nứt nhẹ ở rìa ngoài – chiếc nhãn cầu gương bị lỗi mà Kaelen đã vứt bỏ sau tai biến lệch trục ở hầm vệ sinh. Chiếc thấu kính mỏng manh phản chiếu gương mặt hoài nghi, tàn nhẫn của Phan Đăng thành một dải sáng bạc lạnh lẽo.
"Lục soát tủ đồ cá nhân và toàn bộ khu vực làm việc của nó cho tôi," Phan Đăng ra lệnh bằng giọng trầm thấp nhưng chứa đựng một sức ép nghẹt thở. "Tìm mọi vết dấu sinh học còn sót lại."
Hắn quay trở lại bàn làm việc của Trần Khánh Lâm, bật chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay Surefire tích hợp dải quét đa phổ lên. Phan Đăng rọi dải sáng hồng ngoại cường độ cao vào khe hở của bàn phím máy tính cá nhân của Lâm.
Trên các phím bấm, những vệt tế bào da và một giọt lệ máu khô màu sẫm phát quang màu xanh lục nhạt dưới dải quét đa phổ hiện lên rõ nét. Phan Đăng nhấn nút trích xuất dữ liệu DNA thời gian thực từ vết máu khô, đồng thời kết nối trực tiếp với cơ sở dữ liệu sinh trắc học tối cao của tổng bộ Silicon.
"BÍP... BÍP..."
Thanh tiến trình đối chiếu DNA chạy nhanh trên màn hình máy quét cầm tay của Phan Đăng.
*Một phần trăm... năm mươi phần trăm... một trăm phần trăm.*
*Xác thực thành công. Đối tượng trùng khớp: Kaelen Cross. Cựu chuyên gia thâm nhập thực địa thuộc Cục Tình báo Gián điệp đã giải thể mười năm trước.*
Nhìn vào hồ sơ gián điệp cũ hiển thị trên màn hình với bức ảnh chân dung của Kaelen Cross đeo kính râm đen, đôi mắt Phan Đăng híp lại thành một đường chỉ sắc lạnh như dao cạo. Mọi sự hoài nghi âm ỉ suốt một tháng qua giờ đây đã được phơi bày thành một chân tướng tàn khốc.
***
Cùng lúc đó, tại căn hầm ngầm Quận 9, chuông cảnh báo đỏ rực trên máy tính của Lê Minh Anh bất ngờ nhấp nháy dồn dập.
"Khốn kiếp! Kaelen! Phan Đăng đã trích xuất thành công DNA của anh tại Lab 4 rồi!" Minh Anh hét lên, hai tay gõ phím điên cuồng để cố gắng can thiệp. "Tôi đang cố gắng chạy đoạn mã ghi đè để xóa hồ sơ nhân sự của Trần Khánh Lâm trên máy chủ tổng bộ... Nhưng không được! Eric Chen đã khóa chặt toàn bộ quyền admin hệ thống rồi! Cổng sau của tôi đã bị cô lập hoàn toàn!"
Kaelen đứng dậy khỏi bàn mổ phế liệu, động tác của anh chậm rãi nhưng vô cùng quyết đoán. Anh nhấc chiếc balo tác chiến chứa hộp chì mẫu virus 'Aeterna-V10' và tập tài liệu giấy bọc da đen khoác lên vai phải đang đau nhức.
"Bỏ đi, Minh Anh. Vỏ bọc Trần Khánh Lâm đã hoàn thành sứ mệnh của nó rồi," Kaelen bình tĩnh nói, ánh mắt trái đơn sắc nhìn thẳng vào gã hacker trẻ tuổi. "Chúng ta đã có mẫu virus gốc thế hệ một và bản kế hoạch tội ác của Trịnh Hoàng. Đó là tất cả những gì chúng ta cần để tiến lên tổng bộ Silicon. Thu dọn thiết bị cốt lõi, chúng ta rút lui ngay lập tức."
"Nhưng cảnh sát khu vực và đặc nhiệm Aegis-1 đang bắt đầu phong tỏa các lối ra vào Quận 9 rồi! Chúng ta thoát bằng đường nào?" Minh Anh hoảng hốt thu dọn chiếc Toughbook quân sự vào túi chống sốc.
Kaelen khẽ điều chỉnh lại chiếc kính râm phân cực ngược che giấu đôi mắt bạc đang rỉ dịch độc, giọng nói đanh thép dọc căn hầm:
"Trạm tàu điện ngầm bỏ hoang tuyến số 3 dưới lòng đất bãi phế liệu. Đó là tuyến đường duy nhất không nằm trong bản đồ giám sát của AI Argus. Đi thôi!"
Kaelen dắt Minh Anh bước nhanh về phía lối thoát hiểm ngầm phía sau tủ máy chủ, khép lại cánh cửa sập sắt dày bản ngay trước khi sóng vô tuyến của lực lượng truy bắt bắt đầu quét mạnh vào khu vực bãi phế liệu.
***
Tại phòng Lab 4 trống rỗng, Phan Đăng đứng im lặng trước ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh. Hắn từ từ giơ chiếc nhãn cầu gương phản quang màu bạc lên sát mắt mình, nheo mắt nhìn lớp màng bạc lấp lánh phản chiếu dải sáng Surefire.
Hắn đưa tay lên nhấn nút kích hoạt bộ đàm đeo tai, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng dội thẳng vào tần số liên lạc của toàn bộ lực lượng Cảnh sát Khu vực Tân San Francisco và đội đặc nhiệm Aegis-1:
"Truy nã đỏ toàn thành phố Trần Khánh Lâm. Hắn là Kaelen Cross."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!