Nhạc nềnSakuya2

Vực Sâu Sinh Trắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Tân San Francisco không mang theo hơi ẩm trong lành của biển cả, mà là một hỗn hợp đặc quánh của khí thải công nghiệp và bụi mịn nano từ các nhà máy sinh học. Thứ sương xám xịt ấy ôm lấy những tòa tháp chọc trời bằng kính tráng gương, biến cả khu trung tâm tài chính thành một mê cung kim loại khổng lồ và lạnh lẽo.


Kaelen Cross bước ra khỏi chiếc xe tự hành, đế giày da nện xuống mặt đường nhựa vô trùng của khu phức hợp Aeterna Biotech. Anh dừng lại một nhịp, đưa tay điều chỉnh lại chiếc kính râm phân cực ngược bản to trên sống mũi. Đằng sau lớp kính đen dày cộp, hốc mắt phải của anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhọn, sắc lẹm như có kẻ dùng mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua võng mạc. Đó là phản ứng đào thải vật lý của nhãn cầu gương mới phẫu thuật đêm qua, một lời nhắc nhở tàn khốc của bác sĩ Nguyễn Duy về chất độc thủy ngân nano đang âm thầm rò rỉ vào hệ thần kinh sọ não của anh.


Kaelen nín thở, khẽ mím môi để kìm hãm cơn co thắt cơ mặt. Anh cúi đầu mười lăm độ, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi về phía cổng chính của tòa tháp 30 tầng tráng gương phản quang. Bên dưới lớp áo măng tô đen dài, anh đang mặc bộ áo blouse trắng chỉnh tề của một nghiên cứu viên sinh học. Trong túi áo ngực, chiếc thẻ căn cước kỹ thuật số mang tên 'Trần Khánh Lâm' nằm im lìm, chứa đựng một lý lịch khoa học sạch sẽ đến mức hoàn hảo do hacker Lê Minh Anh ngụy tạo trên hệ thống máy chủ của tập đoàn.


Ngay khi Kaelen bước qua cánh cửa xoay bằng kính cường lực, bầu không khí lập tức thay đổi. Mùi dung môi hóa chất nồng nặc của khu ổ chuột Quận 9 biến mất, thay vào đó là mùi không khí vô trùng khô khốc, lạnh lẽo của hệ thống điều hòa trung tâm. Phía trên trần nhà cao vút, những ống kính camera vòm màu đen của hệ thống AI giám sát Argus đang xoay chuyển không tiếng động, phát ra những tia sáng xanh quét liên tục xuống sảnh chính.


'Cúi đầu mười lăm độ, không được nhìn trực diện vào camera,' giọng nói trầm tĩnh của Minh Anh vang lên qua chiếc tai nghe siêu nhỏ áp sát màng nhĩ Kaelen. 'Argus sử dụng thuật toán quét võng mạc tầm xa. Nếu anh để lộ nhãn cầu gương phản quang màu bạc dưới ánh sáng xanh của nó, hệ thống sẽ phát động cảnh báo phong tỏa toàn tòa nhà trong vòng ba giây.'


Kaelen không trả lời. Anh bước đi theo đúng nhịp điệu bước chân của một nhà khoa học lập dị, cô độc: hơi khom vai, hai tay đút sâu vào túi áo blouse, ánh mắt hướng xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch xám nhạt. Trong tâm trí anh, sơ đồ kiến trúc 3D của tòa nhà mà Quốc Bảo cung cấp hiện lên rõ nét. Anh biết rõ vị trí của từng điểm mù camera, từng họng gió điều hòa và cả chốt gác của đặc nhiệm Lê Hùng phía sau sảnh.


Anh đi thẳng về phía thang máy chuyên dụng dành cho nhân sự Lab 4. Để thâm nhập vào khu vực nghiên cứu cấp cao, anh phải vượt qua bài kiểm tra sinh trắc học đầu tiên tại văn phòng của ban giám sát nhân sự tầng 5. Đây là chốt chặn quyết định sự thành bại của toàn bộ phi vụ. Nếu anh thất bại ở đây, danh phận Trần Khánh Lâm sẽ bốc cháy, và anh sẽ bị ném vào hầm giam F-6 dưới lòng đất trước khi kịp nhìn thấy công thức vắc-xin cứu sống em họ Minh Tú.


Cửa thang máy mở ra ở tầng 5. Không gian nơi đây yên lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng o o nhỏ của các thiết bị điện tử hoạt động liên tục. Kaelen bước dọc theo hành lang trải thảm xám, dừng lại trước cánh cửa thép có tấm biển đồng khắc dòng chữ: 'Phòng Giám Sát Nhân Sự và Sinh Trắc Học'.


Anh hít một hơi sâu, đưa tay gõ cửa.


'Vào đi,' một giọng nói lạnh lùng, đều đều như tiếng robot phát ra từ loa gắn trên cửa.


Kaelen đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông, tường được sơn màu trắng vô trùng tuyệt đối, không có bất kỳ cửa sổ nào. Ở trung tâm phòng, phía sau chiếc bàn kim loại nhẵn bóng, là Vũ Hoàng Yến - Trưởng bộ phận Giám sát nhân sự chi nhánh. Cô mặc một bộ vest đen công sở lịch lãm, mái tóc búi cao gọn gàng không một sợi lệch, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng kim loại mỏng đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính bảng.


'Trần Khánh Lâm?' Yến không ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình cảm ứng. 'Anh đến muộn mười lăm phút so với lịch hẹn phỏng vấn lâm sàng.'


'Tôi xin lỗi,' Kaelen trả lời bằng chất giọng khàn khàn, cố ý tạo ra vẻ mệt mỏi của một kẻ nghiện công việc ca đêm. 'Một số thí nghiệm sắc phổ ở phòng Lab cũ của tôi gặp sự cố chập mạch hệ thống. Tôi phải tự tay dọn dẹp.'


Lúc này, Vũ Hoàng Yến mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lạnh lẽo và dò xét như một chiếc máy quét vật lý, dừng lại rất lâu trên chiếc kính râm đen bản to che khuất nửa gương mặt của Kaelen. Cô nheo mắt, giọng nói trầm xuống đầy nghi ngờ: 'Trong phòng làm việc vô trùng của Aeterna, chúng tôi không khuyến khích nhân viên đeo kính râm đeo mắt 24/7. Tháo kính ra, Tiến sĩ Lâm.'


Cơ thể Kaelen cứng đờ trong một phần mười giây. Cơn đau đầu co thắt do nhãn cầu gương đào thải lại nhói lên dữ dội ở thái dương phải, khiến mồ hôi lạnh rỉ ra dọc theo hai bên tóc mai. Anh biết rõ, nếu tháo kính râm ra dưới ánh sáng huỳnh quang mạnh của căn phòng này, nhãn cầu gương tráng bạc ở mắt phải của anh sẽ phản chiếu ánh sáng kim loại bạc rực rỡ, tố cáo ngay lập tức ca phẫu thuật chợ đen của Nguyễn Duy.


'Tôi bị chứng nhạy cảm ánh sáng cực hạn sau một tai nạn rò rỉ hóa chất trong phòng thí nghiệm mười năm trước,' Kaelen bình tĩnh đưa ra câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn, giọng nói không hề run rẩy. 'Ánh sáng huỳnh quang cường độ cao sẽ kích thích gây co thắt đồng tử và chảy máu võng mạc của tôi. Đây là lý do tôi luôn yêu cầu được làm việc ở các ca trực đêm của Lab 4.'


Vũ Hoàng Yến không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt robot của mình. Cô đứng dậy, cầm lấy một thiết bị quét đồng tử cầm tay bằng kim loại màu xám bạc trên bàn. Thiết bị này kết nối trực tiếp với hệ thống AI giám sát Argus tối tân của tập đoàn.


'Quy trình an toàn của Aeterna không chấp nhận bất kỳ ngoại lệ nào về mặt y tế mà không có sự xác thực sinh trắc học trực tiếp,' Yến bước lại gần Kaelen, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi nước hoa hóa chất lạnh lẽo của cô sực vào mũi anh. 'Tôi cần quét đồng tử của anh bằng tia laser hồng ngoại cường độ cao để đối chiếu với dữ liệu võng mạc gốc trong hồ sơ nhân sự Trần Khánh Lâm. Tháo kính ra và đặt mắt phải vào khay quét.'


'Kaelen, nhịp tim của anh đang tăng nhanh! Đã đạt mức chín mươi lăm nhịp một phút!' Giọng Minh Anh vang lên đầy hoảng loạn trong tai nghe. 'Nếu nhịp tim vượt quá một trăm, máy đo sinh trắc học của Yến sẽ phát hiện phản ứng adrenaline bất thường và khóa chặt cửa phòng!'


Kaelen cảm nhận được luồng máu nóng đang điên cuồng dồn lên lồng ngực. Dưới lớp áo blouse trắng, hạch bạch huyết quanh cổ anh đang phập phồng dữ dội. Anh biết mình đang đứng trước vực sâu sinh tử. Chỉ một sơ suất nhỏ, khế ước bằng máu của anh sẽ kết thúc ngay tại đây.


Anh từ từ đưa tay lên gọng kính râm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ngón tay cái của anh âm thầm ấn mạnh vào nút bấm siêu nhỏ ngụy trang dưới nếp gấp của túi áo ngực, kích hoạt chiếc Máy giả lập nhịp tim sinh trắc học dán trên ngực trái. Một luồng xung điện từ cực nhẹ phóng ra, cưỡng chế và điều hòa nhịp tim sinh học của anh luôn giữ ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút ổn định, bất chấp trạng thái căng thẳng thần kinh thực tế.


Đồng thời, Kaelen nhắm chặt mắt trái, bắt đầu vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý. Anh hít vào một hơi thật sâu trong vòng bốn giây, giữ khí lại ở đan điền thêm bốn giây, rồi từ từ thở ra trong vòng tám giây. Anh ép cơ hoành co thắt chậm lại, kiểm soát luồng adrenaline đang điên cuồng tàn phá hệ thống mạch máu phải dịu xuống. Nhịp tim hiển thị trên màn hình máy đo sinh trắc học của Yến bắt đầu tụt dần, dừng lại ở mức năm mươi tám nhịp một phút ổn định đến đáng sợ.


Kaelen từ từ tháo chiếc kính râm phân cực ngược ra.


Ngay khi hốc mắt phải của anh tiếp xúc với ánh sáng huỳnh quang mạnh của căn phòng, một cơn đau nhói như kim châm ập đến. Khóe mắt phải của anh đỏ ửng lên, những mạch máu nhỏ màu đỏ sẫm xuất hiện dày đặc xung quanh viền lòng trắng. Đồng tử mắt phải của anh có một lớp màng mỏng phản quang màu bạc lấp lánh dưới ánh sáng trực tiếp, trông giống như một vết nứt nhẹ ở viền nhãn cầu gương.


'Đặt mắt vào khay quét,' Yến ra lệnh, đưa thiết bị cầm tay sát vào hốc mắt phải của Kaelen.


Kaelen tiến lên một bước, áp sát hốc mắt phải vào khay quét bằng kim loại lạnh ngắt.


Một tia quét laser hồng ngoại màu đỏ rực rỡ từ thiết bị đột ngột chiếu thẳng vào sâu trong võng mạc phải của anh.


Cơn đau buốt nhói tột cùng bùng nổ. Kaelen cảm giác như có một luồng điện cao áp phóng thẳng từ hốc mắt chạy dọc theo dây thần kinh thị giác, dội mạnh vào thùy chẩm phía sau gáy. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nhưng nhờ có máy giả lập nhịp tim và Quy Tức Pháp, cơ thể anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối như một bức tượng đá. Anh không hề chớp mắt, nín thở hoàn toàn để giữ cho cơ mặt không bị rung động dù là nhỏ nhất.


Ngay khi tia laser hồng ngoại chạm vào nhãn cầu gương tráng bạc của Kaelen, một phản xạ vật lý kỳ diệu diễn ra. Lớp màng gương bạc bẻ cong nhẹ góc quét hồng ngoại một góc chính xác bốn mươi lăm độ, phản xạ dải sáng ngược lại đầu thu cảm biến của thiết bị. Luồng ánh sáng phản xạ này mang theo dữ liệu võng mạc giả lập của Trần Khánh Lâm mà Minh Anh đã nhúng sẵn trong cơ sở dữ liệu của máy chủ Argus.


Thiết bị quét bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp liên tục để phân tích dữ liệu sinh học.


Màn hình máy tính bảng của Vũ Hoàng Yến hiển thị thanh tiến trình đối chiếu dữ liệu: 50%... 70%... 90%...


Tuy nhiên, do nhãn cầu gương của Kaelen đang bị kích ứng mạnh bởi tia hồng ngoại cường độ cao, dịch mắt rỉ ra làm mờ nhẹ bề mặt tròng kính, khiến góc phản xạ ánh sáng bị lệch đi một phần mười milimet.


Thanh tiến trình đối chiếu đột ngột dừng lại ở mức 95%.


Đèn tín hiệu trên máy quét nhấp nháy liên tục giữa màu đỏ và màu vàng, phát ra những tiếng bíp ngắn ngắt quãng đầy báo động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!