Nhạc nềnSakuya2

Giao Dịch Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ diesel của chiếc xe tải rác gầm rú một nhịp cuối cùng rồi lịm hẳn, để lại một khoảng im lặng tịch mịch đến rợn người. Bên trong khoang chứa rỗng bọc foam cách nhiệt của robot Cargo-03, Kaelen Cross nằm co quắp, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ lọc độc mà Anh Năm đã chụp cho. Mùi hóa chất ngọt lịm, nồng nặc của dịch bảo quản Alpha-3 rò rỉ từ hộp chì mẫu virus bị sứt mẻ quyện chặt với mùi khét của rác thải công nghiệp bị đốt cháy, tạo thành một thứ hỗn hợp khí ngột ngạt, bóp nghẹt phế quản của anh. Mỗi nhịp thở lúc này đối với Kaelen đều là một cuộc chiến sinh tử. Cơn sốt thần kinh cao độ do phản ứng đào thải nhãn cầu gương khiến toàn thân anh run lên bần bật, da gà nổi dọc các thớ cơ săn chắc.


*Cạch. Rít...*


Tiếng cửa sập kim loại phía sau xe tải từ từ mở ra. Ánh sáng xám xịt của bầu trời đêm Tân San Francisco lọt vào qua khe hở, nhưng dưới góc nhìn của thị lực 6/10 đã bị mù màu lục hoàn toàn, Kaelen chỉ thấy một màn sương mù đơn sắc xám xịt, tương phản mạnh mẽ giữa những khối đen đặc của bãi phế liệu.


"Cậu Lâm! Đến nơi rồi! An toàn rồi!" Giọng Anh Năm khàn đặc vang lên đầy lo lắng. Ông nhanh chóng gạt bỏ những bao rác y tế ngụy trang phía trên nắp Cargo-03, dùng đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ của mình kéo chốt an toàn của robot.


Cánh cửa sập mở ra. Luồng gió lạnh ẩm ướt của bãi phế liệu ùa vào, giúp Kaelen tỉnh táo lại đôi chút. Anh cố gắng lồm cồm bò ra ngoài, nhưng bả vai phải bị rách cơ sâu sau cú va đập trong trục thông gió nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, khiến anh suýt ngã quỵ xuống sàn xe. Anh Năm kịp thời đỡ lấy thân hình cao gầy của anh, dìu anh bước xuống.


Lối vào Nhà kho phế liệu điện tử của Minh Anh ẩn sau một cánh cửa sập rỉ sét, ngụy trang khéo léo dưới đống thùng phuy hóa chất cũ nát. Lão Trương gác cổng đứng bên cạnh, tay cầm khẩu súng săn tự chế, ánh mắt sắc sảo cảnh giác quét nhìn xung quanh con lộ tối tăm ngoài bãi phế liệu. Con chó săn lai già của lão đứng im lặng bên cạnh, đôi tai dựng đứng nghe ngóng mọi tiếng động nhỏ nhất trong sương đêm.


"Nhanh lên! Bọn đặc nhiệm của Phan Đăng đang rà quét sóng vô tuyến gắt gao ở khu vực này đấy," Lão Trương thúc giục, giọng trầm thấp.


Cánh cửa sập dẫn xuống lòng đất mở ra. Lê Minh Anh đã đứng đợi sẵn phía dưới chân cầu thang sắt. Gương mặt gã hacker trẻ tuổi hốc hác, tóc tai nhuộm xám bù xù rối tung lên vì lo lắng. Ngay khi nhìn thấy Kaelen bước xuống trong tình trạng hốc mắt phải băng kín bằng gạc dã chiến thấm đẫm máu đen, Minh Anh suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc máy tính Toughbook quân sự đang cầm trên tay.


"Kaelen! Khốn kiếp, anh bị thương nặng thế này sao?" Minh Anh lao đến, đỡ lấy mạn sườn trái của Kaelen, cùng Anh Năm dìu anh nằm lên chiếc bàn mổ phế liệu được cải tạo từ một bàn thí nghiệm cũ ở giữa căn hầm.


Anh Năm đứng bên cạnh, tháo chiếc khẩu trang bảo hộ ra, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ xúc động sâu sắc. Ông đặt hộp chì chứa mẫu virus thế hệ 1 và tập tài liệu giấy bọc da đen lên bàn, rồi nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Kaelen.


"Cậu Lâm... ơn cứu mạng vợ tôi ngày trước, hôm nay tôi đã trả được một phần. Cậu phải sống... sống để cứu lấy thằng bé Tú và những người nghèo khổ ở Quận 9. Tôi phải quay xe lại viện nghiên cứu ngay để tránh bị Phan Đăng nghi ngờ. Chúc cậu bình an!"


Kaelen khẽ gật đầu qua màng lọc mặt nạ, khàn giọng nói: "Cảm ơn anh Năm... Đi cẩn thận."


Anh Năm nhanh chóng bước ngược lên cầu thang sắt, cánh cửa sập đóng lại, trả lại cho căn hầm một không gian khép kín, ngập tràn ánh sáng trắng lạnh của những dải đèn huỳnh quang tự chế và tiếng o o đều đặn của các dàn máy chủ ngầm.


Lúc này, từ góc tối của căn hầm, một bóng người bước ra. Đó là Minh Trang, dược sĩ độc lập và là chuyên gia hóa dược hàng đầu thế giới ngầm. Cô mặc một chiếc áo khoác len rộng màu xám, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính cận gọng hồng mảnh đang nhìn chằm chằm vào Kaelen với vẻ nghiêm nghị vô cùng. Trên bàn làm việc của cô, bộ máy phân tích quang phổ cầm tay tự chế đã được kết nối sẵn với hệ thống máy chủ gương của Minh Anh, màn hình hiển thị những dải sóng phân tích trống trơn đang nhấp nháy liên tục.


"Để tôi xem vết thương của anh ta trước," Trang nói, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát nhưng chứa đựng sự chuyên nghiệp đáng tin cậy. Cô bước lại gần, đeo đôi găng tay y tế màu xanh vào, nhẹ nhàng tháo bỏ lớp băng gạc dã chiến đẫm máu trên mắt phải của Kaelen.


Ngay khi lớp gạc cuối cùng được gỡ bỏ, Minh Anh đứng bên cạnh phải quay mặt đi chỗ khác vì rùng mình. Hốc mắt phải của Kaelen sưng tấy, đỏ rực như một vết bỏng hóa chất nặng. Nhãn cầu gương tráng bạc phản quang nhạt nhòa dưới ánh đèn huỳnh quang, nhưng xung quanh viền lòng trắng, các mạch máu nhỏ màu đỏ sẫm đã vỡ ra, chảy ra những giọt lệ máu màu đen sẫm hòa lẫn với chất dịch bảo quản trong suốt rò rỉ từ vết nứt li ti ở rìa ngoài tròng kính.


"Đáng đời gã gián điệp liều lĩnh," Trang mím môi, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa xen lẫn tức giận. "Giác mạc bị rách nhẹ do chấn động vật lý, nhưng tệ nhất là phản ứng viêm màng bồ đào cấp tính. Chất lỏng tráng gương bạc chứa hợp chất thủy ngân nano đang rò rỉ trực tiếp vào các sợi thần kinh thị giác của anh. Áp lực nội nhãn của anh ta đang tăng vọt lên mức nguy hiểm. Nếu không hạ áp lực này xuống ngay lập tức, dây thần kinh thị giác sẽ bị hoại tử hoàn toàn trong vòng vài tiếng nữa. Anh ta sẽ mù vĩnh viễn!"


Minh Anh hoảng loạn, vội vàng lục lọi trong chiếc hộp cứu thương dã chiến dưới gầm bàn: "Thuốc ức chế! Chúng ta vẫn còn một liều thuốc ức chế đào thải thần kinh chợ đen cũ của bác sĩ Nguyễn Duy để lại. Để tôi tiêm cho anh ấy!"


"Dừng lại!" Trang hét lên sắc lẹm, giật lấy ống tiêm từ tay Minh Anh. "Cậu điên rồi sao? Độc tính thủy ngân trong hốc mắt anh ta đã bão hòa đến mức cực hạn rồi. Liều thuốc ức chế chợ đen này chứa hàm lượng hóa chất tây y cực mạnh, nếu tiêm thêm vào lúc này, nó sẽ tạo ra phản ứng kết tủa nội nhãn, phá hủy hoàn toàn các tế bào hạch võng mạc trong vòng năm phút. Anh muốn tự tay làm mù anh ta lập tức à?"


Minh Anh đứng khựng lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán: "Vậy... vậy phải làm sao? Không dùng thuốc ức chế thì áp lực nội nhãn sẽ ép nát dây thần kinh thị giác của anh ấy mất!"


Kaelen nằm trên bàn mổ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn co thắt thần kinh mắt dội những luồng đau đớn buốt nhói dọc theo dây sọ não lên tận đỉnh đầu, khiến anh cảm giác như có một mũi khoan nung đỏ đang xoáy sâu vào đại não. Thế giới đơn sắc trước mắt trái của anh bắt đầu nhòe đi, chuyển dần sang một màu đen ngòm trống rỗng. Anh biết mình đang đứng trước ranh giới của sự mù lòa vĩnh viễn.


Nhưng anh không được phép mù lúc này. Trần Minh Tú đang nằm chờ chết ở bệnh viện dã chiến Quận 9. Công thức vắc-xin gốc vẫn chưa được giải mã hoàn toàn.


"Kim... bạc..." Kaelen khàn giọng thốt lên qua màng lọc mặt nạ. Anh đưa bàn tay run rẩy vì sốt vào túi trong của chiếc áo khoác tác chiến đen, rút ra một bao da sờn cũ.


Minh Anh nhanh chóng đón lấy bao da, mở ra. Bên trong là bộ kim châm cứu bằng bạc nguyên chất của ông nội Trần Khánh An để lại. Những cây kim bạc mảnh dẻ, được mài sắc bén lấp lánh dưới ánh đèn trắng lạnh.


"Kaelen, anh định làm gì?" Minh Anh run giọng hỏi.


"Phương pháp châm cứu... kích thích thần kinh thị giác..." Kaelen tháo chiếc mặt nạ lọc độc ra, để lộ gương mặt hốc hác, tái nhợt và đẫm mồ hôi. Đôi môi anh khô khốc, nứt nẻ. "Ông nội tôi... từng dạy... Khi áp lực nội nhãn tăng vọt... dùng kim bạc châm vào các huyệt đạo quanh hốc mắt... để giải phóng máu độc... kích thích tuần hoàn ngoại vi... tự cứu lấy dây thần kinh thị giác tạm thời."


Minh Trang nhìn bộ kim bạc, chân mày nhíu chặt: "Anh điên rồi. Tự châm cứu vào vùng mắt trong tình trạng sốt thần kinh cao và không có chất gây tê? Cơn đau co thắt sọ não có thể khiến anh bị ngừng tim ngay lập tức!"


"Tôi không có lựa chọn," Kaelen nhìn thẳng vào mắt Trang bằng con mắt trái đục mờ đơn sắc. Ánh mắt anh không có nỗi sợ hãi cái chết, chỉ có một sự quyết tâm sắt đá, uy nghiêm đến đáng sợ của một kẻ đã ký khế ước với bóng tối. "Minh Anh... giữ chặt đầu tôi. Đừng để tôi cử động... dù chỉ một milimet."


Minh Anh nghiến chặt răng, nước mắt chực trào ra. Gã hacker trẻ tuổi bước lại phía đầu bàn mổ, dùng hai bàn tay khỏe mạnh giữ chặt lấy hai bên thái dương của Kaelen, ép chặt đầu anh xuống mặt bàn gỗ.


Kaelen hít một hơi thật sâu bằng mũi, vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý để cưỡng chế nhịp tim giảm xuống mức năm mươi tám nhịp một phút. Anh đưa tay phải lên, ngón tay thon dài thô ráp kẹp lấy cây kim bạc đầu tiên dài khoảng ba centimet.


Không có gương, không có ánh sáng màu sắc để định vị. Kaelen nhắm chặt mắt trái lại. Anh relies hoàn toàn vào xúc giác nhạy bén và ký ức cơ thể đã được ông nội truyền dạy từ thời niên thiếu.


Anh đưa mũi kim bạc đến vùng đuôi mắt phải, xác định chính xác huyệt Thái Dương.


*Phập.*


Kaelen ấn mạnh kim bạc vào sâu khoảng một centimet.


Một cơn đau buốt nhọn, tàn khốc lập tức bùng nổ trong đầu anh. Cơ thể Kaelen co giật mạnh theo bản năng, nhưng Minh Anh đã dồn toàn lực giữ chặt đầu anh. Kaelen nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm ken két, không để lộ một tiếng hét nào ra ngoài cổ họng.


Anh tiếp tục rút cây kim bạc thứ hai, đưa lên vùng đuôi lông mày phải, xác định huyệt Ty Trúc Không.


*Phập.*


Mũi kim thứ hai cắm sâu vào mô thịt nhạy cảm. Cơn đau đầu co thắt tăng lên gấp đôi, kéo theo một luồng điện chạy dọc theo dây thần kinh sọ não dội mạnh vào thùy chẩm gáy. Khóe mắt phải của anh bắt đầu rỉ ra những giọt máu đen đặc, nồng nặc mùi hóa chất thủy ngân nano.


Cây kim thứ ba hướng về huyệt Toản Trúc ở đầu lông mày.


*Phập.*


Ngay khoảnh khắc cây kim thứ ba cắm sâu vào vị trí, Kaelen cảm giác như có một luồng áp lực khổng lồ trong hốc mắt phải được giải phóng đột ngột. Dòng máu đen độc hại, hòa lẫn với chất dịch bảo quản Alpha-3 màu bạc nhạt, trào ra xối xả từ các lỗ châm quanh hốc mắt, chảy tràn xuống gò má và thấm đẫm chiếc khăn gạc trắng dưới cổ.


Cơn co thắt thần kinh dịu đi rõ rệt. Áp lực nội nhãn giảm xuống nhanh chóng. Kaelen từ từ mở mắt trái ra. Màn sương đen ngòm biến mất, thế giới đơn sắc xám lạnh quay trở lại với độ tương phản sắc nét hơn. Anh thở dốc, toàn thân đẫm mồ hôi như vừa bước ra từ một trận chiến sinh tử.


"Khốn kiếp... anh làm được rồi," Minh Anh buông tay ra, thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống sàn đất lạnh.


Minh Trang nhìn dòng máu đen pha bạc chảy trên mặt Kaelen, ánh mắt cô hiện lên sự thán phục sâu sắc trước ý chí sắt đá của gã gián điệp. Cô nhanh chóng dùng bông băng vô trùng lau sạch vết máu độc quanh mắt anh, nhỏ tinh chất giảm áp nhãn cầu được điều chế từ thảo dược chợ đen để làm dịu võng mạc.


"Áp lực nội nhãn đã ổn định tạm thời," Trang nói, giọng dịu đi đôi chút. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế. Mao mạch quanh mắt anh đã bị tổn thương sâu. Sau khi rút kim ra, cơn đau đầu sẽ quay lại gấp đôi. Anh chỉ có tối đa năm mươi phút thị lực rõ nét trước khi hốc mắt bị sưng tấy trở lại."


"Năm mươi phút... là quá đủ rồi," Kaelen khàn giọng nói. Anh gượng dậy, ngồi tựa lưng vào vách tường gạch vô trùng của căn hầm. "Trang... phân tích mẫu máu đi."


Minh Trang gật đầu. Cô bước lại bàn thí nghiệm, cầm ống nghiệm chứa mẫu máu nhiễm virus dịch sốt đỏ thế hệ 1 lấy trộm được từ phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm chi nhánh. Cô dùng ống hút pipet hút một lượng nhỏ mẫu máu, nhỏ vào khay chứa của bộ máy phân tích sắc phổ cầm tay tự chế.


*O o o...*


Chiếc máy phân tích phát ra tiếng rít tần số cao, ánh sáng laser màu xanh lam quét qua mẫu máu nhiễm bệnh. Trên màn hình máy tính Toughbook của Minh Anh, các biểu đồ dải phổ sắc ký bắt đầu chạy liên tục, phân tách các chuỗi peptide và liên kết protein của virus.


Không khí trong căn hầm ngưng đọng lại trong sự căng thẳng tột độ. Chỉ có tiếng quạt gió của dàn máy chủ và tiếng bíp đều đặn của máy phân tích.


Minh Trang chăm chú nhìn vào màn hình hiển thị cấu trúc chuỗi gen virus. Đôi mắt sau cặp kính cận của cô mở to dần, hơi thở trở nên dồn dập. Ngón tay thon dài của cô run rẩy gõ liên tục lên bàn phím để đối chiếu chuỗi gen này với nhật ký nghiên cứu của Trần Khánh Sơn – cha của Kaelen – được lưu trữ trong máy chủ gương.


"Khốn nạn..." Trang thốt lên, giọng cô run bần bật vì sự phẫn nộ tột cùng. Gương mặt cô tái nhợt đi dưới ánh đèn huỳnh quang.


"Trang, cô phát hiện ra điều gì?" Kaelen hỏi, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô.


Trang quay màn hình máy tính về phía Kaelen và Minh Anh. Trên màn hình, một chuỗi xoắn kép gen của virus dịch sốt đỏ hiện lên với một đoạn mã màu đỏ rực được đánh dấu đặc biệt bởi thuật toán phân tích.


"Chân tướng tối cao... dịch sốt đỏ này không phải là một dịch bệnh tự nhiên đột biến," Trang nói, giọng cô nghẹn lại vì tức giận. "Nhìn vào đoạn mã này đi. Đây là một đoạn mã gen nhân tạo được chèn thủ công vào cấu trúc gốc của virus. Nó được thiết kế để vô hiệu hóa một phần hệ miễn dịch tự nhiên của cơ thể người, cụ thể là các tế bào kháng thể phế nang, gây ra tình trạng xuất huyết phổi diện rộng trong vòng bốn mươi tám giờ."


Minh Anh đập mạnh tay xuống bàn: "Lũ súc sinh Aeterna Biotech! Chúng cố ý tạo ra biến thể virus cực độc này để làm gì?"


"Để độc quyền phân phối thuốc điều trị triệu chứng," Kaelen lạnh lùng trả lời, giọng nói trầm thấp chứa đựng một sự căm thù sâu thẳm. "Bản kế hoạch tái cấu trúc dân cư đô thị của Trịnh Hoàng đã vạch rõ: phát tán virus tại khu ổ chuột Quận 9 để tiêu diệt dân nghèo, giải phóng mặt bằng sạch cho dự án đô thị công nghệ mới, đồng thời ép những người sống sót phải mua các liều thuốc ức chế triệu chứng đắt đỏ của chúng suốt đời để duy trì sự sống. Đó là một mô hình kinh doanh xương máu vĩ mô."


Minh Trang gật đầu, nước mắt cô chực trào ra trước sự tàn bạo của tập đoàn: "Đúng vậy... Và tệ hơn thế, đoạn mã nhân tạo này..."


Cô bấm nút chạy lệnh đối chiếu cuối cùng với tập tin nhật ký nghiên cứu mười năm trước của Trần Khánh Sơn.


Thanh tiến trình đối chiếu chạy nhanh từ một đến một trăm phần trăm.


*BÍP...*


Màn hình máy tính nhấp nháy đỏ rực, hiển thị dòng chữ kết quả trùng khớp hoàn hảo một trăm phần trăm.


Kết quả phân tích chuỗi gen hoàn tất, hiển thị một đoạn mã nhân tạo 'Aeterna-V10' trùng khớp hoàn hảo với công thức dịch bệnh trong di vật của cha Kaelen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!