Nhạc nềnSakuya2

Đường Sập Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xì xì tử thần của ngòi nổ chậm dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen, biến thành áp lực sinh tử buộc anh phải đưa ra quyết định liều lĩnh nhất cuộc đời. Quả lựu đạn gây choáng thứ ba nằm im lìm trên thanh xà gồ thép chịu lực, chỉ cách gương mặt anh vỏn vẹn ba mươi centimet. Trong không gian chật hẹp của họng gió ngang, những tia lửa nhỏ màu xám tro chớp tắt liên tục trong bóng tối đơn sắc của đôi mắt đã hoàn toàn mù màu lục. Kaelen biết mình chỉ có chưa đầy một giây trước khi sóng xung kích một trăm bảy mươi decibel xé toạc màng nhĩ và nung chảy những tế bào cảm quang yếu ớt còn sót lại trên võng mạc.


Không thể lùi, cũng không thể dùng sức mạnh cơ bắp để nhảy tránh. Vai phải anh đang rách cơ sâu, máu nóng thấm đẫm vai áo tác chiến. Kaelen nín thở, Quy Tức Pháp vận hành đến cực hạn để giữ nhịp tim không vượt quá ngưỡng sáu mươi nhịp một phút. Anh không dùng tay, bởi hai tay đang phải bám chặt lấy khung thép trơn trượt. Bằng một phản xạ lạnh lùng của một gián điệp thực chiến, Kaelen co mạnh chân trái, dùng mũi bốt tác chiến bọc thép gạt mạnh vào thân quả lựu đạn.


*Keng!*


Lực gạt chuẩn xác đẩy quả lựu đạn trượt khỏi thanh xà gồ, rơi thẳng xuống họng trục đứng số 2 – nơi con robot Hunter-Z đang cố gắng bám đuổi phía dưới. Ngay khoảnh khắc quả lựu đạn vừa rời khỏi tầm mắt, Kaelen buông tay, để cơ thể rơi tự do theo hướng ngược lại, lao thẳng vào miệng họng xả kỹ thuật nằm ngang dẫn xuống tầng hầm B4.


*UỲNH!*


Tiếng nổ đanh tai của quả lựu đạn gây choáng vang lên từ phía trục đứng phía sau van chặn lửa. Luồng ánh sáng trắng xóa và sóng xung kích cực mạnh quét qua khe hở hẹp, nhưng phần lớn áp lực đã bị góc bẻ cong chữ T của đường ống và cánh van chặn lửa bằng thép dày hấp thụ. Dù vậy, dư chấn của vụ nổ vẫn dội vào lưng Kaelen như một cú đấm ngàn cân. Thân hình anh trượt dài trên máng xả bằng kim loại dốc đứng, lao điên cuồng trong bóng tối đơn sắc.


*Rầm!*


Kaelen đáp xuống một bãi rác thải công nghiệp mềm nhưng đầy mùi xú uế. Cú va chạm mạnh khiến bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, máu tươi lại rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc dã chiến. Anh lồm cồm bò dậy, nheo mắt cố gắng định hình không gian xung quanh.


Thế giới trước mặt anh giờ đây chỉ là một màn sương xám xịt, tương phản mạnh mẽ giữa những khối đen đặc của máy móc và những vệt trắng bệch của ánh đèn huỳnh quang phòng vệ. Đây chính là Khu tiêu hủy chất thải nguy hại nằm sâu dưới tầng hầm B4 của tòa nhà Aeterna Biotech.


Không khí nơi đây ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi hóa chất tẩy rửa hỏng, mùi hữu cơ thối rữa và đặc biệt là những làn khói độc nhẹ bốc lên từ các thùng hóa chất hở tạo thành một tầng sương mù lơ lửng sát mặt đất. Phổi của Kaelen, vốn đã bị tổn thương do luồng khí lạnh mười độ C trong trục thông gió, giờ đây tiếp xúc với khí độc độc hại bắt đầu bỏng rát dữ dội. Một cơn ho khan dồn dập dâng lên trong cổ họng, nhưng anh buộc phải dùng tay bịt chặt miệng, vận dụng Quy Tức Pháp để nén tiếng ho lại. Mọi tiếng động nhỏ nhất lúc này đều có thể kích hoạt cảm biến âm thanh của hệ thống Argus.


Sát lồng ngực anh, hộp bảo vệ mẫu virus dịch sốt đỏ thế hệ 1 bị sứt mẻ góc vẫn đang rò rỉ nhẹ dịch bảo quản Alpha-3. Mùi hóa chất ngọt lịm, nồng nặc đặc trưng của nó hòa lẫn với mùi khét của lò đốt chất thải gần đó tạo thành một thứ hỗn hợp mùi hương cực kỳ nguy hiểm. Kaelen biết, nếu không sớm thoát khỏi đây, cảm biến khứu giác hóa học của robot Hunter-Z hoặc máy quét nhiệt của đặc nhiệm Aegis-1 sẽ định vị được anh trong vòng vài phút.


Anh cố gắng bước đi, nhưng hốc mắt phải nhói lên một cơn co thắt thần kinh dữ dội. Độc tố thủy ngân nano từ nhãn cầu gương đang rò rỉ mạnh dọc theo dây thần kinh thị giác lên đại não do áp lực va đập. Mắt phải của anh hoàn toàn mất đi tiêu cự, máu và dịch lỏng trong suốt rỉ ra từ khóe mắt dưới lớp kính râm phân cực đã bị nứt góc. Anh mất thăng bằng, suýt ngã quỵ vào một thùng phuy rỉ sét chứa dung môi thải.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân nặng nề từ phía hành lang kỹ thuật dội vào tai Kaelen. Thính giác nhạy bén của anh nhận diện được tiếng bốt quân sự của đặc nhiệm bảo an. Có ít nhất ba tên đặc nhiệm đang tiến vào khu tiêu hủy rác thải, tay cầm thiết bị quét nhiệt cầm tay rà soát từng ngóc ngách.


"Kiểm tra khu vực lò đốt số hai! Phát hiện có sự sụt áp nhẹ ở hệ thống thông gió tầng mười bốn. Nghi phạm có thể đã nhảy xuống đây," tiếng bộ đàm của đặc nhiệm vang lên lạnh lùng.


Kaelen nhìn quanh trong tuyệt vọng. Thị lực 6/10 đơn sắc không cho phép anh nhìn rõ các lối thoát hiểm ngách. Vai phải tê dại khiến anh không thể leo lên các đường ống dẫn khí trên cao. Anh đang bị dồn vào một góc chết giữa những thùng phuy hóa chất và lò đốt rác đang hừng hực hơi nóng.


Đột ngột, một bàn tay thô ráp, to lớn chộp lấy bả vai trái của anh từ phía sau bóng tối của một chiếc xe đẩy rác khổng lồ.


Theo bản năng gián điệp, Kaelen xoay người, tay trái gập lại chuẩn bị tung đòn khóa khớp CQC để hạ gục đối phương. Nhưng một giọng nói trầm thấp, khàn đặc và quen thuộc đã kịp thời vang lên ngăn anh lại:


"Cậu Lâm! Là tôi, Năm đây! Đừng động thủ!"


Kaelen khựng lại. Qua làn sương mù xám xịt của thị lực suy giảm, anh nhận ra dáng người thô kệch, vai khòm trong bộ đồ bảo hộ chống độc màu cam sẫm của Anh Năm – tài xế xe rác công nghiệp của viện nghiên cứu. Gương mặt đầy nếp nhăn của ông ẩn sau chiếc khẩu trang y tế dày, ánh mắt toát ra sự lo lắng và kiên định tột cùng.


Anh Năm chính là người lao động nghèo ở Quận 9 mà Kaelen từng âm thầm trả toàn bộ viện phí điều trị bệnh hen suyễn cho vợ ông dưới danh nghĩa một quỹ từ thiện nặc danh. Nhân quả đạo đức từ lòng trắc ẩn trong quá khứ giờ đây đã trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất của anh giữa hang ổ kẻ thù.


"Cậu Lâm, còi báo động đỏ đang rú toàn tòa nhà. Bọn đặc nhiệm đang lùng sục cậu," Anh Năm nói nhanh, giọng run nhẹ nhưng đầy quyết đoán. Ông lập tức tháo chiếc mặt nạ lọc độc dự phòng treo bên hông giáp bảo hộ, chụp nhanh lên mặt Kaelen. "Đeo cái này vào! Khí độc ở lò đốt này sẽ làm phổi cậu đông cứng trong mười phút nữa đấy."


Luồng không khí mát lạnh, vô trùng từ phin lọc của mặt nạ tràn vào lồng ngực Kaelen, dập tắt cơn ho khan đang chực chờ bùng phát. Anh thở dốc, khàn giọng nói qua màng lọc: "Cảm ơn anh Năm... Nhưng bọn chúng có máy quét nhiệt. Tôi không thể ra ngoài bằng lối đi bộ."


Anh Năm nhìn vết máu đỏ sẫm đang rỉ ra từ dưới gọng kính râm của Kaelen, rồi nhìn xuống hộp bọc chì sứt mẻ sát ngực anh. Ông hiểu gã nghiên cứu viên trầm lặng thường ngày thực chất là một chiến sĩ đang thực hiện một sứ mệnh sinh tử vì những người nghèo khổ như gia đình ông.


"Tôi biết. Cửa ngách bến cảng đã bị Lê Hùng chặn cứng bằng rào chắn điện và máy quét nhiệt xuyên tường. Cậu không thể tự mình chạy ra ngõ sau đâu," Anh Năm ghé sát tai Kaelen thì thầm, tiếng bước chân của đặc nhiệm Aegis-1 đã tiến sát đến dãy thùng phuy cách đó chưa đầy mười lăm mét. "Đi theo tôi. Tôi có cách."


Anh Năm nhanh chóng dẫn Kaelen lách qua bóng tối của lò đốt số hai, hướng về phía chiếc robot vận chuyển tự động Cargo-03 đang đỗ sát bục bốc dỡ rác thải. Cargo-03 là một phương tiện vận chuyển mẫu thử cỡ lớn dạng xe đẩy màu xanh công nghiệp, di chuyển bằng bốn bánh cao su đặc, chuyên dùng để chở các thùng hóa chất nguy hại liên tầng.


Anh Năm dùng thẻ kỹ thuật của mình quét vào đầu đọc của Cargo-03. Cánh cửa sập kim loại phía sau robot từ từ mở ra, để lộ một khoang chứa rỗng cách nhiệt bằng bọt foam siêu dày bên trong. Lớp bọt xốp này vốn được thiết kế để bảo vệ các mẫu sinh học nhạy cảm khỏi sự biến động nhiệt độ môi trường bên ngoài.


"Chui vào đây, cậu Lâm!" Anh Năm ra hiệu. "Lớp bọt xốp foam này dày mười phân, có khả năng chặn hoàn toàn bức xạ hồng ngoại từ thân nhiệt của cậu. Máy quét nhiệt của Lê Hùng sẽ không thể phát hiện ra đâu."


Kaelen không do dự. Anh nén cơn đau vai, thu gọn cơ thể cao gầy của mình chui vào khoang chứa chật hẹp của Cargo-03. Không gian bên trong tối tăm và nồng nặc mùi hóa chất bảo quản, nhưng lớp bọt xốp mềm mại đã bao bọc lấy anh, cách ly anh hoàn toàn với thế giới bên ngoài.


"Giữ im lặng tuyệt đối, cậu Lâm. Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được phát ra tiếng động," Anh Năm dặn dò trước khi đóng sập cánh cửa kim loại của robot lại.


*Cạch!*


Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy Kaelen. Anh nghe thấy tiếng Anh Năm bắt đầu xúc các bao rác thải y tế hỏng, rải đều lên phía trên nắp khoang chứa của Cargo-03 để ngụy trang vật lý. Những bao rác dày, chứa đầy ống tiêm và chai lọ thủy tinh vỡ, tạo thành một lớp lá chắn hoàn hảo che giấu cánh cửa sập.


Kaelen áp sát lưng và bả vai đang bị thương vào lớp bọt xốp cách nhiệt. Anh vận dụng Quy Tức Pháp, đưa cơ thể vào trạng thái ngủ đông lâm sàng, giảm thiểu tối đa nhịp thở và sự tỏa nhiệt. Hộp mẫu virus rò rỉ Alpha-3 được anh ôm chặt sát bụng, mùi ngọt lịm của nó bị giam hãm bên trong khoang kín.


*O o o...*


Tiếng động cơ điện của robot Cargo-03 khởi động. Chiếc xe bắt đầu di chuyển tự động dọc theo đường ray từ trường ngầm dưới sàn hầm B4, hướng về phía cổng xuất hàng của Bến cảng Tân San Francisco. Kaelen cảm nhận được sự rung động đều đặn của bánh xe cao su dưới sàn. Mỗi nhịp xóc nảy đều dội vào hốc mắt phải của anh những cơn đau buốt nhói, nhưng anh chỉ biết nghiến chặt răng chịu đựng trong bóng tối.


Khoảng mười phút trôi qua, chiếc xe Cargo-03 dừng lại. Tiếng động cơ điện tắt lịm.


Kaelen tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén để lắng nghe thế giới bên ngoài qua lớp vỏ kim loại bọc chì của robot. Anh nghe thấy tiếng gió biển rít qua các khe hở, tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền cảng và tiếng động cơ nổ giòn của những chiếc xe tải chở hàng. Họ đã ra đến khu vực bến cảng.


Nhưng ngay sau đó, một giọng nói thô lỗ, đầy quyền lực vang lên, dập tắt chút hy vọng vừa nhen nhóm:


"Dừng xe lại! Toàn bộ khu vực bến cảng đang bị phong tỏa khẩn cấp theo lệnh của Trưởng an ninh Phan Đăng. Kiểm tra sinh trắc học và rà quét nhiệt toàn bộ phương tiện xuất cảng!"


Đó là giọng của Đội trưởng đặc nhiệm Lê Hùng. Cánh tay cơ bắp của Phan Đăng đang trực tiếp gác chặt trạm kiểm soát biên giới cảng.


Tiếng bước chân của đặc nhiệm Aegis-1 vang lên dồn dập xung quanh chiếc xe tải chở Cargo-03 của Anh Năm. Kaelen nín thở, lồng ngực anh thắt lại. Anh biết Lê Hùng đang mang theo thiết bị quét nhiệt cầm tay có khả năng phát hiện nhịp tim xuyên qua vách thạch cao và kim loại mỏng.


"Anh Năm, hôm nay xe của anh chở những gì?" Tiếng Lê Hùng hỏi lạnh lùng.


"Báo cáo Đội trưởng, vẫn là rác thải sinh học hỏng và dung môi thải từ Lab 4 đưa đi tiêu hủy ở khu lò đốt ngoài thành phố thôi ạ," giọng Anh Năm vang lên, cố gắng giữ vẻ tự nhiên, khúm núm của một tài xế già. "Toàn là đồ độc hại, bốc mùi kinh khủng. Các anh kiểm tra nhanh giúp để tôi kịp chuyến tàu cảng."


"Bớt lải nhải đi. Đưa máy quét nhiệt đây!" Lê Hùng ra lệnh cho thuộc hạ.


Kaelen nằm im lặng trong khoang chứa Cargo-03. Anh cảm nhận được hơi lạnh từ lớp bọt xốp đang mút chặt lấy cơ thể mình. Anh ép sát người vào vách foam cách nhiệt, nín thở hoàn toàn, triệt tiêu mọi sự dao động nhiệt lượng.


Bên ngoài, Lê Hùng cầm chiếc máy quét nhiệt cầm tay rà quét dọc theo thân xe tải của Anh Năm. Luồng sóng hồng ngoại quét qua lớp vỏ kim loại của Cargo-03, nhưng khi chạm vào lớp bọt xốp foam siêu dày mười phân, bước sóng bị hấp thụ và tán xạ hoàn toàn. Trên màn hình hiển thị của Lê Hùng, khoang chứa rác thải chỉ hiện lên một dải màu xanh lam lạnh lẽo của đống rác y tế hỏng, không hề có bất kỳ vệt đỏ sinh học nào của một cơ thể người đang sốt cao.


"Chỉ số nhiệt bình thường. Toàn là rác lạnh," một tên đặc nhiệm báo cáo.


Lê Hùng nheo mắt hoài nghi. Trực giác săn mồi của một cựu lính đánh thuê thiện chiến khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Sự cố mất điện cục bộ ở Lab 4, vụ rò rỉ dữ liệu máy chủ và cuộc tháo chạy ngoạn mục của gián điệp nhãn cầu gương trong trục thông gió... mọi thứ diễn ra quá hoàn hảo. Hắn không tin vào sự trùng hợp.


Hắn bước chậm rãi về phía đuôi xe tải, tiếng bốt quân sự dẫm lên thềm kim loại nghe rõ mồn một đối với thính giác nhạy bén của Kaelen.


Lê Hùng đứng ngay trước chiếc robot Cargo-03 đang được neo chặt trên sàn xe tải. Hắn nhìn chằm chằm vào đống bao rác y tế được phủ một cách vội vã trên nắp khoang chứa.


"Anh Năm," Lê Hùng cất giọng trầm thấp, đầy đe dọa. "Tại sao hôm nay robot Cargo-03 này lại được phủ nhiều bao rác y tế lây nhiễm lên trên nắp như vậy? Quy trình vận chuyển an toàn của viện nghiên cứu không cho phép chất chồng rác thải lên thiết bị tự động."


"Dạ... dạ thưa Đội trưởng," Anh Năm khéo léo phân trần, giọng giả vờ run rẩy vì sợ hãi. "Hôm nay lò đốt số hai bị quá tải, rác thải y tế từ các ca trực đêm dồn ứ nhiều quá. Tôi sợ để rác rò rỉ ra sàn xe gây nhiễm độc nên mới tạm phủ lên nắp robot để giữ cố định. Mong Đội trưởng thông cảm cho dân lao động nghèo chúng tôi..."


Lê Hùng không trả lời. Hắn bước lại gần hơn, tay phải từ từ đưa xuống hông, nắm chặt lấy báng khẩu súng bắn điện cao áp chuyên dụng. Trực giác của hắn đang gào thét rằng có một con mồi đang ẩn nấp rất gần.


Hắn giơ tay trái, cầm chiếc dùi cui điện cường độ cao lên.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Lê Hùng gõ mạnh dùi cui điện vào nắp thùng xe Cargo-03, yêu cầu Anh Năm dừng xe để quét nhiệt độ khoang chứa rác thải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!