Cạm Bẫy Thunder-Grid
Tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang đột ngột dừng lại ngay trước cánh cửa thép vô trùng bọc chì.
Trong không gian khép kín của phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm chi nhánh Aeterna, sự im lặng bao trùm như một chiếc thòng lọng vô hình đang từ từ siết chặt lấy cổ họng Kaelen Cross. Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi kim loại lạnh buốt của hệ thống điều hòa áp suất âm khiến lồng ngực anh đau thắt. Kaelen đứng tựa lưng vào dãy kệ sắt vô trùng, hai tay ôm chặt lấy hộp chì bảo vệ mẫu máu nhiễm virus dịch sốt đỏ thế hệ 1 và tập tài liệu giấy bọc da đen – Bản kế hoạch tái cấu trúc dân cư đô thị của Trịnh Hoàng.
Mắt phải của anh đang chịu đựng một cơn tàn phá tàn khốc. Ca tự nắn lại nhãn cầu gương bị lệch trục thô bạo trước đó đã để lại di chứng rách giác mạc nhẹ. Chất dịch trong suốt dùng để bảo quản tròng kính sinh học Alpha-3 rò rỉ vi lượng, hòa lẫn với những giọt lệ máu màu đỏ sẫm liên tục trượt xuống gò má tái nhợt của anh. Dưới góc nhìn của thị lực 6/10 đã bị mù màu lục hoàn toàn, thế giới xung quanh Kaelen chỉ còn là những mảng khối đơn sắc xám xịt, nhòe nhoẹt và u tối. Anh không thể đeo kính râm trong phòng vô trùng này; ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo phía trên trần nhà dội thẳng vào đồng tử đang giãn cực hạn của anh, kích hoạt những cơn co thắt thần kinh dồn dập lên tận đại não.
*Rè... rè...*
Tiếng loa phóng thanh âm trần của phòng lưu trữ bất ngờ hoạt động. Âm thanh rè rè của sóng vô tuyến ngắn vang lên kéo theo một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy uy quyền. Đó không phải là giọng của robot giám sát AI Argus, mà là giọng của Phan Đăng – Trưởng bộ phận an ninh chi nhánh, kẻ săn mồi có trực giác sắc bén nhất đang ngồi tại Tháp truyền thông an ninh.
"Trần Khánh Lâm. Hay tôi nên gọi cậu bằng cái tên thực địa: Kaelen Cross?"
Kaelen không trả lời. Anh vận dụng Quy Tức Pháp, hít vào thật sâu bằng mũi rồi thở ra thật chậm, cưỡng chế nhịp tim đang nhảy vọt vì sốt cao giữ ở mức ổn định sáu mươi nhịp một phút. Chiếc máy giả lập nhịp tim dán trên lồng ngực trái của anh vẫn đang phát ra những xung điện từ nhẹ để giữ cho các chỉ số sinh lý hiển thị trên hệ thống giám sát của tòa nhà ở trạng thái phẳng lặng giả tạo. Nhưng anh biết, vỏ bọc của mình đã hoàn toàn nát bấy.
"Eric Chen vừa báo cáo cho tôi về một sự cố sụt áp bất thường của hệ thống laser bảo mật phòng mẫu lúc ba giờ sáng," giọng Phan Đăng tiếp tục vang lên qua loa, thong thả nhưng sắc bén như một lưỡi dao mổ. "Cậu rất thông minh khi lợi dụng chu kỳ tự động hiệu chuẩn của máy phát để bẻ cong tia laser bằng nhãn cầu gương cấy ghép chợ đen của mình. Nhưng cậu đã quên một điều, Kaelen. Trong thánh địa của Aeterna Biotech, mọi sự sai lệch dù chỉ là không phẩy một phần trăm cũng là dấu vết của kẻ đột nhập. Cậu nghĩ mình có thể mang mẫu virus gốc và tập tài liệu giấy đó ra khỏi đây sao?"
Ngay khi từ cuối cùng của Phan Đăng dứt hẳn, một tiếng *khập* nặng nề vang lên từ hệ thống điều khiển cơ điện của cánh cửa chính.
"Eric, ngắt toàn bộ hệ thống laser bảo vệ dải phổ xanh lục. Kích hoạt Thunder-Grid khẩn cấp. Lê Hùng, dẫn đội đặc nhiệm bảo an khóa chặt lối thoát ngoài hành lang kỹ thuật tầng mười lăm."
Lệnh của Phan Đăng được thực thi ngay lập tức. Trong khoảnh khắc, dải ánh sáng mờ nhạt từ hệ thống laser bảo mật biến mất. Nhưng thay vì một lối thoát rộng mở, Kaelen cảm nhận được một luồng rung động dữ dội chạy dọc từ các vách tường bọc chì xuống dưới sàn nhà bằng hợp kim vô trùng.
*O o o...*
Tiếng rít tần số cao của các tụ điện dung tích năng lượng lớn đặt sâu dưới sàn phòng bắt đầu rú lên. Hệ thống bẫy điện tự động Thunder-Grid đã được kích hoạt. Từ các thanh đồng cực lớn gắn dọc theo chân tường, dòng điện cao áp 2000V bắt đầu được giải phóng, biến toàn bộ sàn kim loại của phòng lưu trữ thành một cái hồ điện khổng lồ sẵn sàng nung chảy bất kỳ sinh vật sống nào chạm vào.
Kaelen phản xạ bằng ký ức cơ bắp cực hạn của một cựu gián điệp. Không cần suy nghĩ, anh bật người nhảy lên bục chứa mẫu vô trùng bằng nhựa polymer cách điện chuyên dụng của phòng lab. Chỉ nửa giây sau khi đôi giày tác chiến của anh rời khỏi sàn nhà, một dải điện trường dày đặc bắt đầu bủa vây khắp bề mặt hợp kim phía dưới. Dưới đôi mắt mù màu lục của Kaelen, những tia lửa điện cao áp phóng ra liên tục không có màu xanh lam rực rỡ như người thường nhìn thấy; chúng hiện lên dưới dạng những vệt sáng xám tro searing, chói lòa và nóng rực, liên tục liếm sát vào mép đế giày cao su của anh.
*Rầm!*
Cánh cửa thép vô trùng bọc chì dày bản bắt đầu từ từ khép lại theo chu trình khóa cứng khẩn cấp từ xa của Phan Đăng.
"Bắn!" Tiếng gầm của Lê Hùng vang lên ngoài hành lang ngay khi cánh cửa chỉ còn một khe hở rộng khoảng mười lăm centimet.
Một loạt đạn từ khẩu súng bắn điện cao áp chuyên dụng của Lê Hùng xuyên qua khe cửa thép đang khép, lao thẳng về phía lồng ngực Kaelen. Những mũi kim kim loại mang dòng điện tê liệt thần kinh xé rách không khí, rít lên chói tai.
Trong không gian hẹp không thể né tránh, Kaelen không hề hoảng loạn. Anh dùng tay trái giật phăng tấm khiên bọc chì bảo vệ của hộp mẫu bệnh phẩm, đưa lên phía trước làm lá chắn đỡ đạn.
*Bép! Bép!*
Hai mũi kim điện găm thẳng vào tấm chì dày, phóng ra những tia lửa điện chát chúa dọc theo bề mặt kim loại. Lực va đập mạnh từ phát súng áp lực cao khiến bả vai phải đang bị rách cơ nhẹ của Kaelen nhói lên đau đớn, hộp bọc chì bảo vệ mẫu virus bị sứt mẻ một góc lớn do va đập vật lý vào kệ sắt phía sau. Tiếng *xì xì* nhỏ của khí hóa chất bảo quản Alpha-3 bắt đầu rò rỉ nhẹ ra ngoài không khí, đe dọa làm hỏng cấu trúc sinh học của mẫu máu nhiễm bệnh nếu anh không sớm đưa nó đến nơi bảo trì chuyên sâu.
"Đầu hàng đi, Trần Khánh Lâm!" Giọng Phan Đăng lại vang lên, lần này mang theo sự giễu cợt lạnh lùng của kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay. "Thunder-Grid đã bao vây toàn bộ sàn phòng. Cửa chính đã khóa cứng. Hệ thống thông gió áp suất âm đang bắt đầu chu trình rút dần oxy để dập tắt mọi hoạt động sinh học phòng ngừa rò rỉ virus. Cậu chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi đại não bị chết ngạt. Hãy tháo chiếc kính râm nứt góc kia ra, đặt hộp mẫu xuống và quỳ xuống đầu hàng. Tôi sẽ cho cậu một cơ hội được thở."
Kaelen cảm nhận được luồng không khí trong phòng đang mỏng dần. Phổi anh bắt đầu bỏng rát do di chứng hít phải khí độc lò đốt rác trước đó cộng thêm sự sụt giảm oxy đột ngột. Mắt phải của anh rỉ lệ máu liên tục, dịch lỏng trượt dọc xuống cằm làm nhòe nhoẹt cả tầm nhìn đơn sắc xám xịt còn lại. Thế nhưng, ánh mắt anh không hề có một chút dao động hay sợ hãi. Anh nhìn lên nắp trần thạch cao phía trên đầu – nơi đặt Trục thông gió đứng số 2 – con đường sống duy nhất mà anh đã tính toán cùng cựu nhân viên bảo an Quốc Bảo.
Anh thò tay vào túi tác chiến bên hông, ngón tay chạm vào bề mặt xù xì của thiết bị EMP cầm tay tự chế từ linh kiện cũ. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất để phát xung điện từ vô hiệu hóa dòng điện 2000V của Thunder-Grid trong vòng ba mươi giây ngắn ngủi và leo lên trần nhà trước khi hệ thống tự động của tòa nhà khôi phục lại dòng điện.
Tiếng sấm sét nhân tạo từ bẫy điện Thunder-Grid bắt đầu phóng ra những tia lửa điện xanh lam sát chân Kaelen, trong khi cánh cửa thép vô trùng đang từ từ khép lại hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!