Nhạc nềnSakuya2

Chạm Vào Mẫu Gốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng o o nhỏ của dải laser cuối cùng dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen Cross, biến thành chiếc phao cứu sinh duy nhất trong bóng tối đơn sắc. Thế giới trong mắt phải của anh lúc này đã sụp đổ hoàn toàn vào một khoảng không xám xịt, trống rỗng. Thấu kính lọc quang phổ xanh lục mài thủ công của bác sĩ Nguyễn Duy đã bị lệch khỏi tiêu cự do dịch mắt và lệ máu rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương. Anh hoàn toàn mù màu lục. Những sợi chỉ laser xanh cực độc của mạng lưới an ninh 'The Gene-Vault' giờ đây hoàn toàn vô hình trước mắt anh. Chỉ cần một bước chân lệch hướng, bẫy điện cao áp Thunder-Grid dưới sàn sẽ ngay lập tức thiêu rụi anh thành tro bụi.


Kaelen đứng im phăng phắc như một bức tượng thép. Anh nhắm chặt mắt lại, từ bỏ hoàn toàn thị lực đang bị tàn phá. Trong bóng tối tuyệt đối ấy, thính giác của một cựu gián điệp tinh nhuệ được đẩy lên mức cực hạn. Anh lắng nghe. Tiếng o o phát ra từ các đầu phát laser vô hình không phải là một dải âm đồng đều; chúng có sự dao động tần số rất nhỏ do dòng điện xoay chiều. Tiếng gió hút từ hệ thống áp suất âm của phòng lưu trữ rít khẽ qua các khe hở kỹ thuật.


*Búng.*


Kaelen khẽ búng ngón tay trái. Tiếng động sắc gọn vang lên, sóng âm va đập vào các vách tường bọc chì và dội ngược lại màng nhĩ anh. Trong tâm trí Kaelen, một sơ đồ cấu trúc không gian ba chiều bắt đầu dựng lên từ những tiếng vọng âm thanh. Anh phán đoán được khoảng cách của bức tường bên phải là một mét hai, vách ngăn bên trái là tám mươi centimet. Và ngay trước mặt anh, cách khoảng bốn mươi centimet, là tần số o o rung động mạnh nhất của dải laser thứ tư.


Thời gian của anh không còn nhiều. Cánh cửa thép vô trùng dẫn vào kho lưu trữ trung tâm chỉ mở ra trong vòng ba mươi giây trước khi hệ thống AI Argus tự động khóa cứng.


Kaelen hít một hơi thật sâu bằng mũi, vận dụng Quy Tức Pháp để ép nhịp tim từ chín mươi nhịp xuống mức ổn định năm mươi tám nhịp một phút. Anh nín thở, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Chân trái làm trụ, anh xoay người một góc ba mươi độ, lách nghiêng bả vai phải đang đau nhức qua khe hẹp vô hình. Anh cảm nhận được luồng không khí nóng rực từ dòng laser điện áp cao sượt sát qua lớp vải áo tác chiến đen nhám. Chỉ một sợi chỉ mảnh của áo chạm vào dải sáng, bẫy điện sẽ kích hoạt. Nhưng ký ức cơ bắp được rèn luyện qua hàng ngàn giờ huấn luyện cùng Tấn Phát đã giúp anh di chuyển chuẩn xác đến từng milimet.


Anh vươn cánh tay thon dài ra phía trước, các ngón tay dò dẫm trong bóng tối cho đến khi chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt của tay nắm cửa thép vô trùng. Kaelen dùng lực cánh tay kéo mạnh cơ thể qua khoảng trống cuối cùng, lao người vào bên trong phân khu lưu trữ trung tâm.


*Rầm!*


Cánh cửa thép vô trùng phía sau sập mạnh, khóa chặt bằng hệ thống chốt cơ học tự động. Tiếng còi báo động đỏ rực bên ngoài hành lang lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn bởi lớp tường bọc chì cách âm dày nửa mét.


Kaelen ngã quỵ xuống sàn nhà vô trùng lạnh lẽo, thở dốc. Anh mở mắt ra. Thế giới xung quanh anh vẫn là một màu xám xịt đơn sắc, nhưng ánh sáng mờ nhạt từ các bóng đèn LED chỉ thị trên các khoang chứa mẫu bệnh phẩm giúp anh định vị được không gian. Đây là trái tim của chi nhánh Aeterna Biotech tại Tân San Francisco – một căn phòng vô trùng tuyệt đối, ngập tràn mùi ozone và khí nitơ lỏng lạnh buốt.


Anh gượng dậy, bước nhanh về phía dãy tủ bảo quản sinh học được đánh mã số bằng các ký tự quang học. Nhờ bản vẽ kỹ thuật gốc của Hoàng Tuấn Kiệt và mã giải mã dải tần lấy từ phòng máy chủ, Kaelen nhanh chóng định vị được khoang chứa hệ thế hệ một. Anh đưa bàn tay run rẩy, đeo găng tay chuyên dụng, nhấn vào bảng điều khiển cảm ứng của tủ đông sinh học.


*Xì...*


Một luồng hơi lạnh trắng xóa bốc ra từ khe cửa sập. Bên trong, đặt trên khay kim loại vô trùng, là một ống nghiệm thủy tinh đặc biệt chứa chất lỏng màu sẫm. Đó chính là Mẫu máu nhiễm virus dịch sốt đỏ thế hệ 1 – vật chứng sinh học tối cao chứng minh nguồn gốc nhân tạo của dịch bệnh đang tàn sát hàng vạn người nghèo tại khu ổ chuột Quận 9. Kaelen cẩn thận rút ống nghiệm ra, đặt nó vào bên trong hộp bọc chì bảo vệ chống quét sóng mà anh mang theo bên người.


"Tao đã lấy được mẫu virus gốc," Kaelen nói khẽ vào bộ đàm, giọng anh khàn đặc vì cơn sốt thần kinh đang dâng cao.


"Tốt lắm!" Tiếng Minh Anh vang lên qua tai nghe, lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. "Nhưng mày phải nhanh lên. Trần Kim Chi bên bộ phận kiểm toán nội bộ đang rà soát lại nhật ký sử dụng điện cục bộ của Lab 4. Cô ta bắt đầu nghi ngờ có sự hao hụt dung dịch đệm Alpha-3 trong ca trực của mày. Nếu cô ta báo cho Phan Đăng, vỏ bọc của mày sẽ nát bấy trước khi mày kịp bước ra khỏi tòa nhà."


"Còn một thứ nữa tao phải tìm," Kaelen trả lời, ánh mắt đơn sắc của anh quét qua các kệ tài liệu giấy cũ đặt ở góc phòng.


Anh biết rõ, trong kỷ nguyên số hóa, những kẻ đầu não của Aeterna như CEO Trịnh Hoàng sẽ không bao giờ lưu trữ các tài liệu tội ác tối cao trên mạng nội bộ để tránh bị hacker xâm nhập. Những âm mưu tàn bạo nhất luôn được niêm phong trên giấy tờ vật lý có chữ ký gốc. Và cha anh – Trần Khánh Sơn – trước khi bị thủ tiêu mười năm trước, đã để lại một manh mối trong cuốn nhật ký về sự tồn tại của một bản kế hoạch bị niêm phong tại đây.


Kaelen bước đến chiếc tủ sắt khóa cơ học ba lớp ở góc tối của phòng lưu trữ. Anh rút thiết bị bẻ khóa từ tính cầm tay, áp sát vào ổ khóa cơ. Bằng thính giác nhạy bén, anh lắng nghe tiếng lách cách cực nhỏ của các bánh răng kim loại bên trong ổ khóa khi chúng khớp vào nhau.


*Cạch. Cạch. Khập.*


Cánh cửa tủ sắt mở ra. Bên trong, nằm trơ trọi dưới một lớp bụi mỏng, là một tập hồ sơ giấy bọc da màu đen có đóng dấu đỏ của ban điều hành tối cao. Kaelen lật mở trang đầu tiên. Dưới ánh sáng mờ nhạt, dòng chữ tiêu đề hiện lên rõ nét trước mắt anh: *Bản kế hoạch tái cấu trúc dân cư đô thị Tân San Francisco*.


Kaelen lướt nhanh qua các trang tài liệu. Những ngón tay anh siết chặt vào mép giấy đến mức run rẩy. Nội dung của bản kế hoạch tàn bạo đến mức khiến máu trong người anh như đông cứng lại. Trịnh Hoàng đã chủ động phê duyệt việc phát tán virus sốt đỏ thế hệ một vào hệ thống nước sạch của khu ổ chuột Quận 9. Mục tiêu của chúng không chỉ là bán thuốc điều trị triệu chứng đắt đỏ để trục lợi, mà là xóa sổ hoàn toàn tám mươi phần trăm dân cư nghèo tại đây nhằm giải phóng mặt bằng sạch cho dự án siêu đô thị công nghệ Tech-Dome của tập đoàn.


*Vy... em gái của anh... chỉ là một con số hao hụt được tính toán sẵn trong bản kế hoạch này.*


Nỗi căm phẫn tột cùng bùng lên trong lồng ngực Kaelen. Anh nghẹt thở, lồng ngực phập phồng dữ dội.


Chính vào khoảnh khắc cảm xúc dao động mạnh nhất, phản ứng adrenaline tự nhiên đã phá vỡ hoàn toàn sự kiểm soát của Quy Tức Pháp. Nhịp tim của anh đột ngột nhảy vọt lên chín mươi nhịp một phút. Cơn co thắt cơ mặt dữ dội ập đến như một cơn bão điện từ.


*A... hự...*


Kaelen khuỵu ngã xuống sàn nhà vô trùng, hai tay ôm chặt lấy hốc mắt phải. Độc tố thủy ngân nano từ nhãn cầu gương dưới áp lực co thắt cơ mắt quá lâu đã tràn mạnh vào các sợi dây thần kinh thị giác. Một cơn đau đầu dữ dội, tàn khốc chưa từng có (Chịu đựng Thần kinh Trung bình) dội thẳng vào thùy chẩm phía sau gáy anh, khiến thế giới xung quanh quay cuồng điên cuồng.


*Nhãn cầu gương bị lệch trục nhẹ.*


Kaelen cảm nhận được một tiếng *sượt* nhỏ đau đớn bên trong hốc mắt. Tròng kính tráng gương bạc đã bị lệch góc không phẩy năm độ so với trục nhãn cầu thật do các cơ giữ mắt bị co rút đột ngột. Thị lực ở mắt phải của anh lập tức biến thành một màn sương trắng xóa, nhòe nhoẹt và mất hoàn toàn tiêu cự. Anh không thể nhìn thấy gì ngoài những vệt sáng chồng chéo lên nhau.


Anh run rẩy rút ống tiêm tự động nén khí từ đai lưng tác chiến, áp sát vào khóe mắt để tiêm chất ức chế thần kinh khẩn cấp.


*Xoạch.*


Nhưng chất dịch lỏng vô trùng và lệ máu đang chảy tràn ra từ hốc mắt đã làm loãng hoàn toàn hóa chất ngay khi vừa tiếp xúc, khiến liều thuốc ức chế bị mất tác dụng. Cơn đau không hề giảm đi mà càng trở nên tàn bạo hơn, giật từng cơn liên hồi dọc theo dây thần kinh sọ não.


"Kaelen! Tín hiệu sinh trắc học của mày đang đỏ rực trên màn hình của tao! Nhịp tim của mày đã vượt ngưỡng chín mươi!" Tiếng Minh Anh hét lên qua bộ đàm, đầy hoảng loạn. "Mày phải tự nắn lại nhãn cầu ngay lập tức! Nếu để lệch trục quá ba phút, áp lực nội nhãn sẽ phá hủy vĩnh viễn dây thần kinh thị giác của mày! Mày sẽ mù hoàn toàn!"


Kaelen nằm co quắp trên sàn nhà lạnh ngắt, mồ hôi trộn lẫn lệ máu chảy ròng ròng xuống cằm. Anh biết Minh Anh nói đúng. Không có bác sĩ Nguyễn Duy ở đây, anh chỉ có thể tự cứu mình bằng phương pháp thô bạo nhất.


Kaelen dùng ngón tay cái và ngón trỏ của bàn tay trái, bặm chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng thét, rồi ấn mạnh trực tiếp vào hốc mắt phải đang sưng tấy của mình. Anh dùng lực ngón tay cưỡng chế đẩy ngược tròng kính tráng gương bạc về lại vị trí trung tâm.


*Sột... sột...*


Tiếng ma sát ghê rợn của mô thịt và thấu kính kim loại vang lên bên trong hộp sọ anh. Cơn đau buốt nhói, tàn nhẫn đến mức khiến Kaelen suýt chút nữa ngất lịm đi. Toàn bộ cơ thể anh co giật mạnh trên sàn nhà. Một vết rách giác mạc nhẹ xuất hiện do sự cọ xát thô bạo của thấu kính phụ đeo đè, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn từ khóe mắt.


*Cạch.*


Với một tiếng khập nhỏ, nhãn cầu gương cuối cùng cũng khớp lại về đúng trục định vị. Thị lực đơn sắc xám lạnh đột ngột quay trở lại, nhưng nhòe nhoẹt và tối tăm hơn trước rất nhiều. Cái giá phải trả là thị lực của anh đã bị suy giảm vĩnh viễn xuống mức nguy hiểm.


Kaelen thở dốc, run rẩy dùng bả vai tựa vào kệ sắt để đứng dậy. Anh nhanh chóng nhét tập tài liệu giấy bọc da đen vào túi măng tô, ôm chặt hộp chì chứa mẫu virus gốc sát lồng ngực.


Chính lúc đó, tiếng sóng vô tuyến ngắn từ tai nghe của Minh Anh đột ngột bị nhiễu loạn bởi những tiếng rè rè kéo dài. Giọng nói của gã hacker truyền đến, đứt quãng nhưng mang theo một sự kinh hoàng tột độ:


"Kaelen... *rè rè*... Phan Đăng... hắn đã phát hiện ra sự sụt áp của lưới laser... *rè rè*... Lão ta vừa ra lệnh phong tỏa cứng cánh cửa thép vô trùng từ xa... *rè rè*... Chạy ngay..."


Kaelen khựng lại. Qua lớp tường bọc chì cách âm của phòng lưu trữ trung tâm, một chuỗi âm thanh trầm đục, dồn dập bắt đầu vọng lại từ phía hành lang ngoài sáng.


*Cộc. Cộc. Cộc. Cộc.*


Đó là tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của đội tuần tra đặc nhiệm bảo an do Lê Hùng dẫn đầu, trang bị vũ khí hạng nặng, đang tiến thẳng về phía cửa phòng lưu trữ nơi anh đang bị giam lỏng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!