Nhạc nềnSakuya2

Bẻ Cong Lưới Laser

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi cảnh báo của hệ thống Argus dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen Cross, xé toạc không gian tĩnh mịch của hành lang tử thần bằng những âm thanh cơ khí rú rít liên hồi. Ánh sáng huỳnh quang trắng xóa vụt tắt, thay thế bằng sắc cam đỏ rực của hệ thống đèn báo động khẩn cấp xoay tròn, chớp tắt liên tục dọc theo vách tường vô trùng.


"Kaelen! Cửa sập an ninh đang hạ xuống! Mày chỉ có đúng bảy giây trước khi cả phân khu bị cô lập hoàn toàn!" Giọng nói của Lê Minh Anh truyền qua tai nghe vệ tinh dồn dập đến mức lạc đi, lẫn trong tiếng gõ bàn phím điên cuồng từ căn cứ ngầm bãi phế liệu.


Kaelen không trả lời. Dưới làn đèn báo động vàng cam quét qua gương mặt tái nhợt, hốc mắt phải của anh đang rỉ ra những giọt lệ máu màu đỏ sẫm, trượt dài xuống gò má rồi thấm đẫm vào cổ áo tác chiến đen nhám. Cơn sốt thần kinh do nhãn cầu gương đào thải đang thiêu đốt đại não anh như một lò lửa. Thị lực sáu phần mười đơn sắc khiến thế giới trước mặt anh nhòe đi, chỉ còn là những khối hình xám xịt chuyển động trong một màn sương mù tăm tối.


Nhưng đôi chân anh không hề khựng lại. Vận dụng Quy Tức Pháp để cưỡng chế nhịp tim giữ ở mức sáu mươi hai nhịp một phút, Kaelen thực hiện cú chạy nước rút mười mét cuối cùng. Tiếng chốt thép của cánh cửa phòng lưu trữ sập xuống khô khốc. Ngay khi khoảng trống dưới chân chỉ còn chưa đầy nửa mét, Kaelen ném mình trượt dài trên sàn nhà vô trùng lạnh ngắt.


*Rầm!*


Cánh cửa thép dày bản của Phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm chi nhánh đóng sập lại ngay sát gót giày tác chiến của anh. Tiếng còi rú rít và ánh đèn báo động bên ngoài hành lang lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn bởi lớp tường bọc chì cách âm.


Không gian rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Kaelen và tiếng o o cực nhỏ phát ra từ các thiết bị điện tử trong phòng đệm.


Kaelen lồm cồm bò dậy, tự tựa lưng vào cánh cửa thép để giữ thăng bằng. Anh đưa bàn tay run rẩy lên lau đi vệt máu loãng bên khóe mắt phải. Mất đi khả năng nhận diện màu xanh lục vĩnh viễn, thế giới trong mắt anh giờ đây chỉ là một khoảng không đơn sắc xám lạnh.


"Minh Anh, tao đã vào trong," Kaelen khàn giọng nói vào bộ đàm. "Nhưng tao không nhìn thấy gì cả. Phòng lưu trữ tối đen."


"Tối đen là phải," Minh Anh đáp, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh của một hacker lão luyện. "Mày đang đứng ở phòng đệm của hệ thống bảo mật 'The Gene-Vault Security Net' do Marcus Vance thiết kế. Lối vào duy nhất dẫn đến kho lưu trữ mẫu bệnh phẩm được bảo vệ bởi mạng lưới laser xanh lục mật độ cao. Bước sóng năm trăm ba mươi hai nano-mét. Vì mắt mày đã bị mù màu lục hoàn toàn, các tia laser đó đối với mày là hoàn toàn vô hình. Chỉ cần mày bước bừa một bước, bẫy điện cao áp Thunder-Grid dưới sàn sẽ kích hoạt và thiêu rụi mày thành tro trong vòng một phần mười giây."


Kaelen siết chặt nắm tay. Anh biết Marcus Vance – gã cố vấn an ninh quân sự ngoại quốc – là một kẻ kiêu ngạo về mặt kỹ thuật. Hệ thống phòng ngự của gã được thiết kế để không để lại bất kỳ kẽ hở vật lý nào. Không có bụi mịn, không có luồng gió tĩnh để thổi phấn ngụy trang, vì hệ thống hút gió áp suất âm của phòng lưu trữ sẽ hút sạch mọi hạt bụi trong vòng một giây.


Cách duy nhất để vượt qua là phải nhìn thấy chúng.


Kaelen đưa tay vào túi trong của áo khoác tác chiến, rút ra một chiếc hộp nhựa nhỏ bọc chì. Bên trong là thấu kính lọc quang phổ xanh lục – một kiệt tác mài thủ công bằng tay của bác sĩ Nguyễn Duy từ những mảnh thấu kính quang học phân cực chợ đen.


Anh tháo chiếc kính râm phân cực ngược đặc biệt ra. Dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng đệm, nhãn cầu gương ở mắt phải của anh lộ ra, phản quang một sắc bạc lạnh lẽo, vô hồn như mắt của một thực thể cơ khí. Khóe mắt vẫn còn sưng tấy đỏ ửng, những mạch máu nhỏ li ti nổi rộp lên do phản ứng đào thải chất bảo quản thủy ngân nano.


Kaelen dùng ngón tay thon dài giữ chặt mí mắt phải, nhẹ nhàng đặt thấu kính lọc quang phổ đeo đè lên nhãn cầu gương.


*A...*


Một tiếng rên rỉ đau đớn bị nén chặt trong cuống họng Kaelen. Cảm giác ma sát trực tiếp của thấu kính phụ đè lên vết rách giác mạc chưa lành giống như có kẻ dùng một mảnh kính vỡ cào xé trực tiếp vào con ngươi anh. Dây thần kinh thị giác bị kích thích cực hạn, dội ngược một luồng điện đau buốt lên tận đỉnh đầu, khiến toàn thân anh run lên bần bật.


Nhưng khi anh mở mắt ra, thế giới đơn sắc xám xịt bỗng nhiên thay đổi.


Thông qua thấu kính lọc quang phổ, dải ánh sáng laser xanh lục 532nm vô hình trước đó giờ đây hiện lên rõ nét dưới dạng những vệt sáng màu xám tro đục ngầu, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới ánh sáng dày đặc, bịt kín khoảng không gian rộng hai mét dẫn vào cửa hầm vô trùng số 0. Những sợi chỉ sáng màu xám tro ấy liên tục phát ra tiếng o o nhỏ, rung động ở một tần số cao đến mức có thể cảm nhận được bằng thính giác nhạy bén của một cựu gián điệp.


"Tao thấy lưới laser rồi," Kaelen khàn giọng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán hốc hác. "Mật độ quá dày. Khoảng cách giữa các tia quét chỉ chưa đầy ba mươi centimet."


"Đó là Static Refraction – Khúc xạ Laser bậc 1," Minh Anh cảnh báo. "Các tia laser này cố định, nhưng chúng được kết nối trực tiếp với bẫy điện Thunder-Grid dưới sàn. Mày không được phép làm đứt bất kỳ đường truyền ánh sáng nào. Mày phải sử dụng nhãn cầu gương để hấp thụ và phản xạ ngược dải sáng năm trăm ba mươi hai nano-mét về phía đầu thu của cảm biến, đánh lừa hệ thống rằng đường truyền vẫn liên tục khi mày lách người qua."


Kaelen hít một hơi thật sâu, vận dụng Quy Tức Pháp để đưa cơ thể vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Nhịp tim của anh giảm dần, giữ ổn định ở mức năm mươi tám nhịp một phút. Anh biết rõ, chỉ một sự dao động nhỏ của cơ thể hay một nhịp thở quá mạnh cũng sẽ làm lệch góc khúc xạ, kích hoạt bẫy điện chết người dưới chân.


Anh tiến lên một bước, áp sát mắt phải vào dải laser xám tro đầu tiên ở khoảng cách đúng một mét.


*Quy trình bẻ cong tia laser bằng nhãn cầu gương bắt đầu.*


Kaelen nín thở hoàn toàn. Anh điều khiển vi mô các cơ xung quanh hốc mắt phải, xoay nhãn cầu gương một góc chính xác bốn mươi lăm độ so với tia sáng đang chiếu tới.


Ngay khi tia laser chạm vào bề mặt tròng kính tráng gương bạc, một quầng sáng xám tro dịu nhẹ bùng lên, bao quanh lấy nhãn cầu của anh. Lớp tráng gương bạc hấp thụ năng lượng của dải sóng 532nm và bẻ cong nó một góc chín mươi độ, phản xạ ngược lại chính xác vào đầu thu cảm biến đối diện.


Đèn cảm biến trên vách tường vẫn giữ nguyên màu xanh nhạt. Hệ thống không hề phát hiện ra sự gián đoạn.


Kaelen giữ nguyên góc nghiêng của đầu, uốn người lách bả vai trái qua khoảng trống hẹp giữa hai tia laser đầu tiên. Cơ vai phải đang bị rách cơ của anh căng lên đau nhói, nhưng anh không cho phép mình run rẩy. Anh di chuyển chậm rãi, từng milimet một, giống như một chiếc bóng đang luồn lách qua những kẽ hở của cái chết.


Một tia laser tiếp theo nằm ngang tầm hông. Kaelen phải hạ thấp trọng tâm, xoay nhẹ cổ để nhãn cầu gương tiếp tục duy trì góc phản xạ của tia laser phía trên, trong khi chân trái dò dẫm tìm điểm đặt chân an toàn trên sàn nhà không bọc điện.


"Tốt lắm, Kaelen... Mày đã vượt qua ba tia đầu tiên," tiếng Minh Anh thì thầm qua tai nghe, nhỏ đến mức gần như vô thanh để tránh làm xao nhãng sự tập trung của anh. "Chỉ còn hai tia cuối cùng chặn ngay trước tay nắm cửa thép vô trùng."


Cơn sốt thần kinh trong người Kaelen lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Mắt phải của anh nóng rát như bị đổ axit, nước mắt sinh lý bắt đầu tự động trào ra do phản ứng tự vệ của cơ thể trước dị vật.


*Không được chảy nước mắt lúc này. Dịch lỏng sẽ làm hỏng góc khúc xạ.*


Kaelen cắn chặt răng, cố gắng dùng ý chí sắt đá để chế ngự phản xạ tự nhiên của cơ thể. Anh tiến sát đến dải laser thứ tư, xoay nhẹ nhãn cầu gương để bẻ cong tia sáng nằm chéo góc.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc anh đang lách nửa người qua khe laser cuối cùng, áp lực co thắt cơ mắt quá lâu kết hợp với cơn sốt cao đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh. Một giọt lệ máu pha lẫn chất dịch trong suốt rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải trượt ra khỏi khóe mắt, chảy tràn xuống bề mặt thấu kính lọc quang phổ đeo đè.


*Sượt...*


Sự xuất hiện của chất dịch lỏng bôi trơn làm chiếc thấu kính lọc quang phổ siêu mỏng bị trượt nhẹ, lệch khỏi tiêu cự nhãn cầu gương đúng một phần mười milimet.


Ngay lập tức, toàn bộ những vệt sáng màu xám tro đục ngầu của lưới laser biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Kaelen. Thế giới trước mặt anh đột ngột sụp đổ vào một khoảng không tối tăm, trống rỗng và đơn sắc của sự mù lòa màu sắc.


Anh đang đứng lơ lửng giữa lưới laser chết người của Marcus Vance, nửa người đã lách qua dải sáng, nhưng mắt hoàn toàn không còn nhìn thấy những sợi chỉ tử thần đang bủa vây xung quanh mình nữa. Chỉ cần anh di chuyển lệch một milimet, dòng điện 2000V của Thunder-Grid sẽ lập tức phóng ra từ vách tường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!