Hành Lang Tử Thần
Lâm khẽ xoay nhẹ tay nắm cửa tủ sắt, tiếng kim loại rít lên rùng rợn trong không gian tĩnh mịch của phòng lab tối.
Kaelen Cross đứng im như một bức tượng thép phía sau vách ngăn thạch cao hẹp. Trong bóng tối đơn sắc của thị lực sáu phần mười, bóng đen của Lâm đổ dài trên sàn nhà xám xịt, chỉ cách anh chưa đầy một cánh tay dang rộng. Mắt phải của anh – nơi nhãn cầu gương tráng bạc đang bị đào thải – nhói lên một cơn đau buốt tột cùng dọc theo dây thần kinh thị giác. Chất dịch trong suốt rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải hòa lẫn với lệ máu trượt xuống gò má Kaelen trong phòng Lab tối. Nó mang theo vị mặn chát và cái nóng hừng hực của một cơ thể đang sốt cao.
*Không được cử động. Không được phát ra tiếng động.*
Chiếc Máy giả lập nhịp tim sinh trắc học dán chặt trên ngực trái của anh đang phát ra những xung điện từ nhẹ, cưỡng chế nhịp tim của anh giữ ổn định ở mức sáu mươi hai nhịp một phút. Kaelen vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, nín thở hoàn toàn, gồng cứng từng thớ cơ để triệt tiêu mọi sự rung động cơ thể. Anh biết rõ, chỉ cần Lâm kéo cánh cửa tủ sắt kia ra, bộ trang phục tác chiến đen bó sát và thiết bị giải mã dải tần laser bọc chì sẽ lộ diện. Khi đó, không chỉ vỏ bọc Trần Khánh Lâm sụp đổ, mà tính mạng của cậu trợ lý trẻ tuổi cũng sẽ bị đe dọa bởi hỏa lực của tập đoàn Aeterna.
*Rè rè...*
Tiếng sóng vô tuyến ngắn cực nhỏ vang lên từ chiếc tai nghe siêu nhỏ áp sát màng nhĩ Kaelen. Giọng nói của Lê Minh Anh truyền đến, dồn dập nhưng được nén nhỏ đến mức tối đa: "Kaelen, tao đang can thiệp vào mạng IoT của tầng mười lăm. Chuẩn bị nhé... ba, hai, một."
*O o o...*
Đột ngột, hệ thống loa thông báo âm trần của phòng Lab 4 phát ra một tiếng rít nhẹ, tiếp theo là giọng nói tổng hợp lạnh lùng của trí tuệ nhân tạo tòa nhà: "Cảnh báo an toàn: Phát hiện sự cố rò rỉ khí gas hóa học nhẹ tại khu vực kỹ thuật tầng mười hai. Yêu cầu toàn bộ nhân viên ca đêm tại các phân khu lân cận tạm thời di tản đến khu vực đệm an toàn. Nhắc lại, đây không phải là diễn tập."
Lâm giật mình. Tay nắm cửa tủ sắt khẽ khựng lại khi ngón tay cậu vừa chạm vào lớp sơn tĩnh điện lạnh ngắt. Cậu thực tập sinh trẻ tuổi hoang mang nhìn lên chiếc loa trần đang nhấp nháy đèn vàng cảnh báo, rồi quay đầu nhìn quanh phòng lab tối om.
"Rò rỉ khí gas sao?" Lâm lầm bầm, giọng nói lộ rõ sự sợ hãi của một kẻ mới vào nghề. Cậu liếc nhìn về phía bàn làm việc của Trần Khánh Lâm, thấy chiếc hộp cơm giữ nhiệt vẫn nằm im lìm ở đó. Nghĩ rằng người đàn anh chính trực của mình đã rời tòa nhà về phòng trọ từ trước, Lâm không dám chậm trễ thêm. Cậu nhanh chóng lấy vội cuốn sổ tay bài giảng đặt trên bàn thí nghiệm phụ, rồi vội vã chạy ra phía cửa chính.
*Cạch. Rầm.*
Cánh cửa đóng sập lại. Tiếng bước chân chạy vội vã của Lâm nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn ngoài hành lang kỹ thuật.
Kaelen lúc này mới từ từ thở ra một hơi dài lạnh buốt. Anh bước ra khỏi vách thạch cao, nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo blouse trắng và khoác lên mình bộ trang phục tác chiến đen nhám hấp thụ ánh sáng. Anh với tay lấy thiết bị giải mã bọc chì dưới gầm bàn, dắt chặt vào đai lưng tác chiến, bên cạnh chiếc Hộp nối cáp quang can thiệp dòng điện do Minh Anh chế tạo.
"Lâm đã di tản," Kaelen khàn giọng nói vào bộ đàm. "Tao chuẩn bị tiến xuống hành lang tử thần. Tình trạng mắt phải đang tệ đi."
"Mày phải nhanh lên," Minh Anh đáp, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên dồn dập từ đầu dây bên kia. "Phan Đăng vừa ký lệnh nâng cấp hệ thống quét sinh trắc học liên tục tại hành lang dẫn vào phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm. AI Argus ở đó quét võng mạc ba giây một lần. Không có kính râm nào qua mắt được nó đâu. Mày bắt buộc phải tháo kính râm khi bước vào đó."
Kaelen mím chặt môi. Anh lấy từ trong túi áo ra một lọ Dung dịch rửa mắt sinh lý đặc chủng – thứ vật tư y tế mà bác sĩ Mỹ Hạnh đã âm thầm tuồn ra từ bệnh viện công. Anh tháo kính râm phân cực ngược, ngửa cổ và nhỏ trực tiếp ba giọt dung dịch vào hốc mắt phải đang sưng tấy.
Một cơn đau buốt nhói, sắc lẹm như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua giác mạc bùng nổ trong đại não Kaelen. Anh gồng người, hai tay bám chặt vào cạnh bàn kim loại để không bật ra tiếng thét. Chất dung dịch đặc chủng phản ứng với lượng hóa chất Alpha-3 còn sót lại, tạo ra một luồng khói mỏng vô hình trong hốc mắt, nhưng nó tạm thời dập tắt cơn co thắt cơ mắt và cầm máu cho vết rách giác mạc.
Khi Kaelen mở mắt ra, thế giới trước mặt anh hoàn toàn đơn sắc xám xịt. Màu xanh lục của các dung dịch hóa chất trên kệ đã biến mất, chỉ còn lại những dải màu tro tàn vô hồn. Anh cất lọ dung dịch, đeo lại kính râm và bước ra khỏi phòng lab, hướng thẳng về phía cuối tầng mười lăm.
Trước mặt anh là lối vào Hành lang quét sinh trắc học liên tục – một đoạn hành lang dài đúng năm mươi mét, vô trùng tuyệt đối, sáng choang dưới ánh đèn huỳnh quang công suất cao. Không có một bóng người, không có một vật cản vật lý nào, chỉ có những ống kính camera vòm màu đen của hệ thống AI Argus gắn dọc trần nhà với những chấm đỏ quét liên tục dưới sàn.
Kaelen dừng lại ở ranh giới của hành lang. Anh tháo chiếc kính râm phân cực ngược đặc biệt ra, cất vào túi áo ngực. Ánh sáng trắng gắt của đèn huỳnh quang lập tức đập vào đôi mắt nhạy cảm của anh, gây ra một cơn bỏng ánh sáng nhẹ khiến anh phải nheo mắt đau đớn.
"Tao đã kết nối thành công Hộp nối cáp quang can thiệp dòng điện vào tủ cáp kỹ thuật của tầng mười lăm," Minh Anh báo cáo qua tai nghe. "Nhưng hệ thống Argus ở đây chạy trên một phân luồng mạng độc lập bọc chì chống nhiễu. Tao chỉ có thể giả lập luồng video lặp (loop) cho các camera thường, còn các cảm biến quét võng mạc và camera quét nhiệt hồng ngoại vẫn hoạt động độc lập. Mày phải tự mình vượt qua chúng."
"Hiểu rồi," Kaelen khàn giọng đáp. Anh hít một hơi sâu, vận dụng Quy tắc di chuyển trong điểm mù của camera quét nhiệt.
Theo sơ đồ kiến trúc mà Quốc Bảo cung cấp, hệ thống điều hòa trung tâm của hành lang này thổi ra những luồng khí lạnh áp suất cao dọc theo vách tường bên trái. Kaelen áp sát người vào vách tường lạnh ngắt, bước đi chậm rãi nhưng chuẩn xác. Luồng khí lạnh từ họng gió thổi trực tiếp lên cơ thể đang sốt cao của anh, tạo ra một lớp màng bảo vệ nhiệt độ xung quanh da, giúp hình ảnh nhiệt của anh hòa lẫn hoàn toàn vào dải màu xanh lam lạnh lẽo của môi trường trên màn hình giám sát.
*Ba. Hai. Một. Bước.*
Kaelen bước lên một bước dài. Ngay lập tức, một tia quét hồng ngoại vô hình dải sóng 780nm của hệ thống Argus rọi thẳng vào khuôn mặt anh.
*Khúc xạ Laser bậc 2 (Dynamic Refraction).*
Kaelen nín thở, nén chặt nhịp tim dưới sáu mươi nhịp một phút. Anh không nhìn trực diện vào ống kính camera, mà khẽ nghiêng đầu một góc chính xác mười lăm độ xuống dưới. Anh điều khiển các cơ mi mắt phải cực kỳ vi mô, xoay nhẹ nhãn cầu gương một góc chính xác bốn mươi lăm độ so với tia quét hồng ngoại đang chiếu tới.
Lớp màng tráng gương bạc trên nhãn cầu gương hấp thụ và phản xạ ngược dải sóng hồng ngoại về phía đầu thu cảm biến của Argus ở một góc khúc xạ hoàn hảo. Đầu đọc sinh trắc học ghi nhận tín hiệu phản hồi ổn định, tự động đồng bộ với dữ liệu võng mạc giả lập của Trần Khánh Lâm trên máy chủ đám mây.
*Bíp.*
Đèn cảm biến trên trần giữ nguyên màu xanh nhạt.
"Tốt lắm, Kaelen!" Minh Anh thì thầm, giọng run lên vì căng thẳng. "Mày đã đi được mười mét. Chu kỳ quét tiếp theo sẽ bắt đầu sau hai giây nữa. Bước chéo sang phải ba mươi độ để đón luồng khí lạnh của họng gió tiếp theo!"
Kaelen di chuyển như một chiếc bóng nhạt nhòa trong sương. Thính giác siêu nhạy bén của anh hoạt động ở mức cực hạn, lắng nghe tiếng o o nhỏ của máy phát laser di động trên trần nhà để phán đoán quỹ đạo của các tia quét vô hình. Cứ mỗi ba giây, anh lại phải thực hiện một cú nghiêng đầu, xoay nhẹ nhãn cầu gương để bẻ cong ánh sáng hồng ngoại quét qua.
Cơ mắt phải của anh căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Áp lực điều tiết liên tục dưới ánh sáng cường độ cao khiến các mao mạch quanh hốc mắt anh bắt đầu vỡ ra. Chất dịch trong suốt rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải hòa lẫn với lệ máu trượt xuống gò má Kaelen trong phòng Lab tối. Nó mang theo vị mặn chát và cái nóng hừng hực của một cơ thể đang sốt cao.
"Ba mươi mét... Ba mươi lăm mét..." Giọng Minh Anh vang lên như tiếng vọng từ một thế giới khác. "Cố lên Kaelen, chỉ còn mười lăm mét nữa thôi! Mày đang làm rất tốt!"
Kaelen cảm giác như đại não của mình đang bị một mũi khoan nung đỏ đóng thẳng vào thùy chẩm. Cơn sốt thần kinh dâng cao khiến bước đi của anh bắt đầu có dấu hiệu mất thăng bằng nhẹ. Anh cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo cuối cùng, chân trái làm trụ, uốn người lách qua dải quét nhiệt của camera số 4.
Đúng lúc anh bước đến vạch mốc bốn mươi mét, chỉ cách cánh cửa sập dẫn vào phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm vài bước chân, một biến cố vật lý ngoài tầm kiểm soát xảy ra.
Một giọt mồ hôi nóng hổi pha lẫn với máu và chất dịch trong suốt rò rỉ từ vết nứt nhãn cầu gương phải trượt ra khỏi khóe mắt anh, đọng lại ngay trên bề mặt của tròng kính gương phản quang.
Giọt dịch lỏng làm thay đổi chỉ số khúc xạ bề mặt của nhãn cầu gương đúng một phần mười độ.
Ngay khi tia quét hồng ngoại 780nm tiếp theo rọi qua mắt Kaelen, dải sáng bị bẻ cong lệch hướng, không thể phản xạ chính xác ngược lại đầu thu cảm biến của Argus.
*Ting... Ting... Ting...*
Một tiếng chuông cảnh báo sắc lẹm, chói tai đột ngột vang dội khắp hành lang vô trùng.
Giọng nói tổng hợp lạnh lùng, máy móc của hệ thống AI giám sát dội xuống từ các loa âm trần: "Cảnh báo an ninh: Phát hiện khúc xạ bất thường dải sóng 780nm tại khu vực hành lang 14. Kích hoạt trạng thái cảnh giới cấp hai."
Ánh sáng trắng xóa của dãy đèn huỳnh quang trên trần nhà lập tức tắt phụt. Toàn bộ hành lang tử thần chìm vào một không gian màu vàng cam rực lửa từ những dải đèn báo động xoay tròn, chớp tắt liên tục, rọi chiếu lên gương mặt tái nhợt và đôi mắt phản quang màu bạc đang rỉ máu của Kaelen Cross.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!