Nhạc nềnSakuya2

Đêm Hành Động Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của Tân San Francisco đêm nay mang theo vị chua nồng của những cơn mưa axit công nghiệp và mùi mặn chát đặc trưng từ vịnh Thái Bình Dương. Kaelen Cross đứng nép mình dưới bóng của một trạm sạc điện bỏ hoang ở rìa Quận 9, khẽ kéo cao chiếc cổ áo măng tô đen nhám để che đi nửa khuôn mặt hốc hác. Gió đêm lướt qua rít lên từng hồi lạnh buốt, nhưng thứ thực sự khiến da thịt anh tê dại lại là thế giới hiển thị trước mắt.


Mắt phải của anh, nơi vừa trải qua ca phẫu thuật cấy ghép nhãn cầu gương tráng bạc của bác sĩ Nguyễn Duy mười ngày trước, giờ đây chỉ còn nhìn thấy một thế giới đơn sắc xám xịt. Màu xanh lục của những tấm biển quảng cáo neon dọc đại lộ, màu xanh của những tán cây nhân tạo được tưới hóa chất trong khu trung tâm... tất cả đã hoàn toàn biến mất khỏi võng mạc của anh. Chúng bị thay thế bằng những sắc độ xám xịt, úa tàn và lạnh lẽo của tro tàn. Đó là cái giá vật lý đầu tiên của khế ước nhãn cầu gương – sự mất đi vĩnh viễn khả năng nhận diện dải sáng màu xanh lục. Thế giới đối với Kaelen giờ đây giống như một cuốn phim tài liệu cũ kỹ, tương phản mạnh mẽ giữa hai màu đen trắng, phản chiếu sự cô độc đến lạnh người của một kẻ mang nợ máu.


*Vy... anh sẽ không để Minh Tú phải chịu chung số phận với em. Đêm nay, anh sẽ mang vắc-xin sạch về.*


Lời thề thầm lặng ấy dội vào tâm trí Kaelen như một dòng điện, triệt tiêu cơn sốt thần kinh đang âm ỉ tàn phá các tế bào quanh hốc mắt phải của anh. Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc kính râm phân cực ngược đặc biệt đeo trên mắt. Chiếc kính râm bản to này là lá chắn duy nhất bảo vệ nhãn cầu gương phản quang màu bạc của anh khỏi bị phát hiện dưới ánh sáng thường, đồng thời lọc bớt năm mươi phần trăm cường độ ánh sáng của đô thị công nghệ cao.


Đúng hai mươi ba giờ ba mươi phút. Tiếng xích sắt rỉ sét của lối ngách hậu cần Viện nghiên cứu Aeterna khẽ chuyển động. Chị Hoa, người phụ nữ quét dọn lớn tuổi tại căng-tin tầng mười hai, xuất hiện với chiếc xe đẩy dọn dẹp quen thuộc. Gương mặt chị hốc hác, làn da nhăn nheo đầy nếp nhăn của một người lao động nghèo sống ở khu ổ chuột, đôi mắt chị liên tục nhìn quanh đầy cảnh giác.


Kaelen lướt ra khỏi bóng tối nhẹ nhàng như một chiếc bóng. Chị Hoa giật mình, nhưng khi nhận ra bóng dáng quen thuộc của nhà nghiên cứu Trần Khánh Lâm, chị khẽ thở phào, nhanh chóng đẩy chiếc hộp cơm giữ nhiệt hai lớp bằng inox qua khe cửa sắt.


"Cậu Lâm..." Giọng chị Hoa run rẩy, thì thầm qua kẽ răng. "Con gái tôi... liều thuốc ức chế mà cậu gửi hôm qua... con bé đã hạ sốt rồi. Cảm ơn cậu, ơn cứu mạng này tôi không bao giờ quên. Đây là đồ cậu cần, tôi đã giấu kỹ dưới đáy hộp cơm dán kín bằng màng bọc vô trùng. Cậu phải cẩn thận... đêm nay Phan Đăng đã tăng cường lính gác ở sảnh chính."


"Cảm ơn chị Hoa. Hãy đưa con gái chị rời khỏi Quận 9 ngay khi có cơ hội," Kaelen khẽ gật đầu, nhận lấy chiếc hộp cơm giữ nhiệt nặng trĩu. Bên trong, tỏa ra mùi thịt kho ấm nóng để ngụy trang, nhưng Kaelen biết rõ dưới ngăn chứa thức ăn giả lập kia là thiết bị giải mã dải tần laser do Lê Minh Anh chế tạo.


Kaelen quay người, bước đi thẳng tắp về phía cổng chính của Viện nghiên cứu Aeterna Chi nhánh Tân San Francisco. Tòa tháp ba mươi tầng tráng gương phản quang sừng sững giữa trời đêm như một tấm bia mộ khổng lồ bằng kính, phản chiếu những dải sáng xám xịt của mây mù đơn sắc.


Bước vào sảnh chính ngập tràn ánh sáng trắng vô trùng của đèn huỳnh quang công suất cao, Kaelen lập tức cảm nhận được áp lực đè nặng lên hốc mắt phải. Anh cúi đầu mười lăm độ để chiếc kính râm che khuất hoàn toàn đôi mắt khỏi tầm quét trực diện của hệ thống AI giám sát Argus đang xoay chuyển camera vòm trên trần nhà. Anh đưa thẻ nhân viên mang tên Trần Khánh Lâm lên đầu đọc sinh trắc học.


*Bíp.*


Đèn tín hiệu chuyển sang màu xám nhạt trên võng mạc mù màu của anh – dấu hiệu của việc Cấp bảo mật Bạc (Silver Tier) được chấp thuận. Nhưng chốt chặn thực sự nằm ở bài kiểm tra nhịp tim sinh trắc học tích hợp trên thảm áp lực. Kaelen cảm nhận được một luồng adrenaline bắt đầu dâng lên trong huyết quản khi nhìn thấy hai nhân viên đặc nhiệm của Lê Hùng đang đứng gác sát cổng xoay, tay lăm lăm khẩu súng điện cao áp.


Ngay lập tức, chiếc Máy giả lập nhịp tim sinh trắc học dán chặt trên ngực trái của anh dưới lớp áo blouse trắng phát ra một xung điện từ siêu nhỏ nhưng sắc lẹm. Xung điện này cưỡng chế các nút xoang nhĩ của tim anh phải đập theo một chu kỳ nhân tạo phẳng lặng. Kaelen kết hợp vận dụng Quy Tức Pháp của Sư phụ Lý, hít một hơi sâu nén chặt lồng ngực. Trên màn hình giám sát của phòng an ninh, chỉ số nhịp tim của Trần Khánh Lâm hiển thị một đường thẳng đều đặn ở mức sáu mươi hai nhịp một phút. Hai tên đặc nhiệm chỉ liếc nhìn màn hình rồi hờ hững bước giãn ra, cho phép anh đi qua cổng xoay.


Kaelen bước vào thang máy, nhấn nút tầng mười lăm. Khi cửa thang máy khép lại, anh khẽ thở ra một hơi dài lạnh buốt. Bước đầu tiên đã thành công, nhưng thời gian đang đếm ngược. Anh chỉ có đúng sáu tiếng trước khi ca trực đêm kết thúc.


Phòng thí nghiệm sinh học số 4 (Lab 4) hiện ra trước mắt anh với những dãy bàn kim loại lạnh lẽo và những ống nghiệm chứa dung dịch đệm Alpha-3 phát ra ánh sáng xám nhạt dưới góc nhìn đơn sắc của anh. Ở bàn trực phụ phía góc phòng, thực tập sinh Quốc Anh đang gục đầu ngủ gật bên cạnh đống tài liệu phân tích lâm sàng.


Kaelen bước nhẹ nhàng đến bên bàn làm việc của mình, đặt chiếc hộp cơm giữ nhiệt xuống. Anh tháo lớp màng bọc vô trùng dưới đáy hộp, lấy ra thiết bị giải mã dải tần laser cầm tay bọc vỏ chì bảo vệ. Anh nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, để lộ bộ trang phục tác chiến đen bó sát nhám hấp thụ ánh sáng bên dưới. Anh cần phải thay đồ thật nhanh để tiến xuống hành lang tử thần theo đúng lịch trình tính bằng giây của Minh Anh.


*Cạch.*


Tiếng đầu đọc thẻ từ ở cửa chính Lab 4 đột ngột vang lên một tiếng bíp khô khốc.


Tim Kaelen khẽ thắt lại. Trong bóng tối đơn sắc của căn phòng thí nghiệm, anh nhìn thấy tay nắm cửa kim loại từ từ xoay xuống. Đó không phải là nhịp điệu tuần tra của đặc nhiệm bảo an, mà là bước chân quen thuộc của một người thường xuyên ra vào phòng lab này.


*Lâm. Trợ lý Lâm.*


Đại não của Kaelen hoạt động với tốc độ của một máy tính phân tích gián điệp. Lâm là trợ lý trung thành của anh, người đã thề sẽ làm mọi thứ để đền ơn cứu mạng sau sự cố hao hụt Alpha-3. Nhưng sự xuất hiện đột xuất của cậu vào lúc nửa đêm này là một biến số chí mạng. Nếu Lâm nhìn thấy anh trong trang phục tác chiến đen với thiết bị giải mã bọc chì trên bàn, vỏ bọc Trần Khánh Lâm sẽ vỡ vụn ngay lập tức. Và quan trọng hơn, Kaelen không bao giờ muốn kéo đứa trẻ vô tội này vào vòng xoáy nợ máu tàn khốc của tập đoàn Aeterna.


Kaelen đưa mắt nhìn quanh phòng thí nghiệm trong tích tắc. Anh có ba phương án hành động.


Phương án một: Sử dụng chiếc thẻ từ mượn tạm của Đặng Minh Quân để khóa chặt cửa chính từ bên trong bằng hệ thống điện tử. Nhưng Kaelen lập tức gạt bỏ ý nghĩ này. Hệ thống kiểm toán mạng của Trần Kim Chi đang rà quét thời gian thực; bất kỳ lệnh khóa cửa bất thường nào vào giờ này cũng sẽ kích hoạt cảnh báo đỏ trên máy tính của Phan Đăng, dồn anh vào thế bị bao vây ngay lập tức.


Phương án hai: Sử dụng bạo lực khống chế Lâm ngay khi cậu bước qua cửa. Nhưng Lâm là đồng minh vô tình của anh, và bất kỳ vết bầm tím hay dấu vết DNA nào để lại trên cơ thể cậu cũng sẽ bị ban kiểm toán sinh trắc học phát hiện vào sáng hôm sau.


Kaelen chọn phương án ba: Phòng thủ thụ động và ngụy trang hành vi.


Trong vòng chưa đầy hai giây, Kaelen dùng một thao tác tay cực nhanh nhét toàn bộ trang phục tác chiến đen và thiết bị giải mã bọc chì vào khe hẹp của tủ kỹ thuật dưới gầm bàn thí nghiệm chính, nơi chứa hệ thống ống dẫn dung dịch đệm Alpha-3. Anh nhanh chóng khoác vội chiếc áo blouse trắng lên người nhưng chưa kịp cài khuy. Anh lùi sâu vào bóng tối phía sau vách ngăn thạch cao hẹp ngăn cách giữa khu vực phân tích sắc phổ và khu vực lưu trữ mẫu thử.


Cánh cửa Lab 4 đẩy mạnh ra. Ánh sáng vàng nhạt từ hành lang kỹ thuật tràn vào phòng, cắt đôi không gian đơn sắc của phòng lab thành hai nửa sáng tối tương phản mạnh mẽ.


"Anh Khánh Lâm? Anh còn ở đây không ạ?" Giọng nói của Lâm vang lên, rụt rè nhưng đầy vẻ lo lắng. Cậu bước vào phòng, tay cầm chiếc đèn pin cầm tay nhỏ quét qua các dãy bàn thí nghiệm.


Kaelen áp sát lưng vào vách thạch cao lạnh lẽo, nín thở hoàn toàn. Anh đưa ngón tay đè chặt lên chiếc Máy giả lập nhịp tim sinh trắc học trên ngực trái, cưỡng chế nhịp tim của mình giữ ở mức phẳng lặng tuyệt đối để không tạo ra bất kỳ sự rung động cơ thể hay tiếng thở gấp nào có thể lọt vào thính giác của Lâm. Mắt phải của anh bắt đầu nhói lên một cơn đau co thắt dữ dội do độc tố thủy ngân rò rỉ từ nhãn cầu gương dưới áp lực căng thẳng thần kinh, một giọt lệ máu ấm nóng bắt đầu len lỏi dưới lớp kính râm đen.


Lâm bước từng bước chậm rãi vào sâu trong phòng lab. Tiếng đế giày cao su của cậu dẫm lên sàn gạch vô trùng vang lên những tiếng *cộc, cộc* đều đặn, mỗi tiếng động như một nhịp đếm ngược của tử thần dội vào màng nhĩ Kaelen.


"Mình nhớ là đã để cuốn sổ ghi chép các bài giảng tay của anh Lâm ở trên bàn thí nghiệm chính mà nhỉ..." Lâm lầm bầm tự hỏi, ánh đèn pin cầm tay của cậu quét qua khay mẫu thử Alpha-3 trống rỗng rồi dừng lại ngay sát vách ngăn thạch cao nơi Kaelen đang ẩn nấp.


Trong bóng tối của vách ngăn, Kaelen có thể nhìn thấy bóng của Lâm đổ dài trên sàn nhà xám xịt dưới góc nhìn đơn sắc của mình. Bóng đen ấy đang tiến lại gần, chỉ cách anh chưa đầy một mét.


Lâm ngập ngừng dừng bước. Cậu không nhìn thấy cuốn sổ trên bàn thí nghiệm. Ánh mắt của cậu thực tập sinh trẻ tuổi bất ngờ chuyển hướng sang chiếc tủ đồ cá nhân bằng sắt của Trần Khánh Lâm đặt sát góc tường – ngay phía sau vách ngăn thạch cao.


"Chắc là anh Lâm đã cất nó vào tủ đồ của anh ấy rồi..." Lâm khẽ nói, bước chân cậu dịch chuyển dứt khoát về phía góc phòng.


Kaelen đứng im như một bức tượng thép trong bóng tối, bàn tay áp chặt vào lồng ngực đang rung lên vì những xung điện từ của máy giả lập nhịp tim. Khóe mắt phải của anh, một giọt lệ máu đỏ sẫm bắt đầu trượt khỏi vành kính râm, lăn dài xuống gò má tái nhợt. Anh nín thở, mọi thớ cơ trên cơ thể gồng cứng đến mức cực hạn khi Lâm bước đến sát tủ đồ cá nhân của mình, tay đặt lên tay nắm cửa trong khi Kaelen đang nín thở trốn phía sau vách ngăn thạch cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!