Thời Khắc Đơn Sắc
Bóng tối trong căn hộ chung cư cũ nát ở rìa Quận 9 đặc quánh như hắc ín. Kaelen Cross ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ sờn, xung quanh anh là những bức tường thạch cao ẩm mốc đã bị dán kín bằng những tấm bạt nhựa đen dày để chống lọt sáng tuyệt đối. Không một tia sáng neon nào từ thế giới rực rỡ bên ngoài có thể lọt vào không gian vô trùng về mặt ánh sáng này. Chỉ có ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo phát ra từ màn hình chiếc máy tính xách tay quân sự Panasonic Toughbook tự chế của Lê Minh Anh đặt trên bàn, phản chiếu lên cặp kính râm phân cực ngược bản to mà Kaelen đang đeo.
Mùi nước muối sinh lý hòa lẫn với mùi cồn sát trùng và không khí ẩm thấp tạo nên một thứ hỗn hợp ngột ngạt. Kaelen khẽ thở ra, lồng ngực phập phồng theo nhịp điệu cực chậm của Quy Tức Pháp. Mỗi chu kỳ thở của anh kéo dài đúng mười sáu giây: hít vào bốn giây, giữ hơi bốn giây, và thở ra tám giây. Đây là kỹ thuật điều hòa sinh lý mà Sư phụ Lý đã truyền dạy cho anh từ những ngày còn ở tổ chức gián điệp cũ, thứ duy nhất giúp anh cưỡng chế nhịp tim của mình không vượt quá ngưỡng sáu mươi nhịp một phút dưới áp lực tột cùng.
*Rung.*
Chiếc điện thoại vệ tinh đời cũ chống nghe lén đặt trên bàn đột ngột rung lên, phá vỡ sự im lặng tịch mịch. Kaelen không vội vàng. Anh đưa những ngón tay thon dài, thô ráp vì những vết chai cận chiến vuốt nhẹ lên màn hình, kích hoạt kênh liên lạc mã hóa hai chiều.
Ngay lập tức, một âm thanh rè rè đầy tạp âm của sóng vô tuyến ngắn vang lên, kèm theo đó là tiếng rít đều đặn, nặng nề của một chiếc máy tạo oxy dã chiến hoạt động quá tải. Tiếng thở dốc nghẹn ngào của chú Phong truyền qua loa thoại, mang theo nỗi tuyệt vọng sâu thẳm của một người cha đang đứng nhìn đứa con duy nhất của mình trôi dần về phía cái chết.
"Lâm... Lâm ơi..." Giọng chú Phong run bần bật, vỡ vụn ra giữa những tiếng rè của đường truyền. "Tú nó... nó không chịu nổi nữa rồi. Từ nửa đêm nay, thằng bé bắt đầu ho ra những bạt máu đen. Bác sĩ dã chiến ở trạm y tế Quận 9 vừa mới rút ống nghe ra... Ông ấy lắc đầu bảo phổi của thằng bé đã xuất huyết diện rộng do độc tố virus sốt đỏ tàn phá. Nếu... nếu trong vòng bốn mươi tám giờ tới không có vắc-xin sạch hoặc chất trung hòa gốc của tập đoàn để tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch, thằng bé... thằng bé sẽ không qua nổi tuần này đâu Lâm ơi! Chú van xin cháu, cháu có cách nào cứu em không... Chú chỉ còn mỗi nó thôi..."
Tiếng khóc nghẹn của người đàn ông khắc khổ ngoài năm mươi tuổi, người đã dành nửa đời mình lội dưới những bãi phế thải công nghệ độc hại để nuôi nấng đứa con trai, dội thẳng vào màng nhĩ Kaelen. Qua loa thoại, tiếng máy tạo oxy vẫn rít lên từng nhịp khô khốc, giống như tiếng đồng hồ cát đang đếm ngược những giọt sống cuối cùng của Trần Minh Tú.
Kaelen nhắm chặt mắt dưới lớp kính râm. Một luồng ký ức đơn sắc đột ngột dâng lên trong tâm trí anh như sóng triều. Anh nhìn thấy em gái Trần Khánh Vy mười hai tuổi, gầy gò, đôi mắt đục mờ vì dịch sốt đỏ nhân tạo nhưng vẫn cố mỉm cười, bàn tay nhỏ bé nắm chặt chiếc khuy áo đồng của cha trước khi hơi thở lịm dần. Nỗi đau mất đi người thân duy nhất mười năm trước, vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng, giờ đây đang bị sự nguy kịch của Minh Tú cào xé dữ dội. Anh đã thề trước vong linh của Vy rằng anh sẽ không bao giờ để một đứa trẻ vô tội nào phải chết vì sự tàn bạo của Aeterna Biotech thêm một lần nào nữa.
"Chú Phong," Kaelen cất giọng, trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá đến đáng sợ. "Chú giữ thằng bé thở bằng mọi giá. Đừng để trạm y tế rút máy oxy. Đêm nay cháu sẽ mang thuốc về."
"Lâm... cháu định làm gì? Ngoài kia đặc nhiệm của Phan Đăng đang phong tỏa..."
"Chú tin cháu," Kaelen ngắt lời, giọng nói không một chút dao động. "Chăm sóc Tú cho tốt. Cháu cúp máy đây."
Anh ngắt kết nối, đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Chưa đầy hai giây sau, màn hình máy tính Toughbook lập tức tự động kích hoạt. Khuôn mặt lo lắng của Lê Minh Anh hiện lên qua khung hình camera mã hóa, mái tóc nhuộm xám bù xù của gã hacker rối tung lên vì thức đêm liên tục.
"Kaelen, tôi đã nghe lén được cuộc gọi của chú Phong qua cổng chuyển tiếp," Minh Anh nói nhanh, ngón tay gõ liên tạch trên bàn phím để đồng bộ hóa dữ liệu. "Nhưng tôi phải dội cho anh một gáo nước lạnh đây. Kế hoạch đột nhập của chúng ta vào phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm chi nhánh đêm nay... đã bị Phan Đăng biến thành một nhiệm vụ tự sát đúng nghĩa rồi."
Kaelen khẽ nghiêng đầu, điều chỉnh lại chiếc kính râm: "Hồ sơ kỷ luật của tôi từ ban kiểm toán của Trần Kim Chi đã lọt vào tay hắn?"
"Không chỉ lọt vào tay, mà nó còn là ngòi nổ kích hoạt toàn bộ bản năng săn mồi của gã cựu cảnh sát hình sự đó," Minh Anh thở dài, xoay màn hình hiển thị một sơ đồ kiến trúc 3D của tầng 15 tòa nhà Aeterna, nhưng lần này, toàn bộ hành lang dẫn vào phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm đã được phủ kín bởi một mạng lưới các dải quét màu đỏ rực di động liên tục. "Phan Đăng đã rà soát nhật ký ngắt điện cục bộ ba phút của anh đêm qua và đối chiếu với thời điểm xảy ra sự cố phòng máy chủ trung tâm. Hắn không có chứng cứ pháp lý để bắt anh, nhưng trực giác của hắn đã xác định anh là gián điệp. Từ hai giờ sáng nay, hắn đã ra lệnh nâng cấp khẩn cấp hệ thống an ninh tại hành lang tử thần."
Minh Anh chỉ vào các cảm biến laser vô hình trên màn hình:
"Argus 2.0 đã được kích hoạt. Phan Đăng đã cho lắp đặt máy quét võng mạc liên tục ba giây một lần dọc theo toàn bộ hành lang dài năm mươi mét dẫn vào phòng lưu trữ mẫu bệnh phẩm. Hệ thống này không còn quét tĩnh nữa; nó bắn ra các tia quét hồng ngoại dải tần biến thiên liên tục. Nếu anh bước đi trên thảm cảm biến áp lực mà không đeo kính râm bảo hộ, tia quét sẽ rọi trực tiếp vào võng mạc của anh ba giây một lần. Chỉ cần nhãn cầu gương của anh phản xạ lệch góc dù chỉ một micro-giây, lớp màng tráng bạc bạc màu bạc nhạt sẽ bị AI Argus phát hiện, và bẫy điện cao áp Thunder-Grid dưới sàn sẽ phóng dòng điện hai ngàn vôn thiêu rụi anh ngay lập tức."
Kaelen im lặng quan sát mạng lưới quét dày đặc trên màn hình. Mọi kẽ hở logic mà cựu kỹ sư Hoàng Tuấn Kiệt cung cấp trước đây đã bị Phan Đăng bít kín hoàn toàn.
"Còn đường phụ thì sao? Trục thông gió đứng số hai?" Kaelen hỏi, giọng vẫn phẳng lặng.
"Vô ích," Minh Anh lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực. "Tôi đã kiểm tra camera giám sát nội bộ. Đội đặc nhiệm của Lê Hùng đã tiến hành hàn kín toàn bộ các lưới sắt bảo vệ của trục thông gió đứng số hai bằng các thanh thép cường lực dày hai phân từ sáng nay. Phan Đăng đã bít mọi lối ngách kỹ thuật. Hắn biết gián điệp thích đi đường ống. Hắn đang cố ý dồn anh vào một con đường duy nhất: đi trực diện qua hành lang quét liên tục để hắn tự tay lột trần chiếc kính râm của anh."
"Một cái bẫy hoàn hảo," Kaelen khẽ nhận xét.
"Đúng thế, một cái bẫy chết người!" Minh Anh đập bàn. "Kaelen, chúng ta không thể thực hiện phi vụ này đêm nay. Kế hoạch chưa hoàn thiện một trăm phần trăm. Thiết bị giả lập chữ ký số võng mạc của tôi vẫn chưa được hiệu chuẩn hoàn toàn với tần số quét biến thiên mới của Eric Chen. Nếu anh đi vào đó bây giờ, tỷ lệ anh bị nướng chín là chín mươi chín phần trăm!"
"Tú chỉ còn tối đa bốn mươi tám tiếng, Minh Anh," Kaelen nhìn thẳng vào màn hình, đôi mắt ẩn sau lớp kính đen tỏa ra một áp lực tinh thần cực lớn. "Và chỉ còn đúng sáu tiếng nữa trước khi ca trực đêm của thực tập sinh Quốc Anh kết thúc, cũng là thời điểm Aeterna bắt đầu quy trình niêm phong và di dời toàn bộ các mẫu bệnh phẩm sạch thế hệ một sang tổng bộ Silicon Valley để tiêu hủy chứng cứ. Nếu chúng ta không hành động đêm nay, chúng ta sẽ mất đi cơ hội duy nhất để lấy được vắc-xin cứu sống Tú và hàng ngàn người dân Quận 9. Tôi không có quyền lựa chọn chờ đợi."
Minh Anh im lặng trước lập luận của Kaelen. Gã hacker biết rõ một khi Kaelen đã đưa ra quyết định dựa trên lời hứa với người đã khuất, không một thế lực nào trên đời có thể ngăn cản bước chân của gã gián điệp độc hành này.
"Được rồi..." Minh Anh vuốt mặt, giọng khàn đi vì lo lắng. "Nếu anh đã quyết tử, tôi sẽ dốc toàn lực hỗ trợ anh từ căn hầm này. Tôi đang tiến hành đồng bộ hóa thiết bị giả lập chữ ký số võng mạc với tần số quét mới của Eric Chen qua đường truyền vệ tinh mã hóa. Nhưng Kaelen... anh phải hiểu cái giá vật lý mà anh phải trả. Mắt phải của anh đang bị viêm màng bồ đào nặng nề sau bài kiểm tra Surefire của Phan Đăng. Nếu anh tháo kính râm ra để đối mặt với tia quét hồng ngoại của Argus 2.0 liên tục ba giây một lần trên đoạn hành lang đó... anh sẽ mất vĩnh viễn khả năng nhận diện màu sắc."
"Tôi biết," Kaelen trả lời, giọng nói không một chút tiếc nuối. "Bóng tối thể xác là cái giá tôi đã chấp nhận ký vào khế ước này kể từ ngày đầu tiên bước chân vào phòng mổ của bác sĩ Nguyễn Duy."
Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía chiếc tủ kính nhỏ góc phòng. Kaelen mở hộp cứu thương quân sự cũ nát của mình ra. Bên trong, nằm im lìm giữa những cuộn băng gạc vô trùng là chiếc Ống tiêm tự động nén khí – thiết bị y tế dã chiến chuyên dụng mà bác sĩ Nguyễn Duy đã cải tiến riêng cho anh. Anh dùng những ngón tay thon dài, chuẩn xác lắp ống chứa thuốc ức chế đào thải thần kinh thị giác nồng độ cao cuối cùng vào thân máy.
Kaelen tháo chiếc kính râm phân cực ngược đặt lên bàn.
Mắt phải của anh hiện ra dưới ánh sáng xanh mờ của màn hình máy tính: hốc mắt sưng tấy đỏ ửng, những mạch máu nhỏ màu đỏ sẫm chằng chịt như mạng nhện bò lan khắp lòng trắng, và ở rìa ngoài của nhãn cầu gương tráng bạc, một vết nứt nhỏ li ti màu xám đang rỉ ra một chất dịch trong suốt hòa lẫn với những giọt máu đen cực nhỏ. Cơn đau co thắt thần kinh từ hốc mắt dội thẳng lên đại não theo từng nhịp tim đập, khiến bả vai phải của anh khẽ run lên.
Anh đưa đầu ống tiêm nén khí áp sát vào khóe mắt phải, nín thở và nhấn nút kích hoạt.
*Pshhh.*
Một tiếng xì nhẹ vang lên dưới áp suất khí nén cực cao. Luồng thuốc ức chế lạnh buốt, nồng nặc mùi hóa chất hóa sinh được phóng trực tiếp qua mô da vào sâu trong hốc mắt, bao bọc lấy các sợi dây thần kinh thị giác đang bị hoại tử.
Cơ thể Kaelen lập tức gồng cứng lại như một thanh thép bị tôi trong nước lạnh. Hai hàm răng anh nghiến chặt vào nhau đến mức phát ra tiếng rắc khô khốc, những ngón tay bấu chặt vào mép bàn gỗ sờn đến mức các đầu ngón tay tái nhợt. Cơn đau buốt nhói, sắc lẹm và tàn khốc dâng lên tột cùng, giống như có kẻ dùng một dòng điện cao áp phóng thẳng từ hốc mắt chạy dọc theo dây thần kinh thị giác dội mạnh vào thùy chẩm phía sau gáy. Đầu anh đau như muốn vỡ tung ra thành trăm mảnh.
Cùng với cơn đau thần kinh tàn khốc đó, thế giới quan của Kaelen bắt đầu sụp đổ một cách vật lý.
Dải ánh sáng xanh lam mờ nhạt từ màn hình máy tính của Minh Anh bỗng nhiên nhạt dần, chuyển từ màu xanh lục nhạt sang màu xám tro nhạt, rồi hoàn toàn mất đi sắc độ. Các vệt mốc xanh lục trên bức tường thạch cao ẩm ướt xung quanh anh biến thành những mảng màu xám xịt, úa tàn và vô hồn. Thế giới rực rỡ sắc màu xung quanh anh đang bị một bàn tay vô hình xóa sạch, chỉ để lại hai tông màu đơn sắc: đen, trắng và những dải màu xám lạnh lẽo.
Thị lực của anh chính thức sụp sụt xuống mức Thị lực 6/10 (Mù màu lục hoàn toàn).
Cái giá của khế ước nhãn cầu gương đang được thanh toán một cách sòng phẳng và tàn khốc bằng chính giác quan vật lý của anh. Kaelen đứng im lặng trong phòng tắm tối tăm vài phút để đại não thích nghi với thế giới đơn sắc mới. Thính giác của anh bỗng nhiên trở nên nhạy bén một cách kỳ lạ; anh có thể nghe rõ tiếng những giọt mưa axit nhẹ đang gõ nhịp nhàng lên mái tôn chung cư cũ cách đó ba tầng, tiếng chuột chạy sột soạt trong khe tường thạch cao, và nhịp thở dồn dập, lo lắng của Minh Anh qua tai nghe.
Anh bước lại bàn, cầm lấy Bộ kim châm cứu bằng bạc nguyên chất của ông nội Trần Khánh An đựng trong bao da sờn cũ. Kaelen rút ba cây kim bạc dài khoảng mười phân ra, dùng một miếng đá mài mịn nhỏ mài sắc lại từng mũi kim dưới ánh sáng xám xịt của màn hình. Những ngón tay anh chuyển động vô cùng chuẩn xác, nhịp nhàng. Anh biết rằng trong đêm nay, khi nhãn cầu gương phải hoạt động hết công suất dưới lưới laser và máy quét hồng ngoại, các cơn co thắt cơ mắt dữ dội chắc chắn sẽ xảy ra. Bộ kim châm cứu này sẽ là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp anh tự châm cứu vào các huyệt Thái Dương, Toản Trúc để ép máu lưu thông, giành giật lại năm phút thị lực rõ nét tạm thời trong tình huống khẩn cấp.
Anh cẩn thận cất bộ kim bạc vào túi trong của chiếc áo khoác tác chiến bó sát màu đen nhám hấp thụ ánh sáng.
"Kaelen, tôi đã đồng bộ hóa xong thiết bị giả lập chữ ký số võng mạc," giọng Minh Anh vang lên qua tai nghe xương dẫn truyền, cắt đứt sự tĩnh lặng. "Eric Chen sử dụng dải tần số quét biến thiên ngẫu nhiên liên tục từ 780nm đến 850nm cho máy quét Argus 2.0. Thiết bị của tôi sẽ tự động phát tín hiệu dữ liệu võng mạc giả của Trần Khánh Lâm trùng khớp với tần số quét của máy quét tại thời điểm anh đi qua. Nhưng anh phải di chuyển cực kỳ chính xác. Anh phải phối hợp nhịp nhàng giữa nhịp bước chân và nhịp quét của máy Argus."
Kaelen đứng trước sơ đồ 3D của hành lang tử thần, ánh mắt đơn sắc xám lạnh khóa chặt vào các vệt sáng quét di động:
"Hành lang dài năm mươi mét. Máy quét quét ba giây một lần. Nghĩa là tôi có đúng một phẩy năm giây trống giữa hai nhịp quét để bước đi hai bước, sau đó phải đứng yên hoàn toàn trong một phẩy sáu giây tiếp theo để nhãn cầu gương bẻ cong tia quét hồng ngoại ngược lại đầu thu cảm biến."
"Đúng vậy," Minh Anh run giọng nói. "Đó là một điệu nhảy sinh tử bằng cơ bắp và nhãn cầu. Chỉ cần anh bước lệch nhịp một phần mười giây, hoặc xoay đầu lệch góc mười lăm độ khi tia quét hồng ngoại rọi qua, lớp màng phản quang bạc của mắt gương sẽ bị lộ diện. Anh sẽ bị nướng chín bởi bẫy điện Thunder-Grid trước khi kịp chạm tay vào cửa phòng lưu trữ."
"Tôi đã thuộc lòng sơ đồ thời gian của lưới quét," Kaelen lạnh lùng trả lời. Anh cầm chiếc kính râm phân cực ngược đeo lại lên mắt, chỉnh đốn trang phục tác chiến đen bó sát bên dưới lớp áo măng tô dài.
Anh bước vào phòng tắm cũ nát, đứng trước chiếc gương soi ố vàng đã bị nứt một góc lớn.
Kaelen từ từ tháo chiếc kính râm ra để thực hiện cuộc kiểm tra cuối cùng trước khi xuất kích.
Dưới ánh sáng xám xịt của căn phòng tối, nhãn cầu gương bên mắt phải của anh phản chiếu một sắc bạc kim loại lạnh lẽo, tương phản mạnh mẽ với màu mắt đen sẫm còn lại bên mắt trái. Ở rìa ngoài của tròng kính tráng gương, vết nứt nhỏ li ti đang dần lan rộng ra dưới áp lực co thắt của các mao mạch bị tổn thương.
Một giọt lệ máu màu đỏ sẫm – giọt máu của sự đánh đổi và báo thù – từ từ rỉ ra từ khóe mắt phải, lăn dài xuống gò má tái nhợt của anh, để lại một vệt vệt sẫm màu đơn sắc đầy bi tráng trước gương.
Kaelen đưa ngón tay lau đi giọt lệ máu, đeo lại chiếc kính râm đen bản to che giấu hoàn toàn đôi mắt bạc lạnh lẽo, rồi dứt khoát quay người bước ra ngoài cửa căn hộ, chìm hoàn toàn vào bóng tối của đêm đơn sắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!