Huyết Phong Đình Chiến
Ánh sáng song sắc rực rỡ từ Sinh Mệnh Hộ Tâm Giáp dần lụi tắt, để lại tiếng gầm phẫn nộ và kinh hoàng của Triệu Khải vang vọng khắp con hẻm đêm mưa tầm tã. Diệp Vô Trần không dám dừng lại dù chỉ một hơi thở. Anh biết rõ, kết giới song sắc vừa rồi tuy chấn lui được Triệu Khải nhưng cũng đã hoàn toàn bộc lộ ấn ký hoa sen máu trên ngực anh. Một khi gã chấp sự ngoại môn kia định thần lại và phát động toàn bộ chấp pháp vệ phong tỏa Thanh Vân Trấn, một phàm nhân không có nửa điểm tu vi như anh sẽ lập tức trở thành cá chậu chim lồng.
"Nhóc con, chạy mau! Lão phu cảm nhận được khí tức của gã đang dao động dữ dội, gã đang cố dùng truyền âm phù gọi truy binh!" Giọng nói gấp gáp của Mộc Lão vang lên trong thức hải Vô Trần, miếng ngọc bội rạn nứt trước ngực anh khẽ ấm lên, tỏa ra một luồng linh hồn lực dịu nhẹ để tịnh hóa bớt ma khí tàn dư đang ăn mòn vết thương cũ trên cổ anh.
Vô Trần cắn chặt răng, chịu đựng cơn nhói buốt ở lồng ngực do dư ba kiếm khí của Triệu Khải để lại. Anh vận hành Độc Cô Bộ Pháp, thân hình gầy yếu lướt đi xiêu vẹo nhưng nhanh nhạy một cách kỳ lạ nương theo những góc tối của con hẻm cụt. Bước chân anh không để lại tiếng động dưới màn mưa, lách qua những khe đá hẹp và bóng tối của các kệ củi phía sau Vọng Nguyệt Lâu. Phía sau lưng anh, một bóng đen mảnh mai quen thuộc của Ảnh Thập Nhất khẽ lướt qua, âm thầm phóng ra một đạo ám ảnh ma khí làm nhiễu loạn thần thức quét tầm của Triệu Khải, giúp anh tranh thủ vài khắc thời gian quý giá để thoát ra khỏi vành đai phong tỏa của thị trấn.
Thế nhưng, nguy cơ lớn nhất lúc này không nằm ở Triệu Khải.
Nằm sát ngực Vô Trần, chiếc gương đồng cổ Nghịch Mệnh Kính bất ngờ rung lên bần bật. Mặt gương đồng rỉ sét hiển thị hai sợi chỉ đỏ liên kết với Lăng Tuyết Dao và Dạ Vô Song đang căng ra như dây đàn dưới một lực kéo cực hạn. Luồng sáng đỏ hồng từ mặt gương tỏa ra nóng rực xuyên qua lớp thanh y ướt sũng nước mưa của anh.
"Uất nghẹn... phẫn nộ... và sát ý ngập trời..."
Vô Trần lảo đảo quỳ gục xuống một bãi cỏ hoang ngoài rìa thị trấn, hai tay ôm chặt lấy ngực. Qua khế ước liên kết, cảm xúc cực đoan của hai vị thê thiếp đang dồn dập truyền thẳng vào thức hải phàm nhân của anh. Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự ghen tuông điên cuồng và lòng kiêu hãnh vạn năm bị tổn thương của họ. Lăng Tuyết Dao phẫn nộ vì nghĩ Ma Giáo đã dùng tà thuật để hạ độc phu quân của nàng; trong khi Dạ Vô Song lại điên cuồng vì cho rằng Thần Điện chính đạo đã dùng nhục hình để ép Vô Trần phải khuất phục.
Hận ra phu quân phàm nhân vừa suýt chết dưới mũi kiếm của Triệu Khải, hai nữ ma đầu chính tà vốn không đội trời chung đã lập tức hẹn chiến tử sinh tại Huyết Phong Nhai — vách đá tử chiến truyền thống nằm ở biên giới Đông Tây Vực.
"Không ổn rồi..." Vô Trần thở dốc, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên trán. "Nếu hai nàng thực sự tử chiến, dư ba va chạm của hai tu vi chí cao Nguyên Anh sẽ truyền trực tiếp 50% sát thương vào cơ thể phàm nhân của ta qua khế ước. Lúc đó, kinh mạch của ta chắc chắn sẽ nổ tung thành trăm mảnh! Ta phải đến Huyết Phong Nhai ngay lập tức!"
"Ngươi điên rồi sao nhóc con?! Thể chất phàm nhân của ngươi lúc này đã kiệt quệ khí huyết, vết thương cũ trên cổ vẫn chưa lành hẳn, làm sao chịu nổi sát khí đỏ rực của Huyết Phong Nhai?" Mộc Lão kinh ngạc ngăn cản.
"Nếu không đi, tất cả chúng ta đều sẽ chết." Ánh mắt Vô Trần dưới vành nón lá rách nát bỗng chốc trở nên kiên định và lạnh lùng đến đáng sợ. Anh gượng dậy, cắn răng vận hành bộ pháp lướt nhanh về phía vách đá đỏ sẫm đang ẩn hiện trong màn sương mù đỏ rực phía xa.
***
Huyết Phong Nhai, vách đá dựng đứng cao vạn trượng quanh năm bao phủ bởi bão cát mang sát khí đỏ rực dữ dội. Gió thét gầm rú như tiếng gào khóc của vạn tu sĩ chính tà đã ngã xuống nơi đây vạn năm trước. Sát khí cổ đại đậm đặc đến mức có thể dễ dàng xé rách da thịt phàm nhân và khiến thần thức của các tu sĩ cấp thấp rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma.
Trên đỉnh nhai, hai bóng hình tuyệt mỹ đang đứng đối diện nhau giữa khoảng không trung hỗn loạn.
Lăng Tuyết Dao mặc bạch y thánh khiết, mái tóc đen dài bay múa trong gió bão đỏ rực. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, đôi mắt phượng ngập tràn sát ý quang minh. Trên tay nàng, thanh kiếm quang minh bản mệnh tỏa ra luồng thánh lực chói lòa, xua tan một mảng sương mù đỏ rực xung quanh.
Đối diện nàng, Dạ Vô Song khoác hắc y ma mị, quanh thân là ngọn ma hỏa đen tuyền đang thiêu rụi hư không thành những tiếng nổ lép bép tàn nhẫn. Đôi mắt đỏ rực của nàng chứa đựng sự bạo ngược tột cùng, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười khinh miệt: "Lăng Tuyết Dao, Thần Điện quang minh các ngươi quả thực hèn hạ! Dám phái tên chấp sự ngoại môn Triệu Khải đến ám sát phu quân của ta tại Thanh Vân Trấn? Hôm nay ta sẽ dùng ma hỏa thiêu rụi nguyên thần của ngươi để gột rửa vết nhơ này!"
"Câm miệng!" Lăng Tuyết Dao quát lạnh, kiếm chỉ thẳng vào mặt Dạ Vô Song. "Vô Trần là người của Thần Điện ta che chở! Chính các ngươi đã gieo ma văn tà ác lên ngực chàng, khiến chàng phải gánh chịu đau đớn bộc phát đêm ngày! Thần Điện chấp pháp vệ chỉ đang thanh lọc dị đoan, chính Ma Giáo các ngươi mới là kẻ đẩy chàng vào đường cùng sinh tử!"
*Nhịp đối đầu thứ nhất.*
Không cần thêm một lời giải thích, Lăng Tuyết Dao là người ra tay trước. Nàng vung kiếm quang minh, phóng ra một đạo kiếm khí khổng lồ rực rỡ sắc trắng tinh khôi hướng thẳng về phía Dạ Vô Song. Kiếm khí đi đến đâu, gió bão đỏ rực của Huyết Phong Nhai bị chém đôi đến đó, để lại một vệt sáng thần thánh xé toạc không gian.
*Nhịp đối đầu thứ hai.*
Dạ Vô Song cười lạnh một tiếng, không hề né tránh. Nàng vung tay phải, giải phóng một luồng ma hỏa đen tuyền cực hạn hóa thành một con hắc long lửa khổng lồ gầm rú lao tới chặn đứng đạo kiếm khí quang minh.
"Oanh!"
Hai luồng năng lượng chí cao va chạm mạnh mẽ giữa không trung Huyết Phong Nhai, tạo ra một vụ nổ áp suất kinh hoàng. Sóng xung kích mang theo mảnh vỡ thánh lực và ma hỏa bắn tung tóe khắp bốn phương tám hướng, chấn động dữ dội làm rạn nứt những tảng đá lớn trên đỉnh nhai.
*Nhịp đối đầu thứ ba.*
Dưới chân vách đá dựng đứng, Diệp Vô Trần đang dùng hai bàn tay phàm nhân rớm máu bám chặt vào những phiến đá nhọn hoắt để leo lên. Sát khí đỏ rực của Huyết Phong Nhai cào rách da thịt trên mặt và tay anh, để lại những vết thương rỉ máu đau rát. Thể lực phàm nhân của anh đã chạm ngưỡng giới hạn cực hạn, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Ngay khi vụ nổ năng lượng trên đỉnh nhai bùng phát, cơ chế *Khế Ước Sinh Tử Đồng Đau Quy Tắc* lập tức tự động kích hoạt.
"Phốc!"
Vô Trần hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể run rẩy dữ dội. 50% sát thương từ cú va chạm năng lượng của hai vị thê thiếp truyền thẳng vào ngực anh qua khế ước, khiến kinh mạch ngực bị chấn động rạn nứt nghiêm trọng. Cơn đau nhói tim tột cùng khiến năm ngón tay anh mất đi lực lượng, suýt chút nữa đã trượt tay rơi xuống vực thẳm vạn trượng phía dưới.
"Vô Trần! Ngươi không thể leo tiếp được nữa! Kinh mạch của ngươi sắp nổ tung rồi!" Mộc Lão gào lên trong thức hải anh, cố gắng dùng chút linh hồn lực tàn lưu để che chắn thức hải cho anh.
"Ta... phải lên..." Vô Trần cắn chặt môi đến bật máu để duy trì tỉnh táo, đôi mắt thư sinh lấp lánh ý chí sinh tồn đáng sợ. Anh vận dụng Độc Cô Bộ Pháp nương theo các khe nứt của đá nhọn, tiếp tục bò lên một cách ngoan cường.
*Nhịp đối đầu thứ tư.*
Trên đỉnh nhai, cuộc tử chiến càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn. Lăng Tuyết Dao và Dạ Vô Song liên tục vung ra các sát chiêu mạnh nhất, kiếm quang và ma hỏa đan xen tạo thành một vùng hỗn loạn hủy diệt vạn vật xung quanh vách đá. Sức nóng của ma hỏa và uy áp của thánh quang khiến không gian Huyết Phong Nhai rạn nứt dần.
"Dừng tay lại... Lăng Tuyết Dao... Dạ Vô Song..." Vô Trần cố gắng hét lớn khi vừa leo lên đến một mỏm đá nhô ra gần đỉnh nhai. Thế nhưng, giọng nói phàm nhân yếu ớt của anh ngay lập tức bị tiếng bão gió gầm rú và tiếng nổ vang trời của chiêu thức nuốt chửng hoàn toàn, không thể truyền đến tai hai nàng dù chỉ một tia.
*Nhịp đối đầu thứ mười lăm (Beat 5 của Tactical Exchange Plan).*
Nhìn thấy Lăng Tuyết Dao đang ngưng tụ kiếm quang mạnh nhất chuẩn bị phóng ra đạo *Thánh Quang Trảm* chí mạng, và Dạ Vô Song cũng đang triệu hồi ngọn ma hỏa tàn nhẫn nhất để đối kháng trực diện, Vô Trần biết thời gian của mình đã hết. Nếu đòn đánh tiếp theo va chạm, cơ thể phàm nhân của anh chắc chắn sẽ gánh nhận phản phệ chí mạng và tử vong ngay lập tức.
Anh run rẩy thò tay vào hộp gỗ đào nhỏ bỏ túi, lôi ra bộ kim châm cứu *Tần Thị Huyền Châm* bằng bạc tịnh hóa do Tần Vô Song tặng.
"Sư phụ... dùng Nghịch Mệnh Tự Tổn Kích... giúp con khóa chặt huyệt đạo ngực!" Vô Trần thầm ra lệnh trong lòng, gương mặt tái nhợt không một giọt máu.
"Con điên rồi! Tự châm vào huyệt đau cực hạn sẽ bào mòn ít nhất ba năm thọ nguyên phàm nhân của con!" Mộc Lão xót xa gầm lên.
"Làm đi!" Vô Trần quyết đoán gầm nhẹ.
Mộc Lão bất đắc dĩ phải truyền thần thức chỉ dẫn vị trí huyệt đạo ngực. Vô Trần không hề do dự, anh cầm cây kim bạc dài ba tấc, đâm mạnh trực diện vào huyệt đạo đau đớn nhất sát tim của mình.
"A...!"
Một cơn đau nhói dữ dội thấu xương tủy bùng phát từ lồng ngực Vô Trần. Gương mặt anh co rúm lại, máu tươi từ miệng phun trào nhuộm đỏ cả khoảng đá xanh dưới chân. Ấn ký hoa sen máu trên ngực anh bùng phát luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đồng bộ với nhịp tim đang đập bấp bênh.
Cơn đau đau đớn cực hạn, được nhân lên gấp bội qua cơ chế khế ước, lập tức truyền đồng loạt sang lồng ngực của cả Lăng Tuyết Dao và Dạ Vô Song.
"Ư...!"
"A...!"
Hai tiếng rên rỉ đau đớn vang lên cùng lúc giữa không trung. Cả Thánh Nữ và Ma Giáo Chủ đồng loạt khựng lại, đòn tấn công chí mạng đang ngưng tụ trên tay bị ép buộc tiêu tán hoàn toàn. Họ ôm chặt lấy lồng ngực đang nhói đau dữ dội, hai cơ thể tuyệt mỹ run rẩy quỳ gục xuống mặt đất đá xanh đầy sát khí của Huyết Phong Nhai.
Dưới mỏm đá nhô ra, Diệp Vô Trần gục ngã giữa bão cát đỏ, mái tóc đen của anh bắt đầu xuất hiện vài sợi bạc nhạt do thọ mệnh bị bào mòn nhanh chóng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!