Nhạc nềnTaohua

Chấp Sự Phục Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa bụi lạnh lẽo của vùng biên cảnh vẫn dồn dập trút xuống những con hẻm nhỏ của Thanh Vân Trấn. Nước mưa hòa lẫn với bùn đất chảy tràn trên những phiến đá xanh nhẵn thín, phản chiếu ánh sáng đèn lồng leo lét từ các gian nhà hai bên đường. Diệp Vô Trần bước đi trong đêm tối, chiếc nón lá sụp thấp che khuất nửa gương mặt thanh tú nhưng hơi tái nhợt.


Dưới lớp y phục thanh y cũ kỹ, lồng ngực anh nhói lên từng cơn âm ỉ. Vết thương cứa nhẹ trên cổ từ lưỡi đao của Ảnh Thập Nhất đêm qua tuy đã đông máu nhờ trà tịnh hóa, nhưng cảm giác lạnh buốt của ma khí vẫn như một sợi tơ mảnh cắm sâu vào da thịt. Cánh tay phải bị bỏng rộp từ vụ nổ lò luyện đan cũng được băng bó kỹ lưỡng, giấu dưới ống tay áo rộng.


"Nhóc con, đừng đi quá nhanh." Giọng nói của Mộc Lão vang lên trong thức hải, mang theo vài phần cảnh giác. "Mặc dù ngươi đã dùng Huyễn Diện Linh Phù để dịch dung thành một gã trung niên thô kệch, lại vận hành Huyễn Khí Thuật để triệt tiêu dao động huyết mạch, nhưng sát khí xung quanh trấn này đang nồng nặc một cách bất thường. Có kẻ đang dùng thần thức quét tầm diện rộng."


"Con biết, thưa sư phụ." Vô Trần khẽ mím môi, bước chân vẫn giữ nhịp điệu đều đặn của một phàm nhân không có tu vi. "Ma Kính đã mất kiên nhẫn sau khi kế hoạch đầu độc giếng nước học phủ bị con phá vỡ. Hắn chắc chắn sẽ cử người đến thám thính. Nhưng con không thể không đến gặp Tiền béo. Lượng Mệnh Liên Thảo dự trữ đã cạn, nếu không có nguyên liệu điều chế mẻ đan tiếp theo, khế ước bạo tẩu sẽ vắt kiệt thọ nguyên của con trong vòng nửa tháng."


Anh lách người vào một con hẻm cụt tối tăm phía sau Vọng Nguyệt Lâu. Theo hẹn ước, Tiền Hữu Đa sẽ đợi anh ở gian kho chứa củi của tửu quán để bàn giao dược liệu chợ đen. Thế nhưng, khi Vô Trần chỉ còn cách cửa kho mười bước chân, bước chân anh đột ngột khựng lại.


Dưới chân anh, nước mưa đọng lại trên mặt đá không hề gợn sóng một cách tự nhiên. Một luồng áp lực vô hình, mang theo hơi nóng rực tột độ và mùi hương đàn hương quen thuộc của Thánh Quang Thần Điện, đang từ từ ép xuống từ trên đỉnh đầu.


"Kẻ nào?" Một giọng nói trung niên đầy uy nghiêm, lạnh lùng và dã tâm bừng bừng đột ngột vang lên từ phía bờ tường đá phía trên.


Vô Trần ngước mắt lên. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng bị mây mù che khuất, một nam tử trung niên mặc trường bào trắng thêu hoa văn thánh quang vàng ròng lấp lánh đang đứng chắp tay sau lưng trên bờ tường. Gương mặt gầy gò nham hiểm của gã lộ ra dưới ánh sáng của một viên quang minh thạch lơ lửng bên cạnh. Đôi mắt sắc lạnh như dao cạo của gã khóa chặt vào thân ảnh giả dạng của Vô Trần.


Triệu Khải! Chấp sự ngoại môn của Thánh Quang Thần Điện tại biên cảnh.


"Chấp sự đại nhân, tiểu dân chỉ là một kẻ phu khuân vác ban đêm, đang tìm đường về nhà." Vô Trần khom lưng, hạ thấp giọng nói phàm nhân của mình, cố tình run rẩy để tạo ra vẻ sợ hãi của một kẻ yếu thế. Tay trái của anh âm thầm luồn vào trong tay áo, ngón tay chạm nhẹ vào Ngũ Hành Trận Bàn Mini đeo bên hông.


"Phu khuân vác?" Triệu Khải khẽ cười khẩy, giọng nói đầy vẻ khinh miệt. "Một gã phu phàm nhân mà lại có thể di chuyển không tiếng động dưới mưa, hơi thở vững vàng đến mức không gợn một tia linh lực? Ngươi lừa được đám lính tuần tra phàm trần, nhưng không lừa được mắt của ta. Thánh Nữ Lăng Tuyết Dao dạo này thường xuyên lén lút xuất hiện ở biên cảnh này, ta nghi ngờ nàng ta đang thông đồng với tà ma ngoại đạo. Và kẻ ngụy trang khí tức hoàn hảo như ngươi... chính là manh mối tốt nhất!"


*Nhịp đối đầu thứ nhất.*


Triệu Khải không hề do dự, gã vung tay phải ra phía trước. Một đạo kiếm quang màu trắng rực rỡ từ thanh kiếm trung phẩm của gã bùng phát, hóa thành một chiêu *Thánh Quang Trảm* chém dọc xuống con hẻm hẹp.


"Xoẹt!"


Kiếm khí quang minh sắc bén xé rách màn mưa bụi, chém thẳng xuống mặt đất đá xanh, tạo ra một rãnh sâu hoắm và hất tung đất cát bùn lầy sang hai bên. Sức nóng của đòn tấn công khiến nước mưa bốc hơi thành những luồng khói trắng mù mịt, quét sạch mọi chốt ngụy trang và chướng ngại vật trong con hẻm.


*Nhịp đối đầu thứ hai.*


Vô Trần không hề hoảng loạn. Nhờ cảnh giới Cốt Cực của Phàm Nhân Lục Cực, cơ thể anh dẻo dai và có phản xạ cực nhanh. Anh vận hành *Độc Cô Bộ Pháp*, thân hình gầy yếu xiêu vẹo lướt nhẹ nghiêng người sang một bên một cách ảo diệu, nương theo hướng gió bão của kiếm khí để thoát khỏi phạm vi sát thương trực tiếp.


"Bùm!"


Dư ba của kiếm khí đập mạnh vào bức tường đá phía sau lưng anh, chấn động dữ dội làm vỡ vụn hàng loạt viên gạch đá cổ. Sức ép của luồng gió nóng rực thổi bay chiếc nón lá của Vô Trần, đồng thời quét mạnh qua bờ vai trái của anh, khiến lớp thanh y cũ kỹ bị xé rách một mảng lớn.


*Nhịp đối đầu thứ ba.*


Chấn động từ dư ba kiếm khí quá mạnh mẽ đối với một cơ thể phàm nhân. Vô Trần bị hất văng vào vách tường đá bên cạnh, lồng ngực đau nhói. Tệ hơn nữa, tấm *Huyễn Diện Linh Phù* dán sát ngực anh bị chấn động của thánh lực quang minh làm rách đôi, mất đi hiệu lực huyễn cảnh che giấu.


Dưới lớp áo rách nát, ấn ký hoa sen máu đỏ rực rỡ trên ngực anh bất ngờ bộc phát ánh sáng đỏ hồng ma mị, phát sáng rực rỡ xuyên qua màn đêm tăm tối của con hẻm cụt.


Triệu Khải nhìn thấy ấn ký đỏ rực trên ngực Vô Trần, đồng tử co rụt lại, sau đó bùng phát một luồng cuồng hỷ điên cuồng: "Ấn ký của Ma Giáo! Ha ha! Quả nhiên là tà ma ngoại đạo ngụy trang! Thánh Nữ Lăng Tuyết Dao quả thực đã thông đồng với ma tu để bảo vệ một kẻ mang ma văn trên người! Đây là đại công giúp ta bước vào nội điện!"


*Nhịp đối đầu thứ tư.*


Triệu Khải điên cuồng dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ kỳ hậu kỳ vào thanh Thánh Quang Kiếm. Thanh kiếm dài phát ra những tiếng vo vo chói tai, tỏa ra luồng thánh quang chói lòa xua tan hoàn toàn bóng tối xung quanh. Gã lao xuống từ bờ tường đá, mũi kiếm mang theo sát chiêu mạnh nhất đâm thẳng trực diện vào tim của Vô Trần.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Vô Trần không hề thối lui. Anh biết mình không thể chạy thoát trên đường thẳng hẹp này. Anh giật mạnh tay áo, phóng ra ba cây *Phàm Sắt Đoạt Hồn Châm* tẩm độc gây tê nhắm thẳng vào các huyệt đạo cổ của Triệu Khải.


Thế nhưng, tu vi Trúc Cơ kỳ hậu kỳ của Triệu Khải quá mạnh mẽ. Luồng hộ thể thánh quang bao bọc xung quanh cơ thể gã cứng như một bức tường sắt vô hình. Ba cây kim thép phàm trần vừa chạm vào luồng sáng trắng lập tức bị đánh văng ra ngoài, vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn rụng lả tả dưới vũng nước mưa.


"Chút mưu hèn kế mọn của phàm nhân! Chết đi!" Triệu Khải gầm lên, mũi kiếm quang minh chỉ còn cách lồng ngực Vô Trần đúng một gang tay.


*Nhịp đối đầu thứ mười lăm (Beat 5 của Tactical Exchange Plan).*


Ngay khi mũi kiếm sắc bén chuẩn bị đâm xuyên qua tim anh, nhịp tim của Vô Trần tăng vọt đạt mốc giới hạn nguy kịch. Cảm nhận được sự đe dọa sinh tử của phu quân phàm nhân, chiếc *Sinh Mệnh Hộ Tâm Giáp* đeo sát ngực anh lập tức tự động kích hoạt.


"Oanh!"


Một kết giới hộ mệnh song sắc khổng lồ bùng phát dữ dội từ lồng ngực anh. Luồng thánh quang trắng tinh khôi của Lăng Tuyết Dao và ma hỏa đen tuyền tàn nhẫn của Dạ Vô Song dung hợp hoàn mỹ thành một vòng tròn bảo vệ hai màu xoay tròn cực nhanh, chặn đứng hoàn toàn mũi kiếm quang minh của Triệu Khải.


Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên, làm rung chuyển toàn bộ các dãy nhà xung quanh Thanh Vân Trấn. Luồng xung lực cực mạnh từ vụ nổ kết giới hất văng Triệu Khải lùi lại mười bước, khiến gã hộc ra một ngụm máu nhạt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng song sắc đang bảo bọc lấy vị thư sinh phàm nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!