Nhạc nềnTaohua

Ám Ảnh Giám Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào nơi biên cảnh kéo dài suốt từ canh ba đến tận lúc hừng đông vẫn chưa có dấu hiệu dứt. Những giọt nước mưa nặng hạt gõ dồn dập lên mái ngói xám xịt của Tàng Thư Các, tạo nên một bản nhạc tẻ nhạt và lạnh lẽo.


Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc chõng tre cũ kỹ ở góc lầu ba, khẽ thở dài. Nhờ dược lực của viên Mệnh Liên Đan vừa luyện chế thành công đêm qua, nhịp tim bấp bênh của anh đã tạm thời bình ổn trở lại, ấn ký hoa sen máu rực đỏ trên lồng ngực cũng đã dịu đi, chỉ còn là một quầng sáng hồng nhạt ấm áp ẩn hiện dưới lớp thanh y cũ kỹ. Tuy nhiên, cánh tay phải bị bỏng rộp do hơi nóng lò đan vẫn nhức nhối, và vết thương hỏa độc trên lưng dù đã ngừng rỉ máu đen nhưng vẫn tỏa ra cảm giác châm chích khó chịu.


Sau khi cùng Tiền Hữu Đa lặng lẽ rời khỏi gian nhà tranh của Dược Trần Tử trước lúc bình minh, Vô Trần đã lập tức quay trở lại Học Phủ Biên Cảnh để duy trì vỏ bọc thư sinh phế vật của mình. Anh biết, mùi hương tịnh hóa dịu nhẹ của Mệnh Liên Đan bay xa đêm qua chắc chắn đã đánh động đến tai mắt của các thế lực xung quanh. Biên cảnh này vốn là một bàn cờ hỗn loạn, bất kỳ một biến số nhỏ nào cũng có thể dẫn đến một cuộc tàn sát đẫm máu.


"Nhóc con, ngươi không nên chủ quan." Giọng nói già nua của Mộc Lão từ trong miếng ngọc bích rạn nứt trước ngực khẽ truyền vào thức hải của anh. "Mùi hương của Mệnh Liên Đan không phải thứ mà đám tà tu biên cảnh có thể bỏ qua. Đặc biệt là Vạn Ma Giáo Phái, tai mắt của chúng rải rác khắp nơi. Lão phu cảm nhận được một luồng sát khí tăm tối đang lẩn khuất rất gần học phủ."


"Ta biết, thưa sư phụ." Vô Trần khẽ trả lời trong tâm trí, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng như nước hồ mùa thu. "Nhưng hiện tại chúng ta không thể trốn chạy. Rời khỏi học phủ lúc này chỉ khiến Thần Điện và Ma Giáo nghi ngờ hơn. Cách duy nhất là đối mặt và dùng trí tuệ phàm nhân để hóa giải."


Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa phòng nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Cậu bé Linh Nhi, người phụ việc dọn dẹp sách vở tại Tàng Thư Các, bưng vào một vò nước giếng mát lạnh để Vô Trần rửa mặt.


"Diệp ca ca, nước giếng sáng nay có vẻ hơi lạ." Linh Nhi khẽ gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô nói. "Muội muội ở nhà nói nước có vị hơi chát, nhưng muội nghĩ chắc là do nước mưa ngấm vào mạch giếng thôi."


Đôi mắt Vô Trần khẽ ngưng tụ. Nhờ cảnh giới Cốt Cực của Phàm Nhân Lục Cực dồi dào sức sống, khứu giác và thính giác của anh nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần. Anh bước lại gần vò nước, khẽ cúi đầu ngửi nhẹ.


Một mùi tanh tưởi cực kỳ mờ nhạt, lẫn trong mùi sắt rỉ của gàu múc nước, lập tức xộc vào mũi anh. Mùi hương này rất khó phát hiện đối với người thường, thậm chí là các tu sĩ Luyện Khí kỳ cấp thấp, nhưng đối với một kẻ am hiểu y lý sâu sắc như Vô Trần, nó giống như một tiếng chuông cảnh báo chói tai.


"Linh Nhi, dừng tay lại!" Vô Trần đột ngột giữ chặt tay cậu bé khi cậu đang định múc nước uống. "Nước này có độc."


"Độc... Độc sao ạ?" Linh Nhi hoảng sợ, vội vàng buông gàu nước rơi tỏm vào vò.


Vô Trần không giải thích nhiều, anh rút từ trong hộp gỗ nhỏ ra một cây kim bạc Tần Thị Huyền Châm do Thần y Tần Vô Song tặng, khẽ nhúng đầu kim vào vò nước. Chỉ trong vòng ba hơi thở, đầu kim bạc vốn sáng loáng lập tức chuyển sang màu đỏ thẫm như máu khô, đồng thời tỏa ra một làn khói mỏng bốc mùi tanh hôi nhè nhẹ.


"Huyết Độc Tán..." Vô Trần thầm nhủ trong lòng, sắc mặt hơi trầm xuống.


Đây là loại độc tố mãn tính cực kỳ tàn nhẫn của tà đạo, chuyên dùng để ăn mòn khí huyết phàm nhân từ bên trong. Kẻ trúng độc sẽ bị suy kiệt phủ tạng dần dần mà chết, rất khó bị phát hiện bằng linh lực thông thường. Kẻ hạ độc không muốn giết chết toàn bộ học phủ ngay lập tức, mà chỉ muốn hạ độc mãn tính để thử nghiệm một điều gì đó.


"Ma Kính..." Mộc Lão khẽ tặc lưỡi đầy ngưng trọng trong thức hải. "Tên hộ pháp dã tâm của Vạn Ma Giáo Phái đứng sau chuyện này. Hắn nghi ngờ tin đồn về khế ước sinh tử liên kết giữa Giáo Chủ Dạ Vô Song và một phàm nhân biên cảnh. Hắn muốn dùng Huyết Độc Tán để đầu độc ngươi, từ đó kiểm tra xem độc tính có truyền sang làm suy yếu Dạ Vô Song hay không. Nếu Dạ Vô Song thực sự bị ảnh hưởng, hắn sẽ lập tức phát động binh biến cướp ngôi."


"Một kế hoạch tàn nhẫn và thâm độc." Vô Trần khẽ siết chặt nắm tay. "Hắn dùng mạng sống của ta làm con bài thí nghiệm để đo lường giới hạn của khế ước. Nếu ta trúng độc chết, Dạ Vô Song gánh chịu 50% sát thương cũng sẽ bị trọng thương, đan điền rạn nứt. Lúc đó Ma Kính sẽ danh chính ngôn thuận lật đổ nàng."


"Ngươi định làm gì?" Mộc Lão hỏi.


"Hắn muốn thử, ta sẽ cho hắn thử, nhưng theo cách của ta." Vô Trần mỉm cười nhạt, đôi mắt lấp lónh tia sáng trí tuệ. "Linh Nhi, đem vò nước này đổ đi, tuyệt đối không được cho bất kỳ học viên nào dùng nước giếng này nữa. Nói với viện trưởng rằng giếng nước bị nhiễm chướng khí đầm lầy sau trận mưa lớn, cần phải phong tỏa ba ngày."


Sau khi Linh Nhi sợ hãi bưng vò nước chạy đi, Vô Trần lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Anh lấy ra một lượng Trung Hòa Linh Dịch còn lại trong bình, kết hợp với một số thảo dược an thần có sẵn trong Tàng Thư Các để điều chế một ấm trà tịnh hóa đặc biệt. Anh biết, kẻ hạ độc chắc chắn sẽ cử người đến giám sát chặt chẽ hành tung của anh để báo cáo kết quả cho Ma Kính.


Đêm hôm đó, mưa vẫn rơi rỉ rả. Tàng Thư Các chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ có ánh nến leo lét trên bàn gỗ lầu ba hắt ra những quầng sáng yếu ớt.


Vô Trần thong thả ngồi bên bàn, tay nâng chén trà tịnh hóa ấm nóng, khẽ nhấp một ngụm. Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng giảm xuống một cách bất thường. Luồng gió lạnh buốt mang theo mùi máu tanh tưởi nhè nhẹ từ khe cửa sổ thổi vào, làm ngọn nến chập chờn rồi tắt ngấm.


Bóng tối bao trùm hoàn toàn không gian.


Không có một tiếng động, không có một luồng gió mạnh, nhưng bản năng phàm nhân nhạy bén của Vô Trần lập tức cảm nhận được một sự hiện diện đáng sợ ngay sau lưng mình. Một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết từ vạn năm trước đang khóa chặt lấy gáy anh.


"Ngươi chính là Diệp Vô Trần?"


Một giọng nói lạnh lùng, trầm khàn và hoàn toàn không có chút cảm xúc phàm trần vang lên sát bên tai anh. Giọng nói ấy thanh mảnh nhưng lại mang theo một lực chấn nhiếp linh hồn đáng sợ, khiến da gà toàn thân Vô Trần dựng đứng.


Anh chưa kịp quay đầu lại, một luồng kim loại lạnh ngắt đã kề sát vào cổ họng anh. Song đoản đao 'Ảnh Hồn' tỏa ra ma khí màu đen tuyền mờ ảo, chỉ cần gã sát thủ khẽ dịch chuyển ngón tay một phân, đầu của anh sẽ lìa khỏi cổ.


Từ trong bóng tối, bóng dáng mảnh mai của một nữ sát thủ dần lộ diện. Nàng mặc dạ hành y màu đen bó sát, che giấu hoàn toàn đường cong cơ thể, gương mặt che kín bằng một lớp lụa đen chỉ lộ ra đôi mắt phượng sắc bén, lạnh lùng như hai lưỡi dao cạo. Đó chính là Ảnh Thập Nhất, sát thủ bóng tối cận vệ của Giáo Chủ Dạ Vô Song.


"Ảnh Thập Nhất..." Vô Trần thầm gọi tên nàng trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề run rẩy, không hề có ý định rút Ngũ Hành Trận Bàn Mini hay phóng ám khí tự vệ. Anh biết rõ, trước mặt một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng hai chuyên về ám sát như nàng, mọi hành động vật lý phàm nhân của anh đều là vô nghĩa.


"Giải thích đi." Giọng nói của Ảnh Thập Nhất lạnh lùng vang lên dưới lớp mặt nạ lụa đen. "Tại sao trên ngực một phàm nhân yếu ớt như ngươi lại mang theo ấn ký hoa sen máu của Vạn Ma Giáo Phái? Ngươi đã dùng tà thuật gì để đầu độc tâm trí của Giáo Chủ, khiến ngài phải chịu đựng những cơn nhói tim đau đớn từ xa?"


Nàng khẽ siết chặt đốc đao 'Ảnh Hồn'. Ma khí lạnh buốt tỏa ra từ lưỡi đao khiến lớp da cổ của Vô Trần bắt đầu xuất hiện những vệt sương muối trắng xóa, mạch máu dưới da co rút lại vì lạnh.


*Nhịp đấu trí thứ nhất bắt đầu.*


Ảnh Thập Nhất muốn dùng uy áp ma lực Trúc Cơ kỳ để cưỡng chế tra hỏi, đè bẹp ý chí phàm nhân của Vô Trần ngay lập tức. Nàng vận hành Vạn Ma Ám Ảnh Quyết, giải phóng một luồng áp lực tinh thần tăm tối đổ dồn vào thức hải của anh.


Tuy nhiên, ngay khi luồng ma lực tà ác vừa chạm vào người Vô Trần, khế ước sinh tử lập tức phản ứng. Mộc Lão trong ngọc bội kích hoạt Thần Ý Thủ Hộ Pháp để che chắn thức hải cho anh, đồng thời cơ chế phản phệ của khế ước tự động vận hành.


Ảnh Thập Nhất đột ngột rên khẽ một tiếng dưới lớp mặt nạ, đồng tử co rụt lại. Một cơn nhói đau dữ dội như có vạn mũi kim đâm thẳng vào tim khiến nàng lồng ngực thắt chặt, ma lực đang vận hành trong kinh mạch bị gián đoạn hoàn toàn. Nàng loạng choạng lùi lại một bước nhỏ, tay giữ chặt lồng ngực đang phập phồng thở dốc.


*Nhịp đấu trí thứ hai.*


"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Ảnh Thập Nhất nghiến răng, đôi mắt phượng đầy vẻ kinh hoàng nhìn Vô Trần. "Tà thuật gì thế này?"


"Đó không phải là tà thuật, Ảnh Thập Nhất cô nương." Vô Trần thong thả xoay người lại đối diện với nàng, gương mặt thư sinh dưới bóng tối mờ ảo vẫn nở một nụ cười ôn hòa, tĩnh lặng. "Đó là Khế Ước Nghịch Mệnh. Bất kỳ ai trong năm người chúng ta bị thương hoặc gánh chịu áp lực năng lượng cực đoan, bốn người còn lại đều phải chịu chung 50% đau đớn thể xác tương ứng. Cô dùng ma lực áp chế ta, khế ước sẽ tự động phản phệ đau đớn ngược lại lên Giáo Chủ của cô, và đương nhiên, cô cũng sẽ cảm nhận được một phần của nỗi đau đó."


Ảnh Thập Nhất kinh ngạc tột độ. Nàng không ngờ tin đồn hoang đường về khế ước liên kết sinh tử giữa Giáo Chủ tối cao và một phàm nhân phế vật lại là sự thật khách quan đáng sợ đến thế.


"Nói láo!" Ảnh Thập Nhất gầm khẽ, lòng kiêu hãnh của một sát thủ Ma Giáo không cho phép nàng bị khuất phục bởi lời nói của một phàm nhân. Nàng lại bước tới, vung đoản đao 'Ảnh Hồn' lên kề sát cổ họng anh một lần nữa. "Giáo Chủ vĩ đại làm sao có thể bị trói buộc sinh mệnh với một con kiến hôi phàm trần như ngươi! Hôm nay ta sẽ giết ngươi để giải thoát cho ngài!"


*Nhịp đấu trí thứ ba.*


Đối mặt với sát ý ngút trời của nàng, Vô Trần không hề dùng bộ pháp né tránh, cũng không lùi lại. Ngược lại, anh chủ động tiến lên phía trước một bước nhỏ.


"Xoẹt!"


Lưỡi đao 'Ảnh Hồn' cực kỳ sắc bén lập tức cứa nhẹ vào da cổ của anh. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra, chảy dọc theo chiếc cổ thanh mảnh thấm vào lớp thanh y xám cũ kỹ. Cảm giác đau rát buốt thấu xương tủy từ vết cứa lạnh ngắt truyền thẳng vào hệ thần kinh phàm nhân của anh.


Ngay lập tức, một tiếng rên rỉ đau đớn dữ dội vang vọng từ vạn dặm phương Tây truyền thẳng vào khế ước. Dạ Vô Song ở phân đà Ma Giáo đang thiền định bỗng nhiên hộc ra một ngụm máu nhạt, lồng ngực đau nhói như bị xé rách.


Cơn đau tim phản phệ cực hạn nương theo sợi chỉ đỏ khế ước dội ngược lại tâm trí của Ảnh Thập Nhất. Nàng giật mình kinh hoàng, gương mặt dưới lớp mặt nạ tái nhợt đi. Nàng lập tức nhận ra, vết thương cứa cổ nhỏ nhoi của Vô Trần lúc này đang trực tiếp hành hạ thể xác của Giáo Chủ tối cao.


*Nhịp đấu trí thứ tư.*


"Rút đao lại! Mau rút đao lại!" Ảnh Thập Nhất hoảng loạn hét lên, vội vàng rụt song đoản đao về phía sau như thể vừa chạm phải lửa bỏng. Đôi tay cầm đao từng giết người không chớp mắt của nàng lúc này đang run rẩy bần bật vì sợ hãi. "Ngươi... ngươi điên rồi sao? Tự làm mình bị thương để hành hạ Giáo Chủ?"


"Ta không điên, Ảnh Thập Nhất cô nương." Vô Trần đưa ngón tay trái khẽ quẹt vệt máu trên cổ, đưa lên trước mắt nhìn ngắm, giọng nói vẫn trầm ấm, ôn hòa như cũ. "Ta chỉ muốn chứng minh cho cô thấy thực tế tàn khốc của khế ước này. Tính mạng của ta và Giáo Chủ của cô đã hòa làm một. Ta chết, nàng cũng không thể sống sót. Ta đau, nàng gánh chịu một nửa. Cô muốn giết ta để giải thoát cho nàng, thực chất là đang tự tay tiễn ngài xuống hoàng tuyền."


Ảnh Thập Nhất hoàn toàn câm nín. Sự tự tin và sát ý lạnh lùng của nàng đã bị bẻ gãy hoàn toàn trước sự quyết đoán tàn nhẫn của vị thư sinh phàm nhân này. Nàng nhận ra, mình không thể làm anh bị thương, càng không thể giết anh. Kẻ phàm nhân yếu ớt trước mặt này chính là tồn tại không thể xâm phạm nhất đại lục đối với nàng.


*Nhịp đấu trí thứ mười lăm (Beat 5 của Tactical Exchange Plan).*


Vô Trần thong thả quay lại bàn gỗ, rót một chén trà ấm nóng từ ấm trà tịnh hóa vừa chuẩn bị sẵn, đẩy nhẹ về phía nàng.


"Uống chén trà này đi. Nó chứa Trung Hòa Linh Dịch và dược thảo thanh tẩy, có thể xoa dịu cơn đau tim phản phệ vừa rồi của cô và Giáo Chủ."


Ảnh Thập Nhất nhìn chén trà bốc khói nghi ngút mang theo mùi hương thanh khiết dịu nhẹ, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Ngươi... ngươi muốn hạ độc ta?"


"Nếu ta muốn giết cô, ta chỉ cần tự đâm vào tim mình một nhát, cô và Giáo Chủ của cô sẽ lập tức đi theo ta." Vô Trần mỉm cười nhạt, nụ cười mang theo vài phần tự giễu nhưng lại đầy uy nghiêm của kẻ làm chủ cục diện. "Ta luyện chế đan dược và điều chế trà này là để tự cứu mạng mình, cũng là cứu mạng Giáo Chủ của cô. Cô có biết tại sao giếng nước học phủ sáng nay lại bị nhiễm độc không?"


Ảnh Thập Nhất khẽ nhíu mày: "Ngươi nói giếng nước có độc?"


"Huyết Độc Tán." Vô Trần gằn nhẹ từng chữ. "Loại kịch độc mãn tính chuyên dùng để ăn mòn khí huyết phàm nhân. Kẻ hạ độc không ai khác chính là Hộ pháp Ma Kính dưới trướng Giáo Chủ của cô. Hắn nghi ngờ khế ước sinh tử, muốn dùng mạng sống của ta để kiểm chứng xem độc tính có truyền sang làm suy yếu Dạ Vô Song hay không. Nếu cô giết ta hôm nay, cô chính là đồng phạm giúp Ma Kính hoàn thành dã tâm đoạt vị phản nghịch."


Những lời nói đanh thép, rõ ràng của Vô Trần giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Ảnh Thập Nhất. Nàng là sát thủ cận vệ trung thành tuyệt đối của Dạ Vô Song, đương nhiên biết rõ dã tâm bừng bừng của Ma Kính từ lâu. Bức mật thư liên kết giữa Ma Kính và tà tu biên cảnh mà nàng từng ngầm điều tra được hoàn toàn trùng khớp với những gì Vô Trần vừa phân tích.


"Ma Kính phản nghịch..." Ảnh Thập Nhất nghiến răng, ma khí xung quanh cơ thể nàng dao động hỗn loạn đầy phẫn nộ. Nàng nhận ra mình suýt chút nữa đã trở thành công cụ giết người đắc lực cho kẻ thù của Giáo Chủ.


Nàng ngước mắt nhìn vị thư sinh phàm nhân đang bình thản uống trà trước mặt. Sắc mặt anh vẫn hơi tái nhợt do vết thương cổ vừa rỉ máu, nhưng khí chất tĩnh lặng, trí tuệ thâm sâu và sự nhạy cảm cảm xúc cực hạn của anh đã hoàn toàn chinh phục lòng tin của nàng.


"Ta hiểu rồi." Ảnh Thập Nhất khẽ cúi đầu, song đoản đao 'Ảnh Hồn' từ từ biến mất vào trong bóng tối của dạ hành y. "Giáo Chủ phái ta tới đây vừa để bảo vệ vừa để giám sát ngươi. Từ hôm nay, ta sẽ ẩn thân trong bóng tối của Tàng Thư Các này. Bất kỳ hành động bất thường nào của ngươi hướng về phía Thần Điện, ta sẽ lập tức báo cáo. Nhưng nếu có kẻ muốn hạ độc hay ám sát ngươi..."


Nàng khẽ ngước mắt, đôi mắt phượng lấp lánh tia sáng lạnh lùng đầy quyết đoán:


"Lưỡi đao của Ảnh Thập Nhất sẽ tiễn chúng xuống địa ngục trước khi chúng kịp chạm vào một sợi tóc của ngươi."


"Cảm ơn cô, Ảnh Thập Nhất cô nương." Vô Trần mỉm cười ôn hòa, nâng chén trà lên khẽ cụng vào khoảng không. "Hợp tác vui vẻ."


Ảnh Thập Nhất không trả lời, thân ảnh mảnh mai của nàng khẽ lay động rồi biến mất không tiếng động vào trong bóng râm tăm tối của các kệ sách cổ lầu ba, như thể chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết cứa trên cổ Vô Trần đang từ từ đông lại dưới ánh nến leo lét vừa được anh thắp sáng trở lại.


Anh đặt chén trà xuống, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tình huống nguy kịch đầu tiên đã được hóa giải bằng trí tuệ phàm nhân, thu phục được một cận vệ bóng tối trung thành ngay trong lòng Ma Giáo. Tuy nhiên, vết cứa nhẹ trên cổ vẫn nhức nhối, tiêu hao một lượng khí huyết nhỏ của cơ thể phàm nhân yếu ớt.


"Nhóc con, đừng mừng vội." Giọng nói của Mộc Lão khẽ vang lên, mang theo vài phần lo lắng sâu sắc. "Ma Kính bắt đầu mất kiên nhẫn khi thấy Dạ Vô Song vẫn chưa có dấu hiệu suy yếu sau vụ hạ độc giếng nước thất bại. Hắn đang chuẩn bị cử sát thủ Dạ Sát - kẻ tàn nhẫn và mạnh mẽ hơn nhiều - đến biên cảnh để ra tay trực tiếp."


Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt anh nhìn ra màn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm trầm đầy suy tư. Áp lực chiến thuật tiếp theo đang đè nặng lên vai anh, đòi hỏi anh phải nhanh chóng chuẩn bị các phương án đối phó mới tại Thanh Vân Trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!