Nhạc nềnTaohua

Lò Lửa Phàm Trần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào nơi biên cảnh đổ xuống xối xả, biến những con đường mòn dẫn vào ngoại vi Linh Dược Cốc thành những rãnh bùn lầy lội, nhớp nháp. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của Tiền Hữu Đa vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. Gã mập mạp thở hồng hộc như một ống bễ rách, bờ vai rộng run rẩy dưới sức nặng của Diệp Vô Trần đang nằm bất tỉnh nhân sự trên lưng. Nước mưa hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt béo tròn của gã, nhưng gã không dám dừng lại dù chỉ một hơi thở.


"Đại ca! Huynh phải chống đỡ đấy! Sắp đến y quán của Dược Trần Tử rồi!" Tiền Hữu Đa gầm lên trong cổ họng, giọng nói run rẩy vì hoảng sợ tột độ.


Trên lưng gã, Diệp Vô Trần hoàn toàn mê man. Gương mặt thư sinh vốn thanh tú giờ đây tái nhợt như tờ giấy bản, môi khô khốc nứt nẻ. Thế nhưng, lồng ngực của anh lại nóng rực như một hòn than nung đỏ. Qua lớp thanh y cũ kỹ rách nát, ấn ký hoa sen máu đại diện cho Khế Ước Nghịch Mệnh đang co bóp dồn dập, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ hồng ma mị. Cánh tay phải của anh bị bỏng rộp, rỉ máu đen nhạt do tàn lưu độc khí Vạn Độc Sương từ cuộc chiến với Liễu Khô trước đó. Tệ hơn nữa, vết thương hỏa độc trên lưng anh đã bị chướng khí đầm lầy xâm nhập sâu, rỉ ra từng vệt máu đen xì bốc mùi hôi thối nhẹ. Mỗi nhịp tim đập bấp bênh của anh lúc này giống như một hồi chuông tử thần, không chỉ vắt kiệt sinh mệnh lực phàm nhân của bản thân, mà còn truyền dẫn những cơn nhói tim đau đớn dữ dội sang bốn vị nữ ma đầu ở bốn phương trời xa xôi qua sợi chỉ đỏ liên kết.


"Rầm!"


Tiền Hữu Đa dùng hết sức bình sinh đạp vỡ cánh cửa gỗ xộc xệch của một gian nhà tranh tồi tàn nằm khuất sau rặng đá lớn ở rìa thung lũng. Bên trong gian nhà, khói than củi mù mịt bốc lên, nồng nặc mùi lưu huỳnh và bồ hóng. Giữa phòng, một lão giả trung niên gầy gò như bộ hài cốt di động, gương mặt đen nhẻm vì khói lò, đang loay hoay dùng một ống tre thổi lửa vào chiếc lò luyện đan bằng đồng thau cũ kỹ. Tay chân gã run rẩy không ngừng, mỗi bước đi đều khập khiễng do di chứng nhiễm độc đan lâu năm. Đó chính là Dược Trần Tử, vị đan sư lập dị bị trục xuất khỏi Linh Dược Cốc vì nghiên cứu các phương pháp luyện đan điên rồ không dùng linh lực.


"Ai đó?! Muốn phá lò của lão phu sao?" Dược Trần Tử giật mình ho sặc sụa, quay đầu lại quát lớn.


"Tiền bối! Cứu mạng! Đại ca của ta sắp không xong rồi!" Tiền Hữu Đa vội vàng đặt Vô Trần nằm lên chiếc chõng tre ọp ẹp trong góc phòng.


Dược Trần Tử nhíu mày, khập khiễng bước lại gần. Khi ánh mắt gã chạm vào lồng ngực đang phát sáng đỏ rực của Vô Trần và vệt máu đen rỉ ra từ vết thương lưng, đồng tử gã co rụt lại: "Chướng khí xâm nhập tâm mạch! Cánh tay bị hoại tử do ma độc Trúc Cơ! Nhóc con này là phàm nhân, làm sao có thể sống sót đến tận bây giờ? Nhịp tim này... kinh mạch của nó đáng lẽ phải nổ tung từ lâu rồi mới phải!"


"Tiền bối, xin ngài lập tức luyện chế Mệnh Liên Đan! Chỉ có đan dược đó mới có thể ổn định nhịp tim khế ước của huynh ấy!" Tiền Hữu Đa cuống cuồng lôi từ trong túi trữ vật ra khóm Mệnh Liên Thảo phát sáng tím dịu nhẹ vừa hái được.


Dược Trần Tử nhìn khóm thảo dược quý hiếm, rồi lại nhìn đan điền trống rỗng không có nửa phần linh lực của Vô Trần, thở dài lắc đầu đầy ngao ngán: "Vô ích thôi. Mệnh Liên Thảo tuy là thần dược, nhưng muốn luyện chế thành Mệnh Liên Đan đòi hỏi hỏa hầu cực kỳ tinh tế để tịnh hóa độc tính đầm lầy bám trên thân cỏ. Lão phu đan điền đã vỡ, không có linh hỏa. Tên béo ngươi chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ tầng ba, linh lực quá thô thiển. Luyện đan không có linh lực khống chế hỏa hầu, khác nào bảo người mù đi đêm, chỉ có nước nổ lò mà chết!"


"Lão phu... cứ dùng... Phàm Nhân Luyện Đan Pháp..."


Một giọng nói khàn đục, yếu ớt nhưng vô cùng kiên định đột ngột vang lên từ trên chõng tre. Diệp Vô Trần khẽ mở mắt, đôi mắt thư sinh dù mệt mỏi tột độ nhưng vẫn giữ được sự tĩnh lặng sâu thẳm đến đáng sợ. Anh cắn chặt răng gượng dậy, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, tay trái run rẩy bấu chặt vào mép chõng tre để giữ thăng bằng.


"Nhóc con, ngươi tỉnh rồi sao? Ngươi điên rồi à!" Dược Trần Tử trợn mắt. "Phàm Nhân Luyện Đan Pháp chỉ là lý thuyết điên rồ của lão phu vẽ ra trên giấy! Chưa từng có ai thử nghiệm thành công! Than củi phàm trần biến thiên nhiệt độ cực kỳ thất thường, chỉ cần sai lệch một hơi thở, độc tính của Mệnh Liên Thảo sẽ bộc phát biến thành kịch độc giết chết ngươi ngay tại chỗ!"


"Thời gian... không còn nhiều..." Vô Trần chỉ tay vào lồng ngực mình. Nghịch Mệnh Kính giấu trong tay áo anh đang nóng rực như lửa đốt, truyền đến những luồng cảm xúc phẫn nộ, u uất cực đoan từ bốn vị thê thiếp từ xa dội về thức hải. Thần trí anh hoa lên, lồng ngực nhói đau như có vạn mũi kim đâm. "Độc tố đã lan sát tim... Nếu ta chết... bốn người họ gánh chịu phản phệ... biên cảnh này cũng sẽ biến thành tro bụi. Tiền bối... xin hãy tin ta. Ta đã giải mã được sơ đồ điều tiết nhiệt độ bằng Trung Hòa Linh Dịch trong di thư của cha ta."


Nhìn thấy ánh mắt kiên định bất khuất vượt qua giới hạn sinh tử của vị thư sinh phàm nhân, Dược Trần Tử khẽ rùng mình. Gã cắn răng, đập mạnh ống thổi lửa xuống đất: "Được! Mẹ kiếp! Hôm nay lão phu sẽ cùng tên nhóc phàm nhân ngươi đánh cược với ông trời một ván! Tên béo, mau đi nhóm lửa than củi!"


Tiền Hữu Đa vội vàng gật đầu, lao đến góc phòng xúc những tảng than củi đen kịt đổ đầy vào bệ lò.


Cuộc chạy đua với tử thần chính thức bắt đầu.


"Lượt luyện chế thử nghiệm đầu tiên! Khởi động lò đan!" Dược Trần Tử hét lớn, tay chân run rẩy dùng đá đánh lửa châm vào than củi.


Tuy nhiên, biến cố lập tức xảy ra. Những tảng than củi vừa bén lửa bỗng nhiên bốc lên luồng khói đen kịt, tanh tưởi. Ngọn lửa chập chờn rồi tắt ngấm, chỉ để lại những tia lửa leo lét. Mùi khét lẹt bốc lên từ lòng lò đan.


"Hỏng rồi! Than củi đã bị ẩm do chướng khí đầm lầy bám theo y phục của tên béo này lúc vào phòng!" Dược Trần Tử giậm chân bất lực. "Nhiệt độ không lên nổi, dược tính của Mệnh Liên Thảo trong mẻ thử nghiệm đầu tiên đã bị biến chất thành tro đen rồi!"


Nhìn bãi tro đen khét lẹt dưới đáy lò, Tiền Hữu Đa ôm đầu tuyệt vọng, còn lồng ngực Vô Trần lại nhói lên một cơn đau dữ dội khiến anh ngã quỵ xuống đất, hộc ra một ngụm máu nhạt. Thời gian sống sót của anh chỉ còn chưa đầy một canh giờ.


"Đừng hoảng loạn... Thay than mới... dùng củi thông khô treo trên trần nhà để mồi lửa..." Vô Trần khàn giọng chỉ đạo, tay trái run rẩy lau vệt máu trên khóe môi. "Lần này... chúng ta tiến hành luyện chế chính thức. Không được phép thất bại."


Dược Trần Tử nhanh chóng dọn sạch lò đan, thay than củi khô ráo mới vào. Lửa than bùng lên đỏ rực, sức nóng tỏa ra hầm hập khiến không khí trong gian nhà tranh trở nên ngột ngạt.


"Bỏ Mệnh Liên Thảo vào lò!" Vô Trần ra lệnh.


Dược Trần Tử run rẩy thả khóm thảo dược phát sáng tím vào lòng lò đồng thau. Nắp lò bằng đồng nặng nề được đóng sập lại.


*Nhịp đấu trí thứ nhất bắt đầu.*


Than củi phàm trần bùng cháy dữ dội, nhưng ngọn lửa không có linh lực điều hòa bắt đầu biến thiên nhiệt độ cực kỳ thất thường. Lò đan đồng thau bắt đầu rung lắc bần bật trên bệ đá, tiếng kim loại va chạm leng keng dồn dập. Hơi nóng tỏa ra quá nhanh khiến vỏ lò đỏ rực lên.


"Nhiệt độ tăng quá nhanh! Lò sắp nổ rồi!" Dược Trần Tử hoảng hốt kêu lên, định tiến lại gần dập lửa.


"Không được dập lửa!" Vô Trần quát lớn. Anh không có linh lực để cảm ứng dược dịch bên trong, nhưng nhờ cảnh giới Cốt Cực của Phàm Nhân Lục Cực dồi dào sức sống, ngũ quan phàm nhân của anh nhạy bén đến cực hạn. Anh chủ động bước lại gần, áp sát tai vào vỏ lò nóng rực, mặc cho hơi nóng phả ra làm bỏng rát nhẹ da mặt.


*Nhịp đấu trí thứ hai.*


Qua tiếng kim loại rung động, tai Vô Trần nghe rõ tiếng dược dịch bên trong đang sôi sùng sục "tách tách" – đó là tiếng nhựa của Mệnh Liên Thảo đang phân tách dưới nhiệt độ quá cao.


"Nhiệt độ quá cao khiến nhựa thảo dược bị cháy! Hữu Đa, nhỏ mười giọt Trung Hòa Linh Dịch vào phễu đồng trên nắp lò ngay lập tức!" Vô Trần ra lệnh.


Tiền Hữu Đa vội vàng lôi bình Trung Hòa Linh Dịch ra, dùng ngón tay run rẩy nhỏ chính xác từng giọt chất lỏng ôn hòa vào phễu đồng. Chất dịch mát lạnh chảy xuôi xuống lò đan, lập tức làm dịu tiếng sôi sùng sục bên trong. Lò đan ngừng rung lắc, nhiệt độ vỏ lò giảm xuống mức ổn định.


*Nhịp đấu trí thứ ba.*


Nhưng yên bình chưa được bao lâu, một mùi khét nhẹ bỗng bốc lên từ khe nắp lò. Dược Trần Tử ngửi thấy mùi khét, sắc mặt biến đổi: "Tệ rồi! Tạp chất của Mệnh Liên Thảo chưa được lọc kỹ do lửa than quá thô, chúng đang bám vào dược cốt đan dược!"


Đúng lúc này, một luồng cảm xúc phẫn nộ cực đoan từ khế ước đột ngột dội ngược về thức hải của Vô Trần. Đó là sự ghen tuông lạnh lùng của Thánh Nữ Lăng Tuyết Dao và sát ý tàn nhẫn của Dạ Vô Song từ xa dội về do nhịp tim của anh biến động. Đầu óc Vô Trần đau nhói như bị búa bổ, thần trí hoa lên, anh loạng choạng suýt ngã quỵ, tai không thể nghe rõ tiếng sôi của dược dịch nữa.


*Nhịp đấu trí thứ tư.*


Để duy trì sự tập trung tối cao trước bờ vực sinh tử, Vô Trần nghiến răng chịu đựng đau đớn. Anh dùng tay trái rút nhanh một cây kim bạc Tần Thị Huyền Châm trong hộp gỗ nhỏ ra, đâm mạnh vào huyệt đạo ngực của mình. Cơn đau nhói buốt từ châm cứu giúp anh cưỡng chế phong tỏa cơn đau tim khế ước và ổn định lại thần trí đang lung lay. Cánh tay phải bỏng rộp của anh vô tình chạm vào vỏ lò nóng rực, da thịt xèo xèo bốc khói rát buốt, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không hề buông lỏng tai khỏi vỏ lò.


"Lửa than... tăng thêm ba phần... chúng ta cần đẩy nhanh quá trình ngưng tụ dược cốt trước khi tạp chất bám sâu!" Vô Trần hét lớn.


Dược Trần Tử điên cuồng quạt gió, lửa than bùng lên rực hồng. Tiếng dược dịch sôi bên trong chuyển từ "tách tách" sang tiếng "ù ù" trầm đục – báo hiệu dược cốt đang ngưng tụ thành hình đan tròn trịa.


*Nhịp đấu trí thứ năm.*


Tuy nhiên, do hỏa lực tăng đột ngột, áp lực khí bên trong lò đan đồng thau tăng nhanh chóng mặt. Tiếng hơi nước rít lên chói tai qua các kẽ hở, nắp lò bị áp lực đẩy lên nảy bần bật.


"Áp lực lò quá lớn! Lò đan sắp nổ tung rồi! Lần này sẽ nát vụn cả gian nhà!" Dược Trần Tử kinh hoàng lùi lại phía sau.


"Hữu Đa! Chuẩn bị!" Vô Trần nhắm chặt mắt, đếm từng nhịp thở phàm nhân nương theo tiếng sôi trầm đục bên trong lò. Anh chờ đợi đúng khoảnh khắc "canh giờ quyết định" khi dược tính tịnh hóa đạt độ bão hòa cao nhất.


*Một hơi thở... Hai hơi thở... Ba hơi thở...*


"Nhấn van đồng thau xả áp lực! Ngay lập tức!" Vô Trần gầm lên.


Tiền Hữu Đa dùng hết sức bình sinh, lao tới dùng chiếc xẻng sắt đập mạnh vào cần gạt cơ khí của van xả áp bằng đồng thau trên sườn lò đan.


"Xìiiiiii!"


Một luồng hơi nóng trắng xóa, mang theo mùi khét lẹt của tạp chất bị tống khứ bùng phát ra từ van xả, phả thẳng vào vách đá phía sau làm đá rêu khô héo trong nháy mắt. Lò đan đồng thau từ từ hạ nhiệt, tiếng rít chói tai tắt ngấm, ngọn lửa than củi cũng dần lụi tàn dưới đáy bệ đá.


Gian nhà tranh rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của ba người hòa lẫn tiếng mưa rơi xối xả ngoài hiên.


Dược Trần Tử run rẩy bước lại gần, dùng tấm vải dầy quấn quanh tay khẽ nâng nắp lò đồng thau ra.


Một làn khói tím nhạt tỏa ra, mang theo một mùi hương thảo dược tịnh hóa dịu nhẹ, thanh khiết tột cùng bừng phát khắp gian phòng tồi tàn, xua tan hoàn toàn mùi lưu huỳnh và bồ hóng ẩm mốc.


Dưới đáy lò đan, ba viên đan dược màu tím thẫm tròn trịa, lấp lánh linh quang nhạt đang nằm im lìm.


"Thành... thành công rồi! Phàm Nhân Luyện Đan Pháp... thực sự có thể luyện chế thành công đan dược Trúc Cơ!" Dược Trần Tử quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa trên gương mặt đen nhẻm vì khói lò.


Vô Trần thò tay trái lấy nhanh một viên đan dược màu tím thẫm bỏ vào miệng nuốt chửng.


Làn hương mát lạnh của Mệnh Liên Đan lập tức lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân của anh. Cảm giác nóng rát, đau nhói dữ dội trên lồng ngực và ấn ký hoa sen máu đỏ rực bắt đầu dịu lại nhanh chóng, nhịp tim khế ước bấp bênh dần trở nên bình ổn, tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa thu. Cánh tay phải bỏng rộp của anh cũng giảm bớt cảm giác đau đớn thấu xương.


"Cứu... cứu được mạng rồi..." Tiền Hữu Đa thở phào nhẹ nhõm, ngã ngồi xuống sàn đất ẩm ướt.


Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi chưa kịp trọn vẹn thì biến cố mới lại ập đến. Mùi hương tịnh hóa dịu nhẹ của Mệnh Liên Đan vô tình nương theo làn gió mưa bay xa ra ngoài gian nhà tranh, lan tỏa khắp ngoại vi thung lũng Linh Dược Cốc.


Từ trong bóng tối của màn mưa tầm tã ngoài hiên nhà, ba bóng đen mặc dạ hành y thêu hình đầu lâu đỏ rực của Vạn Ma Giáo Phái bất ngờ xuất hiện trên rặng đá lớn. Một tên sát thủ thò mũi hít hà luồng dược hương thanh khiết bay ra từ khe cửa nhà tranh, đôi mắt gã lấp lánh tia sáng tà ác:


"Mùi hương này... không phải dược hương phàm trần, cũng không phải đan dược thông thường của Linh Dược Cốc... Có biến số xuất hiện! Mau báo cáo cho phân đà chủ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!