Nhạc nềnTaohua

Trí Đấu Độc Sư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười khàn đục của Liễu Khô vang vọng khắp không gian ẩm ướt của Cửu U Độc Đầm, giống như tiếng hai thanh tre mục cọ xát vào nhau giữa đêm trường. Gã đứng trên một cành cây cổ thụ chết khô lơ lửng sát mặt nước đen ngòm, tà áo bào xanh lục bốc lên làn khói độc nhạt màu xanh thẫm, rủ xuống những ngón tay dài nhọn hoắt đen sì như vuốt quỷ. Đôi mắt ti hí của gã độc sư Trúc Cơ kỳ này khóa chặt vào lồng ngực đang nhấp nháy ánh sáng đỏ hồng của Diệp Vô Trần, nơi ấn ký hoa sen máu đang liên tục co bóp theo từng nhịp tim bấp bênh.


"Đại ca... gã này... khí tức của gã đáng sợ quá!" Tiền Hữu Đa run rẩy đứng bên cạnh Vô Trần, hai tay múp míp ôm chặt lấy thanh bàn tính vàng ròng, mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa đầm lầy chảy ròng ròng trên gương mặt béo tròn. Gã béo dù là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng 3, nhưng trước uy áp của một tà tu Trúc Cơ kỳ như Liễu Khô, chân gã vẫn không tự chủ được mà run lên cầm cập.


Cơ thể phàm nhân của Diệp Vô Trần lúc này đang ở trạng thái tồi tệ nhất. Cơn sốt cao do chướng khí nhiễm trùng vết thương hỏa độc trên lưng khiến toàn thân anh nóng rực như lò lửa, đầu óc ong ong đau nhức. Mỗi nhịp tim đập dồn dập của anh không chỉ vắt kiệt chút sức lực phàm nhân cuối cùng, mà còn nương theo sợi chỉ đỏ khế ước truyền dẫn những cơn đau nhói thấu xương sang bốn vị thê thiếp ở bốn phương trời xa xôi. Thần trí anh liên tục bị quấy nhiễu bởi những luồng cảm xúc cực đoan dội ngược về – sự phẫn nộ lạnh lùng của Thánh Nữ, sát ý tàn nhẫn của Ma Giáo Chủ, và tiếng gầm hoang dã của Yêu Vương.


*Niệm...*


Vô Trần thầm nhẩm Khẩu Quyết Tĩnh Tâm Cổ Đại trong lòng. Một luồng khí tức mát lạnh từ thức hải chảy xuôi nương theo ngọc bích rạn nứt của Mộc Lão đeo trước ngực, tạm thời đè nén những ảo giác tăm tối đang chực chờ nuốt chửng lý trí anh. Đôi mắt thư sinh của anh dưới làn sương độc vẫn giữ được sự tĩnh lặng sâu thẳm đến đáng sợ. Anh khẽ gạt Tiền Hữu Đa ra sau lưng, nhìn thẳng lên gã độc sư trên cây, giọng nói khàn đục nhưng bình thản:


"Vị đạo hữu này, chúng ta chỉ là phàm nhân biên cảnh vào đây tìm kiếm chút dược thảo cứu mạng. Mệnh Liên Thảo trên đảo nhỏ này tuy quý giá, nhưng đối với một tu sĩ Trúc Cơ kỳ như ngài, có lẽ không đến mức phải ra tay sát hại kẻ yếu chứ?"


"Khặc khặc khặc! Phàm nhân?" Liễu Khô khịt mũi đầy khinh bỉ, ngón tay nhọn hoắt chỉ thẳng vào lồng ngực Vô Trần. "Một phàm nhân không có nửa phần linh lực, lại mang trên mình ấn ký liên kết sinh mệnh cổ xưa rực rỡ thế kia? Lại còn có thể dùng bộ pháp phàm trần né tránh được đòn vồ của yêu sấu nhất giai? Nhóc con, huyết mạch của ngươi... hoặc là bảo vật giấu trên người ngươi, so với mấy gốc Mệnh Liên Thảo này còn đáng giá gấp vạn lần!"


Gã độc sư không muốn tốn thêm lời thoại với một kẻ mà gã coi là kiến hôi. Liễu Khô đột ngột vung mạnh tay bào xanh lục, miệng quát lớn:


"Vạn Độc Sương!"


Một luồng sương độc màu xanh lục thẫm, đặc quánh và tanh tưởi như xác thối từ tay áo gã bùng phát ra, cuồn cuộn đổ ập xuống hòn đảo nhỏ như một thác nước tà ác. Sương độc đi đến đâu, mặt bùn lầy sủi bọt xèo xèo, những cọng cỏ dại úa tàn trong nháy mắt, ngay cả không khí cũng bị ăn mòn đến mức méo mó.


"Hữu Đa! Kích hoạt trận bàn, thuộc tính Thủy!" Vô Trần quát khẽ, thân hình lướt đi nương theo Độc Cô Bộ Pháp, kéo mạnh gã béo lùi sâu vào góc đá khô ráo nhất trên đảo.


Tiền Hữu Đa hoảng hốt, vội vàng nhấn mạnh vào nút cơ khí khảm nạm linh thạch trên Ngũ Hành Trận Bàn Mini. Các bánh răng đồng thau bên trong trận bàn xoay chuyển cạch cạch dồn dập. Một màng chắn nước trong vắt, tỏa ra linh quang màu lam nhạt bùng lên, tạo thành một vòm bán cầu bao bọc lấy hai người.


"Ầm!"


Luồng sương độc Vạn Độc Sương va chạm mạnh mẽ vào màng chắn nước. Tiếng xèo xèo ăn mòn vang lên chói tai. Màng chắn nước hệ Thủy có tác dụng lọc sạch độc tố, nhưng linh lực thô sơ từ một viên linh thạch hạ phẩm không thể chống chọi lâu dài với độc sương của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.


*Hơi thở thứ nhất...* Màng chắn nước bắt đầu chuyển sang màu xanh lục nhạt.

*Hơi thở thứ hai...* Những vết rạn nứt li ti xuất hiện trên bề mặt linh quang.

*Hơi thở thứ ba...*


"Rắc!"


Màng chắn nước vỡ vụn thành vạn tia nước đen ngòm. Một luồng độc khí rò rỉ lướt qua cánh tay phải của Diệp Vô Trần. Cảm giác nóng rát, bỏng rộp dữ dội lập tức ập đến, da thịt cánh tay anh đen sạm lại, đau đớn thấu xương tủy khiến anh khẽ hừ một tiếng, lồng ngực nhói lên đau đớn. Qua khế ước, bốn vị thê thiếp từ xa chắc chắn cũng vừa gánh chịu 50% cơn bỏng rát này, khiến Nghịch Mệnh Kính trong tay áo anh rung chuyển dữ dội hơn, phát ra những tia sáng hồng nhạt cảnh báo quá tải.


"Khặc khặc! Trận bàn cơ khí phàm trần khá tinh xảo, nhưng trước mặt độc công của lão phu, tất cả chỉ là trò trẻ con!" Liễu Khô cười lớn đầy tự phụ. Gã lướt xuống từ cành cây, đáp nhẹ nhàng lên bãi bùn nhão sát đảo nhỏ, từng bước áp sát. Gã không vội ra tay kết liễu, mà muốn nhìn thấy con mồi phàm nhân quằn quại trong đau đớn trước khi ra tay mổ xẻ cướp đoạt lồng ngực.


"Đại ca! Cánh tay huynh..." Tiền Hữu Đa khóc không ra nước mắt, nhìn cánh tay phải bỏng rộp rỉ máu của Vô Trần.


"Ta không sao." Vô Trần cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo. Anh dùng nhãn lực phàm nhân cực hạn quan sát từng cử động của Liễu Khô.


*Gã tự phụ vào độc thuật của mình nên không thèm dựng hộ thể linh lực toàn thân, chỉ tập trung phòng ngự trực diện phía trước. Gã bước đi khập khiễng nhẹ bên chân trái, hông bên phải đeo một túi da căng phồng tỏa ra mùi kịch độc chậm – đó chắc chắn là túi chứa độc đan bản mệnh của gã. Địa hình xung quanh gã là bãi bùn lún sụt lún chưa được gia cố.*


*Mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Phải dùng bản thân làm mồi nhử trực diện để gã hoàn toàn mất cảnh giác.*


"Hữu Đa, lát nữa khi ta ra hiệu, đệ hãy dùng hết sức ném thanh bàn tính vàng vào mặt gã." Vô Trần thì thầm, giọng nói yếu ớt như sắp lịm đi.


"Nhưng... nhưng như thế làm sao hạ được gã?" Tiền Hữu Đa lắp bắp.


"Cứ làm theo lời ta!"


Vô Trần gượng dậy, giả vờ loạng choạng bước lên phía trước, cánh tay phải buông thõng run rẩy, gương mặt tái nhợt đầy vẻ tuyệt vọng. Anh đứng sát rìa đất cứng, đối diện với gã độc sư tàn nhẫn.


"Liễu Khô... ngài muốn huyết mạch của ta... ta có thể giao ra... chỉ xin ngài tha cho huynh đệ của ta..." Vô Trần thều thào, cơ thể khẽ quỵ xuống gối.


"Khặc khặc! Bây giờ mới cầu xin thì đã muộn rồi! Huyết mạch của ngươi, tính mạng của tên béo kia, và cả gốc Mệnh Liên Thảo kia, lão phu đều lấy hết!" Liễu Khô cười sặc sụa đầy đắc ý. Gã bước một bước dài lên bãi bùn nhão sát hòn đảo, ngón tay nhọn hoắt vươn ra định chộp thẳng vào lồng ngực Vô Trần.


*Chính là lúc này!*


"Hữu Đa! Ném!" Vô Trần gầm lên.


Tiền Hữu Đa dùng hết sức bình sinh, vung mạnh cánh tay ném thanh bàn tính vàng ròng bay vút về phía mặt Liễu Khô. Thanh bàn tính xoay tròn dưới mưa, phát ra tiếng gió rít gió chói tai.


"Ngu xuẩn!" Liễu Khô hừ lạnh, gã không thèm tránh né, chỉ vươn tay trái lên, vận hành một luồng linh lực độc quang xanh lục tạo thành một màng chắn nhỏ trực diện trước mặt để gạt phăng thanh bàn tính.


Nhưng gã hoàn toàn không ngờ rằng, mục tiêu thực sự của Vô Trần chưa bao giờ là cú ném phàm trần kia.


Ngay khi Liễu Khô tập trung linh lực phòng ngự trực diện phía trước mặt, Vô Trần nghiến răng chịu đựng cơn đau cánh tay, giật mạnh sợi dây cước giấu dưới ngón tay giữa của bàn tay trái.


"Cạch!"


Chu Thị Ám Khí Hạp quấn quanh cổ tay phải của anh kích hoạt lò xo cơ khí bách luyện. Ba mươi sáu cây kim thép nhỏ như sợi lông trâu, tẩm kịch độc gây tê bắn ra đồng loạt như một cơn mưa kim chớp nhoáng nhắm thẳng vào ngực Liễu Khô.


"Trò vặt!" Liễu Khô cười khẩy, gã lập tức chuyển luồng linh lực phòng ngự xuống ngực, tạo thành một lá chắn độc quang dầy dặn chắn đứng hoàn toàn ba mươi sáu cây kim thép rơi rụng lả tả.


Nhưng đó vẫn chỉ là mồi nhử thứ hai.


Trong khoảnh khắc Liễu Khô tập trung toàn bộ linh lực phòng ngự trực diện để cản phá kim thép, Vô Trần dùng ngón tay còn lại giật sợi dây cước thứ hai giấu dưới tay áo trái.


"Vút!"


Một lưỡi thép hình bán nguyệt – Chu Thị Nguyệt Nha Tiễn – bay vút ra từ dưới tay áo trái của anh. Dưới tác động của cơ chế lò xo lực đẩy cong đặc biệt do Chu Đại Thúc chế tạo, quỹ đạo bay của lưỡi thép không đi theo đường thẳng, mà vẽ nên một đường cong ảo diệu, lướt vòng qua màng chắn linh lực trực diện của Liễu Khô, nhắm thẳng vào sườn hông bên phải của gã.


"Xoẹt!"


Lưỡi thép bén ngọt cắt đứt hoàn toàn sợi dây buộc túi da kịch độc đeo bên hông Liễu Khô, đồng thời rạch một đường sâu hoắm vào chính túi da chứa độc đan bản mệnh của gã.


"Cái gì?!" Liễu Khô kinh hoàng hét lên khi thấy túi da bên hông bị cắt đứt rơi xuống bãi bùn lún dưới chân.


Túi da bị rách, hàng chục viên độc đan cực hạn chưa được thanh tịnh hóa hoàn toàn tiếp xúc trực tiếp với nước đầm lầy độc hại, lập tức kích hoạt một phản ứng ăn mòn tàn khốc. Luồng kịch độc đậm đặc gấp trăm lần bình thường bùng phát ra, hóa thành những tia khói tím đen kịt, ăn mòn ngược trở lại lớp da thịt chân trái của Liễu Khô đang dẫm dưới bùn nhão.


"Áaaa! Chân của ta!"


Liễu Khô gào thét thảm thiết khi thấy lớp da thịt chân trái của mình bị tịnh hóa ăn mòn đến tận xương trắng trong nháy mắt. Gã hoảng loạn vận hành linh lực đan điền để trấn áp độc tố, nhưng luồng kịch độc bản mệnh đã nương theo các đường kinh mạch chân ngược dòng chảy thẳng về hướng đan điền.


"Không! Đan điền của ta!"


Tiếng gào thét của gã độc sư trở nên điên cuồng tột độ. Luồng kịch độc ăn mòn phá hủy hoàn toàn các thành kinh mạch, dồn ép vào đan điền Trúc Cơ kỳ khiến đan điền của gã rạn nứt dữ dội rồi nổ tung trong tiếng nổ trầm đục dưới lồng ngực. Liễu Khô quằn quại ngã gục xuống bãi bùn lún sụt lún, cơ thể bị chính độc tố Vạn Độc Thần Kinh ăn mòn dần thành một bãi nước đen hôi thối.


Diệp Vô Trần thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh gượng bước tới vách đá ẩm ướt trên đảo, dùng tay trái còn lành lặn hái nhanh khóm Mệnh Liên Thảo phát sáng tím thẫm nhét vào túi trữ vật.


Nhưng ngay khi dược thảo vừa vào tay, cơ thể phàm nhân của anh đã hoàn toàn chạm ngưỡng phản phệ nguy hiểm Nhất Cấp Phản Phệ Ngưỡng. Độc tố chướng khí từ vết thương lưng đã lan sát đến tim, Nghịch Mệnh Kính trong tay áo bùng phát luồng ánh sáng đỏ rực rỡ cảnh báo nguy kịch sinh tử của cả năm người.


"Đại ca!"


Tiền Hữu Đa lao tới vừa kịp lúc Diệp Vô Trần kiệt sức, hai mắt nhắm nghiền, ngã gục hoàn toàn vào lồng ngực mập mạp của gã béo dưới màn sương độc dày đặc của Cửu U Độc Đầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!