Nhạc nềnTaohua

Cửu U Tìm Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt ập đến như một trận hỏa hoạn âm ỉ thiêu đốt từ sâu trong tủy xương.


Khi Diệp Vô Trần tỉnh lại trên sàn gỗ lạnh lẽo của Tàng Thư Các lầu ba, trời vẫn chưa sáng hẳn. Ánh bình minh xám xịt của vùng biên cảnh chỉ lờ mờ rọi qua lỗ thủng lớn trên mái ngói – dấu tích còn lại của luồng lôi phạt quang minh từ vạn dặm hôm qua. Vết roi sắt hỏa hệ mà Diệp Hoài Nam để lại trên lưng anh lúc này không còn rỉ máu đỏ tươi, mà đã chuyển sang một màu tím đen ghê rợn. Chướng khí lạnh buốt của vùng biên thùy luồn lách qua da thịt rách nát, biến vết thương thành một lò lửa âm dương xung đột dữ dội.


"Ư..."


Vô Trần khẽ rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy thành kệ sách để gượng dậy. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều mang theo mùi máu tanh nồng và vị đắng chát của chướng khí độc.


"Nhóc con, đừng cử động mạnh! Kinh mạch phàm nhân của ngươi đang ở bờ vực đứt đoạn rồi!" Giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng của Mộc Lão vang lên trong thức hải. Miếng ngọc bích rạn nứt trước ngực Vô Trần khẽ ấm lên, tỏa ra một luồng linh hồn lực dịu nhẹ giúp anh giữ vững thần trí đang lung lay.


"Mộc Lão... khế ước..." Vô Trần thầm hỏi, mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm thanh y cũ kỹ.


"Tệ hơn ngươi nghĩ nhiều!" Mộc Lão thở dài, tặc lưỡi đầy ngưng trọng. "Khế Ước Nghịch Mệnh là đồng sinh cộng đau. Vết thương của ngươi bị nhiễm chướng khí biên cảnh độc hại, cơ thể phàm nhân của ngươi phát sốt, nhịp tim hỗn loạn. Qua liên kết khế ước, cả bốn mụ điên kia lúc này đều đang bị một cơn đau nhói ở tim hành hạ. Ngươi có cảm nhận được mặt gương đang rung chuyển không?"


Vô Trần run rẩy thò tay vào tay áo, lôi chiếc gương đồng Nghịch Mệnh Kính ra. Quả nhiên, mặt gương đồng rỉ sét đang liên tục phát ra những luồng sáng đỏ hồng dồn dập. Bốn sợi chỉ đỏ kết nối từ tâm gương ra bốn hướng đang căng ra như dây đàn sắp đứt, kèm theo đó là chỉ số bạo tẩu cảm xúc của bốn thê thiếp đang không ngừng nhảy múa tăng vọt. Nỗi u uất của Thánh Nữ, sát ý của Ma Giáo Chủ, sự cuồng bạo của Yêu Vương và long uy hỗn loạn của Long Đế... tất cả các luồng cảm xúc cực đoan đó nương theo sợi chỉ đỏ dội ngược về thức hải phàm nhân của anh, khiến đầu anh đau nhói như muốn nứt ra.


"Nếu nhịp tim của ngươi ngừng đập vì độc tính, bốn người bọn họ cũng sẽ bị tổn thương nguyên thần nghiêm trọng. Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, lòng kiêu hãnh bị xúc phạm và cơn phẫn nộ vì bị hành hạ vô cớ sẽ khiến bọn họ tìm đến đây xé xác ngươi trước." Mộc Lão cảnh báo. "Ngươi bắt buộc phải tịnh hóa vết thương này ngay lập tức."


"Dược liệu tịnh hóa..." Vô Trần lẩm nhẩm, đôi mắt thư sinh dù mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự tĩnh lặng đáng sợ. "Chỉ có Mệnh Liên Thảo cực kỳ quý hiếm mọc sâu trong Cửu U Độc Đầm mới có thể trung hòa được chướng khí hỏa độc này. Nhưng nơi đó là cấm địa tử thần của phàm nhân."


"Đại ca! Đại ca ơi! Huynh còn sống không?"


Một tiếng gọi thì thầm nhưng gấp gáp vang lên từ phía cầu thang gỗ. Ngay sau đó, một thân hình mập mạp, tròn trịa như quả bóng lách qua cánh cửa đổ nát bước vào. Đó là Tiền Hữu Đa, thương nhân béo ở chợ đen Thanh Vân Trấn, huynh đệ chí cốt duy nhất của Vô Trần. Gã mặc một bộ y phục gấm vóc sặc sỡ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng ngọc bảo thạch lấp lánh, nhưng gương mặt tròn xoe lúc này lại đầy vẻ hoảng hốt và lo lắng tột độ. Trên lưng gã đeo một chiếc gùi lớn chứa đầy nhu yếu phẩm và dược liệu.


"Hữu Đa... sao đệ lại tới đây?" Vô Trần khẽ ho, tựa lưng vào kệ sách.


"Trời đất ơi! Đêm qua ta nghe tiếng sấm sét nổ tung ở hướng học phủ, lại nghe tin Diệp Hoài Nam bị phế bỏ cánh tay khóc lóc thảm thiết bò về gia tộc. Ta biết ngay là huynh gặp chuyện lớn rồi!" Tiền Hữu Đa lao tới đỡ lấy Vô Trần, nhìn vết thương tím đen trên lưng anh mà xót xa rùng mình. Gã nhanh nhảu lôi từ trong gùi ra một bình nước ấm và vài gói thuốc phàm nhân. "Ta đã bảo huynh đừng dính dáng đến đám tu sĩ gia tộc kia mà. Bọn chúng ra tay tàn nhẫn vô tình lắm!"


Nhìn thấy sự quan tâm chân thành trong mắt gã béo, lòng Vô Trần khẽ ấm áp. Trong thế giới tu tiên tôn sùng kẻ mạnh, phàm nhân bị coi như kiến hôi này, một gã thương nhân chợ đen tham tiền như Tiền Hữu Đa lại sẵn sàng mạo hiểm tính mạng lẻn vào đây cứu anh, tình nghĩa này nặng tựa thái sơn.


"Hữu Đa, ta cần đệ giúp một việc." Vô Trần nắm lấy tay gã béo, giọng nói nghiêm túc. "Ta phải đến Cửu U Độc Đầm ngay lập tức để hái Mệnh Liên Thảo."


"Cái gì?! Huynh điên rồi sao?" Tiền Hữu Đa nhảy dựng lên, gương mặt múp míp cắt không còn giọt máu. "Nơi đó quanh năm bao phủ bởi sương độc ăn mòn da thịt, dưới đầm lầy thì đầy rẫy rắn độc và cá sấu yêu thú nhất giai. Tu sĩ Luyện Khí kỳ bước vào còn chín chết một sống, huynh là phàm nhân yếu ớt, lưng lại đang mang thương tích thế kia, đi vào đó khác nào tự sát?"


"Nếu không đi, ta chắc chắn sẽ chết trong vòng ba ngày tới." Vô Trần chỉ vào vết thương đang rỉ máu đen nhạt. "Hơn nữa, ta có sự chuẩn bị. Đệ có mang theo thứ ta nhờ đúc không?"


Tiền Hữu Đa thở dài thườn thượt, biết tính khí bướng bỉnh của đại ca mình một khi đã quyết thì không thể lay chuyển. Gã hậm hực thọc tay vào gùi, lôi ra một hộp đồng thau nhỏ có các nút bấm cơ khí tinh xảo dọc theo các cạnh ngũ hành.


"Đây, Ngũ Hành Trận Bàn Mini mà Chu Đại Thúc ở lò rèn vừa hoàn thành theo đúng bản vẽ của huynh. Lão ấy phải dùng thép bách luyện phàm trần tốt nhất để đúc vỏ ngoài đấy. Còn đây là mười viên linh thạch hạ phẩm ta gom góp được từ chợ đen." Gã béo lầm bầm đầy tiếc của, nhưng vẫn nhét tất cả vào tay Vô Trần.


"Tốt lắm." Vô Trần khẽ gật đầu, nhận lấy trận bàn cơ khí. Anh nhanh chóng nhét một viên linh thạch hạ phẩm vào khay chứa của trận bàn, các bánh răng đồng thau nhỏ bên trong lập tức chuyển động cạch cạch, sẵn sàng kích hoạt kết giới phòng ngự phàm trần.


"Được rồi, ta sẽ đi cùng huynh!" Tiền Hữu Đa vỗ ngực, rút thanh bàn tính bằng vàng ròng đeo bên hông ra, gương mặt lộ vẻ quyết tâm bất đắc dĩ. "Dù sao ta cũng là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng 3, có thể dùng Kim Tiền Độn Thuật để chạy trốn. Có ta đi cùng, ít ra còn có người nhặt xác cho huynh."


Vô Trần mỉm cười, không từ chối. Anh biết chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm, có thêm sự hỗ trợ hậu cần và nhãn lực chợ đen của Tiền Hữu Đa sẽ tăng thêm cơ hội sống sót.


Hai người lặng lẽ rời khỏi Tàng Thư Các trong màn sương mù sớm, hướng thẳng về phía vùng đầm lầy chết Cửu U nằm ở ranh giới vô chủ phía Nam.


***


Cửu U Độc Đầm đón chào họ bằng một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Khắp nơi là một màu xanh lục ảm đạm của chướng khí độc đậm đặc lơ lửng trên mặt nước đen ngòm. Những thân cây cổ thụ chết khô, khẳng khiu như những cánh tay quỷ trồi lên từ lòng đất lún, rêu phong bám đầy rậm rạp. Tiếng nước sủi bọt bong bóng tăm tối thỉnh thoảng vang lên những âm thanh ùng ục ghê rợn, mang theo mùi hôi thối của huyết nhục thối rữa.


Ngay khi vừa bước chân đến rìa đầm lầy, Vô Trần đã cảm nhận được một cơn chóng mặt dữ dội ập đến. Chướng khí độc bắt đầu tấn công vào hệ thần kinh phàm nhân của anh, tạo ra những ảo giác mờ ảo về những bóng ma đang gào thét.


"Đại ca, mau uống cái này!" Tiền Hữu Đa nhanh tay nhét một viên Tĩnh Tâm Tán vào miệng Vô Trần.


Dược bột mát lạnh tan ra nơi đầu lưỡi, xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của anh. Vô Trần lắc đầu cho tỉnh táo, vận hành Khẩu Quyết Tĩnh Tâm Cổ Đại để cô lập ý thức khỏi sự ăn mòn của chướng khí. Đôi mắt anh trở nên tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, ngũ quan phàm nhân được nâng cao đến cực hạn.


"Hữu Đa, đi theo bước chân của ta. Tuyệt đối không được dẫm vào những vùng bùn có màu xanh thẫm." Vô Trần trầm giọng nhắc nhở, bắt đầu vận hành Độc Cô Bộ Pháp. Thân ảnh anh di chuyển xiêu vẹo nhưng cực kỳ nhẹ nhàng, lướt đi trên những thớ đất khô cằn nương theo hướng gió thổi để tránh chướng khí thổi trực diện.


Tiền Hữu Đa bám sát phía sau, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt béo. Đột nhiên, gã khựng lại, chỉ vào một bãi bùn nhão phía trước, lắp bắp: "Đại... đại ca... Nhìn kìa! Có vết chân yêu thú đầm lầy cỡ lớn mới để lại!"


Vô Trần dừng bước, nheo mắt quan sát vết chân ba móng khổng lồ lún sâu dưới bùn. Đúng lúc này, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển nhẹ. Vùng bùn lầy xung quanh bắt đầu sủi bọt dồn dập, nước đen dâng lên nhanh chóng.


"Bùn lún! Mặt đất đang sụp xuống!" Tiền Hữu Đa hoảng hốt kêu lên khi thấy hai chân mập mạp của mình đang bị hút chặt xuống lòng đầm lầy không đáy.


"Bình tĩnh!"


Vô Trần không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng rút Ngũ Hành Trận Bàn Mini bên hông ra, ngón tay phàm nhân dứt khoát nhấn mạnh vào nút cơ khí thuộc tính Thổ.


"Cạch cạch cạch!"


Viên linh thạch hạ phẩm khảm bên trong trận bàn bùng phát luồng linh quang màu vàng đất nhạt. Trận bàn giải phóng năng lượng thô sơ, tạo ra một kết giới Thổ hệ hình bát quái nhỏ bao phủ phạm vi ba trượng dưới chân họ. Mặt bùn lầy nhão nhoét dưới tác động của kết giới lập tức đông cứng lại thành một lớp đất sét khô ráo, vững chắc, giúp Tiền Hữu Đa thoát khỏi lực hút tử thần của bùn lún.


"Phù... May quá! Trận bàn của huynh quả thực thần kỳ!" Gã béo thở phào nhẹ nhõm, định bước lên lớp đất cứng.


Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng gầm rú đục ngầu vang lên từ lòng đầm lầy nước đen sát cạnh.


"Ầm!"


Một con Yêu sấu đầm lầy khổng lồ nhất giai lao vút lên từ dưới nước đen. Thân hình nó dài hơn hai trượng, lớp da xù xì dầy dặn bám đầy bùn đen và gai nhọn hoắt, đôi mắt đỏ ngầu hung tợn khóa chặt vào thân hình mập mạp nhiều thịt của Tiền Hữu Đa. Nó há to cái miệng đầy răng nanh sắc bén, đớp mạnh về phía gã béo.


"Mẹ ơi! Yêu thú nhất giai!" Tiền Hữu Đa hét lớn, theo bản năng vung mạnh thanh bàn tính bằng vàng ròng đập mạnh vào đầu con yêu sấu.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Thanh bàn tính vàng bị lớp da dầy cứng như sắt đá của con yêu sấu đánh nảy ngược trở lại, khiến tay gã béo tê dại đánh rơi vũ khí xuống đất. Con yêu sấu không hề hấn gì, đuôi khổng lồ quất mạnh một phát quét sạch kết giới Thổ hệ thô sơ của trận bàn, hất văng Tiền Hữu Đa ngã nhào ra rìa đất mềm.


"Hữu Đa!"


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ngũ quan phàm nhân cực hạn của Vô Trần hoạt động điên cuồng. Anh không có linh lực để đối kháng trực diện, nhưng đôi mắt anh đã kịp thời quan sát thấy dòng chảy bong bóng khí liên tục nổi lên dưới mặt bùn phía sau con yêu sấu.


*Nó di chuyển dựa vào độ nhạy của bùn lầy dưới chân để lấy đà nhảy vọt. Quỹ đạo tấn công tiếp theo của nó chắc chắn sẽ là hướng bên trái của Hữu Đa!*


"Né sang bên phải ngay!" Vô Trần hét lớn.


Cùng lúc đó, anh vận hành Độc Cô Bộ Pháp đến cực hạn. Thân ảnh anh lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng giữa bão gió, nương theo luồng gió chướng thổi mạnh để gia tăng tốc độ vật lý phàm nhân. Anh lao vút tới, túm chặt lấy cổ áo của Tiền Hữu Đa kéo mạnh gã béo lướt đi trên mặt bùn cứng vừa kịp lúc con yêu sấu khổng lồ lao sầm xuống bãi bùn bên trái, tạo ra một tiếng nổ bùn đất bắn tung tóe.


"Đoạt Hồn Châm!"


Vô Trần trong lúc di chuyển nhanh chóng giật chốt bao da quấn quanh bắp tay, phóng ra ba cây Phàm Sắt Đoạt Hồn Châm tẩm độc gây tê nhắm thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của con yêu sấu.


"Phập! Phập!"


Hai cây kim thép cắm chính xác vào mắt trái của con yêu thú, độc dược gây tê cực mạnh ngấm nhanh khiến nó đau đớn gào rú điên cuồng, quẫy đuôi hỗn loạn tạo ra một màn sương bùn đen dày đặc.


"Chạy mau!" Vô Trần không ham chiến, dìu gã béo Tiền Hữu Đa cấp tốc di chuyển nương theo bóng tối của những thân cây chết khô để thoát khỏi khu vực bạo tẩu của con yêu sấu.


Họ chạy thục mạng thêm một dặm nữa, cho đến khi tiếng gầm rú của con yêu sấu nhỏ dần rồi tắt hẳn mới dám dừng lại thở dốc bên dưới một gốc cây cổ thụ lớn.


"Phù... phù... Đại ca... Huynh cứu mạng ta rồi!" Tiền Hữu Đa ngồi bệt xuống đất, gương mặt béo múp đầy bùn đất nhếch nhác nhưng ánh mắt nhìn Vô Trần lại đầy vẻ kính phục tột độ. "Bộ pháp của huynh quả thực ảo diệu, phàm nhân mà có thể né tránh được đòn vồ của yêu thú nhất giai, đúng là mở rộng tầm mắt cho ta!"


"Nếu không có đệ mang trận bàn tới, chúng ta đã bị bùn lún nuốt chửng rồi." Vô Trần khẽ cười khổ, nhưng lồng ngực anh đột ngột thắt lại đau đớn. Anh hộc ra một ngụm máu nhạt màu đen tăm tối.


"Đại ca! Huynh sao thế?" Tiền Hữu Đa hoảng hốt đỡ lấy anh.


"Chướng khí độc... đã bắt đầu xâm nhập vào da thịt phàm nhân của ta rồi." Vô Trần cắn răng, cảm nhận được độc tính lạnh buốt đang từ vết thương sau lưng lan nhanh về hướng tim mạch. Đồ đằng hoa sen máu trên ngực anh lại bắt đầu phát sáng đỏ hồng cảnh báo nguy kịch.


"Nhìn kìa! Phía trước chính là đảo nhỏ trung tâm! Mệnh Liên Thảo mọc ở đó!" Tiền Hữu Đa chỉ về phía trước.


Qua màn sương độc màu xanh lục nhạt, Vô Trần nhìn thấy một hòn đảo nhỏ cô độc giữa đầm lầy. Trên những vách đá ẩm ướt của đảo, có vài khóm cỏ dại lấp lánh ánh sáng màu tím thẫm dịu nhẹ – Mệnh Liên Thảo quý hiếm!


Anh gượng dậy, bước từng bước nặng nề về phía mục tiêu sinh tồn duy nhất của mình.


Thế nhưng, ngay khi bước chân phàm nhân của Vô Trần vừa chạm vào thớ đất cứng của hòn đảo nhỏ, một tiếng cười quái dị, khàn đục như tiếng cọ xát của hai thanh tre mục đột ngột vang lên từ phía trên ngọn cây cổ thụ chết khô.


"Khặc khặc khặc... Thật là một bất ngờ lớn. Một tên phàm nhân phế vật không có tu vi, mang theo một gã béo Luyện Khí kỳ, lại có thể vượt qua được yêu sấu đầm lầy để đến tận đây tìm dược sao?"


Vô Trần khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác nhìn lên cành cây cao phía trước. Trong màn sương độc màu xanh lục nhạt, bóng dáng một tà tu gầy gò nhăn nheo như xác ướp khô từ từ lộ diện, đôi mắt gã lấp lánh tia sáng thèm khát tột độ khi khóa chặt vào lồng ngực đang phát sáng đỏ hồng của thư sinh phàm nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!