Thánh Quang Trừng Phạt
Bóng tối của buổi sớm biên cảnh phủ lên Tàng Thư Các một màu xám xịt và lạnh lẽo. Diệp Vô Trần lê bước chân rã rời, từng khớp xương như muốn rệu rã sau đêm dài kinh hoàng dưới lòng đất cổ trận. Chiếc thanh y cũ kỹ của anh đã rách bươm, vệt máu khô từ vết thương do yêu sói cào trên vai dính chặt vào da thịt, mỗi lần cử động lại kéo theo một cơn đau nhói buốt tận tâm can.
Sương lạnh biên thùy luồn qua những khe hở của cửa gỗ mục nát, thấm vào phổi khiến Vô Trần không nén nổi một tiếng ho khan trầm đục. Anh khẽ khàng đóng cửa lầu ba Tàng Thư Các, ngồi bệt xuống sàn gỗ bám đầy bụi bặm, cẩn thận lôi chiếc gương đồng Nghịch Mệnh Kính giấu sát lồng ngực ra. Mặt gương lúc này đã thu hồi luồng sáng đỏ hồng, trở lại vẻ rỉ sét nguyên bản, nhưng đồ đằng hoa sen máu trên ngực anh vẫn âm ấm tỏa nhiệt, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng nhịp tim của anh hiện tại đã không còn thuộc về một mình anh nữa.
"Nhóc con, vết thương trên lưng ngươi bắt đầu nhiễm chướng khí rồi đấy." Giọng nói già nua của Mộc Lão vang lên trong thức hải, mang theo vài phần ngưng trọng. "Nếu không mau chóng tìm dược liệu tịnh hóa, cơn sốt phàm nhân của ngươi sẽ kích thích khế ước bạo tẩu. Đến lúc đó, bốn mụ điên kia gánh chịu đau đớn truyền sang, kẻ chết trước chắc chắn là ngươi."
Vô Trần khẽ mím môi, đôi mắt thư sinh dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm vẫn giữ được sự tĩnh lặng đáng sợ: "Ta biết. Diệp Gia cựu trạch có cất giấu một ít Trung Hòa Linh Dịch do cha ta để lại trong hầm ngầm, nhưng hiện tại ta không thể tùy tiện rời học phủ. Diệp Hoài Nam chắc chắn đã quay về gia tộc báo cáo cái chết của ta. Nếu ta đột ngột xuất hiện ở Thanh Vân Trấn, mọi chuyện sẽ rắc rối hơn."
Anh vừa dứt lời, tiếng bước chân rầm rập từ cầu thang gỗ bên dưới đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của Tàng Thư Các. Tiếng xích sắt va quẹt vào bậc thang gỗ vang lên những âm thanh lách cách chói tai.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ lầu ba bị một lực lượng thô bạo đạp tung, bắn ra những mảnh vụn bay lả tả.
Diệp Hoài Nam bước vào trước, gương mặt gầy gò nham hiểm của y lúc này tràn đầy sự đắc ý và khinh miệt. Theo sau y là Diệp Thanh Phong – tộc trưởng Diệp Gia, thúc thúc ruột của Vô Trần. Ông ta mặc một bộ gấm vóc xa hoa màu đỏ thẫm nhưng thần thái lại thô lậu, đôi mắt ti hí sắc lẹm đảo quanh căn phòng chật hẹp chứa đầy sách cổ trước khi khóa chặt vào thân ảnh yếu ớt của Vô Trần.
"Diệp Vô Trần! Ngươi quả nhiên chưa chết!" Diệp Hoài Nam cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc tột độ khi thấy Vô Trần vẫn còn sống sót sau đêm thú triều bùng phát dữ dội. "Mạng của tên phế vật ngươi quả thực lớn hơn ta tưởng. Rơi xuống khe đá sụp lún ngoài rừng sâu biên cảnh mà vẫn có thể bò về đây được sao?"
Vô Trần thản nhiên giấu nhẹm Nghịch Mệnh Kính vào trong tay áo rộng, chậm rãi đứng dậy, tựa lưng vào kệ sách cổ để giữ thăng bằng: "Biểu ca lo lắng cho ta sao? Thật tiếc khi để ngươi phải thất vọng rồi."
"Hừ, câm miệng!" Diệp Thanh Phong bước lên một bước, uy áp của tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng 1 bộc phát, ép thẳng về phía Vô Trần khiến lồng ngực anh nhói lên một cơn đau âm ỉ. "Tên nghịch tử này! Ngươi lén lút ăn cắp cuốn cổ thư 'Nghịch Mệnh Quy Nguyên Lục' của gia tộc, rồi mượn cớ thú triều để bỏ trốn. Nếu không phải Hoài Nam phát hiện ra vệt máu của ngươi dẫn về học phủ, gia tộc đã bị tên phế vật ngươi lừa gạt rồi!"
"Vu khống." Vô Trần khẽ ho một tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào thúc thúc của mình. "Cuốn sách đó là di vật của cha ta để lại, hoàn toàn không thuộc về Diệp Gia bản địa. Các người muốn chiếm đoạt gian nhà tranh và Tàng Thư Các này thì cứ việc nói thẳng, cần gì phải dùng đến thủ đoạn đê hèn như vậy?"
"Hỗn xược!" Diệp Hoài Nam biến sắc, bị nói trúng tim đen khiến y tức giận lôi đình. Y là thiên tài trẻ tuổi của Diệp Gia, Luyện Khí tầng 4, đang cố gắng lấy lòng một tông môn phụ thuộc Thần Điện để tìm kiếm tiền đồ. Cuốn cổ thư trận pháp của cha Vô Trần chính là viên gạch lót đường tốt nhất mà y khao khát có được. "Tên phế vật không có linh căn như ngươi thì giữ lại di vật trận pháp để làm gì? Hôm nay, nếu ngươi không chủ động giao ra khế ước đất của gian nhà tranh và cuốn cổ thư kia, ta sẽ dùng gia pháp của Diệp Gia để khiến ngươi phải hối hận!"
Nói đoạn, Diệp Hoài Nam giật mạnh thanh sắt roi giắt bên hông ra. Đó là một cây roi sắt đen tuyền, bên trên khắc họa những đường vân hỏa hệ thô sơ, tỏa ra luồng linh lực nóng rực của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Yêu thế vật lý lúc này hoàn toàn thuộc về Diệp Hoài Nam, còn Vô Trần chỉ là một phàm nhân không có nửa phần linh lực bảo hộ.
Trong thức hải, Mộc Lão lo lắng truyền âm: "Nhóc con! Đừng cậy mạnh! Mau dùng bộ pháp né tránh của Độc Cô Kiếm Lão mà chạy thoát! Thể chất phàm nhân của ngươi hiện tại mà trúng một roi tẩm linh lực của y, kinh mạch sẽ đứt đoạn ngay lập tức!"
Tuy nhiên, Diệp Vô Trần không hề di chuyển. Đôi mắt anh khẽ nheo lại, một ý nghĩ điên cuồng nhưng cực kỳ chuẩn xác lóe lên trong đầu.
*Nếu mình né tránh, Diệp Thanh Phong là tu sĩ Trúc Cơ chắc chắn sẽ ra tay bắt giữ mình. Một phàm nhân làm sao chạy thoát khỏi hai tu sĩ? Nhưng nếu mình chịu đòn...*
Anh cúi đầu nhìn lồng ngực của mình. Dưới lớp thanh y rách nát, ấn ký hoa sen máu đại diện cho Thánh Nữ Lăng Tuyết Dao đang khẽ nhấp nháy. Thánh Nữ Thần Điện là người mang thuộc tính quang minh tịnh hóa cực đoan nhất, kiêu ngạo vô cùng và sở hữu tu vi chí cao vô thượng.
*Khế Ước Nghịch Mệnh: Đồng sinh cộng đau. Bất kỳ ai bị thương, bốn người còn lại gánh chịu 50% đau đớn thể xác tương ứng. Lăng Tuyết Dao đang ở cách vạn dặm, nếu mình phải chịu đựng nỗi đau xé da rách thịt từ roi linh lực, nàng cũng sẽ phải gánh chịu 50% cơn đau tương tự ngay lập tức. Với lòng kiêu hãnh và bản năng tự vệ của một Thánh Nữ chí cao, nàng tuyệt đối sẽ không dung thứ cho kẻ nào dám gián tiếp hành hạ thân thể nàng!*
Đây là một canh bạc dùng tính mạng làm mồi nhử. Nhưng Vô Trần biết, đây là con đường sống duy nhất của anh lúc này để chấn nhiếp gia tộc Diệp Gia lạnh lùng, ích kỷ.
"Hoài Nam, phế bỏ hai tay của nó cho ta! Để xem nó có giao ra cổ thư hay không!" Diệp Thanh Phong lạnh lùng ra lệnh, hoàn toàn coi mạng sống của đứa cháu ruột phàm nhân như cỏ rác.
"Chết đi, tên phế vật!"
Diệp Hoài Nam gầm lên một tiếng, vung mạnh cánh tay. Cây roi sắt tẩm linh lực hỏa hệ xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai và luồng hơi nóng hừng hực quất thẳng vào lưng Diệp Vô Trần.
"Chát!"
Tiếng da thịt rách nát vang lên khô khốc giữa không gian chật hẹp của Tàng Thư Các. Cú quất cực mạnh của tu sĩ Luyện Khí tầng 4 khiến thanh y trên lưng Vô Trần rách toác, một đường roi sâu hoắm rỉ máu tươi xối xả xuất hiện trên tấm lưng gầy gò của anh.
Cơn đau đớn thấu xương tủy, nóng rát như bị lửa thiêu đốt lập tức bùng phát, dồn dập tấn công vào hệ thần kinh phàm nhân của Vô Trần. Anh quỵ rạp xuống sàn gỗ, hai tay bấu chặt lấy chân kệ sách đến mức móng tay gãy nát, máu rỉ ra nhuộm đỏ những thớ gỗ cũ kỹ. Gương mặt anh biến dạng vì đau đớn, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, nhưng anh vẫn cắn chặt răng không hề thét lên một tiếng nào.
"Hừ, cứng đầu sao?" Diệp Hoài Nam đắc ý cười lớn, lại vung roi định quất tiếp nhát thứ hai.
Thế nhưng, y chưa kịp hạ roi xuống, một dị biến kinh hoàng đột ngột bộc phát.
Ngay khi cơn đau xé thịt của Vô Trần đạt đến cực hạn, đồ đằng hoa sen máu trên lồng ngực anh bỗng nhiên bùng phát ra một luồng ánh sáng trắng cực đại, chói lòa đến mức nhuộm trắng toàn bộ không gian lầu ba Tàng Thư Các.
Cùng lúc đó, cách biên cảnh vạn dặm xa xôi, tại Thánh Điện tối cao của Thánh Quang Thần Điện Đông Vực.
Thánh Nữ Lăng Tuyết Dao đang ngồi xếp bằng tịnh tu trên đài sen ngọc bích, xung quanh tỏa ra luồng thánh quang thần thánh không chút bụi trần. Đột ngột, một cơn đau nhói dữ dội, nóng rát như bị roi sắt nung đỏ quất thẳng vào lưng bùng phát không một chút điềm báo.
"A!"
Lăng Tuyết Dao khẽ rên rỉ một tiếng, gương mặt thanh lệ thoát tục của nàng lập tức tái nhợt. Nàng mở bừng đôi mắt phượng đầy vẻ kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Sợi chỉ đỏ khế ước nghịch mệnh trên cổ tay nàng phát sáng rực rỡ, truyền dẫn trực tiếp hình ảnh một phàm nhân yếu ớt đang bị một gã tu sĩ kiến hôi dùng roi sắt hành hạ dã man.
50% đau đớn thể xác của phàm nhân đối với một vị Thánh Nữ chí cao không thể làm tổn thương đến đạo cơ của nàng, nhưng nó lại là một sự sỉ nhục tột cùng đối với lòng kiêu hãnh vạn năm của nàng. Hơn thế nữa, phản phệ từ khế ước khiến dòng máu quang minh trong người nàng bạo tẩu, đe dọa làm rạn nứt thần thức tịnh tu.
*Kẻ kiến hôi nào... dám chạm vào tử huyệt của ta!*
Sự phẫn nộ của Thánh Nữ hóa thành một đạo ý chí chí cao xuyên qua không gian vạn dặm, nương theo sợi chỉ đỏ khế ước nghịch mệnh giáng xuống cơ thể của Diệp Vô Trần.
Tại Tàng Thư Các học phủ biên cảnh.
"Ầm!!!"
Một tiếng sấm sét quang minh vang dội từ trên trời cao dội thẳng xuống, xé rách mái ngói của Tàng Thư Các. Luồng áp lực thần thánh khổng lồ giáng xuống khiến toàn bộ lầu gỗ rung chuyển bần bật, những kệ sách cổ đổ rạp xuống sàn.
Diệp Thanh Phong kinh hoàng ngẩng đầu lên, đan điền Trúc Cơ kỳ của ông ta run rẩy dữ dội trước luồng uy áp thiên phạt quang minh vĩ đại kia: "Cái... cái gì thế này? Thiên phạt quang minh? Sao lại xuất hiện ở biên cảnh?"
Chưa kịp để ông ta hiểu ra chuyện gì, từ đồ đằng hoa sen máu trên ngực Diệp Vô Trần, một đạo lôi điện quang minh màu trắng tinh khiết, mang theo sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối bùng phát ra ngoài. Đạo lôi điện ấy hóa thành một mũi tên ánh sáng khổng lồ, xuyên qua hư không, đánh thẳng vào cánh tay đang cầm roi của Diệp Hoài Nam.
"Rắc!"
"A!!!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của Diệp Hoài Nam. Cánh tay phải cầm roi của y bị luồng lôi điện tịnh hóa đánh nát bấy, biến thành một khúc xương khô cháy đen. Chưa dừng lại ở đó, luồng lôi điện quang minh theo kinh mạch cánh tay dồn dập lao thẳng vào đan điền của y.
"Bùm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong cơ thể Diệp Hoài Nam. Đan điền Luyện Khí tầng 4 của y bị sức mạnh tịnh hóa chí cao nghiền nát hoàn toàn thành tro bụi. Toàn bộ linh lực hỏa hệ tích lũy bấy lâu nay tiêu tán sạch sẽ vào hư không. Diệp Hoài Nam hộc ra một ngụm máu lớn, ngã nhào ra đất, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ tuyệt vọng và đau đớn tột cùng khi cảm nhận được bản thân đã biến thành một phế nhân hoàn toàn.
"Hoài Nam!" Diệp Thanh Phong hét lớn, gương mặt trung niên thô lậu biến dạng vì kinh hoàng. Ông ta không chút do dự, bộc phát toàn bộ linh lực hỏa hệ của Hỏa Vân Công, ngưng tụ thành một bàn tay lửa khổng lồ Hỏa Vân Chưởng nhằm dập tắt luồng lôi điện quang minh còn sót lại đang rục rịch tấn công con trai mình.
Thế nhưng, bàn tay lửa của tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng 1 vừa chạm vào luồng lôi điện tịnh hóa của Thánh Nữ liền giống như tuyết gặp mặt trời ngày hè, lập tức tan rã không còn một mảnh mảnh vụn. Sức mạnh phản phệ của thiên phạt lôi điện đánh ngược lại, chấn bay Diệp Thanh Phong văng xa mười trượng, đập mạnh vào bức tường gỗ của Tàng Thư Các khiến ông ta hộc máu kinh mạch rạn nứt.
"Phù... phù..."
Diệp Thanh Phong gượng dậy từ đống đổ nát, râu tóc cháy xém, ánh mắt nhìn Diệp Vô Trần lúc này không còn một chút khinh miệt nào nữa, mà chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ và hoang mang tột cùng. Ông ta nhìn đứa cháu phàm nhân đang quỳ gục trong vũng máu, nhưng xung quanh cơ thể cậu lại bao phủ bởi một màng sương mù thánh quang mờ ảo, bảo hộ cậu khỏi mọi đòn tấn công vật lý tiếp theo.
*Cao nhân ẩn danh! Chắc chắn có một vị Nguyên Anh đại năng của Thánh Quang Thần Điện đang âm thầm bảo vệ tên phế vật này!* Diệp Thanh Phong nghĩ thầm, sống lưng lạnh toát trước ý nghĩ điên cuồng đó. Sức mạnh tịnh hóa tinh khiết vừa rồi tuyệt đối không thể xuất phát từ một phàm nhân, chỉ có thể là thần thông của một tồn tại chí cao vô thượng.
"Cha... cứu con... đan điền của con..." Diệp Hoài Nam khóc lóc thảm thiết dưới đất, ôm lấy cánh tay cháy đen rên rỉ.
Diệp Thanh Phong nghiến răng, không dám ở lại thêm một hơi thở nào nữa. Ông ta vội vàng lao tới xách lấy đứa con trai đã phế bỏ tu vi, kinh hoàng tháo chạy ra khỏi Tàng Thư Các dưới màn sương mù sớm, không dám ngoảnh đầu lại nhìn đứa cháu phàm nhân lấy một lần.
Trong căn phòng đổ nát của lầu ba, Diệp Vô Trần nằm sấp trên sàn gỗ, lưng đau đớn đến mức tê dại. Anh khẽ mở mắt, nhìn vệt máu tươi của Diệp Hoài Nam để lại trên sàn nhà, rồi khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ kiêu ngạo phàm nhân.
*Lăng Tuyết Dao... nàng quả nhiên không để ta phải thất vọng. Khế ước này... quả thực là vũ khí tốt nhất của ta.* Vô Trần nghĩ thầm trước khi bóng tối của sự kiệt quệ ập đến, nhấn chìm ý thức của anh vào giấc ngủ mê man.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!