Nhạc nềnTaohua

Thức Hải Chỉ Dẫn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Sinh Mệnh Cổ Trận Phế Tích không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của vạn năm phong ấn, mà còn ngập tràn một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến mức khiến không khí như đông đặc lại thành đá.


Diệp Vô Trần nằm trên những tấm thạch bản cổ đại nhẵn nhụi, lồng ngực phập phồng một cách khó khăn. Mỗi nhịp thở của cậu đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận tâm can, giống như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang không ngừng cào xé kinh mạch phàm nhân yếu ớt. Vết thương do móng vuốt yêu sói để lại trên vai và lưng vẫn đang rỉ máu, nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc thanh y cũ kỹ sờn rách. Nhưng đó chưa phải là thứ tồi tệ nhất.


Trong sâu thẳm thức hải của Vô Trần, bốn luồng thần thức phẫn nộ cực đoan, mang theo sát ý ngập trời từ bốn phương trời đất, đang điên cuồng dồn dập dội xuống. Chúng giống như bốn cơn sóng thần khổng lồ muốn nghiền nát linh hồn phàm nhân không có nửa phần linh lực của cậu thành tro bụi.


"Ư..."


Vô Trần cắn chặt môi đến mức bật máu, hai tay bấu chặt lấy hoa văn rêu phong trên thạch bản để ngăn bản thân không thét lên vì đau đớn. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng bốn nhịp đập xa lạ nhưng mạnh mẽ một cách khủng khiếp đang cộng hưởng trực tiếp với nhịp tim của chính mình. Mỗi khi nhịp tim của cậu đập mạnh vì sợ hãi, bốn luồng sát ý kia lại càng trở nên hung bạo hơn, dồn ép thần trí cậu vào bờ vực sụp đổ.


"Nhóc con! Nếu ngươi còn tiếp tục để nhịp tim bạo tẩu như vậy, không cần bốn con mụ điên kia ra tay, tự bản thân khế ước phản phệ cũng sẽ khiến kinh mạch của ngươi nổ tung đấy!"


Một giọng nói già nua, mang theo vài phần gấp gáp nhưng lại vô cùng thông thái đột ngột vang lên ngay bên tai Vô Trần. Giọng nói ấy không phát ra từ hư không, mà truyền ra trực tiếp từ miếng ngọc bích rạn nứt đeo trước ngực cậu – kỷ vật duy nhất của mẫu thân quá cố Tần Nhu.


Ngay sau đó, một luồng ánh sáng màu xanh lục nhạt, ôn hòa và thanh khiết bỗng chốc bùng lên từ những vết nứt của miếng ngọc bích. Luồng sáng ấy nhanh chóng ngưng tụ lại giữa không trung, hóa thành một hình bóng mờ ảo của một lão giả mặc đạo bào tiên phong đạo cốt, tóc râu bạc phơ đang lơ lửng nhìn Vô Trần.


"Sư... Sư phụ?" Vô Trần khàn giọng thốt lên, đôi mắt mờ đi vì đau đớn cố gắng nhìn rõ thần ảnh trước mặt.


"Nhắm mắt lại! Tập trung tinh thần, thủ hộ thức hải!" Lão giả gầm nhẹ, ngón tay mờ ảo khẽ điểm vào giữa trán Vô Trần.


Một làn sóng tinh thần lực ấm áp, kiên cố như một bức tường thành bằng đá cổ xưa lập tức bao bọc lấy thức hải của Vô Trần. Đó chính là Thần Ý Thủ Hộ Pháp – màng chắn tinh thần do tàn hồn của Trận Thần cổ đại Mộc Lão thiết lập để bảo vệ linh hồn phàm nhân của đồ đệ trước các đòn tấn công tinh thần từ bên ngoài.


Nhờ có màng chắn này, áp lực khủng khiếp từ bốn luồng sát ý vạn dặm đột ngột bị đẩy lùi một khoảng, giúp Vô Trần có được một khoảng thở dốc quý giá. Cậu vội vàng hít thở sâu, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang hỗn loạn.


"Mộc Lão... chuyện này... chuyện này rốt cuộc là sao?" Vô Trần vừa thở dốc vừa hỏi, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt tái nhợt.


Mộc Lão vuốt râu, nụ cười hài hước thường ngày trên gương mặt mờ ảo của ông đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy: "Nhóc con, ngươi vừa vô tình kích hoạt Sinh Mệnh Cổ Trận Phế Tích dưới lòng đất này. Bằng dòng máu Cổ Thần Trung Hòa đặc biệt trong người ngươi, ngươi đã hoàn thành Khế Ước Nghịch Mệnh với bốn vị nữ cường giả mạnh nhất đại lục hiện nay."


"Khế Ước Nghịch Mệnh?" Vô Trần nhíu mày, trí tuệ nhạy bén của một thư sinh giúp cậu nhanh chóng nắm bắt từ khóa quan trọng. "Nó hoạt động thế nào?"


"Nói một cách đơn giản, sinh mệnh của năm người các ngươi hiện tại đã bị trói buộc chặt chẽ vào nhau thông qua một sợi chỉ đỏ khế ước vô hình." Mộc Lão giải thích, ngón tay chỉ vào đồ đằng hoa sen máu đang phát sáng rực rỡ trên ngực Vô Trần. "Quy tắc cốt lõi của khế ước này là 'Đồng sinh cộng đau'. Bất kỳ ai trong năm người bị tổn thương thể xác, bốn người còn lại đều phải gánh chịu 50% đau đớn tương ứng. Nếu ngươi chết, cả bốn người bọn họ đều phải chôn thây theo ngươi ngay lập tức!"


Vô Trần sững sờ, rồi khẽ bật cười khổ: "Nói vậy... ta bỗng nhiên trở thành người nắm giữ mạng sống của bốn vị ma đầu diệt thế kia sao?"


"Ngươi nghĩ đẹp lắm!" Mộc Lão lập tức gõ mạnh một cái hư vô vào đầu cậu. "Đúng là bọn họ không thể giết ngươi trực tiếp vì sợ khế ước tự hủy kéo theo mạng sống của chính mình. Nhưng ngươi nên nhớ, ngươi chỉ là một phàm nhân phế vật không có tu vi! Bốn mụ điên kia đều là những tồn tại chí cao vô thượng, tùy tiện một đòn đánh của bọn họ cũng đủ để nghiền nát một góc đại lục. Chỉ cần một người trong số họ bị thương nhẹ, 50% đau đớn thể xác truyền sang cơ thể phàm nhân của ngươi cũng đủ để khiến kinh mạch của ngươi nổ tung thành trăm mảnh! Ngươi chính là tử huyệt yếu ớt nhất của cái khế ước này!"


Lời nói của Mộc Lão giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Vô Trần, khiến cậu hoàn toàn tỉnh táo trước chân tướng tàn khốc của số phận. Cậu không phải là kẻ khống chế, mà là kẻ gánh chịu rủi ro lớn nhất. Bất kỳ cuộc chiến tranh chấp chính tà nào ngoài kia giữa Thần Điện và Ma Giáo, chỉ cần một trong bốn người vợ hờ của cậu bị trầy da, cậu sẽ là người hộc máu chết trước.


"Vậy ta phải làm sao để sống sót?" Vô Trần nhìn thẳng vào mắt Mộc Lão, ánh mắt không hề có sự hoảng loạn hay tuyệt vọng của kẻ yếu, mà chỉ có sự tĩnh lặng và quyết tâm sinh tồn tột cùng.


Mộc Lão nhìn đồ đệ của mình, trong lòng không khỏi thầm tán thưởng đạo tâm kiên định của cậu. Một phàm nhân đối mặt với định mệnh tàn khốc này mà vẫn giữ được lý trí tỉnh táo, quả thực không hổ danh là truyền nhân duy nhất mang huyết mạch trung hòa của Cổ Thần.


"Phương pháp duy nhất lúc này là ngươi phải tăng cường mức độ đồng điệu linh hồn – Hồn Lực Cộng Minh Độ – với từng người trong số họ." Mộc Lão nghiêm giọng truyền thụ. "Khi độ cộng minh tăng lên, cơ thể ngươi sẽ dần thích nghi và chịu đựng được áp lực tu vi dồn về. Hơn nữa, ngươi phải học cách tự bảo vệ thức hải của mình. Nghe ta truyền khẩu quyết!"


Mộc Lão bắt đầu niệm tụng những ký tự cổ xưa của Khẩu Quyết Tĩnh Tâm Cổ Đại. Giọng nói của ông mang theo một tần số rung động kỳ lạ, lướt nhẹ qua thức hải của Vô Trần giống như một làn gió mát xua tan đi mọi u ám và đau đớn.


Vô Trần nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ ý chí phàm nhân để lẩm nhẩm niệm theo từng chữ một. Cậu chủ động phân tách ý thức của mình ra khỏi những cơn đau thể xác dữ dội trên vai và lưng, dìm sâu tâm trí vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như mặt nước hồ mùa thu không một gợn sóng.


Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp...


Sợi chỉ đỏ khế ước đang rung động dữ dội trên ngực Vô Trần bắt đầu từ từ ổn định lại. Nhịp tim của cậu đập chậm dần, kéo theo sự dịu đi của bốn luồng sát ý từ vạn dặm xa xôi. Thần Ý Thủ Hộ Pháp tỏa ra ánh sáng xanh lục vững chãi, chặn đứng hoàn toàn đòn tấn công tinh thần dò xét cuối cùng của đối phương.


"Tốt lắm! Nhóc con, đạo tâm của ngươi quả thực là thiên hạ vô song!" Mộc Lão khẽ thở phào nhẹ nhõm, tàn hồn của ông có phần mờ nhạt đi do đã tiêu hao quá nhiều năng lượng bảo hộ.


Vô Trần chậm rãi mở mắt, mồ hôi đã ướt đẫm cả thanh y nhưng ánh mắt cậu lại trở nên sâu thẳm và nhạy bén hơn bao giờ hết. Cậu gượng ngồi dậy, đưa tay nhặt lấy chiếc gương đồng cổ Nghịch Mệnh Kính đang nằm bên cạnh thạch bản.


Cậu nhỏ một giọt máu trung hòa từ vết thương trên ngón tay lên mặt gương rỉ sét.


Ngay lập tức, mặt gương gợn sóng như nước, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ hồng lấp lánh của Khởi Đầu Cộng Minh (1% - 15%). Trên bề mặt gương đồng, bốn cái tên vĩ đại cùng các chỉ số hảo cảm và trạng thái tinh thần của bốn người vợ hờ từ từ hiển thị rõ nét.


Nhưng ngay khi nhìn thấy những con số xuất hiện trên mặt gương, đồng tử của Vô Trần khẽ co rụt lại, sống lưng lạnh toát.


Chiếc gương đồng hiển thị chỉ số hảo cảm của cả bốn thê thiếp chí cao đều ở mức âm vô cực – âm chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín, kèm theo đó là những ký tự đỏ rực nhấp nháy liên tục đầy quỷ dị: "Cảnh báo: Bạo tẩu cảm xúc cực đoan! Sát ý khóa chặt!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!