Nhạc nềnTaohua

Đêm Mưa Vọng Nguyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống Thanh Vân Trấn mỗi lúc một dữ dội hơn, biến màn đêm thành một bức màn nước trắng xóa, lạnh buốt. Sấm sét rạch ngang trời, để lại những vệt sáng xanh lam nhạt nhẽo hắt lên khoảng sân sau ngập ngụa bùn đất của Vọng Nguyệt Lâu. Gió rít qua rặng tre già sát tường rào, tạo nên những tiếng xào xạc như vạn quỷ reo hò. Mùi bùn đất ẩm ướt quyện chặt lấy mùi máu tanh nồng nặc đang không ngừng lan tỏa từ vệt thương của Tiền Hữu Đa đang nằm ngất bên kệ củi.


Diệp Vô Trần quỳ một gối dưới vũng bùn nhão. Lồng ngực anh thắt chặt, cơn đau nhói từ bốn ấn ký hoa sen máu trên ngực như bốn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt phàm nhân. Nhịp tim bấp bênh của anh đập dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ, kéo theo những luồng cảm xúc phẫn nộ cực đoan từ vạn dặm phương Tây của Dạ Vô Song truyền thẳng vào thức hải. Một mảng tóc bạc trắng bên thái dương anh ướt đẫm nước mưa, dính chặt vào gương mặt tái nhợt.


"Nhóc con! Giữ vững đạo tâm! Mau niệm Khẩu Quyết Tĩnh Tâm!" Giọng nói của Mộc Lão vang lên đầy ngưng trọng trong thức hải rạn nứt của anh. Miếng ngọc bội rạn nứt trước ngực Vô Trần khẽ phát ra luồng linh hồn lực ấm áp nhạt nhòa, cố gắng bảo bọc lấy thần trí đang mệt mỏi của anh khỏi sự ăn mòn của ma tính.


Vô Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, lẩm nhẩm niệm thầm: "Tâm nhược băng thanh, thiên sập bất kinh..." Luồng khí mát lạnh từ ngọc bội lan tỏa, giúp anh miễn cưỡng giữ được sự tỉnh táo đáng sợ giữa cơn đau thấu xương tủy.


Phía trước anh mười bước chân, Dạ Sát đứng im lìm như một pho tượng đá đen giữa màn mưa. Đôi mắt gã lấp lánh tia sáng tà ác xuyên qua khe hở của chiếc mặt nạ sắt hình quỷ dữ. Gã khẽ liếm vệt nước mưa đọng trên lưỡi đoản đao Ma Ảnh, giọng nói khàn khục đầy vẻ mỉa mai:


"Ảnh Thập Nhất, ngươi thực sự nghĩ mình có thể bảo vệ được một phế vật phàm nhân sao? Trúc Cơ kỳ tầng 2 đấu với Trúc Cơ đỉnh phong... Ngươi đang tự tìm đường chết!"


Ảnh Thập Nhất đứng chắn trước mặt Vô Trần, song đao Ảnh Hồn chéo nhau tỏa ra luồng ma khí màu tím thẫm của Vạn Ma Ám Ảnh Quyết. Gương mặt nàng che sau lớp lụa đen ướt sũng, đôi mắt sắc bén như dao cạo không hề dao động dù chỉ một tia. Nàng không trả lời, nhưng hai chân cắm chặt xuống vũng bùn nhão đã là câu trả lời đanh thép nhất.


"Hừ, ngoan cố!"


Dạ Sát hừ lạnh một tiếng. Thân ảnh gã đột ngột mờ nhạt rồi biến mất hoàn toàn vào màn mưa tăm tối.


"Ảnh Độn Thuật!" Ảnh Thập Nhất khẽ rít lên, ma lực trong cơ thể bộc phát cực hạn, thần thức quét tầm quét mạnh xung quanh để tìm kiếm hơi thở của đối thủ. Nhưng dưới cơn bão mưa tầm tã, nước mưa rơi rầm rập và tiếng sấm nổ vang rền đã che giấu hoàn hảo mọi dao động ma khí nhỏ nhất của Dạ Sát.


"Bên trái! Không... đằng sau!" Thần thức của Ảnh Thập Nhất bị nhiễu loạn bởi các tàn ảnh ma hỏa đen tuyền do Dạ Sát cố ý lưu lại trong không khí.


Trong khoảnh khắc đó, Vô Trần, dù là một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi linh lực, vẫn giữ được sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh không dùng thần thức để quét tầm, mà dùng ngũ quan phàm nhân đã được rèn luyện qua các biến cố trước đó. Anh nhắm mắt lại, nương theo tiếng gió thét gầm rú và tiếng nước mưa gõ vào các kệ củi rách.


Một tiếng "tách" cực nhẹ, không phải tiếng mưa rơi trên mái lá, mà là tiếng nước mưa bị rẽ đôi bởi một thực thể chuyển động cực nhanh nương theo bóng tối rặng tre phía sau lưng anh.


"Thập Nhất! Đằng sau ba bước, hướng bảy giờ!" Vô Trần hét lớn, giọng nói trầm ấm mang tần số đặc biệt xé rách màn mưa.


Ảnh Thập Nhất không một chút nghi ngờ, phản xạ bản năng của một sát thủ tinh nhuệ khiến nàng lập tức xoay người vung đao Ảnh Hồn chém mạnh ra phía sau.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội. Đoản đao Ảnh Hồn va chạm trực diện với lưỡi đao độc Ma Ảnh của Dạ Sát vừa hiện hình từ bóng tối. Tia lửa xanh tím bắn ra tung tóe, lập tức bị nước mưa dập tắt. Dạ Sát kinh ngạc lùi lại một bước, gã không ngờ một phàm nhân phế vật lại có thể nhìn thấu được Ảnh Độn Thuật hoàn mỹ của mình.


"Chỉ là ăn may thôi! Chết đi!"


Dạ Sát phẫn nộ gầm lên, ma lực Trúc Cơ kỳ đỉnh phong bộc phát hoàn toàn. Gã vung đao tạo ra hàng vạn tàn ảnh ma hỏa đen tuyền, áp đảo hoàn toàn ma lực màu tím thẫm của Ảnh Thập Nhất.


Ảnh Thập Nhất cắn răng chống đỡ, song đao va chạm liên tục với đối thủ dưới mưa bão. Mỗi lần va chạm, cánh tay nàng lại run rẩy dữ dội, ma lực trong đan điền bị chấn động đến mức rạn nứt nhẹ do khoảng cách tu vi quá lớn. Nàng bị đẩy lui liên tục, hai chân kéo lê hai đường rãnh sâu dưới đất bùn.


Vô Trần quỳ dưới bùn, đôi mắt sâu thẳm quan sát cực kỳ tỉ mỉ từng nhịp di chuyển của hai người. Anh nhận ra Dạ Sát di chuyển cực nhanh nhưng gã bắt buộc phải dẫm chân xuống đất bùn để lấy đà cho mỗi lần tăng tốc Ảnh Độn Thuật. Bùn lầy sân sau Vọng Nguyệt Lâu nhão nhoét chính là điểm yếu chí mạng làm giảm 10% tốc độ lướt đao của gã.


Anh thò tay vào bên hông, lôi chiếc Ngũ Hành Trận Bàn Mini bằng đồng thau do Chu Đại Thúc đúc vỏ ngoài ra. Ngón tay anh khẽ run rẩy vì lạnh, nhưng hành động lại vô cùng chuẩn xác. Anh lôi viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng trong túi ra, khảm mạnh vào trận nhãn trung tâm của trận bàn.


"Mộc Lão, giúp con dẫn lưu một tia linh hồn lực vào thuộc tính Thổ!" Vô Trần thầm gọi.


"Được! Nhóc con, chuẩn bị gánh chịu mỏi cơ kinh mạch chân đấy!" Mộc Lão đáp lời, tàn hồn ngọc bội ấm rực lên.


Vô Trần nhấn các nút bấm cơ khí theo thứ tự ngũ hành tương sinh, cuối cùng dừng lại ở nút Thổ hệ phát sáng vàng nhạt nhòa.


Phía trước, Dạ Sát vung một đao ma hỏa cực mạnh hất văng Ảnh Thập Nhất ra xa ba trượng. Nàng ngã quỵ xuống bùn, ho ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ lớp lụa đen che mặt. Dạ Sát cười lớn, dồn toàn bộ ma lực vào chân phải để lấy đà lao tới kết liễu nàng.


Ngay khoảnh khắc chân phải của Dạ Sát dẫm mạnh xuống đất bùn để phóng đi, Vô Trần ấn mạnh nút cơ khí cuối cùng trên trận bàn.


"Thổ hệ kết giới – Đông Cứng!"


Một luồng sóng năng lượng màu vàng nhạt phóng ra từ trận bàn, nương theo dòng nước mưa chảy tràn trên mặt đất, lập tức lan tỏa đến chân Dạ Sát. Trong nháy mắt, vũng bùn nhão nhoét dưới chân gã bỗng chốc đông cứng lại, hóa thành một khối đất sét cứng ngắc như đá thép, khóa chặt hoàn toàn cổ chân phải của gã vào lòng đất.


"Cái gì?!" Dạ Sát kinh hoàng phát hiện chân phải của mình không thể di chuyển dù chỉ một tấc. Lực kéo cơ khí đột ngột từ mặt đất đông cứng khiến gã bị mất đà, cơ thể loạng choạng nghiêng về phía trước, lộ ra một sơ hở chí mạng dưới khớp vai phải.


Vô Trần hét lớn, giọng nói vang dội át cả tiếng sấm:


"Thập Nhất! Mười hai giờ hướng Bắc, ba tấc dưới khớp vai! Chém!"


Ảnh Thập Nhất dù đang bị thương nặng, nhưng lòng tin tuyệt đối vào Vô Trần đã khắc sâu vào xương tủy. Nàng không màng đến vết thương, vắt kiệt tia ma lực cuối cùng trong đan điền, vận hành Ảnh Bộ Vô Tung lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma tím thẫm xuyên qua màn mưa rào.


Nàng xuất hiện ngay trước mặt Dạ Sát đang bị khóa chân. Lưỡi đoản đao Ảnh Hồn tỏa ra sát khí tím thẫm rực rỡ, vạch một đường cong hoàn mỹ giữa hư không, đâm thẳng vào khe hở khớp vai phải rồi xuyên thấu qua cổ họng gã sát thủ tàn nhẫn.


"Phập..."


Máu đen phun ra xối xả, lập tức bị nước mưa gột rửa sạch sẽ. Đôi mắt Dạ Sát dưới lớp mặt nạ sắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng và kinh hoàng tột độ. Gã nhìn chằm chằm vào thư sinh phàm nhân tóc bạc mảng bên thái dương đang đứng vững dưới mưa, lẩm nhẩm đầy máu tươi:


"Ngươi... một phàm nhân... phế vật..."


Thân hình Dạ Sát đổ sụp xuống vũng bùn đen lạnh lẽo. Trận chiến sinh tử đêm mưa kết thúc, nhưng Vô Trần cũng lập tức hộc ra một ngụm máu nhạt, hai chân run rẩy khuỵu xuống. Kinh mạch chân của anh bị mỏi cơ dữ dội, đau nhức thấu xương do phản phệ năng lượng từ trận bàn cơ khí dội về.


Thế nhưng, nguy cơ vẫn chưa dừng lại ở đó.


Dạ Sát nằm dưới vũng máu, hơi thở thoi thóp cuối cùng. Khóe môi gã dưới mặt nạ sắt khẽ nhếch lên một nụ cười điên cuồng tột cùng. Bàn tay trái giấu dưới lớp tay áo rách nát của gã đột ngột dồn chút ma lực tàn dư, bóp nát một viên ngọc thạch màu xám tro bí ẩn.


"Hắc... hắc... Ảnh Thập Nhất phản bội... Ma Kính Hộ pháp... sẽ biết... tất cả... các ngươi... phải chết..."


Một luồng sáng xám tro mang theo dao động truyền tin cực nhanh bùng phát từ viên ngọc nát, hóa thành một con linh điểu xám mờ ảo bay vút lên bầu trời đêm mưa bão hướng thẳng về phương Tây.


"Không tốt! Là bùa truyền tin vạn dặm của Ma Giáo!" Ảnh Thập Nhất kinh hoàng hét lên, cố gắng vung đao phóng ra ma lực để ngăn chặn nhưng ma lực của nàng đã hoàn toàn cạn kiệt sau đòn sát chiêu cuối cùng.


Vô Trần nhìn con linh điểu xám đang bay vút lên giữa những tia sấm sét, lồng ngực anh phát sáng đỏ rực rỡ, Sinh Mệnh Chỉ Số Phù bên hông rung lên bần bật như báo hiệu một cơn bão táp kinh hoàng hơn sắp giáng xuống Vọng Nguyệt Lâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!