Sát Ý Từ Bóng Tối
Cơn mưa đêm biên cảnh trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, gõ vào những mái lá mục nát của Thanh Vân Trấn những tiếng lộp độp liên hồi không dứt. Bóng tối đặc quánh như mực bao phủ khắp các ngõ ngách, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ những tửu quán ven đường khẽ chao đảo trước những luồng gió lạnh buốt tràn về từ vùng đầm lầy chết vô chủ.
Tại lầu ba Tàng Thư Các, Diệp Vô Trần khẽ ho một tiếng khàn đục. Anh cúi xuống, kéo lại vạt thanh y cũ kỹ đã sờn rách ở vai để che đi mảng ngực lạnh buốt. Mái tóc đen của anh, giờ đây đã lốm đốm một mảng bạc trắng xóa bên thái dương – cái giá tàn khốc của lần gánh chịu phản phệ lôi phạt từ khế ước sinh tử ở Huyết Phong Nhai. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều mang theo cảm giác nhói buốt âm ỉ chạy dọc theo các đường kinh mạch phàm nhân yếu ớt. Thọ mệnh chỉ còn vỏn vẹn ba năm giống như một chiếc thòng lọng vô hình, mỗi ngày trôi qua lại siết chặt thêm một chút.
"Nhóc con, hai con chuột nhắt của Triệu Khải bên ngoài vẫn đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ đấy." Giọng nói già nua, trầm thấp của Mộc Lão khẽ vang lên trong thức hải của Vô Trần. Miếng ngọc bích rạn nứt đeo trước ngực anh khẽ ấm lên, tỏa ra một luồng linh hồn lực mờ nhạt để bao bọc lấy thần trí đang mệt mỏi của anh. "Ngươi định rời đi bằng cách nào? Thể chất phàm nhân của ngươi lúc này mà dầm mưa, chưa cần sát thủ ra tay thì cơn sốt lạnh cũng đủ khiến nhịp tim ngươi bạo tẩu rồi."
"Con biết, thưa sư phụ." Vô Trần khẽ nhắm mắt, lẩm nhẩm niệm tụng Khẩu Quyết Tĩnh Tâm Cổ Đại để xua tan cơn chóng mặt đang chực chờ ập tới. "Nhưng con bắt buộc phải gặp Tiền béo đêm nay. Lượng Mệnh Liên Thảo trong đầm lầy chết đã cạn, nếu không có nguyên liệu để điều chế thêm Mệnh Liên Đan, kinh mạch của con sẽ đứt đoạn hoàn toàn trước khi Thần Điện tìm tới. Tai mắt của Triệu Khải tuy gắt gao, nhưng chúng chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ, không hiểu được quy luật của địa hình phàm trần."
Vô Trần thong thả đứng dậy, bước đến góc tối của căn phòng rách nát. Anh không mở cửa chính, cũng không chạm vào cửa sổ hướng ra ngọn cây cổ thụ nơi hai thám tử bóng tối của Thánh Quang Ngoại Điện đang ẩn nấp. Với tri thức của một Nhất Cấp Trận Đồ Sư, anh biết rõ từng vết nứt gạch, từng lối thoát hiểm cơ khí dưới móng tòa nhà gỗ cổ xưa này. Anh khẽ đẩy một kệ sách rách nát chứa đầy thẻ tre ố vàng, để lộ một khe hẹp tối tăm dẫn thẳng xuống đường cống ngầm thoát nước của học phủ – lối đi mà chỉ có những phàm nhân dọn dẹp cũ kỹ mới biết.
Lách mình vào bóng tối lạnh lẽo của đường ngầm, Vô Trần bước đi không tiếng động. Độc Cô Bộ Pháp được anh vận hành một cách tự nhiên, thân hình xiêu vẹo nương theo những góc khuất của vách đá ẩm ướt, hoàn toàn lướt qua tầm quét thần thức thô sơ của hai tên thám tử ngoài hiên.
Nửa canh giờ sau, Vô Trần đã đứng trước cửa sau của Vọng Nguyệt Lâu – tửu quán lớn nhất Thanh Vân Trấn. Mùi rượu rẻ tiền, mùi thịt nướng bốc khói nghi ngút hòa cùng mùi bùn đất ẩm ướt xộc thẳng vào mũi anh. Nơi đây quanh năm tụ họp đủ loại giang hồ lãng khách, tán tu nghèo khổ và cả những thám tử tự do bán tin tức cho cả chính tà. Đó là một nơi hỗn loạn, nhưng lại là vỏ bọc hoàn hảo nhất cho những giao dịch ngầm.
"Đại ca! Huynh cuối cùng cũng tới! Đệ lo đến héo cả người rồi!"
Ngay khi Vô Trần bước vào gian phòng VIP nhỏ khuất sau kho chứa củi, một bóng người mập mạp tròn trịa đã lao tới. Tiền Hữu Đa – gã thương nhân béo của chợ đen – gương mặt đầy vẻ lo lắng hớt hải, vội vàng đóng chặt cửa gỗ lại. Ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc của gã run rẩy, vội rót một chén trà thảo dược ấm nóng đẩy về phía Vô Trần.
"Đệ đã thu thập được ba gốc Mệnh Liên Thảo từ đầm lầy chết theo đúng yêu cầu của huynh." Tiền Hữu Đa khẽ hạ giọng, lôi từ trong nhẫn trữ vật ra một hộp gỗ nhỏ tỏa ra dược khí tím thẫm dịu nhẹ. "Nhưng Thanh Vân Trấn dạo này không yên ổn chút nào. Đám kỵ binh Kim Giáp của Thần Điện đang lùng sục khắp nơi. Lại thêm bên phía Ma Giáo phân đà dạo này có những dao động ma khí rất quái dị. Huynh đang mang trọng thương, thọ mệnh lại..."
"Ta không sao, Tiền béo. Việc xây dựng Vô Ưu Trang Viên thế nào rồi?" Vô Trần đón lấy chén trà, nhấp một ngụm ấm nóng để làm dịu cơn ho khan trong lồng ngực.
"Mọi chuyện vẫn ổn, Trần Chấn đã dẫn theo tráng đinh khai hoang xong vòng ngoài thung lũng biệt lập." Tiền Hữu Đa thở dài, tay khẽ gõ gõ chiếc bàn tính bằng vàng ròng đeo bên hông. "Nhưng đệ vẫn không hiểu nổi, huynh mua khu thung lũng hoang phế đầy chướng khí ấy làm gì? Lại còn bắt đệ mua toàn bộ nợ nần của gã ác bá Chu Hồng..."
Lời nói của Tiền Hữu Đa đột ngột bị cắt đứt bởi một sự biến động kỳ lạ từ bên hông của Vô Trần.
"Rung rắc..."
Tấm bùa gỗ đào nhỏ – Sinh Mệnh Chỉ Số Phù – treo bên hông Vô Trần bất ngờ rung lên bần bật. Những đường vân trận pháp khắc trên mặt gỗ đào trăm năm đột ngột bừng sáng rực rỡ, nhưng không phải màu vàng ấm áp của trận pháp phòng ngự, mà là một màu đỏ rực rỡ như máu tươi.
Mùi máu tanh nồng tăm tối từ đâu bỗng chốc len lỏi qua các khe cửa, xua tan đi mùi trà ấm trong phòng.
"Nhóc con! Có sát ý cực đoan đang áp sát! Sát khí này mang theo ma tính tàn bạo của Kim Đan kỳ lực lượng... Không, là Trúc Cơ kỳ đỉnh phong cực hạn!" Giọng nói của Mộc Lão vang lên dồn dập, đầy vẻ cảnh giác. "Ngọc bội dưỡng hồn của ta đang bị chấn động. Kẻ tới không phải hạng tầm thường!"
Vô Trần khẽ biến sắc. Anh đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ siết chặt lấy tấm bùa gỗ đào đang nóng rực như than hồng. Chỉ số bạo tẩu cảm xúc trên Nghịch Mệnh Kính cất giấu sát ngực anh lúc này chắc chắn đang tăng vọt. Luồng sát ý này lạnh lùng, tàn nhẫn và không hề có một chút dao động nhân tính nào – đó là sát ý thuần túy của một cỗ máy giết người chuyên nghiệp.
"Vô... Vô Trần... Chạy... Chạy mau..."
Một luồng thần thức truyền âm cự ly ngắn đột ngột vang lên bên tai Vô Trần, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng quen thuộc nhưng mang theo vài phần gấp gáp dồn dập.
Là Ảnh Thập Nhất!
Nữ sát thủ bóng tối do Dạ Vô Song phái tới giám sát anh lúc này đang ẩn thân trong bóng râm của mái nhà Vọng Nguyệt Lâu.
"Là Dạ Sát... Sát thủ hàng đầu dưới trướng Hộ pháp Ma Kính... Hắn mang theo mật lệnh ám sát của Ma Kính để tiêu diệt ngươi, hòng gián tiếp hủy hoại đan điền của Giáo Chủ qua phản phệ khế ước... Ta đang bị gã khóa chặt thần thức, không thể ra mặt trực tiếp bảo vệ ngươi lúc này! Mau rời khỏi phòng VIP ngay lập tức!"
Lời cảnh báo của Ảnh Thập Nhất khiến trái tim Vô Trần thắt lại một nhịp. Ma Kính! Gã hộ pháp dã tâm bừng bừng của Vạn Ma Giáo Phái cuối cùng đã bắt đầu hành động ngầm. Gã muốn lợi dụng Khế Ước Sinh Tử Đồng Đau Quy Tắc để gián tiếp tiêu diệt Dạ Vô Song bằng cách sát hại một phàm nhân phế vật như anh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi Tiền Hữu Đa vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đầu óc phàm nhân của Vô Trần đã vận hành với tốc độ kinh hồn. Anh phân tích nhanh chóng: Gian phòng VIP của Vọng Nguyệt Lâu quá chật hẹp, các vách ngăn bằng gỗ mỏng không thể cản nổi một đòn tấn công bằng ma lực của tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Nếu chiến đấu diễn ra ở đây, anh và Tiền béo sẽ biến thành những tấm bia sống chịu chết vô ích. Anh phải dụ đối thủ ra khu vực sân sau trống trải của tửu quán, nơi có địa hình bùn lầy ẩm ướt và các kệ củi lớn để dễ dàng dùng bẫy trận cơ khí.
"Tiền béo... ta... ta say rồi..." Vô Trần đột ngột gục đầu xuống bàn, giọng nói lè nhè giả vờ say rượu, đồng thời khẽ đá mạnh vào chân Tiền Hữu Đa dưới gầm bàn để ra hiệu ngầm. "Ra sau vườn... hóng mát chút... Trà này... nhạt quá..."
Tiền Hữu Đa béo mập tuy ham tiền nhưng cực kỳ nhạy bén. Nhìn thấy Sinh Mệnh Chỉ Số Phù phát sáng đỏ rực bên hông Vô Trần và cái đá chân ám hiệu, gã lập tức hiểu ý. Gã vờ càu nhàu, đứng dậy đỡ lấy cánh tay gầy yếu của Vô Trần:
"Ôi dào, huynh đài mới uống có một chén trà mà đã say xỉn thế này rồi. Được rồi, đệ đưa huynh ra sân sau rửa mặt bằng nước giếng cho tỉnh táo."
Hai người loạng choạng bước ra khỏi phòng VIP, hướng thẳng về phía cửa sau dẫn ra khu sân vườn rộng lớn của Vọng Nguyệt Lâu. Cơn mưa tầm tã bên ngoài lập tức trút sương lạnh lên người Vô Trần, khiến thanh y cũ kỹ của anh ướt đẫm trong nháy mắt. Sân sau tăm tối, bùn lầy nhão nhoét dưới chân và chứa đầy những kệ củi lớn xếp chồng lên nhau.
"Vút!"
Một tiếng xé gió cực kỳ sắc bén, lạnh lùng xé rách màn mưa đêm dội thẳng vào tai Vô Trần.
Từ bóng tối âm u của rặng tre già sát tường rào, một luồng ma khí đen tuyền bỗng chốc bùng phát dữ dội. Dạ Sát xuất hiện như một bóng ma bước ra từ cõi chết. Gã mặc dạ hành y đen tuyền, gương mặt che kín dưới lớp mặt nạ sắt hình quỷ dữ rợn người, đôi mắt lấp lánh tia sáng tà ác khóa chặt vào lồng ngực Vô Trần.
Không một lời nói nhảm, Dạ Sát vung tay phóng ra hai thanh đoản đao tẩm kịch độc 'Ma Ảnh'. Hai luồng ánh sáng đen mang theo ngọn lửa ma hỏa tàn nhẫn xé rách màn mưa, quỹ đạo bay ảo diệu nhắm thẳng vào tim và đan điền của Vô Trần.
"Đại ca cẩn thận!"
Tiền Hữu Đa gào lên một tiếng, không màng đến sự chênh lệch tu vi, gã điên cuồng vung chiếc bàn tính bằng vàng ròng đeo bên hông lên để chắn gió. Linh lực Luyện Khí kỳ tầng 3 của gã dồn vào bàn tính, tạo ra một màng chắn kim tiền nhạt nhòa.
"Oanh!"
Thế nhưng, sức mạnh của tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng 2 đỉnh phong là quá sức chịu đựng đối với một thương nhân phàm trần. Ngay khi đoản đao Ma Ảnh va chạm với bàn tính vàng, một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo những tia lửa ma hỏa đỏ rực. Chiếc bàn tính vàng ròng – pháp bảo bản mệnh của Tiền Hữu Đa – bị chấn vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn vàng rơi rào rào xuống vũng bùn.
Dư ba ma hỏa tàn nhẫn hất văng Tiền Hữu Đa ra xa năm trượng. Gã mập mạp đập mạnh lưng vào kệ củi lớn, hộc ra một ngụm máu tươi, bả vai phải bị một mảnh vỡ đoản đao cứa rách một đường sâu hoắm, máu đỏ nhuộm đẫm lớp áo gấm vóc xa hoa.
"Tiền béo!" Vô Trần hét lên, lồng ngực anh đột ngột nhói đau dữ dội.
Theo quy tắc của Khế Ước Sinh Tử Đồng Đau Quy Tắc, khi Tiền Hữu Đa bị thương, Vô Trần không gánh chịu sát thương hộ gã vì gã không nằm trong khế ước, nhưng sự lo lắng tột độ khiến nhịp tim anh tăng vọt, kích hoạt cơn đau thắt từ bốn ấn ký hoa sen máu trên ngực. Anh khụy gối xuống vũng bùn nhão nhoét, hơi thở dồn dập dâng lên tận cổ họng.
Dạ Sát nở một nụ cười khàn đục dưới lớp mặt nạ sắt. Gã bước lướt đi trên mặt nước mưa không để lại một tiếng động, vung tay thu hồi hai thanh đoản đao Ma Ảnh, chuẩn bị phóng ra đòn kết liễu nhắm thẳng vào cổ họng phàm nhân yếu ớt của Vô Trần.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai, dữ dội bùng phát ngay trước mặt Vô Trần, bắn ra hàng vạn tia lửa xanh lam xua tan bóng tối đêm mưa.
Ảnh Thập Nhất lao ra từ bóng râm của kệ củi như một tia chớp đen. Song đoản đao 'Ảnh Hồn' của nàng vung lên một vòng tròn ma pháp hoàn mỹ, gạt phăng hoàn toàn hai thanh độc đao Ma Ảnh của Dạ Sát ngay khi chúng chỉ còn cách cổ họng Vô Trần đúng một gang tay.
Mái tóc đen dài của Ảnh Thập Nhất tung bay dưới làn mưa tầm tã, đôi mắt lạnh lùng dưới lớp lụa đen che mặt lúc này ngập tràn sự phẫn nộ và kiên định. Nàng đứng chắn trước mặt Vô Trần, song đao chéo nhau tỏa ra luồng ám ảnh ma khí màu tím thẫm của Vạn Ma Ám Ảnh Quyết.
"Ảnh Thập Nhất! Ngươi dám phản bội mệnh lệnh của Hộ pháp Ma Kính sao?" Dạ Sát khựng lại giữa màn mưa, giọng nói khàn khàn đầy vẻ kinh ngạc và tức giận tột cùng dưới lớp mặt nạ sắt. Gã chỉ đoản đao vào nàng, rít lên qua kẽ răng. "Kẻ này là tử huyệt của Giáo Chủ! Tiêu diệt hắn, Ma Kính Hộ pháp sẽ nắm quyền tối cao, ngươi cũng sẽ được ban thưởng vạn viên linh thạch! Ngươi điên rồi sao lại đi bảo vệ một phàm nhân phế vật?"
Ảnh Thập Nhất không hề lùi bước, hai chân nàng cắm chặt xuống vũng bùn nhão, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết biên ải:
"Ta chỉ biết tuân theo mệnh lệnh tối cao của Giáo Chủ Dạ Vô Song! Kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của Diệp Vô Trần... Ảnh Hồn đao của ta sẽ tiễn kẻ đó xuống hoàng tuyền!"
Màn mưa đêm càng lúc càng dữ dội, sấm sét nổ vang rền trên đỉnh trời Thanh Vân Trấn, hắt những luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo lên hai bóng đen sát thủ đang đứng đối đầu sinh tử sát sân sau Vọng Nguyệt Lâu. Vô Trần quỳ gục phía sau, tay giữ chặt lồng ngực đang nhói buốt, đôi mắt thư sinh nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh mai của Ảnh Thập Nhất dưới mưa.
Anh biết, trận chiến đêm mưa này mới chỉ là sự khởi đầu của một âm mưu tàn tàn khốc hơn từ bóng tối Ma Giáo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!