Nhạc nềnTaohua

Trấn Áp Nghi Kỵ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lạnh buốt của vùng biên cảnh vẫn gõ liên hồi lên những lớp ngói máng xối của Tàng Thư Các. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa gỗ tạo nên một bản nhạc u ám, lạnh lẽo. Trên lầu ba, Diệp Vô Trần ngồi lặng lẽ trên chiếc chõng tre ọp ẹp. Tần Vô Song đã lướt vào màn đêm từ canh ba, mang theo hộp châm bạc và hương dược thảo thanh khiết, để lại một khoảng không gian tịch mịch. Tiền Hữu Đa cũng đã khôn khéo rút lui vào bóng tối của chợ đen Thanh Vân Trấn để tránh gây chú ý.


Vô Trần đưa tay vuốt nhẹ vạt thanh y cũ kỹ, ngón tay khẽ chạm vào mảng tóc bạc trắng xóa bên thái dương. Cảm giác nhói buốt âm ỉ từ kinh mạch ngực vẫn chưa hoàn toàn tan biến, lời cảnh báo lạnh lùng của Tần thần y về thọ mệnh chỉ còn ba tháng vẫn như một tảng đá đè nặng lên tâm trí anh. Nhưng anh không có thời gian để tự thương hại. Thần thính phàm nhân cực hạn của anh đã bắt được những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập từ phía xa. Tiếng giáp sắt va chạm lách cách và hơi thở dồn dập của những kẻ mang sát khí đang tiến sát học phủ.


"Nhóc con, chúng đến rồi." Giọng nói già nua của Mộc Lão khẽ vang lên trong thức hải của Vô Trần, mang theo sự ngưng trọng hiếm thấy. "Luồng dao động này... là Trúc Cơ kỳ tầng 4 và tầng 6. Đám chó săn của Thánh Quang Ngoại Điện hành động nhanh hơn lão phu tưởng."


"Sư phụ yên tâm, con đã có chuẩn bị."


Vô Trần hít một hơi sâu, kẹp một giọt Trung Hòa Linh Dịch còn sót lại trên đầu ngón tay vào giữa ngực, ngay sát ấn ký hoa sen máu đang ẩn hiện nhạt nhòa dưới lớp áo. Anh nhắm mắt, lẩm nhẩm niệm tụng khẩu quyết Huyễn Khí Thuật. Dòng máu Cổ Thần Trung Hòa trong cơ thể anh khẽ chuyển động, như một bộ lọc vô hình, từ từ hấp thụ và hòa tan hoàn toàn những dao động năng lượng thánh ma song sắc còn sót lại sau nghi thức dẫn lưu của Tần Vô Song. Trong nháy mắt, khí tức của anh hoàn toàn trở về trạng thái của một thư sinh yếu ớt, kinh mạch bế tắc, không có nửa phần linh lực.


"Oanh!"


Cánh cửa gỗ của Tàng Thư Các bị một lực lượng thô bạo chấn vỡ, bắn tung tóe thành những mảnh vụn. Gió lạnh và nước mưa thốc mạnh vào phòng, thổi tắt ngọn nến lung linh trên bàn gỗ.


Triệu Khải bước vào tiên phong, trường bào trắng thêu chỉ vàng của Thánh Quang Thần Điện lấp lánh trong bóng tối. Gương mặt gầy gò nham hiểm của gã đầy vẻ hung tợn, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua căn phòng rách nát. Đi ngay phía sau gã là Vương Lăng, đội trưởng chấp pháp ngoại điện, tay cầm Chấp Pháp Thiết Xích tỏa ra luồng thánh quang xám bạc lạnh lẽo. Mười tên Kim Giáp Vệ bọc thiết giáp vàng ròng đứng dàn hàng ngang ngoài hành lang, khóa chặt mọi lối thoát.


"Diệp Vô Trần!" Triệu Khải rít lên, giọng nói chứa đầy sự nghi ngờ và dã tâm bừng bừng. Gã bước tới một bước, uy áp linh lực của tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng 4 bộc phát, khóa chặt lấy cơ thể gầy yếu của Vô Trần. "Ngươi vẫn còn sống sao? Đêm qua, Vạn Kiếp Trận Nhãn bỗng nhiên bộc phát đại trận Bát Quái, tịnh hóa toàn bộ thú triều. Ngoại điện ta nghi ngờ có ma tu trà trộn vào học phủ để kích hoạt cổ trận. Nói! Kẻ nào đứng sau lưng ngươi?"


Vô Trần không hề né tránh, anh khẽ ho một tiếng khàn đục, cố tình để lộ gương mặt tái nhợt và mảng tóc bạc bên thái dương dưới ánh trăng mờ nhạt. Anh run rẩy bám tay vào thành chõng tre, yếu ớt nói:


"Triệu... Triệu chấp sự... học viên phàm nhân như ta làm sao biết được chuyện tu sĩ các người... Đêm qua thú triều bùng nổ, ta bị chấn động ngất xỉu ở đây, vừa mới tỉnh lại..."


"Hừ! Ngụy trang khéo léo lắm!" Triệu Khải hừ lạnh một tiếng. Gã không tin một phàm nhân phế vật lại có thể sống sót sau vụ nổ linh lực lớn như vậy.


Gã đột ngột vung tay, một luồng thần thức mạnh mẽ như một làn sóng nhiệt vô hình quét mạnh vào người Vô Trần. Thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ tàn nhẫn thâm nhập vào từng thớ thịt, lục lọi khắp đan điền và kinh mạch của anh để tìm kiếm bất kỳ dao động linh lực nào.


Trong thức hải của Vô Trần, Mộc Lão khẽ quát nhẹ: "Giữ vững tâm thần! Vận hành Huyễn Khí Thuật đến cực hạn!"


Vô Trần cắn chặt răng, chịu đựng cảm giác nóng rát dữ dội khi thần thức của đối phương càn quét cơ thể. Huyết mạch trung hòa của anh hoạt động hoàn mỹ dưới sự chỉ dẫn của Mộc Lão, biến toàn bộ áp lực thần thức thành một vũng bùn lầy tĩnh lặng, không phản hồi nửa phần linh quang.


Sau một khắc quét tầm, Triệu Khải khẽ nhíu mày đầy kinh ngạc. Trong cảm nhận thần thức của gã, Diệp Vô Trần thực sự chỉ là một phàm nhân yếu ớt, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, đan điền rỗng tuếch, thậm chí khí huyết còn đang suy kiệt nghiêm trọng như kẻ sắp chết.


"Triệu chấp sự, đừng lãng phí thời gian với một phế vật." Vương Lăng bước lên phía trước, đôi mắt lạnh lùng dưới mũ giáp xám bạc nhìn chằm chằm vào Vô Trần. Gã vung Chấp Pháp Thiết Xích, xích sắt rên rỉ vang lên những tiếng lách cách rợn người. "Đêm qua trận pháp bộc phát từ hướng Tàng Thư Các này. Cho dù không phải hắn làm, thì sơ đồ trận pháp cổ chắc chắn đang bị giấu trong đống sách rách nát này. Lục soát cho ta!"


"Rõ!"


Hai tên Kim Giáp Vệ lập tức xông vào phòng, thô bạo gạt phăng các kệ sách cổ rách nát. Những cuốn sách thẻ tre cổ xưa, những bản thảo giấy ố vàng rơi rụng rào rào xuống nền đất ẩm ướt, bị giày sắt của chúng giẫm đạp không thương tiếc.


"Dừng tay!"


Một tiếng quát lớn, trầm ấm nhưng chứa đựng một luồng uy áp tinh thần vô cùng chính trực đột ngột vang lên từ phía cầu thang gỗ.


Viện trưởng Lâm Hải bước vào phòng. Ông mặc một bộ nho bào rộng rãi màu trắng tinh khôi, râu dài che ngực, đôi mắt hiền từ thường ngày lúc này ngập tràn sự phẫn nộ chính trực của một bậc đại nho phàm nhân. Xung quanh cơ thể ông, một luồng khí tức màu trắng sữa nhạt – Hạo Nhiên Chính Khí tích tụ từ hàng chục năm nghiên cứu thánh hiền thư kinh – khẽ gợn sóng, trực tiếp chấn nhiếp và đẩy lui luồng sát khí xám bạc của Vương Lăng.


"Triệu chấp sự! Vương đội trưởng!" Lâm Hải đứng chắn trước mặt Diệp Vô Trần, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng. "Biên Cảnh Học Phủ là nơi triều đình phàm nhân thiết lập để giáo hóa bách tính, không thuộc quyền quản lý trực tiếp của Thánh Quang Ngoại Điện các người! Diệp Vô Trần là thủ thư do chính ta tuyển chọn, một thư sinh phàm nhân không có nửa phần võ lực. Các người tự ý xông vào học phủ, đập phá thư tịch cổ, tra khảo học viên phàm nhân, có coi luật pháp triều đình và danh dự của học phủ ra gì không?"


Triệu Khải khẽ biến sắc, có chút kiêng dè trước Hạo Nhiên Chính Khí của vị đại nho phàm nhân này. Nhưng gã vẫn kiêu ngạo nói:


"Lâm viện trưởng, đêm qua có kẻ kích hoạt Vạn Kiếp Trận Nhãn biên giới, việc này liên quan đến an nguy của cả Đông Vực. Ngoại điện ta nghi ngờ có ma tu trà trộn. Chúng ta chỉ đang thi hành công vụ thanh lọc dị đoan!"


"Thanh lọc dị đoan cũng phải có bằng chứng xác thực!" Lâm Hải không hề lùi bước, Hạo Nhiên Chính Khí trên người ông bùng phát mạnh hơn, tạo thành một màng chắn tinh thần vững chắc bảo vệ Vô Trần phía sau. "Học phủ chúng ta trăm năm nay luôn tuân thủ giáo quy, không hề có ma tu. Diệp Vô Trần suốt ngày chỉ biết đọc sách y lý và trận pháp phàm trần để tự chữa bệnh, làm sao có khả năng kích hoạt đại trận cổ xưa? Các người lục soát không có bằng chứng, nếu còn tiếp tục làm loạn, ta sẽ đích thân dâng tấu sớ lên triều đình phàm nhân và Thần Điện Thượng Tầng để đòi lại công lý!"


Không khí trong phòng căng thẳng tột độ. Vương Lăng khẽ siết chặt Chấp Pháp Thiết Xích, sát khí trong mắt gã bùng lên. Gã là kẻ cuồng tín, không hề coi luật pháp phàm nhân ra gì. Nhưng Triệu Khải khẽ đưa tay ngăn gã lại. Gã biết nếu chuyện này làm lớn đến tai Thần Điện Thượng Tầng, dã tâm hạ bệ Thánh Nữ của gã sẽ bị bại lộ sớm.


Nhìn thấy thời cơ đã chín muồi, Diệp Vô Trần ở phía sau Lâm Hải khẽ ho một tiếng khàn đục, run rẩy với tay lấy từ trong ngực áo ra một bản vẽ giấy ố vàng rách nát, chủ động dâng ra bằng hai tay:


"Triệu... Triệu chấp sự... Các người tìm sơ đồ trận pháp... có phải là thứ này không?"


Triệu Khải giật phắt lấy bản vẽ. Gã cùng Vương Lăng vội vàng mở ra xem dưới ánh trăng nhạt.


Trên bản vẽ là một sơ đồ trận pháp vô cùng phức tạp, các đường vân trận lý đan xen chằng chịt, mang tên 'Vạn Kiếp Trận Nhãn Sơ Giải'. Nhưng nếu nhìn kỹ, các điểm nút trận nhãn quan trọng trên bản vẽ đều bị vẽ sai lệch, thiếu hụt các đường dẫn linh lực cốt lõi. Đây thực chất là một bản vẽ trận pháp giả đã được Vô Trần dùng trí tuệ trận sư của mình sửa đổi một cách khôn khéo để đánh lạc hướng kẻ địch.


"Đây là..." Triệu Khải nhướng mày nghi ngờ.


"Đây là bản vẽ ta tìm thấy trong một cuốn sách cổ rách nát ở tầng hầm." Vô Trần yếu ớt giải thích, giọng nói đầy vẻ sợ hãi của một phàm nhân nhút nhát. "Ta bẩm sinh kinh mạch bế tắc, suốt ngày chỉ biết nghiên cứu các trận lý phàm trần này với hy vọng tìm được cách thông mạch dưỡng sinh. Đêm qua, ta tò mò đặt thử vài viên linh thạch hạ phẩm nhặt được ngoài bãi rác vào các vị trí trên bản vẽ này... Không ngờ trận pháp bỗng dưng phát ra tiếng nổ lớn, rồi ta bị chấn động ngất xỉu... Bản vẽ này chắc chắn là giả, các người xem, các đường dẫn linh lực đều bị đứt đoạn..."


Triệu Khải và Vương Lăng nhìn chằm chằm vào bản vẽ giả. Với kiến thức trận pháp thô sơ của ngoại môn chấp sự, gã thấy bản vẽ này quả thực rất phức tạp nhưng đầy rẫy lỗi sai lệch trận lý sơ cấp. Lời giải thích của Vô Trần vô cùng hợp lý, giải thích hoàn hảo cho việc vì sao một phàm nhân phế vật lại có thể gây ra dao động linh lực nhỏ đêm qua mà không hề có tu vi.


"Hừ! Một lũ phàm nhân ngu xuẩn, dám tự ý nghịch ngợm cổ trận!" Vương Lăng khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, ném bản vẽ giả xuống bàn. "Suýt chút nữa làm nhiễu loạn đại cục của chấp pháp đội."


Triệu Khải dù vẫn cảm thấy có điều gì đó bất thường, đặc biệt là mảng tóc bạc kỳ lạ bên thái dương của Vô Trần, nhưng trước sự bảo vệ sắt đá của viện trưởng Lâm Hải và chứng cứ bản vẽ giả hoàn hảo này, gã không thể tìm ra sơ hở nào khác để bắt bẻ.


"Lâm viện trưởng, hôm nay coi như nể mặt ông." Triệu Khải lạnh lùng thu hồi uy áp linh lực, gương mặt nham hiểm khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ quyệt. "Nhưng việc này liên quan đến an nguy biên cảnh. Diệp Vô Trần vẫn là đối tượng nghi vấn của ngoại điện ta."


Gã quay sang nhìn thẳng vào mắt Vô Trần, giọng nói đầy rẫy sự đe dọa:


"Nhóc con, tốt nhất là ngươi nên ngoan ngoãn ở lại Tàng Thư Các này đọc sách thánh hiền. Nếu ta phát hiện ngươi có bất kỳ hành vi bất thường nào khác... Chấp Pháp Thiết Xích của ngoại điện sẽ không nể tình Lâm viện trưởng đâu."


Nói xong, Triệu Khải vung tay ra lệnh cho lực lượng Kim Giáp Chấp Pháp Vệ rút lui. Tiếng bước chân nặng nề dần xa khuất dưới màn mưa đêm, trả lại sự yên bình giả tạo cho Tàng Thư Các.


Lâm Hải thở phào nhẹ nhõm, quay lại đỡ Vô Trần nằm xuống chõng tre, đôi mắt hiền từ đầy vẻ lo lắng:


"Vô Trần, con không sao chứ? Đám tu sĩ kia ngày càng hống hách, lần này ta tạm thời dùng danh nghĩa học phủ ép lui chúng, nhưng chúng chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua."


"Đa tạ viện trưởng bảo hộ, học viên không sao." Vô Trần gượng cười ôn hòa, khẽ nhắm mắt dưỡng thần.


Tuy nhiên, ngay khi Lâm Hải vừa rời khỏi phòng để dọn dẹp đống đổ nát phía dưới, Vô Trần khẽ mở mắt ra. Thần thính phàm nhân cực hạn của anh khẽ rung lên. Anh nghe thấy tiếng thở khẽ rất nhẹ, gần như vô hình của hai bóng đen đang ẩn nấp trên ngọn cây cổ thụ rậm rạp bên ngoài cửa sổ Tàng Thư Các.


"Sư phụ, Triệu Khải đã để lại tai mắt." Vô Trần thầm truyền âm trong thức hải.


"Đúng vậy, nhóc con." Mộc Lão từ trong ngọc bội khẽ thở dài, giọng nói đầy vẻ ngưng trọng. "Tên Triệu Khải kia lòng dạ hẹp hòi, dã tâm bừng bừng. Gã tuy tạm rút lui nhưng đã gài lại hộ vệ bóng tối để giám sát chặt chẽ mọi hành tung của ngươi. Từ nay về sau, chỉ cần ngươi có một cử động nhỏ liên quan đến trận pháp hay khế ước, chúng sẽ lập tức báo cáo về ngoại điện để bắt sống ngươi."


Vô Trần khẽ siết chặt nắm tay, đôi mắt thư sinh nhìn ra màn mưa đêm tăm tối ngoài cửa sổ, ánh mắt trở nên trầm trầm và tĩnh lặng đáng sợ. Xiềng xích của sự nghi kỵ đã khóa chặt lấy anh, nhưng anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến sinh tử bóng tối này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!